Cùng một khuôn mặt, hai linh hồn

3




“Có.”
 
“Chị em ơi, cậu ăn cũng ‘thịnh soạn’ quá rồi đấy.”
 
“…”
 
Tôi không còn tâm trí đùa giỡn.
 
Lập tức xách túi muốn chuồn.
 
May là chắc vừa nãy Hoắc Diên không thấy tôi, đồng nghiệp bảo anh đã đi cùng Tổng Vương rồi.
 
Ngay cửa nhà hàng là trạm xe.
 
Đang đợi xe buýt, bỗng có giọng nói quen thuộc vang lên phía trên đầu:
 
“Không ăn tiếp nữa à?”
 
Giọng Hoắc Diên, bình thản hỏi.
 
________________________________________
 
13
 
Toàn thân tôi cứng đờ.
 
Hình như anh chỉ ra ngoài hút thuốc.
 
Bên cạnh còn có Tổng giám đốc Vương – sếp to công ty tôi.
 
Tổng Vương giới thiệu:
 
“Đây là Tiểu Tống bên công ty tôi.”
 
Hoắc Diên khẽ gật đầu.
 
Anh biểu cảm bình thường, như thể thật sự không nhận ra tôi.
 
Có lẽ vì tôi đội mũ lông, quấn khăn kín gần hết mặt.
 
Mà “Tống” cũng đâu phải họ hiếm.
 
Tổng Vương vẫn tiếp tục tâng bốc.
 
Bất ngờ, Hoắc Diên lên tiếng, ngắt lời ông ta:
 
“Cô làm ở vị trí nào?”
 
“A? Tôi á? Ngài chưa biết tôi…”
 
“Tôi hỏi Tiểu Tống.”
 
“… Tổ trưởng tổ sáng tạo.” Tôi miễn cưỡng trả lời.
 
“Không tệ, trẻ mà tài.”
 
Tổng Vương: “Ngài Hoắc khen cô đó! Còn không mau cảm ơn người ta? Giới trẻ bây giờ đúng là không hiểu lễ nghĩa gì cả.”
 
“… Cảm ơn Tổng Hoắc.”
 
Không khí hơi gượng gạo.
 
Xe buýt vẫn chưa đến.
 
Tôi định bắt taxi, chuồn lẹ.
 
Còn chưa kịp giơ tay, một chiếc Cayenne đen lừ đừ trờ tới.
 
Hoắc Diên chủ động mở cửa sau:
 
“Tiểu Tống, để tôi đưa cô về.”
 
“…”
 
Tới nước này mà còn giả vờ không nhận ra, thì tôi đúng là đứa ngốc.
 
Tôi quay đầu định chạy.
 
Nhưng lại bị Hoắc Diên giữ chặt cổ tay.
 
“Tống Tinh Dư, em lúc nào cũng lạnh nhạt với người từng ngủ cùng em vậy sao?”
 
14
 
Câu nói ấy, Hoắc Diên ghé sát tai tôi nói khẽ.
 
Tổng Vương không nghe thấy.
 
Ông ta đã trưng ra bộ mặt nghiêm túc:
 
“Mau vào xe đi, Tổng Hoắc thấy trời sắp đổ tuyết nên mới tốt bụng muốn đưa cô về, đừng phụ lòng người ta.”
 
Tôi đành tự nhét mình vào xe.
 
Hoắc Diên ngồi cạnh tôi, Tổng Vương lên ghế phụ.
 
Trên suốt đoạn đường, chỉ có mình Tổng Vương lải nhải không ngừng.
 
Hoắc Diên hầu như không đáp lại, tôi cũng không tiện lên tiếng.
 
Còn gì khó xử hơn tình huống hiện tại?
 
Hoắc Diên chắc chắn đã biết, tôi từng nói dối đủ điều trước mặt Hoắc Thâm.
 
Khi đó tôi bịa ra mọi thứ chỉ vì muốn trả thù,
 
nào có nghĩ đến chuyện sẽ còn gặp lại họ.
 
Phía trước, Tổng Vương nói chuyện mệt, quay đầu bảo tôi:
 
“Tiểu Tống, đừng chỉ im lặng nhìn chằm chằm thế, cô cũng nên góp đôi lời đi chứ.”
 
Tôi biết nói gì đây?
 
Im lặng một lúc, tôi lên tiếng nhã nhặn:
 
“Cảm ơn Tổng Hoắc đã đầu tư vào công ty chúng tôi.”
 
“Không cần cảm ơn, tôi có mục đích riêng.”
 
“Xin anh yên tâm, công ty chúng tôi nhất định không khiến anh thất vọng.”
 
“Tôi không hứng thú với công ty các cô.”
 
Câu nói ấy khiến Tổng Vương ở phía trước suýt nữa bị sặc.
 
Ngay sau đó, Hoắc Diên bình thản bổ sung một câu khác:
 
“Chỉ là nếu không dùng cách này, em có chịu gặp tôi không, Tống Tinh Dư?”
 
________________________________________
 
15
 
Vẻ mặt Tổng Vương như thể vừa thấy ma.
 
Đến cả bác tài cũng không nhịn được mà nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
 
Chuyện đến nước này, tôi cũng chẳng buồn giữ thể diện nữa.
 
“Vậy thì anh đúng là chịu chơi thật.” Tôi mỉa mai.
 
“Chịu chơi chẳng là gì, miễn sao sau này đổi được làm tiền cưới vợ là được rồi.”
 
“Hoắc Diên, đầu óc anh hỏng thật rồi đúng không?”
 
Nói xong câu đó, ánh mắt Tổng Vương nhìn tôi như thấy hổ cái.
 
Tựa như đang nói: tổ tông ơi, nhẹ mồm nhẹ miệng chút!
 
Nhưng Hoắc Diên chẳng tức giận,
 
Ngược lại, còn nở nụ cười.
 
“Đầu óc có hỏng hay không tôi không biết, nhưng tôi chờ được. Ba tháng qua, tôi âm thầm tìm em,
 
tìm được rồi lại không dám làm phiền, chỉ có thể đi đường vòng như vậy, hy vọng em đừng trách.”
 
“Tôi không còn gì để nói, dừng xe đi.”
 
Hoắc Diên giữ lấy tay tôi.
 
“Em không có gì muốn nói? Nhưng tôi có.
 
“Xin lỗi, lẽ ra tôi nên nói thật với em ngay từ đầu. Chuyện này là lỗi của tôi.
 
Lần này đến tìm em, tôi chỉ muốn giải thích rõ ràng.”
 
“Giải thích thì miễn.”
 
“Em rất ghét tôi sao?”
 
“Đúng.”
 
“Nhưng em từng nói, người em thích nhất là tôi.”
 
“Chỉ là đùa thôi. Kẻ lừa người, sẽ bị người lừa lại.”
 
“Xingxing, có một chuyện tôi nhất định phải nói với em, thật ra tôi đã từ rất lâu…”
 
Lời của Hoắc Diên bị tiếng phanh xe gấp cắt ngang.
 
Trên trán tài xế rịn mồ hôi:
 
“Xin lỗi tổng giám đốc, hình như tôi vừa thấy…”
 
“Nói.”
 
“Tôi hình như thấy Nhị thiếu gia.”
 
________________________________________
 
16
 
Sau cú phanh gấp của tài xế, tôi tranh thủ nhảy xuống xe.
 
Thế nên, câu nói cuối cùng của Hoắc Diên, tôi không nghe được.
 
Trên đường chạy về nhà, tôi cứ có cảm giác như có ai đang dõi theo sau lưng.
 
Nhưng nghĩ quanh đây đông người, nên tôi không để tâm.
 
Sáng hôm sau.
 
Tôi xuống tầng đổ rác.
 
Lại bắt gặp bóng dáng quen thuộc kia.
 
“Anh sao còn—”
 
Nói được nửa câu, tôi nghẹn lại.
 
Vì người trước mặt không phải Hoắc Diên.
 
Là Hoắc Thâm.
 
Ngũ quan góc cạnh, phóng túng hơn hẳn – chỉ có thể là Hoắc Thâm.
 
“Xingxing.” Anh sải bước về phía tôi, “Anh đợi em mãi rồi.”
 
“Có chuyện gì?”
 
“Anh muốn nói xin lỗi với em, trực tiếp.”

Ba chữ đó mà thốt ra được từ miệng Nhị thiếu gia họ Hoắc, cũng không dễ dàng gì.
 
“Giả nghèo là lỗi của anh, dây dưa với người yêu cũ cũng là lỗi của anh. Anh sai quá nhiều, em nhất định đừng dễ dàng tha thứ.”
 
“Ý anh là…?”
 
“Về với anh đi, anh sẽ bù đắp từng thứ một.”
 
Tôi suýt thì phì cười.
 
Hoắc Thâm có ngày hôm nay, tôi hoàn toàn không ngạc nhiên.
 
Vì tôi từng đối xử với anh rất, rất tốt.
 
Dù tôi chỉ thích cái mặt anh,
 
Nhưng trong thời gian yêu nhau, tôi vẫn dùng trọn mười hai phần chân thành.
 
Mất đi thứ chân thành đó, anh sẽ rơi vào hụt hẫng không đáy.
 
“Anh và bạn gái cũ đã cắt đứt rồi, sau này em muốn kiểm tra lúc nào cũng được.”
 
Hoắc Thâm rút điện thoại ra, định để tôi kiểm tra luôn.
 
Nhưng tôi chẳng buồn nhìn.
 
“Anh sao cũng được, đừng đến làm phiền tôi nữa.”
 
Hoắc Thâm ngẩn ra.
 
Lông mày hơi cong từ tốn rũ xuống.
 
Không cam lòng, anh đổi giọng:
 
“Căn hộ em thuê, anh đã mua lại rồi. Có vài thứ em quên trong nhà, em nên về xem qua.”
 
“Không cần.”
 
“Vậy còn ảnh thì sao?”
 
Anh lấy ra một phong bì dày.
 
“Em từng rất thích chụp ảnh cho anh, từng tấm đều rất dụng tâm. Là anh không biết trân trọng lòng tốt của em.”
 
Anh rút ra một tấm ảnh, khẽ hỏi:
 
“Những thứ này, cũng không cần nữa sao?”
 
“Ừ, không cần.”
 
“Xingxing, đừng giận những tác phẩm tâm huyết của mình nữa, xem như anh xin em.”
 
Tâm huyết?
 
Tôi giật lấy ảnh, hất tay.
 
Chúng như tuyết rơi, bay nhẹ khắp khoảng trời mùa đông.
 
Hoắc Thâm cuối cùng cũng không kìm được.
 
Mắt đỏ hoe.
 
________________________________________
 
17
 
Hoắc Thâm cứ đứng dưới nhà tôi mãi.
 
Tôi không muốn gặp anh ta, liền dứt khoát ở lại công ty tăng ca.
 
Đúng lúc Hoắc Diên đi công tác mấy ngày, tôi cũng tránh được cảnh chạm mặt.
 
Chín rưỡi tối.
 
Cả công ty chỉ còn lại mình tôi.
 
Tôi đang sắp xếp lại phương án sáng tạo, bất giác thấy buồn ngủ.
 
Không biết tự khi nào, tôi gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
 
Tỉnh lại, khói nồng xộc thẳng vào mũi.
 
Chết tiệt!
 
Tôi phản ứng ngay — cháy rồi!
 
Tôi vội gọi điện thoại, nghe theo chỉ dẫn của lính cứu hỏa, chuẩn bị chạy xuống lối thang bộ.
 
Nhưng xui xẻo thay,
 
Cửa thang bộ bị khóa.
 
Tôi chỉ đành quay lại văn phòng, chờ người đến cứu.
 
Nhưng hôm nay là thứ Sáu.
 
Giờ này mọi người vừa kết thúc tiệc tùng,
 
Đang tranh nhau gọi xe về nhà.
 
Đường trước công ty kẹt cứng không nhúc nhích.
 
Ngọn lửa mỗi lúc một lớn.
 
Tôi thử mọi cách cũng không ngăn được.
 
Cuối cùng, tôi kiệt sức co mình trong một góc, khó thở đến mức choáng váng.
 
Biết ngay mà, tăng ca chẳng được ích lợi gì,
 
giờ thì ngay cả cái mạng cũng suýt mất.
 
Khi tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng,
 
cánh cửa phòng cháy vang lên tiếng đập mạnh.
 
Một cái, hai cái…
 
Không đếm nổi bao nhiêu lần, cuối cùng cũng bị phá ra.
 
Hoắc Diên xông vào trong đám lửa,
 
một tay bế tôi lên vai.
 
Trước khi ngất đi, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc trấn an tôi:
 
“Đừng sợ, anh đến rồi.”
 
18
 
Tôi chỉ nằm trong bệnh viện một lúc đã tỉnh.
 
Phương Nhiễm nhào tới ôm chặt lấy tôi.
 
“Huhu, may quá, cậu không sao.”
 
“Chị à, cậu khóc tang đấy à?”
 
“Xí xí xí, đừng nói bậy. May mà Tổng Hoắc đến kịp lúc.”
 
Tôi hỏi cô ấy: “Hoắc Diên đâu rồi?”
 
Phương Nhiễm thở dài: “Tình hình không ổn lắm, cánh tay trái bị nứt xương.”
 
“Sao lại nứt xương?”
 
“Đâm cửa ra đấy.”
 
Tôi sững người.
 
Mơ hồ nhớ lại, cánh cửa chống cháy dày nặng đó… là do Hoắc Diên lấy thân mình phá ra?
 
“Cậu nghĩ xem anh ấy phải đau đến mức nào, vậy mà vẫn cố nhịn, bế cậu ra ngoài đấy.”
 
Phương Nhiễm thì thầm bên tai tôi:
 
“Anh ấy thật sự tệ như cậu từng nói sao?”
 
Tôi nhảy xuống giường bệnh, đi tìm Hoắc Diên.
 
Cánh tay trái của anh được băng bó kín mít.
 
Anh ngồi bên cửa sổ, bình thản lật xem báo cáo công việc.
 
Thấy tôi đến, Hoắc Diên ra hiệu cho người khác rời đi.
 
“Cơ thể có thấy khó chịu không?” anh hỏi.
 
“Cũng ổn.”
 
“Nếu thấy không ổn, phải nói bác sĩ ngay.”
 
“Không phải anh đang đi công tác sao?” Tôi không nhịn được hỏi.
 
“Đáp xuống sân bay lúc tám giờ, nghe nói em tăng ca, nên về công ty xem em thế nào. May mà kịp.”
 
Giọng anh bình thản, hòa nhã.
 
Không hề nhắc đến vết thương của mình.
 
“Anh có biết tình huống lúc đó nguy hiểm cỡ nào không? Nhỡ anh cũng không thoát ra được thì sao?”
 
“Vậy thì tốt, cùng em chết cháy luôn.”
 
“Giờ nào rồi mà còn đùa kiểu đó.”
 
Hoắc Diên nói: “Thấy em căng thẳng quá, không thích thì anh không đùa nữa.”
 
Tôi nhìn anh, tâm trạng phức tạp:
 
“Anh thân phận quý giá thế kia, sao lại cứu tôi?”
 
“Cứu em không cần lý do. Trước khi não kịp nghĩ, cơ thể đã hành động rồi.”
 
“Hoắc Diên, anh thật kỳ lạ. Trước thì lừa tôi, sau lại cứu tôi.”
 
“Em nghĩ vì sao anh lừa em?”
 
“Chẳng phải vì danh tiếng gia tộc, vì hình ảnh của tập đoàn các người sao…”
 
Hoắc Diên khựng lại.
 
“Ai nói với em thế?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...