Chỉ Có Mùa Hạ Là Không Thể Kết Thúc

3



Vầng trán cao, lông mày sắc, đôi chân dài miên man, sao mà lại không hơn Thẩm Hoài Tự cho được?

Cái cô Lâm Ý kia đúng là không có mắt.

Trai đẹp trước mặt không chọn, cứ phải bám lấy cái tên vừa dở hơi vừa mặt lạnh kia làm gì.

Có vẻ Thời Lạc cảm nhận được ánh mắt tôi.

Quay đầu lại, ánh mắt hai đứa vô tình chạm nhau.

Tôi khựng lại, lập tức quay đi.

Toang rồi, lần đầu tiên nhìn lén Thời Lạc mà bị bắt quả tang.

Tôi vội rút hai tờ giấy, giả bộ đi toilet.

Chỉ là ngay lúc tôi không để ý, sắc hồng nơi vành tai anh dường như đã lan tới tận gò má tôi.

【Ôi zồi ôi chị em ơi~】

【Sao lại biết thẹn thùng rồi kìa~】

Bình luận màu hồng lại rần rần xuất hiện lúc tôi đang ngồi trong nhà vệ sinh.

Cảm xúc này… đúng là hơi lạ.

Không giống hồi tôi còn mê mệt Thẩm Hoài Tự.

Không hề giống chút nào.

 

18

Thời Lạc bảo, trận đấu đầu tiên vòng sơ loại sẽ diễn ra vào chiều thứ Sáu.

Hỏi tôi có rảnh tới cổ vũ không.

Tôi lật thời khóa biểu ra xem, phát hiện chiều hôm đó lại trúng ngay bài thi kết môn.

"Chắc không được rồi… Em có kiểm tra vào đúng giờ đó."

Ánh mắt anh thoáng hiện nét thất vọng.

"Nhưng mà mấy trận sau, em nhất định không bỏ lỡ trận nào hết luôn!"

Nghe vậy, Thời Lạc cũng gật đầu, tỏ ra thông cảm.

Thế rồi chiều hôm đó, khi tôi đang vò đầu bứt tóc trước đề thi hóc búa, một dòng bình luận màu hồng bỗng hiện lên ngay trên bài làm.

【Em gái! Nếu em làm không được bài, thì mau chạy đi cứu Thời Lạc đi!】

Hả??? Xảy ra chuyện gì?

Tôi nhìn đồng hồ.

Tính theo giờ này thì Thời Lạc chắc sắp thi đấu rồi mới phải.

【Lâm Ý đã lừa Thời Lạc! Nói là nửa tiếng trước trận sẽ đến, nhưng bây giờ gọi mãi không bắt máy!】

【Cô ta đã giao kèo với Thẩm Hoài Tự: chỉ cần cố tình bỏ trận, khiến đội eSports thua trận đầu, thì Thẩm Hoài Tự sẽ đồng ý ở bên cô ta!】

【Em gái ơi! Mau lên! Cứu trai đẹp gấp!!】

Cái quái gì?!

Đúng là cốt truyện máu chó ngập đầu!

Tôi bật dậy khỏi ghế như lò xo, chộp lấy bài thi, chạy đến nộp cho giám thị:

Dù sao thì cũng làm bài không nổi.

Thi không xong thì để sau thi lại cũng được.

Bước ra khỏi phòng thi, tôi cố ép bản thân phải giữ bình tĩnh.

Trận đấu lần này được tổ chức ở Minh Đại, cách Hải Đại khoảng 15 phút chạy xe.

Tôi phải nhanh lên mới được.

Cái tên Thẩm Hoài Tự này… Quả nhiên là kiểu người “thù dai nhớ lâu”.

Nhớ lần ở khách sạn hôm đó, Thời Lạc dằn mặt anh ta ngay trước mặt tôi.

Tôi biết chắc anh ta không thể nào nuốt trôi cái nhục đó.

Nhưng tôi không ngờ…Lại chơi trò dơ dáy đến mức này.

Mà nghĩ lại cũng hợp lý thôi.

Hồi cấp 3, có cậu bạn cùng lớp tên Giang Triều giẫm lên giày của anh ta, không xin lỗi.

Vậy mà Thẩm Hoài Tự ghi thù tận trong lòng, rồi sau đó nhân chuyện cậu kia tỏ tình với Hứa Yên, lại cố tình vu cho tội quấy rối, nhờ người bày mưu để nhà trường đuổi học Giang Triều.

Thẩm Hoài Tự, xưa nay vốn chẳng phải loại tử tế gì.

Nghĩ đến đây, tôi đã chạy tới nơi tổ chức trận đấu tại Minh Đại.

Liếc đồng hồ, còn 7 phút nữa là bắt đầu thi đấu.

19

Khi Thời Lạc thấy tôi thở hổn hển chạy đến, ánh mắt đang u ám bất đắc dĩ của anh bỗng lóe lên tia sáng.

“Lê Ngôn? Em sao lại đến đây?”

“Thời Lạc!!!

Em có thể…Em đã học qua sơ đồ chiến thuật và đội hình của bọn anh rồi.

Còn mấy tướng thường dùng của Lâm Ý, em cũng biết chơi gần hết.

Thời Lạc, đừng lo! Em có thể thay cô ta thi đấu!”

Anh ấy sững người, rồi chậm rãi mỉm cười, dịu dàng.

Đỡ lấy tay tôi, chỉ dùng một ánh mắt, cậu bạn đang ngồi ghế hỗ trợ liền đứng dậy nhường chỗ.

Thời Lạc nói, vốn định để một bạn dự bị chuyên bắn cung thay thế tạm một trận.

Nhưng thấy tôi đến rồi, anh cảm thấy để tôi lên thi đấu vẫn là lựa chọn vững chắc hơn.

Tất nhiên rồi, tôi quen với Thời Lạc từ trận đấu leo rank 2100 của tôi.

Chơi ăn ý một trận, sau đó phát hiện lại học cùng trường, thế là thường xuyên tổ đội đánh rank.

Độ ăn ý này, không phải nói suông.

 

20

Nhưng mà…Đây dù sao cũng là giải đấu cấp quốc gia, độ khó không hề nhỏ.

Tôi cố gắng phối hợp, đánh liền 5 ván.

Xong rồi… mắt tôi trong suốt như vừa đi rửa tội.

May mắn là đội có dàn chủ lực khá mạnh, cuối cùng vẫn thắng sát nút 3–2, hồi hộp đến nghẹt thở.

Thời Lạc đưa cho tôi một chai nước điện giải.

“Cảm ơn em, Lê Ngôn.

Hôm nay thắng được là nhờ em đến kịp.”

Tôi cười toe toét, nhận lấy nước.

Trong lòng nghĩ: Thời Lạc đúng là biết cách nói chuyện dễ nghe.

Rõ ràng có pha tôi đi lạc, suýt quăng cả trận, vậy mà anh ấy chẳng nhắc một lời.

Nhưng khi tôi nhìn lên màn hình lớn hiện chữ Chiến thắng – Hải Đại.

Tôi nghĩ, như vậy… cũng tốt rồi.

21

Về lại trường, vì nộp bài quá sớm, kiểu nhìn phát biết liền là chém đại nên tôi bị giảng viên gọi lên văn phòng “uống trà”.

Tình cờ lại gặp đúng lúc Lâm Ý đang nộp đơn xin rút khỏi CLB.

Mắt cô ta hơi đỏ, có vẻ mới khóc xong.

Chuyện như vậy xảy ra, Thời Lạc tất nhiên không thể giữ cô ta lại trong đội.

“Đáng không?”

Khi đi ngang qua, tôi không kìm được buột miệng hỏi.

Tôi từng xem giao diện game của cô ấy, hơn 20 ngàn trận chơi, gần như ngày nào cũng leo rank.

Hệ thống tướng hỗ trợ của cô ấy có nhiều cái đạt cấp quốc gia.

Thêm việc cô chỉ tham gia mỗi CLB eSports, có thể thấy rõ, cô ấy thật sự yêu thích chơi game.

Thời Lạc chọn cô vào đội chính cũng vì sự đam mê đó.

Vậy mà cuối cùng, cô ấy lại vì Thẩm Hoài Tự mà vứt bỏ luôn đam mê, thậm chí còn tự tay làm bẩn nó.

Lâm Ý lau nước mắt, liếc nhìn tôi.

“Thẩm Hoài Tự kể hết với cô rồi à?”

Tôi không trả lời.

“Vậy thì đừng lên mặt dạy đời.

Nếu không phải cô tới cứu, thì e rằng đội cũng không thắng nổi.”

Chưa chắc, xét tình hình hôm đó, chọn đại một bạn dự bị lên đánh có khi vẫn thắng như thường.

“Cô ghét tôi ở bên Thẩm Hoài Tự chứ gì.

Nhưng thôi cũng được, ít nhất trước khi thi đấu, tôi vẫn là người ở cạnh anh ấy mấy ngày…

Còn Lê Ngôn, cô đừng ảo tưởng.

Người anh ấy thích không phải tôi, cũng chắc chắn không phải cô.”

Tôi nhướng mày.

Nghe vậy thì hiểu rồi, cô ta cũng biết đến sự tồn tại của Hứa Yên.

Tôi ngước lên nhìn trần nhà trắng toát.

Thầm nghĩ, Thẩm Hoài Tự đúng là loại người cặn bã, lợi dụng tình cảm của Lâm Ý xong, không đạt được mục đích liền vứt cô ta như rác rưởi.

Diễn còn không buồn diễn cho trọn vai.

 

22

【Trời ơi ghê tởm! Lâm Ý vậy mà nhân lúc nam chính say rượu, cố tình chụp ảnh hai người thân mật rồi gửi cho Yên Yên!】

【Xong rồi… nữ chính mà thấy chắc hiểu lầm mất thôi… đừng mà Yên Yên! Nam chính trong lòng chỉ có mình chị thôi mà!】

【Úi dời, nữ chính đang tra vé máy bay về nước rồi. Cảm giác có biến nên chuẩn bị về tuyên bố chủ quyền chăng?】

Lại một lần nữa đập vào mắt tôi.

Ngay khi tôi đang nghĩ có nên mua cái bịt mắt để khỏi thấy nữa hay không, thì một mùi gỗ quen thuộc, hương nước hoa nam lành lạnh len vào khoang mũi.

Tôi ngẩng đầu, là Thẩm Hoài Tự.

Anh ta mặc chiếc sơ mi xanh trắng, đứng đợi dưới khu ký túc xá của tôi, trong tay còn cầm chặt điện thoại.

Tôi liếc một cái.

Ồ hố, đang mở khung trò chuyện với tôi đấy.

Bên trong, mấy dòng tin nhắn của anh ta đều hiện dấu chấm than đỏ.

“Em làm ầm đủ chưa?”

Giọng Thẩm Hoài Tự trầm thấp.

Mái tóc được vuốt kỹ lưỡng che đi ánh mắt âm trầm bên dưới.

Tôi lườm anh ta một cái, bước chân không thèm dừng lại.

Anh ta bỗng túm lấy cánh tay tôi.

“Anh không hiểu rốt cuộc mấy ngày nay em giận anh vì chuyện gì.”

Buồn cười thật đấy.

Tôi giận?

“Thẩm thiếu gia, anh đừng có nói mà không biết ngượng,

Người nhảy nhót điên cuồng gần đây chẳng phải chính là anh à?”

Thấy tôi thái độ không tốt, anh ta hơi nén giận, giãn hàng lông mày ra:

“Thôi bỏ đi, không nói cái đó nữa.

Cuối tuần sau, Hải Thành có buổi tiệc, mẹ anh bảo anh dẫn em theo. Đến lúc đó anh qua đón.”

“Khỏi!”

Tôi bĩu môi, xoay người lại.

Thẩm Hoài Tự, dù anh có lôi bác gái Thẩm ra cũng vô ích.

Tôi sẽ không vì bác ấy đối xử tốt với tôi như con ruột mà tiếp tục nhẫn nhịn anh nữa.

“Tiệc thì tôi vẫn đi.

Nhưng anh nói với bác Thẩm giùm, lần này tôi đi cùng bạn khác, không đi với anh.”

“Lê Ngôn, đừng bướng nữa.

Em biết bố mẹ hai bên mình khó tính cỡ nào mà.”

Giọng Thẩm Hoài Tự hiếm khi mềm đi một chút.

Nhưng tôi biết, đó là giới hạn rồi.

“Bố mẹ tôi để tôi tự giải thích.

Còn anh, Thẩm thiếu gia ơi, anh đẹp trai, phong độ, được bao người theo đuổi thế kia, chẳng lẽ lại thiếu bạn gái đi dự tiệc cùng sao?”

Vừa dứt lời, ánh mắt của anh ta lập tức lạnh như băng.

Tôi biết ngay mà.

Chỉ cần đụng chạm đến cái sĩ diện chết tiệt của người đàn ông này, anh ta ngay lập tức phản ứng y như con chó giữ khúc xương bị giật mất.

Thấy tôi lạnh mặt, anh ta cũng buông lỏng ngón tay, không nói thêm lời nào.

Tôi lại lườm thêm một cái nữa, rồi xoay người rời đi.

Nhìn thấy Thẩm Hoài Tự bị nghẹn họng không phản bác nổi, tôi cũng thấy hả hê trong lòng không ít.

 

23

Còn bên Thời Lạc, rất nhanh đã tìm được người mới thay thế trong đội eSports.

Anh nói:

“Lê Ngôn, ban đầu anh định mời em vào đội chính.

Nhưng nghĩ lại trong CLB có rất nhiều người đang dốc sức vì giải đấu lần này.

Nên để công bằng, anh quyết định chọn người từ trong CLB.”

Tôi nghe xong, gật đầu đồng ý lia lịa.

Thật lòng mà nói, cái kiểu thi đấu quy mô lớn như thế, tôi không gánh nổi.

Với mỗi người, game mang một ý nghĩa khác nhau.

Còn với tôi, nó chỉ đơn giản là công cụ để giải trí, xả stress.

Chương trước Chương tiếp
Loading...