Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Để Tôi Khám Cho Em Lại Lần Nữa
3
Anh không trả lời, tôi liền tiếp lời:
"Giang Dĩ Vãn. Dì ơi, anh ấy thích Giang Dĩ Vãn."
"Em đừng nói linh tinh với mẹ tôi."
Anh sa sầm mặt kéo tôi ra ngoài, giận lắm.
Đám vệ sĩ đi theo thấy tôi bị kéo mạnh như thế thì lập tức xông tới.
"Anh kia, làm ơn lịch sự với tiểu thư nhà chúng tôi, buông tay ra ngay!"
Sau đó cúi đầu cung kính với tôi:
"Tiểu thư, cần tôi xử lý không?"
Tôi khoát tay:
"Không cần, cậu lùi ra đi."
Vệ sĩ đi rồi, tôi quay sang nhìn Lục Dự.
"Chẳng phải anh thích Giang Dĩ Vãn sao?"
Ánh mắt anh như đóng băng nhìn thẳng vào tôi, đáp:
"Không."
"Thế sao anh cõng cô ta hai cây số, ở viện với cô ta hai tuần? Không thích thì là gì?"
Tôi không hiểu.
"Nếu không thích cô ta, sao không thử quen tôi?"
Anh ngập ngừng, rồi bất ngờ áp sát tôi vào tường:
"Em thích tôi đến vậy à?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, kiên định:
"Đúng vậy."
Gương mặt đẹp trai gần trong gang tấc, hơi thở nóng hổi phả bên tai, không khí bỗng trở nên mập mờ.
Anh nhếch môi cười nhẹ.
"Được, như em muốn. Vậy thì thử xem sao."
"Không hoàn lại, đừng hối hận đấy."
10
Theo đuổi suốt hai năm, cuối cùng tôi cũng chinh phục được Lục Dự.
Tôi tất nhiên không định giấu kín chuyện này.
Tôi muốn công khai tình yêu của mình cho cả thế giới biết.
Trong trường, chúng tôi luôn đi cùng nhau.
Chỉ cần không có tiết, tôi đều ở bên anh.
Anh tuy lạnh lùng, ít nói, nhưng sự quan tâm cần có thì vẫn luôn có.
Đến mức tôi không nhận ra mình đã sa vào mối tình ấy sâu đến thế nào.
Tôi dẫn anh đến đủ loại tiệc tùng thương mại, họp mặt bạn bè.
Còn đưa anh về ra mắt bố mẹ.
Bố tôi, dù là người giàu nhất Bắc Kinh, cũng không có thành kiến về xuất thân.
Ông rất quý Lục Dự – người vừa điềm đạm, vừa tài giỏi.
Hơn nữa, ông chính là người tài trợ học bổng cho Lục Dự, anh ưu tú ra sao, ông còn hiểu rõ hơn cả tôi.
Nhược điểm duy nhất của anh, là có một người cha nghiện cờ bạc, từng bỏ rơi hai mẹ con anh.
Năm năm trước, khi tôi tốt nghiệp đại học, công ty gia đình vì đứt vốn mà phá sản.
Từ vị thế gia tộc giàu nhất Bắc Kinh, chúng tôi trở thành kẻ mắc nợ bị người người chê cười.
Khi ấy, Lục Dự vừa thi đậu cao học, ngày ngày bận rộn giữa bệnh viện và phòng thí nghiệm.
Tôi không muốn khiến anh phân tâm, nên đơn phương nói lời chia tay.
Không cần biết anh có đồng ý hay không, tôi thẳng thừng đi ra nước ngoài.
Sau một thời gian bươn chải, tôi tìm được công việc lương cao, đủ để nuôi bố mẹ.
Để kiếm tiền, suốt mấy năm tôi không quay về.
Cho đến năm ngoái, bố tôi bị đột quỵ, nửa người liệt, mẹ lại không thể cáng đáng hết, tôi mới nghỉ việc trở về.
Về nước, tôi tìm được công việc đúng chuyên ngành – làm quản lý lễ tân ở một khách sạn năm sao.
Những năm xa Lục Dự, người theo đuổi tôi không ít, nhưng tôi chẳng còn cảm xúc yêu đương như trước.
Cũng không cố ý độc thân, chỉ thấy rằng… mùa xuân của tôi vẫn chưa đến.
Cho đến hôm gặp lại Lục Dự.
Khi đó, tôi bị một cậu công tử con nhà giàu bám riết.
Hắn lái siêu xe đến khách sạn tôi làm, mang theo chín trăm chín mươi chín bông hồng, quỳ gối cầu hôn tôi.
Tôi chẳng hứng thú gì, đúng lúc nhìn thấy Lục Dự đi cùng đoàn khách bước vào sảnh.
Khoảnh khắc ấy, tôi như bắt được cọng rơm cứu mạng.
Tôi kéo anh lại, hôn anh một cái, rồi quay sang cậu công tử kia nói:
“Tôi có bạn trai rồi.”
Tên kia sững người đứng chết trân.
Còn Lục Dự thì mặt đen như mực, rõ ràng là đang tức điên.
11
Nhưng tôi đã đánh cược đúng.
Anh không vạch trần tôi.
Cuối cùng, anh vẫn mềm lòng, kéo tôi về phòng anh.
Anh đóng sập cửa, ánh mắt đỏ ngầu, cả người toát ra cơn giận kìm nén.
Anh nói:
“Thẩm Sơ Từ, thì ra cô chưa chết à, còn biết quay lại nữa cơ.”
Anh dữ dằn đến mức tôi đỏ cả mắt.
Tối hôm đó, chúng tôi uống rất nhiều rượu, ly này nối ly khác, như thể muốn chuốc say đến chết cả hai.
Mà khi men rượu ngấm, cảm xúc cũng dễ bùng nổ.
Tôi không nhớ rõ chuyện bắt đầu như thế nào.
Hình như là anh cởi dây áo tôi trước, cũng có thể là tôi không kìm được mà hôn anh trước.
Nhưng điều đó chẳng quan trọng.
Quan trọng là… chúng tôi lại ngủ với nhau.
Tôi đem tất cả nhớ nhung suốt bao năm, hòa vào một nụ hôn dài đến nghẹt thở.
Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy trước.
Anh vẫn còn ngủ, gương mặt anh trong giấc ngủ khiến tôi vừa thương vừa sợ.
Sợ rằng nếu anh tỉnh, lại sẽ buông ra những lời tuyệt tình như năm nào.
Vì thế, tôi đã chọn cách chạy trốn.
Tôi không biết khi anh tỉnh dậy phát hiện tôi biến mất, anh sẽ nổi giận đến mức nào.
May là tên công tử kia sau đó cũng nản, đêm ấy say xỉn trong quán bar, từ đó không còn làm phiền tôi nữa.
Hắn còn đăng một status bi thương trên mạng, kèm tấm ảnh chín trăm chín mươi chín bông hồng bị vứt vào phòng rác.
Chú thích:
“Cô ấy có người trong lòng rồi.
Từ nay tôi khép tim lại, sống cô độc suốt đời.”
Bên dưới là cả loạt bình luận châm chọc.
Tôi tắt điện thoại, cạn lời.
Không biết còn tưởng hắn yêu tôi đến chết, thật ra tôi là người thứ một trăm linh tám hắn tán trong năm nay.
Nhưng điều khiến tôi bàng hoàng hơn, là hai tháng sau, tôi phát hiện mình đã mang thai.
12
Ký ức ùa về.
Lục Dự mặc blouse trắng, đứng trước mặt tôi, ánh mắt cao ngạo, áp lực đè nặng.
Gương mặt anh vẫn điển trai như xưa, hoàn toàn trùng khớp với hình ảnh trong ký ức tôi, chỉ là giờ đã thêm vài phần chín chắn, trầm ổn.
"Không còn gì để nói nữa. Kết hôn đi."
Tôi: ?
"Anh nghiêm túc à?"
"Em sinh cả con rồi, giờ mới hỏi tôi có nghiêm túc không sao?"
Tôi: "..."
Thế là, tôi và Lục Dự đi đăng ký kết hôn.
Ngày làm giấy kết hôn là anh chọn.
Anh bảo hôm đó anh được nghỉ.
Có vẻ hôm đó là ngày đẹp thật, người đến đăng ký kết hôn đông vô cùng.
Xung quanh toàn những cặp đôi tay trong tay, ngọt ngào dính lấy nhau, chẳng muốn rời nửa bước.
Chỉ có tôi và Lục Dự là trông khá lạnh nhạt.
Không biết còn tưởng chúng tôi đang đi làm thủ tục ly hôn.
Cầm quyển sổ đỏ bước ra khỏi cục dân chính, tôi thấy mọi thứ thật mơ hồ, không thực chút nào.
Đang ngơ ngác thì Lục Dự nắm tay kéo tôi vào lòng.
Tôi ngã vào vòng ngực quen thuộc, kinh ngạc nhìn anh.
"Nhìn đường."
Phía sau là một chiếc mô-tô rồ ga lao vụt qua.
Tôi bừng tỉnh, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."
Tôi định rút tay ra, nhưng anh lại nắm chặt, kéo tôi về phía chiếc Land Rover của anh, mở cửa xe, nhét tôi vào.
Anh vòng qua đầu xe lên ghế lái, chiếc áo khoác dài tung bay trong gió.
Vẫn là chàng nam thần từng khiến bao nữ sinh ngẩn ngơ thuở nào.
Khoảnh khắc ấy, tôi như được kéo ngược về thời đại học.
Anh nhanh chóng lên xe, thắt dây an toàn rồi khởi động.
"Đi đón con thôi."
Tôi khẽ gật đầu: "Ừm."
13
Tôi gõ cửa nhà Thẩm Sơ Ngộ.
Thấy tôi và Lục Dự cùng xuất hiện, cậu ấy chẳng hề tỏ ra bất ngờ.
Ngược lại, còn có vẻ rất đắc ý vì đã đoán trúng:
"Tôi biết ngay mà."
"Biết cái đầu cậu ấy!"
Tôi đẩy cậu ta ra rồi bước vào.
Vào trong mới phát hiện, tên này còn gọi cả bố mẹ đến.
Mẹ tôi – người từng suýt trở mặt với tôi vì chuyện đứa nhỏ – lúc này đang ngồi dịu dàng bón sữa cho cháu.
Bố tôi bị tai biến nên giờ đang trong giai đoạn hồi phục, ngồi bên bàn tập cầm thìa ăn cơm.
Người đàn ông từng hô mưa gọi gió trên thương trường, giờ đã không còn vẻ oai phong năm nào.
Cảnh tượng ấy khiến mắt tôi cay xè, tim nghèn nghẹn.
Tôi kìm nước mắt, rón rén bước vào, sợ mẹ lại nổi nóng mắng tôi thêm lần nữa.
"Các con..."
"Mẹ, đứa bé là con của con. Con và Tiểu Từ đã đăng ký kết hôn rồi."
Tôi không ngờ anh lại gọi "mẹ" trôi chảy như vậy, cũng không ngờ anh thẳng thắn thừa nhận đến thế.
"Ba, mẹ, con sẽ đối xử tốt với Tiểu Từ và con trai. Mong hai người yên tâm giao cô ấy cho con."
"Rầm!"
Bố tôi ném thìa xuống bàn, sắc mặt không vui, như sắp nổi giận.
Mẹ tôi thấy không khí căng thẳng thì vội vàng hòa giải:
"Con bé chết tiệt này, lúc trước sống chết không chịu nói đứa bé là của ai, mẹ cứ tưởng nó học đòi người ta chơi tình một đêm..."
Bố tôi nói không tròn tiếng do bệnh, nhưng ý vẫn rõ ràng:
"Đã kết hôn rồi… thì sống cho tử tế vào."
Ăn xong cơm, mẹ kéo tôi vào phòng, nghiêm mặt hỏi:
"Hai đứa bao giờ làm lành vậy?"
Tôi uể oải đáp:
"Chưa làm lành."
Thật mà.
Anh kết hôn với tôi, chắc chỉ vì đứa con thôi.
"Cái gì?!"
Mẹ tôi giật mình:
"Chưa làm lành mà đã đi đăng ký?"
"Con nghĩ kỹ rồi, con có thể chịu đựng, nhưng Dục Dục thì không thể không có cha."
"Vậy… con còn yêu nó không?"
Tôi cúi đầu nghịch ngón tay bé xíu của con, trong lòng rối bời.
"Bây giờ con không nghĩ xa như vậy. Chỉ muốn lo được hộ khẩu cho con, nuôi nó lớn khôn."
"Con trưởng thành rồi, mẹ cũng không thể làm chủ được mọi việc. Năm đó chia tay là bất đắc dĩ.
Giờ về rồi, hãy nói chuyện rõ ràng với thằng Lục, chắc nó sẽ hiểu.
Nhưng mà… sau chừng ấy năm, con có chắc nó còn tình cảm với con không?"
"Mẹ thấy giữa hai đứa vẫn còn yêu. Nếu không thể ở bên nhau thật sự thì cũng đừng miễn cưỡng."
"Vâng."
14
Ngoài phòng khách, tôi không biết Lục Dự đã nói gì với bố, nhưng sắc mặt ông đã dịu đi nhiều.
Trên đường về, Dục Dục ngủ ngon lành trong vòng tay tôi.
Ôm lấy con, tôi như ôm trọn cả thế giới.
Người ta nói, làm mẹ sẽ trở nên mạnh mẽ.
Vì con, tôi có thể làm bất cứ điều gì.
Đang đi thì Lục Dự đột nhiên hỏi:
"Giấy khai sinh của thằng bé chắc chưa làm nhỉ?"
Tôi lắc đầu.
"Vậy mai đi làm luôn đi."
"Được."
Không gian lại rơi vào yên lặng.
"Lục Dự."
Tôi khẽ gọi tên anh.
"Ừ?"
"Có chuyện này… tôi nghĩ vẫn nên nói rõ với anh."
"Cô tiểu thư nhà giàu của tôi, lương tâm thức tỉnh rồi à?"
Tôi hít sâu, nhắm mắt một lát.
"Lúc phát hiện mình mang thai, tôi đã hơn hai tháng.
Lúc ấy tôi rất hoảng, không biết phải làm sao."
"Về sau, tôi từng lén đi tìm anh một lần.
Khi ấy, tôi thấy anh ở bên Giang Dĩ Vãn, trông rất hạnh phúc.
Nên tôi lại do dự."
Nước mắt lặng lẽ tràn ra, tôi đưa tay lau đi.
"Nhưng tôi không nỡ bỏ đứa bé.
Lại sợ anh không muốn nhận.
Nên tôi mới tự quyết định sinh con ra."
Anh siết chặt quai hàm, tay nắm vô-lăng, gân xanh nổi hằn trên mu bàn tay trắng bệch.
Tôi nghẹn ngào, nói tới câu cuối cùng mà không cầm nổi nước mắt:
"Tôi biết, như vậy là không công bằng với anh.
Hơn nữa… anh vốn dĩ còn sắp đính hôn với Giang Dĩ Vãn.
Nếu anh muốn, đợi làm xong giấy khai sinh cho con, chúng ta có thể đi làm thủ tục ly hôn."
15
Không biết câu nào của tôi đã chọc giận anh, chỉ thấy anh đạp mạnh phanh, xe thắng gấp bên lề đường.
Anh khẽ cong môi, ánh mắt sâu thẳm dường như đang vỡ nát.
"Hừ."
"Cô tiểu thư nhà giàu giờ biết nghĩ cho người khác rồi à?"
"Ngày trước em đuổi theo tôi, nói muốn sinh con khỉ cho tôi, em từng nghĩ sẽ có ngày như hôm nay không?"
Tôi: "..."
"Nếu hôm đó em không tình cờ gặp tôi ở bệnh viện, nếu tôi không phát hiện Dục Dục là con mình… em có định giấu cả đời không?
Định biến mất luôn, để không ai tìm thấy em nữa đúng không?"
"Tôi..."
Tôi nghẹn lời.
Anh cười khổ, tự giễu:
"Cũng đúng.
Dù sao thì trong mắt em, tôi cũng chỉ là món đồ chơi.
Vui thì nghịch, chán thì vứt.
Không bằng cả con chó em nuôi."
"Chó còn được em đem đi khi chuyển nhà.
Còn tôi thì sao?
Em lẳng lặng biến mất, suốt năm năm không có một lời từ biệt."
"Em có biết… năm năm qua tôi đã sống thế nào không?"
Giọng anh khàn khàn, nhưng vẫn cố nói hết:
"Em xóa WeChat, QQ, chặn số điện thoại, xoá cả tài khoản game.
Tôi nhớ em đến phát điên, em có hiểu cái cảm giác tìm khắp thế giới cũng không thấy một người là thế nào không?"
"Tôi hiểu..."
"Em không hiểu!"
Tôi nghẹn họng.
"Cảm giác đó… còn đau hơn cả cái chết."
"Xin lỗi."