Bạn Đồng Nghiệp Nhiệt Tình Của Chồng Tôi

2



Là giọng Trương Vân.

Khoảnh khắc đó, vô số hình ảnh lướt qua đầu tôi.

Ký túc xá ngày còn đi học, chúng tôi ngồi cạnh nhau ăn cơm căng tin, cười đến mức nghẹn nước canh.

Những ngày đầu tới S thành phố, tiền không có, quan hệ không có, chỉ có hai người tựa lưng vào nhau chống chọi.

Ngày đông rét cắt, chúng tôi ngồi trong căn phòng trọ dưới tầng hầm, cùng chia một củ khoai nướng nóng hổi.

Lúc anh ấy cầu hôn, từng lời từng chữ chắc như đinh đóng cột:

“Cả đời anh sẽ che chở cho em, tuyệt đối không để em chịu khổ.”

Những kỷ niệm ấy từng là ánh sáng tôi tin không bao giờ tắt.

Giờ đây, tất cả hóa thành một nhát dao lạnh lẽo, đâm thẳng vào lồng ngực.

Không phải chỉ là bội bạc.

Mà là phản bội có dự mưu.

 

5.

Tay tôi run nhẹ trên tay nắm cửa, nhưng vẫn hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước vào.

Lâm Thụy Bân như bị giật điện, hét ầm lên như gà trống bị chọc điên.

“Tưởng Lâm! Cô có biết giới hạn riêng tư là gì không? Ai cho phép cô nghe trộm điện thoại riêng của tôi?”

Bốp.

Tôi vung tay, tát thẳng vào mặt anh ta.

“Anh không phải người.”

Lâm Thụy Bân không phản kháng, chỉ đưa tay lau vệt máu trên môi, cười nhạt:

“Giờ em cũng biết rồi, anh không giấu nữa. Em và Trương Vân, một người là dân tỉnh lẻ làm ăn nhỏ, một người là con nhà quyền thế có gốc rễ.
Ở bên em, anh mãi mãi chỉ là thằng học giỏi từ quê ra phố.
Còn cô ấy có thể cho anh thứ mà em cả đời cũng không có.”

“Cho nên, em không muốn ly hôn cũng phải ly hôn.”

Anh ta vớ lấy áo khoác, quay người bỏ đi.

Cánh cửa khép lại sau lưng anh ta phát ra một tiếng "rầm" vang dội.

Như một cú tát giáng thẳng vào mặt tôi.

Ly hôn? Dĩ nhiên là phải ly.

Nhưng khi nào ly, ly thế nào – không phải thứ mà cặp đôi cặn bã kia có thể quyết định thay tôi.

Hôm sau, tôi mang cặp mắt thâm quầng đến nhà hàng.

Vừa đến nơi, tôi chết lặng khi thấy cửa kính bị hắt đầy sơn đỏ.

Trên đó là mấy chữ nguệch ngoạc bằng sơn:

“Đồ gian thương, sập tiệm sớm đi!”

A Linh và mấy nhân viên chạy tới khi tôi đang lau vết sơn ở cửa.

“Chị ơi, chị mau xem livestream! Tối qua có mấy tài khoản đăng lên bảo ăn cơm hộp bên mình xong bị đau bụng, còn có người quay cảnh ăn trúng ốc vít, với cả… tóc người!”

“Bây giờ cả mạng xã hội đang chửi rần rần, còn nói đã gọi điện lên đường dây nóng 12315 để khiếu nại nhà hàng mình rồi!”

Điện thoại trong túi tôi rung lên từng hồi.

Tôi lấy ra xem.

QQ, WeChat, Xiaohongshu… tất cả đang bùng nổ.

Tất cả tài khoản mạng xã hội của tôi đều liên tục nhận được tin nhắn chửi rủa.

Tôi bật cười, cay đắng và tự giễu.

Rõ ràng tôi đã bị chơi một vố lớn.

“Tạo livestream.”
Tôi siết chặt tay, giọng lạnh tanh.
“Tôi không tin cô ta có thể bịt miệng cả thiên hạ.”

Livestream vừa bật, hàng nghìn người lập tức đổ vào phòng.

Gần như toàn bộ đều là người vào chửi bới.

Những bình luận bênh vực nhà hàng chỉ vừa lóe lên đã bị dìm xuống bởi cả đống công kích.

【Bao nhiêu tiền thuê đám seeding vậy? Rõ ràng là đang thuê người gỡ điểm.】
【Hết thuốc chữa! Đã bị phốt mà còn livestream kiếm tiền?!】
【Tôi đau bụng vì ăn đồ ở đây, đền tiền thuốc đi!】

Tôi cố giữ bình tĩnh, không nhìn màn hình bình luận.
Thay vào đó, tôi lần lượt giới thiệu từng loại nguyên liệu trong bếp.

Tôm còn sống búng nước.
Cua hoàng đế đang bò trên đá lạnh.
Các loại cá, sò, bào ngư được bảo quản đúng chuẩn.
Khu bếp gọn gàng, sạch sẽ, từng bước đều đúng quy trình.

Dần dần, âm thanh công kích bắt đầu giảm.

Một vài bình luận bắt đầu thay đổi giọng điệu:

【Ủa nhìn nguyên liệu vậy mà kêu rẻ tiền à?】
【Đồ tươi đấy chứ, cua còn đang bò kìa.】
【Tôi từng làm đầu bếp, nhìn là biết chuẩn thật – không phải kiểu đồ đông lạnh rã đông qua loa đâu.】

Ngay lúc không khí livestream đang dịu xuống,
cửa nhà hàng lại mở ra.

Mấy người bước vào – là những nhà cung cấp nguyên liệu cho nhà hàng tôi.

Người đi đầu là ông Vương, giọng nặng và lạnh:

“Chị Tưởng, mấy hôm nay nhà hàng chị bị phốt dữ quá, ảnh hưởng tới tụi tôi nữa.
Tôi báo trước: từ giờ muốn nhập hàng, phải chuyển cọc trước 50%.”

Ông ta tiếp luôn:

“Còn lô hàng trước, khi nào chị định thanh toán?”

Tôi chau mày:

“Hợp đồng ghi rõ ngày thanh toán là cuối tháng, hiện mới nửa tháng, sao mọi người vội thế?”

“Còn tiền cọc… tăng một lần lên 50% thì hơi quá rồi.”

Ông Vương cau mặt, cắt lời:

“Chị Tưởng, tôi nể mặt chị nên mới đến nói thẳng.
Nếu không chấp nhận thì đừng liên hệ đặt hàng nữa.”

Nói xong, cả nhóm quay người bước đi không một lần ngoái lại.

Cửa chưa kịp khép thì vài người mặc đồng phục bước vào.

Một người tiến đến, rút thẻ ra đưa trước mặt tôi:

“Chị là người chịu trách nhiệm ở đây?
Chúng tôi nhận được tố cáo nặc danh về vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm tại nhà hàng này.
Mời chị phối hợp kiểm tra theo đúng quy định.”

 

6.

Tim tôi khựng lại một nhịp.

Tôi vội vàng bước tới đón.

“Chào các anh, nguyên liệu bên tôi đều được đặt mới mỗi ngày, tuyệt đối không có vấn đề gì về an toàn thực phẩm.”

Người kiểm tra đứng đầu liếc tôi một cái, ánh mắt lạnh lùng:

“Cái này phải kiểm tra mới biết được.”

Họ bắt đầu lục soát từng ngăn tủ, từng khay nguyên liệu, kiểm tra cả hạn sử dụng, quy trình bảo quản, và cả nhiệt độ tủ đông.

Thớt, dao, khay inox – cũng bị kiểm tra không sót thứ gì.

Mặc dù có vài lỗi nhỏ lặt vặt, nhưng tất cả vẫn nằm trong mức cho phép theo quy định an toàn vệ sinh thực phẩm.

Ngay khi cả đoàn chuẩn bị rời đi, đột nhiên có người kêu lên:

“Khoan đã! Sao lại có thịt giấu ở đây?”

Cả người tôi như bị một luồng khí lạnh bao trùm.

Tôi lập tức nhìn theo.

Một kiểm tra viên đang khui ra mấy túi thịt cấp đông, lông mày nhíu lại, sắc mặt thay đổi rõ rệt.

“Chuyện này là sao? Tại sao trong bếp lại có... thịt chuột đông lạnh?!”

Mấy ánh mắt nghiêm khắc đổ dồn về phía tôi.

“Mời chị giải thích rõ, chỗ thịt chuột cấp đông này định dùng để làm gì?”

Tôi siết chặt tay, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh, cố giữ bình tĩnh lắc đầu:

“Tôi... tôi hoàn toàn không biết. Tôi không rõ số thịt này từ đâu ra cả.”

“Chị đừng giả vờ nữa.”

Giữa lúc không khí căng như dây đàn, A Kim – một người phụ bếp, cũng là học trò tôi dẫn dắt nhiều năm – bỗng bước ra, giọng đanh lại:

“Chẳng phải chính chị là người bảo tôi nhập chỗ thịt chuột này về sao?
Chị nói vị của nó giống thịt cừu, chỉ cần ướp kỹ, khách ăn cũng chẳng phân biệt được!”

Một tiếng hít sâu lạnh sống lưng vang lên từ mấy người trong đoàn kiểm tra.

Tôi quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào A Kim, gần như hét lên:

“Cậu nói gì vậy?! Bao giờ tôi bảo cậu nhập thịt chuột chết cấp đông hả?!
Cậu đang vu khống tôi à?!”

A Kim là phụ bếp, đã làm ở đây vài năm, vẫn luôn được tôi tín nhiệm.

Tôi chưa từng nghĩ — người đâm sau lưng mình, lại chính là người từng đứng sau quầy bếp cùng mình vượt bao mùa mưa gió.

“Dù hôm nay chị có đuổi tôi thì tôi cũng nói cho ra lẽ!
Chính chị bảo tôi nhập mấy con chuột đông lạnh đó về!”

Bề ngoài A Kim nói năng mạnh mẽ, nhưng ánh mắt lại né tránh, hoảng loạn.

Rõ ràng cậu ta đã nhận tiền để gài bẫy nhà hàng.

Tôi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh, nhìn sang phía đoàn kiểm tra:

“Tôi tuyệt đối không nhập hay cho phép nhập thứ đó. Nếu các anh không tin, có thể kiểm tra toàn bộ hóa đơn nguyên liệu của chúng tôi.”

Vừa dứt lời, A Kim đảo mắt, ôm mặt bật khóc:

“Chị bảo tôi mua lén cơ mà, sao có thể ghi vào sổ!
Chị Tưởng, em xin lỗi, em không thể tiếp tay cho việc mất nhân tính đó nữa!”

Không gian chật hẹp trong bếp bỗng chốc như biến thành một chiếc nồi hấp khổng lồ, nóng bức đến nghẹt thở.

Không khí chỉ còn tiếng khóc và hơi thở rối bời.

Một kiểm tra viên nhìn tôi, giọng nặng và rõ ràng:

“Cho dù số thịt đó là ai đưa vào, nhưng nó đã được tìm thấy ngay trong bếp của nhà hàng.
Theo quy định, chúng tôi sẽ yêu cầu đình chỉ hoạt động 7 ngày để kiểm tra và chấn chỉnh.
Đây là biên bản xử phạt, chị ký và giữ lại.”

“Khoan đã, thật sự không phải chúng tôi!”

A Linh hoảng hốt định chạy theo giải thích.

Tôi nắm lấy tay cô ấy, lắc đầu:

“Vô ích rồi. Họ đã kết luận xong.”

Đúng lúc này, camera khu bếp mấy ngày trước lại bị hỏng.

Không còn chứng cứ.

Chỉ còn lời tôi chống lại lời của kẻ đã được mua chuộc.

Toàn bộ quá trình vừa rồi đều bị phát trực tiếp trong livestream.

Tin đồn bắt đầu lan nhanh như dịch bệnh.

【Bên ngoài nói hải sản tươi sống, bên trong thì nấu thịt chuột? Đùa mặt thiên hạ chắc?】
【Trời ơi, chuột chết còn mang vào bếp, đúng là lương tâm bị chó tha!】
【Ai biết địa chỉ quán không? Tôi đăng lên hội review kêu toàn thành phố tẩy chay!】

Điện thoại tôi rung lên từng hồi.

Tôi bắt máy.

Đầu dây bên kia là giọng bố tôi, run rẩy, xen lẫn phẫn nộ:

“Con làm cái gì vậy hả?
Bao năm nay bố mẹ nói với họ hàng rằng con lên thành phố mở nhà hàng tử tế, an toàn, có tâm.
Không ngờ con lại đem thịt chuột ra cho người ta ăn.
Nhà này không có đứa con gái như con!”

Tít.

Không còn gì trên đời đau hơn khoảnh khắc người mình thương tin người khác, chứ không tin mình.

 

7.

Từng tiếng tút dài vang lên.

Tôi tắt livestream, vẻ mặt bình tĩnh đến kỳ lạ.

Tất cả những người còn lại trong bếp đều đang giận dữ nhìn chằm chằm vào A Kim.

Nhưng cậu ta lại thản nhiên như không, còn bước đi đầy ngạo mạn.

“Đứng lại. Ai cho cậu đi?”

A Kim nhướng mày, giọng đầy khinh khỉnh:

“Tôi không đi, chị định trả lương tháng sau cho tôi chắc?”

Tôi trầm giọng nhìn sang A Linh:

“Gọi công an. Mời cơ quan chức năng vào làm rõ mọi chuyện.”

Mấy nhân viên nhanh chóng giữ A Kim lại. Trên mặt cậu ta lướt qua một tia hoảng loạn:

“Tưởng Lâm, chị có bắt tôi cũng chẳng thay đổi được gì. Ai bảo chị đụng nhầm người!
Tôi khuyên chị tốt nhất đừng làm lớn chuyện, thiệt thòi cuối cùng vẫn là chị thôi!”

Tôi cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cậu ta:

“Không sao. Chỉ cần cậu không sống yên được là đủ rồi.”

Mặt A Kim đỏ bừng, trừng mắt chửi bới loạn xạ.

Mười phút sau, công an có mặt và đưa cậu ta đi điều tra.

Tôi cho toàn bộ nhân viên nghỉ vài ngày.

Chiều hôm đó, A Linh mang sổ sách vào phòng làm việc.

“Chị Lâm, chị đừng lo. Cứ đợi bên công an điều tra ra sự thật, sau đó mình công bố.
Em tin là khách sẽ quay lại với mình thôi.”

Tôi cắt lời:

“Phần lớn người ta chẳng quan tâm sự thật đâu. Họ chỉ hùa theo.
Cho dù sau này chứng minh được chỗ thịt chuột đó không phải do nhà hàng mình nhập,
khách hàng chưa chắc đã quay lại.”

“Phải giành lại danh tiếng bằng mọi giá.”

A Linh gật đầu:

“Vậy mình lại livestream tiếp?”

Tôi lắc đầu, rút điện thoại ra, bấm một số quen thuộc:

“Chú Châu, tuần sau chú có rảnh không?
Cháu vừa nghiên cứu ra vài món mới, muốn mời chú tới nếm thử.”

Người tôi gọi là chú Châu – tên đầy đủ là Châu Lập Nhân.
Sau khi nghỉ hưu, thú vui lớn nhất của chú là đi khắp nơi tìm và review món ngon,
một tay “ông già đam mê ẩm thực” có tiếng trên mạng xã hội.

Có lần tình cờ đi ngang qua cửa nhà hàng tôi, ông bị mùi hương bên trong thu hút.

Từ đó, trở thành khách quen.

Dần dần, ông còn dẫn thêm mấy người bạn lớn tuổi cùng tầm tuổi tới ăn.

Ông thích bàn chuyện món ăn với tôi, thỉnh thoảng gặp công thức mới, ông còn chủ động xin thử.

Nhận được câu trả lời chắc chắn từ chú Châu, tôi lập tức dặn A Linh đi đặt nguyên liệu.

“Dạ rõ.”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười sảng khoái — giống như tiếng búa đóng xuống chiếc bàn công lý, dứt khoát và vang dội.

Tôi khẽ thở phào một hơi.

Sau đó nhờ bếp trưởng cũ dùng mối quan hệ đặt mua hải sản tươi đúng mùa từ các đảo nhỏ gần bờ.

A Linh có vẻ hơi do dự:

“Em hiểu chị muốn mượn danh tiếng chú Châu để đánh vào nhóm khách lớn tuổi... nhưng từ trước đến nay, khách của mình vẫn chủ yếu là dân văn phòng, người trẻ làm ăn, khách bàn chuyện công việc…”

Tôi lắc đầu, mỉm cười.

Ánh mắt nhìn về phía dãy cao ốc văn phòng trong khu CBD không xa.

“Chị không nhắm vào thị trường.
Chị nhắm vào đòn bẩy.”

Bởi vì — nếu họ nghĩ tôi chỉ biết nuốt ấm ức mà chịu trận, thì e là họ chưa hiểu gì về tôi cả.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...