Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Cưới Nhầm Lại Thành Đúng
Chương 6
22.
Ta liếc nàng ta một cái, rồi kéo tay áo Triệu Khê Hành, nghiêng đầu hỏi:
“Phu quân, tỷ tỷ nói… chàng muốn bỏ ta? Là thật sao?”
Sắc mặt hắn thoắt cái sa sầm lại:
“Tuyệt đối không thể! Phu nhân chớ nghe lời bịa đặt!”
Hắn quay người, lạnh giọng quát Giang Tư Dao:
“Giang cô nương, xin hãy tự trọng. Đừng dùng lời lẽ hồ đồ phá hoại tình cảm của ta và phu nhân.”
“Chuyện hôm nay, ta sẽ bẩm báo đầy đủ với lệnh tôn. Mong lệnh tôn nghiêm khắc dạy dỗ lại ái nữ.”
Giang Tư Dao sắc mặt trắng bệch, rồi lại đỏ bừng, giận dữ trừng mắt nhìn ta, dậm chân một cái, bỏ đi không ngoái đầu.
Ta vẫn chưa nguôi giận, đứng đó mà mặt lạnh tanh nhìn hắn.
Hắn vội vàng giơ tay lên thề thốt:
“Phu nhân, ta thề trước trời đất, chưa từng – và sẽ không bao giờ có ý định bỏ nàng. Chưa từng có, sau này lại càng không thể có.”
“Nàng ta bất quá chỉ là ghen tị với phu thê ta hoà thuận, mới cố ý ly gián.”
Thấy hắn luống cuống giải thích, ta lại thấy trong lòng còn một cục nghẹn.
Sau khi cung yến kết thúc, Trường công chúa cho người mang tới một chiếc hộp gấm.
Mở ra xem thử — bên trong toàn là mấy quyển thoại bản như 《Tướng quân phụ lòng, hối không kịp》,《Tướng quân đuổi theo vợ, chết cháy nơi giường cưới》,《Hòa ly rồi, tướng quân phát điên》...
Triệu Khê Hành vừa liếc thấy, mặt đã đen lại:
“Đừng xem mấy thứ vớ vẩn này.”
Nói rồi định gọi người mang ra đốt.
Ta chẳng thèm để ý tới, xoay người đi, lưng vẫn thẳng, mặt vẫn không nhìn hắn.
Hắn hạ giọng hỏi:
“Sao vậy? Còn vì lời Giang Tư Dao nói mà tức giận sao?”
Hắn kéo tay ta, xoay người ta lại, mắt nhìn thẳng, giọng trầm thấp mà chân thành:
“Hàm Nguyệt, nàng tin ta, lòng ta chỉ có một người, từ đầu tới cuối, đều là nàng.”
Cuối cùng, ta vẫn không nhịn được, hỏi thành lời:
“Phu quân khi xưa… vì sao lại cầu thân nàng ấy? Lại còn cầu tới ba lần? Tướng quân quả thật… si tình quá đỗi.”
Vừa dứt câu, ta liền hối hận.
Giọng chua loét như dấm để lâu ngày, chẳng khác gì một phụ nhân ghen bóng ghen gió.
Nếu là trước kia, ta vốn chẳng để tâm.
Chỉ cần hắn cưới ta, cho ta danh phận chính thê, phu thê hòa thuận là đủ.
Nhưng hiện tại… chỉ cần nhớ đến chuyện đó, ta liền muốn cắn răng — giận đến mức đau ngực.
23.
Triệu Khê Hành trầm mặc hồi lâu, rồi mới mở lời giải thích:
“Lúc mới hồi kinh, trưởng bối trong tộc liên tục giục ta thành thân. Ta vốn không có ý định cưới vợ quá sớm. Cho tới một hôm, đi ngang qua Giang phủ, vô tình nghe thấy một khúc đàn vang vọng, âm điệu rộng mở, khiến ta liên tưởng đến cảnh hoàng hôn nơi biên tái... trong lòng liền sinh cảm mến.”
Hắn dừng một chút, giọng vẫn bình tĩnh:
“Ta liền hỏi người đi cùng, khúc ấy là ai gảy. Mọi người đều bảo, đại tiểu thư nhà Giang gia cầm nghệ vang danh kinh thành, tất là nàng.”
“Lúc ấy ta nghĩ, nếu đã phải lấy vợ, chi bằng cưới một nữ tử có thể đàn nên âm luật như vậy.”
“Vì thế mới lên cửa cầu thân. Không ngờ nàng ấy lại không thích ta.”
Chỉ vì vậy thôi ư?
Chỉ vì một khúc nhạc mà hắn lại quyết định hôn nhân cả đời?
Ta chẳng nhịn được, lại nhắc lại chuyện cũ:
“Vậy nếu chàng không si mê tỷ tỷ ta như lời đồn, thì hôm đó — khi ta trèo lên tường hỏi chàng có muốn cưới ta không — sao chàng còn từ chối?”
Hắn đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve má ta, ánh mắt sâu thẳm:
“Chuyện thành thân đâu thể làm như trò đùa của trẻ con. Dù trong lòng ta đã có ý, cũng không thể vừa bị tỷ tỷ nàng từ chối, lập tức liền quay sang đồng ý cưới nàng.”
“Như vậy là quá không tôn trọng nàng, lại khiến nàng bị gièm pha điều tiếng, hại đến thanh danh.”
“Ta vốn định, chờ qua vài hôm, tìm một lý do thích hợp, rồi đàng hoàng tới cửa cầu hôn nàng.”
Nghe xong, tim ta khẽ run.
Nhưng càng rõ lòng hắn bao nhiêu, trong lòng ta lại càng không yên bấy nhiêu.
Ta cúi đầu, khẽ nói:
“Phu quân... hay là... chàng viết cho ta một tờ hưu thư đi.”
Hắn kinh ngạc, sững người:
“Tại sao?”
Cổ họng ta chát đắng, giọng nói như bị kéo căng ra từng chữ:
“Chàng vốn không định cưới ta, là do... ta ép chàng cưới.”
Hắn vội vàng phản bác:
“Không phải như vậy! Là do ta trúng thuốc, nàng ra tay cứu giúp, ta nên gánh vác trách nhiệm—”
Ta lắc đầu, cuối cùng vẫn phải nói ra sự thật sâu trong lòng, thứ mà bấy lâu nay ta cố tình giấu kín:
“Ta thấy người của Trường công chúa bỏ thuốc vào rượu chàng.”
“Nếu thật sự muốn cứu, ta lẽ ra phải lên tiếng ngay lúc đó, ngăn chàng uống.”
“Nhưng ta đã không làm vậy. Ta chỉ lặng lẽ đứng nhìn chàng uống, rồi căn đúng thời điểm, chọn đúng nơi mà ra tay...”
“Triệu Khê Hành, ta đã tính toán với chàng. Một kẻ như ta...”
24.
Còn chưa kịp nói xong, hắn đã ngắt lời ta:
“Ta không để bụng.”
Ta sững người.
Hắn đưa tay nâng mặt ta lên, ngón tay cái dịu dàng lướt qua khoé mắt — nơi đã sớm đẫm ướt từ lúc nào.
“Nàng tính toán ta, ắt hẳn cũng có nỗi khổ riêng.”
“Hơn nữa… nếu không phải vì chuyện đó, ta làm sao có thể cưới được nàng?”
“Nếu được làm lại một lần nữa, ta tình nguyện để nàng tính kế thêm lần nữa.”
Mặt ta nóng ran, nhưng trong lòng vẫn còn sót lại chút bất an chưa tan.
“Nhưng… nhưng dù sao cũng phải viết một tờ hưu thư! Lỡ như… lỡ như sau này chàng thật sự gặp được người mình thích hơn...”
“Ta... ta không muốn bị chàng bỏ, nếu có chia tay thì cũng phải là hoà ly, còn phải chia một nửa gia sản của chàng cho ta, ta...”
Chưa kịp nói hết, hắn đã cúi đầu chặn môi ta lại bằng một nụ hôn.
“Ưm… chàng sao có thể—”
Hắn không đáp, chỉ càng hôn sâu hơn.
“Ta… còn chưa nói xong về hưu thư…”
Hắn lại tiếp tục hôn, đuổi theo từng lời ta vừa thốt.
“Không được hôn nữa…”
Vậy mà hắn chỉ càng quấn lấy, mãi đến khi ta không thể nói nổi một câu nào nữa, chỉ còn lại hơi thở mỏng manh, mềm nhũn trong vòng tay hắn.
Hắn khẽ thì thầm bên tai:
“Hoà ly? Nằm mơ đi.”
Ta còn cứng miệng, nhưng giọng đã mềm đi thấy rõ:
“Chàng... chàng đâu có quản được ta...”
Hắn bỗng cúi đầu, khẽ cắn vào bả vai ta một cái, không nặng không nhẹ.
Ta giật nảy mình, vô thức bật kêu:
“Á…!”
Hắn cười khẽ, nụ cười đầy đắc ý, tay cũng chẳng yên phận mà trượt vào trong lớp trung y:
“Xem ta có quản được nàng không…”
“Không được… dừng tay…”
Hắn cúi đầu, thở hổn hển, nụ hôn lại rơi xuống làn da:
“Không được.”
“Dừng miệng lại…”
“Càng không thể.”
25.
Triệu Khê Hành cúi đầu nhìn nữ tử đang say ngủ trong lòng mình, gương mặt vương chút mệt mỏi, mi tâm vẫn còn vương mồ hôi.
Hắn khẽ đưa tay vén sợi tóc ướt dính bên trán nàng, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ.
Thực ra, có một chuyện hắn chưa từng nói với nàng.
Ngay từ buổi chiều hôm ấy — cái ngày hắn vô tình nghe thấy tiếng đàn ấy — lúc ngẩng đầu tìm kiếm theo âm luật, hắn đã mơ hồ trông thấy một bóng lưng nghiêng nghiêng.
Sau này, khi nàng trèo lên tường, đôi mắt long lanh nhìn hắn mà nói: “Cưới ta nhé”, hắn đã nhận ra nàng.
Và cũng chính giây phút đó, tim hắn lại đập lệch một nhịp.
Vì động tâm, nên hắn không muốn cư xử qua loa.
Trong buổi yến tiệc đầu xuân, hắn luôn lén nhìn nàng.
Ngay cả khi bị trúng dược, thần trí mơ hồ, hắn vẫn theo bản năng chạy về phía có nàng, chỉ hy vọng có thể được gặp nàng.
Hắn hiểu sự bất an trong lòng nàng. Vì vậy, hắn sẽ viết cho nàng một tờ hoà ly thư.
Chỉ để nàng yên tâm.
Nhưng hắn tuyệt đối sẽ không để nàng có cơ hội dùng đến.
Hắn sẽ dùng cả đời mình để khiến nàng vững lòng.
Dùng cả đời để nàng có thể thực tâm yêu hắn.
Người trong ngực khẽ cựa mình trong giấc mộng, vô thức rúc vào gần hắn hơn, môi khẽ lẩm bẩm một câu không rõ lời.
Triệu Khê Hành bật cười khẽ, lại cúi đầu hôn lên trán nàng một cái nữa, rồi siết chặt vòng tay ôm lấy nàng.
Từ nay về sau, hắn sẽ không buông nữa.
26.
Khi ta tỉnh dậy, cả người rã rời, mỏi nhừ đến độ chẳng muốn nhúc nhích. Bên cạnh đã vắng bóng người.
Gắng sức ngồi dậy, ta nhìn thấy trên bàn có một phong thư được đặt ngay ngắn.
Chính là tờ hoà ly thư ta từng đề cập — mặt ngoài còn viết rõ rành rành: “Toàn bộ gia sản thuộc về nàng.”
Ta lặng lẽ cất nó vào đáy rương trang điểm, nơi sâu nhất, kín đáo nhất.
Kỳ lạ thay, có nó trong tay, ta lại thấy hoàn toàn yên tâm.
Không còn phải như thuở ở Giang phủ, ngày ngày nơm nớp lo sợ, dè dặt nhìn sắc mặt người khác để sống.
Cuộc sống của ta, trở nên tự do và rực rỡ hơn bao giờ hết.
Ban ngày, ta thường lén đến phủ Trường công chúa, cùng nàng uống trà, tán gẫu chuyện vặt, thỉnh thoảng ngắm vài gã mặt trắng thân hình vạm vỡ mà nàng nuôi dưỡng cho vui.
Ban đêm, ta lại vùi mình trong vòng tay Triệu Khê Hành, đắm chìm trong những khoái lạc ngọt ngào chỉ thuộc về hai người.
Có lẽ vì tâm lý thả lỏng, cộng thêm chút “điểm chỉ” riêng từ Trường công chúa, cùng với những lần ta tự mình “nghiên cứu thực hành”, chuyện chăn gối giữa hai ta ngày một mỹ mãn.
Không ít phu nhân âm thầm kéo tay ta, mặt đỏ tai hồng, rụt rè hỏi xin “bí quyết phòng the”.
Lúc ấy ta mới ngộ ra, thì ra trước khi thành thân, ai nấy đều chỉ được học cách “lấy lòng nam nhân”, mà chẳng ai dạy rằng bản thân nữ nhân cũng cần được vui vẻ.
Vì thế, ta liền tổng hợp lại những gì bản thân trải nghiệm, cộng thêm kinh nghiệm từ nhiều người khác chia sẻ, vẽ vời chú thích rõ ràng, viết thành một quyển nhỏ.
Nào ngờ đâu, quyển “bí kíp” ấy vừa truyền ra, liền bị các quý phụ nhân tranh nhau sao chép, chẳng mấy chốc đã trở thành “tuyệt kỹ khuê phòng” khắp kinh thành.
Hôm ấy, Trường công chúa phe phẩy quạt xếp, ngón tay chỉ lên quyển sách đặt trên bàn, bật cười:
“Hàm Nguyệt a Hàm Nguyệt, ngươi thật sự đã vượt mặt sư phụ rồi. Hiện tại đến cả mấy vị quận vương phi cũng đến phủ ta, năn nỉ muốn có bản chép tay của ngươi kìa!”
27.
Nữ tử kia ánh mắt bỗng sáng rực, vội chạy tới nắm chặt tay ta, giọng gấp gáp:
“Đại sư! Xin cứu ta với!”
Nguyên lai vị Lữ cô nương này cũng gặp trắc trở trong chuyện khuê phòng.
Khác với ta khi trước, phu quân của nàng tính tình lãnh đạm vô cùng, suốt ngày vùi đầu vào công vụ, đến đêm còn chẳng chịu để nàng ở lại phòng.
Thành thân tròn một năm, vậy mà vẫn chưa từng viên phòng.
Nàng khổ não chẳng nguôi, nghe danh ta lan khắp kinh thành, liền tìm đến Trường công chúa cầu kiến.
Ta lắng nghe hết, càng nghe càng khó hiểu:
“Nếu là người khác còn đành, chứ Lữ cô nương trời sinh thần lực, hắn có không thuận theo thì nàng cứ… cưỡng chế lấy, cũng chẳng phải không thể đâu.”
“Phụt—”
Trường công chúa suýt sặc trà, muốn ngăn ta nói thì đã muộn.
Lữ cô nương mắt sáng như sao:
“Thật… thật có thể sao?”
Ta lại càng khó hiểu hơn:
“Ngươi và hắn là phu thê danh chính ngôn thuận chứ?”
Nàng gật đầu lia lịa.
Ta liền nói thản nhiên:
“Vậy thì có gì mà không thể?”
Nàng lại nhỏ giọng hỏi:
“Nhưng… nếu chàng ấy phản kháng thì sao?”
Ta trầm ngâm giây lát, rồi rút trong tay áo ra một quyển nhỏ:
“Đây là quyển 《Thập Bát Thức Trói Buộc》 ta mới sưu soạn gần đây. Hắn mà chống cự, nàng cứ theo sách mà thi triển, không hại người mà hữu hiệu lắm.”
Lữ cô nương cung kính nhận lấy, rồi lại rụt rè hỏi:
“Vậy… nếu sau đó hắn giận thì sao?”
Ta vỗ nhẹ vai nàng, thong thả nói:
“Phu thê chi gian, có đôi chút tình thú cũng là thường tình thôi. Hắn hiểu chuyện thì nên cảm kích nàng mới phải.”
Lữ cô nương bừng tỉnh, mắt sáng rỡ:
“Đại sư! Ta ngộ ra rồi!”
Nói dứt câu liền ôm bí kíp, hóa thành một cơn gió mà chạy đi mất.
“Hồi… cung?”
Nụ cười trên môi ta lập tức cứng ngắc, cổ cứng đờ quay sang nhìn Trường công chúa:
“Nàng… vừa nói đi đâu cơ?”
Trường công chúa đưa quạt chống trán, lắc đầu cảm thán:
“Hàm Nguyệt, bản cung biết dạo này gan ngươi to ra nhiều, nhưng không ngờ lại to đến mức này.”
“Ngươi có biết, ở kinh thành này, người có thể gọi bản cung một tiếng tỷ tỷ, có được mấy ai không?”
28.
Chỉ nghe "đùng" một tiếng trong đầu, ta đứng không vững, hai chân bắt đầu mềm nhũn:
“Bệ... Bệ hạ…?”
Trường công chúa lật quạt, thong dong hỏi lại:
“Thế ngoài Bệ hạ, ngươi đoán còn ai?”
Ta run rẩy, giọng cũng biến điệu:
“Hoàng... Hoàng hậu nương nương?!”
Trường công chúa chậm rãi gật đầu, buông nhẹ một câu như đao chém giữa trưa:
“Ngươi xong đời rồi.”
“Ngươi dám xúi giục Hoàng hậu… chuẩn bị rửa cổ cho sạch, chờ xử trảm đi là vừa.”
Ta hồn vía lên mây, lập tức hớt hải chạy về phủ Tướng quân.
Vừa thấy Triệu Khê Hành, ta nhào tới ôm tay áo hắn, khóc như mưa như gió:
“Phu quân! Quân công của chàng... có đủ để đổi lấy một tấm miễn tử kim bài không?!”
Hắn ngẩn ra:
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Ta run lẩy bẩy móc ra tờ hoà ly thư, nhét vào tay hắn:
“Hưu đi! Lập tức hoà ly! Không thể để chàng bị ta liên luỵ được!”
Triệu Khê Hành sắc mặt tối sầm, sống chết không chịu.
Hỏi mãi không được, ta rưng rưng nước mắt kể lại hết mọi chuyện xảy ra hôm nay.
Hắn nghe xong, trầm ngâm hồi lâu mới chậm rãi nói:
“Hoàng hậu nương nương… vốn nổi tiếng đoan trang hiền hậu, hẳn sẽ không vì vậy mà nổi giận đâu.”
“Ngày mai, ta sẽ dẫn nàng vào cung xin tội. Tới lúc ấy rồi tính tiếp.”
Tối đó, ta ngủ chẳng yên giấc.
Trong mộng toàn là cảnh mình bị kéo ra pháp trường, cổ kê lên cẩu đầu trảm, tiếng trống dồn dập, đầu bay khỏi cổ…
Sáng hôm sau, ta co ro nép bên người Triệu Khê Hành, cẩn thận theo hắn tiến cung.
Vào tới nơi, Hoàng thượng vẫn chưa lộ diện.
Mãi cho đến khi tiếng bước chân truyền tới, ta cúi đầu không dám ngẩng mặt lên, lòng bàn tay lạnh toát.
Bỗng một thanh âm quen thuộc vang lên, mừng rỡ như gặp lại người thân nơi đất khách:
“Đại sư! Sao người lại tới đây?!”
Ta ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hoàng hậu nương nương má ửng hồng, rảo bước tiến lại gần, vừa mừng rỡ vừa kéo lấy tay ta:
“Đại sư! Người cũng tới sao?!”
Nhìn nét mặt hớn hở của người, ta trong lòng nổi lên dự cảm chẳng lành.
Chẳng lẽ… nàng thật sự đã làm?
Còn làm thành công?
Ta và Triệu Khê Hành nhìn nhau không nói nên lời.
Ngay lúc ấy, Hoàng thượng mới chậm rãi từ phía sau bước ra.
Ta len lén ngẩng mắt nhìn, liền thấy trên cổ tay áo bào của người lộ ra một vết hồng ửng nhàn nhạt.
Mà đuôi mắt của người… cũng ửng đỏ — nhìn về phía Hoàng hậu, vậy mà lại mang theo mấy phần ủy khuất?
Hoàng hậu thì hoàn toàn chẳng để tâm, vẫn hào hứng chia sẻ kinh nghiệm với ta:
“Pháp môn của đại sư quả nhiên thần hiệu!”
“Chỉ là… dây buộc lần sau nên thay loại mềm hơn một chút, dễ lưu lại dấu vết lắm.”
Ta: “!!!”
Triệu Khê Hành: “!!!”
Hoàng thượng khụ nhẹ một tiếng, vội vàng quay đầu sang hướng khác, nhưng vành tai đã đỏ rực đến tận mang tai.
29.
Đêm đó, ta nhẹ nhàng xoay người, khẽ đẩy cánh tay Triệu Khê Hành, giọng thì thào thăm dò:
“Phu quân?”
Hắn mơ mơ màng màng đáp lại một tiếng:
“Ừm?”
Ta nhanh chóng thò tay xuống gối, lần ra sợi dây đỏ đã chuẩn bị từ lâu, giơ lên lắc lắc trước mặt hắn:
“Chàng có muốn… thử một chút không?”
“…???”
-Hoàn-