Bệnh Nhân Cuối Cùng Của Anh Là Mẹ Tôi
Chương 1
1.
Gương mặt Lục Triết lập tức sầm xuống.
“Ý cô là gì? Không ký?”
Ánh mắt anh ta tràn đầy bực dọc, như thể tôi đang làm phiền giấc mộng đẹp của anh ta vậy.
“An Nhiên, tôi cảnh cáo cô, đừng định làm ầm lên! Cô chẳng được lợi gì đâu!”
Tiểu Như cũng ngẩng đầu khỏi lòng anh ta, làm bộ đáng thương:
“Chị Nhiên à, bác gái là người tốt như vậy, chắc chắn không muốn chị làm khó anh Triết đâu.”
“Chị ký đi, để bác ra đi thanh thản.”
Tôi mặc kệ cái giọng ngọt lịm như nhỏ mật kia, chỉ bình tĩnh bật ghi âm trên điện thoại.
“Tôi tất nhiên đồng ý rồi, dù sao cũng là do thiết bị lỗi mà, ai muốn chuyện này xảy ra đâu.”
“Chỉ là... tôi nói không thôi chưa đủ, nhỡ bệnh viện không tin thì sao?”
“Hay anh cũng ghi âm xác nhận một câu, để tôi dễ làm việc với bên trên.”
Lục Triết nhìn tôi như thể tôi là kẻ ngu ngốc.
“Cô điên rồi à?”
“Người chết là mẹ cô, liên quan gì đến tôi?”
“Bà ta chết, mắc mớ gì đến tôi chứ?”
Tôi chợt nhớ ra...
Tháng trước, tôi đưa mẹ chồng đi khám sức khỏe, bác sĩ nói có dấu hiệu suy thận sớm. Bà dặn đi dặn lại tôi không được nói với anh ta, sợ ảnh hưởng công việc đang lên.
Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn thấy tờ giấy khám.
Khi ấy, bà còn lén nhìn tôi, cầu xin bằng ánh mắt. Tôi đành nói dối: đó là mẹ ruột tôi.
Giờ thì hiểu rồi, cái vẻ mặt hả hê lúc ấy – hóa ra vì anh ta tưởng mẹ tôi bệnh sắp chết.
Tôi im lặng giơ điện thoại, không nói gì.
Lục Triết càng bực bội, hất cằm:
“Được được được! Tôi – Lục Triết – cũng đồng ý, là lỗi thiết bị, được chưa?”
“Biến đi! Không thấy Tiểu Như bị dọa đến phát khiếp rồi à?”
Nói rồi anh ta hất vai tôi một cái, vòng tay ôm lấy mỹ nhân, quay lưng đi thẳng vào văn phòng.
Cô ta nép trong lòng anh ta, còn không quên quay lại, nhếch môi cười khiêu khích.
Tôi thu điện thoại lại.
Thật mong lát nữa, anh ta vẫn còn cười nổi.
2.
Rất nhanh, phòng y vụ của bệnh viện đã cho người đến nói chuyện với tôi.
Ai cũng có vẻ khó xử – dù sao Lục Triết vừa là bác sĩ, vừa là người nhà bệnh nhân, xử lý sao cho thỏa đáng cũng khó.
Chưa đợi họ lên tiếng, tôi đã chủ động đưa bản miễn trách cùng đoạn ghi âm cho họ.
“Chồng tôi nói rồi, mẹ già rồi, chuyện ngoài ý muốn là không tránh khỏi.”
“Không thể trách bệnh viện, lại càng không thể trách bác sĩ.”
Mấy người kia nhìn nhau, ai nấy đều ngẩn ra.
Ra khỏi văn phòng, tôi đến nhà xác làm thủ tục.
Ngay cửa, lại gặp đôi cẩu nam nữ kia.
Vẫn tay trong tay, mặt mày hạnh phúc.
Thấy tôi, Lục Triết bước tới chặn đường, ném cho tôi một tờ giấy.
“Cô ký cái này đi.”
Tôi cúi nhìn – đơn hiến xác.
Tôi siết chặt tờ giấy, mặt tối sầm.
“Mẹ tin Phật, trước giờ luôn nói: sống sao, chết vậy, không tách rời thân thể.”
“Tôi không đồng ý hiến.”
Lời tôi vừa dứt, Tiểu Như bật cười khinh miệt:
“Chị suy nghĩ cổ hủ quá rồi đó!”
“Người chết rồi, đốt cũng thành tro, còn quan trọng gì nguyên vẹn?”
“Bác gái mắc bệnh này, chắc kiếp trước tạo nghiệp nặng quá nhỉ?”
“Đây gọi là báo ứng đấy, hiểu chưa?”
Lục Triết còn gật đầu phụ họa, như thể cô ta nói chí lý lắm:
“An Nhiên, mẹ cô sống chẳng tạo được phúc gì, thì chết cũng nên tích chút âm đức.”
“Biết đâu kiếp sau còn được đầu thai tốt hơn.”
“Cũng giống như thịt heo ở chợ – còn tươi thì còn bán được giá.”
“Để lâu chẳng ai mua nữa, hiểu chưa?”
Tôi run lên vì giận, trong dạ dâng lên từng cơn buồn nôn.
Tôi đã cưới phải thứ gì đây? Người hay ác quỷ đội lốt bác sĩ?
“Lục Triết! Đó cũng là mẹ anh! Anh còn nhân tính không?!”
“Tôi nói rồi, tôi sẽ không bao giờ ký!”
Tôi quay người bỏ đi, thì bị anh ta túm chặt tay kéo lại.
Lực tay của anh ta mạnh như kìm sắt, suýt nữa bóp nát cổ tay tôi.
“Đừng có không biết điều! Tôi còn đang nể mặt cô đấy!”
Anh ta vung tay lên.
Tôi nghiến răng nhìn thẳng vào mắt anh ta, gằn từng chữ:
“Anh thử động tay thử xem! Bố mẹ tôi sẽ không tha cho anh đâu!”
“Bốp!”
Một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi.
Tai tôi ù đi, sao bắn đầy trước mắt.
Má bỏng rát, nhưng đau nhất vẫn là tim.
Cái cảm giác nhục nhã và choáng váng ấy như nước đá dội từ đầu xuống.
“Bố mẹ cô thì sao? Ghê gớm lắm hả?”
“Không có họ, cô chẳng là cái thá gì!”
Anh ta túm tay tôi, ép ngón tôi in lên bản hiến xác.
Rồi mạnh tay hất ra – tôi ngã nhào xuống đất.
Tôi ôm má, ngơ ngác nhìn người đàn ông từng thề sẽ yêu thương tôi trọn đời.
Người từng dịu dàng với tôi, giờ lại đánh tôi, nhục mạ mẹ tôi, và muốn moi xác mẹ chồng mình đem bán.
3.
Tiểu Như lập tức nhào vào ôm chặt cánh tay Lục Triết, giọng ngọt như nhỏ mật:
“Đừng giận nữa, giận vì một người ngoài thôi mà, không đáng đâu anh.”
“Đôi tay quý giá của anh mà, để em thổi cho hết giận nhé~”
Cơn tức trên mặt Lục Triết biến mất trong chớp mắt, ánh mắt dịu dàng hẳn khi nhìn “bảo bối” trong lòng.
“Ừ, không giận nữa. Em nói đúng, không đáng.”
Anh ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt lạnh như dao:
“An Nhiên, tôi nói cho cô biết, hiến xác thì còn tích được chút công đức cho mẹ cô.”
“Không hiến, thi thể cũng chỉ thành rác y tế mà thôi.”
“Cô tự chọn đi.”
Nói xong, anh ta khoác vai Tiểu Như, định rời đi.
Cô ta đảo mắt, giọng nũng nịu:
“Anh vừa mổ xong, chắc mệt lắm rồi. Chuyện nhỏ này để em làm đi.”
“Anh chẳng phải vẫn nói ‘thực hành là cách học tốt nhất’ sao?”
Lục Triết cưng chiều khẽ chạm mũi cô ta:
“Em thông minh lắm, đi đi. Cứ coi như tiết học giải phẫu sớm.”
Anh ta vừa rời đi, nụ cười trên mặt Tiểu Như lập tức biến mất.
Cô ta đi thẳng đến giường lạnh, một tay giật tấm vải trắng phủ thi thể lên.
Nâng dao mổ lên, cô ta kề sát vào mắt của mẹ chồng tôi, giọng ghê tởm:
“Già như thế này rồi, giác mạc chắc cũng chẳng còn giá trị.”
Cô ta lại lấy cưa giải phẫu, đo đạc quanh đầu bà như thể đang xử lý một món đồ bỏ đi:
“Não teo hết cả rồi, có đem làm tiêu bản cũng chẳng ai cần.”
Tôi nôn khan, bụng cuộn lên từng đợt như có sóng trào.
Trong đầu chỉ còn một tiếng gào đau đớn: Mẹ… con xin lỗi… con đã không bảo vệ được mẹ…
Chỉ cần nhịn thêm chút nữa thôi… tôi sẽ khiến bọn chúng trả giá bằng máu!
Cô ta vừa chê bai, vừa thản nhiên rạch bụng mổ xác.
Nội tạng của mẹ chồng bị móc ra từng phần, ném loạn trên nền đất lạnh.
Cô ta còn bật camera, vừa giải phẫu vừa livestream gửi cho Lục Triết.
Rất nhanh, tin nhắn thoại của anh ta được gửi lại, giọng đầy cưng chiều:
“Em giỏi lắm, gan to thật.”
“Lần đầu giải phẫu là phải vậy. Đừng sợ làm hỏng.”
“Dù sao trên người mẹ cô ta cũng chẳng có thứ gì đáng giá.”
“Coi như cho em luyện tay, chết vậy cũng gọi là có giá trị rồi.”
Tiểu Như ngẩng đầu cười nhạo tôi:
“Cái xác này nát hơn cả tiêu bản trong phòng giải phẫu.”
“Moi nửa ngày chẳng được món gì ra hồn, phí cả công.”
Tôi hít sâu một hơi, nuốt xuống toàn bộ phẫn nộ và buồn nôn, bước tới, tay run vì giận dữ, giật lấy điện thoại từ tay cô ta.
Trên màn hình còn vương nước mắt tôi nhỏ xuống.
Tôi dí sát vào mic, từng chữ rắn như đá:
“Lục Triết, chúng ta ly hôn.”
Lục Triết xông đến chỉ sau vài phút.
Lông mày chau chặt, mặt đầy khó chịu.
“An Nhiên, cô lại điên gì nữa vậy?”
“Bác sĩ chứ có phải thần tiên đâu, mẹ cô chết cô cũng muốn đổ hết lên đầu tôi à?”
Tôi nhìn anh ta, giọng bình tĩnh đến đáng sợ:
“Tôi không trách anh. Tôi chỉ là… không muốn sống với anh nữa.”
Cơn tức của Lục Triết bị anh ta nuốt xuống, cố ra vẻ bình tĩnh.
“Tôi biết mẹ cô vừa mất, cô đang xúc động. Nhưng đừng nói mấy lời vớ vẩn này.”
Bên cạnh, Tiểu Như mới “à” một tiếng như thể giờ mới hiểu chuyện.
Cô ta chỉ vào mũi mình, làm vẻ đáng thương, vai run run, nức nở:
“Tại em vô dụng… nếu em giỏi hơn chút, bác gái đã không… Em xin lỗi, chị An Nhiên.”
“Chị muốn đánh muốn chửi thì cứ nhắm vào em. Nhưng xin chị đừng ly hôn với anh ấy… anh ấy vô tội.”
Lục Triết vội đỡ lấy cô ta, quay sang hét vào mặt tôi:
“Cô cố tình nói mấy lời này để kích thích Tiểu Như à? Cô vui lắm hả?”
“Ly hôn? An Nhiên, cô tỉnh lại đi!”
“Mẹ cô chết rồi, nhà cô chẳng còn gì!”
“Không có cha mẹ, cô nghĩ cô vẫn là đại tiểu thư chắc?”
“Sau này… cô sẽ phải quỳ dưới chân tôi mà cầu xin!”
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta, nhìn sự ghê tởm trong từng nét mặt của người đàn ông từng thề hẹn cả đời.
“Cuối cùng anh cũng chịu nói thật rồi.”
“Anh dựa hơi cha mẹ tôi mà leo lên chức này, ăn bám bao nhiêu năm.”
“Giờ có chút địa vị liền trở mặt, sợ mất chút tự tôn rẻ mạt đó à?”
“Bộ dạng bây giờ của anh khiến tôi thật sự buồn nôn.”
Mặt Lục Triết đỏ bừng như gan heo, nổi gân xanh bên thái dương.
“Ly! Ly thì ly luôn!”
Anh ta gầm lên, giọng khàn đặc vì giận.
“Cô tưởng mình giỏi lắm à? Đừng để sau này chính cô phải bò về xin tôi!”
Trước khi đi, anh ta liếc thi thể mẹ mình — người từng nuôi nấng anh ta — ánh nhìn trống rỗng như nhìn một túi rác.
“Đúng rồi, bên nhà tang lễ hả?” Anh ta gọi điện, giọng thờ ơ.
“Có một xác vô dụng ở nhà xác, kéo đi hỏa táng giùm. Chiếm chỗ quá.”
Tôi từng muốn anh ta có thể nhìn mẹ mình lần cuối,
nhưng giờ, không cần nữa.
4.
Vài giờ sau, tôi mang bình tro về.
Tự tay dựng một linh đường đơn sơ, rồi thông báo cho anh ta và người nhà.
Là con dâu, tôi đã làm hết nghĩa.
Nhưng khi quay lại linh đường sau khi chuẩn bị xong, cảnh tượng trước mắt khiến tôi choáng váng.
Trên ảnh thờ của mẹ chồng, ai đó dùng sơn đỏ vẽ một dấu X thật to.
Linh đường trang nghiêm bị biến thành một… phòng karaoke.
Trên bàn cúng la liệt bia, gà rán, khoai tây chiên.
Tiếng nhạc tang bị thay bằng nhạc rock chát chúa.
“Phải thế này mới vui chứ!” — Tiểu Như mặc váy ngắn, vừa nói vừa chỉ huy đám bạn của cô ta.
Hộp tro cốt của mẹ chồng bị đám bạn của cô ta đá qua đá lại như một quả bóng.
Tro cốt văng tung tóe trên nền đất.
Cô ta còn cầm bút vẽ bậy lên linh vị — một khuôn mặt quỷ nhăn nhở.
Tôi choáng váng, tai ù đặc, trong miệng toàn mùi sắt tanh.
Muốn hét, mà không phát ra nổi một tiếng.
Lúc này, cửa linh đường bật mở.
Lục Triết bước vào.
Ánh mắt anh ta đảo một vòng quanh mớ hỗn độn ấy,
không tức giận — ngược lại, khóe môi còn nhếch lên.
Tiểu Như như cánh bướm bay tới ôm lấy anh ta, giọng vui vẻ:
“Anh ơi, anh bảo đừng làm đám tang u ám quá. Em trang trí có sáng tạo không?”
Lục Triết đi đến trước linh vị, nhìn ảnh mẹ mình bị vẽ bậy đến méo mó.
Không một chút xúc động.