Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đường Về Trong Gió Tuyết
4
11
Vú Vương trong viện lão phu nhân vội chạy vào từ ngoài rèm.
Lấy lý do lão phu nhân triệu kiến, bà cố ép Thẩm Vân Đình rời đi.
Sau đó đưa cho ta khế bán thân.
“Cô nương ngoan, xem như nể mặt bà già này, bà chỉ có một thân thích duy nhất là Bạch Lộ để dưỡng lão đưa tiễn, tha cho nó một lần, được chăng?”
“Khế thân này, lão phu nhân bảo ngươi giữ lấy.”
Vú Vương là nha hoàn hồi môn của lão phu nhân, Bạch Lộ lại là cháu ruột của bà, lão phu nhân thiên vị nàng cũng là lẽ thường.
Thế nhưng cái tát cùng những lời ác độc của Lâm Chiêu Tuyết rõ mồn một như thế, người trong viện lão phu nhân cách một bức tường sao lại không biết?
Nhưng bà lựa chọn làm ngơ.
Đã hứa sẽ bảo hộ ta.
Vậy mà khi đại sự xảy đến, ai ai cũng đứng ở phía đối lập với ta.
Đã sớm biết sẽ có kết quả như vậy, ta cũng chẳng còn gì thất vọng.
Chỉ lặng lẽ nhìn hoa mai rụng đầy sân, bị bước chân vội vã giẫm nát vào tuyết, tựa như máu tươi của cố nhân nhuộm đỏ đất trời.
“Muốn ta chết oan cũng được, nhưng hãy giao cả khế thân của Trân Châu cho ta. Có nắm nó trong tay, ta mới yên tâm, cũng có thể tránh lặp lại chuyện hôm nay.”
Chỉ qua một nén hương, bà đã trở lại.
Mang theo khế bán thân của Trân Châu.
Nàng cảm động đến nắm chặt tay ta.
“Lão phu nhân đã áp chế lửa giận của thiếu gia, cũng xin cô nương yên tâm, hậu viện Thẩm gia này, lão phu nhân vẫn là người đứng về phía cô.”
Ta mỉm cười không nói, đợi bà đi khỏi mới quay sang nói với Trân Châu.
“Cất kỹ bạc đi, những thứ bẩn thỉu trong phủ này, đều không cần nữa. Ta sẽ dẫn ngươi rời khỏi đây.”
Lúc này Trân Châu mới hiểu ra.
“Cẩm Thư Tỷ tỷ, ngay từ lúc bước đến viện của lão phu nhân, mọi chuyện đều là do tỷ cố ý sắp đặt phải không?”
Ta không phủ nhận.
Bạch Lộ tự cho mình nhan sắc khuynh thành, luôn muốn trèo lên giường Thẩm Vân Đình, nhưng bị ba năm đồng cam cộng khổ của ta áp chế, sao có thể dễ dàng từ bỏ?
Còn Lâm Chiêu Tuyết vẫn như ba năm trước, lúc nào cũng thích dùng chiêu “lưỡng bại câu thương” để đổi lấy tổn thương lớn hơn cho ta.
Còn lão phu nhân, tự nhiên sẽ đưa cho ta một viên kẹo, rồi lấy cớ hóa giải đại sự.
Vì thế, ta bằng lòng bán cho họ một cơ hội.
Chỉ hai cái tát, đã đổi được khế thân của ta và Trân Châu để cao chạy xa bay.
Cũng có thể để lại Bạch Lộ – con cờ hậu hoạn cho Lâm Chiêu Tuyết, khiến bọn họ cắn xé nhau không yên, sao ta lại không vui cho được?
Ta từng thật tâm mong Thẩm gia tương lai rộng mở, nhưng khi bị tất cả quay lưng, ta liền không còn muốn nữa.
Lòng người không thể đặt cược, ta chẳng dám đánh cược lòng người, chỉ dám đánh cược xem đôi chân tàn này có thể vượt núi băng rừng, bước ra con đường quang đãng hay không.
12
Vì giữ gìn danh tiếng cho cả hai nhà,
Hôn kỳ vốn thuộc về ta và Thẩm Vân Đình, nay lại trở thành của hắn và Lâm Chiêu Tuyết.
Ngày lành sắp đến, mọi thủ tục đều bị thúc ép tiến hành.
Chưa đầy ba ngày, Thẩm gia đã kiểm kê đủ sính lễ, rầm rộ tới Lâm phủ cầu thân.
Còn ta và Trân Châu lại theo sau đội nghênh thân, bước ra khỏi cổng phủ.
Quản gia chặn lại.
“Thiếu gia đã dặn, Cẩm Thư cô nương nên ở trong viện tĩnh tâm suy xét lỗi lầm.”
Trân Châu đỏ hoe mắt, lớn tiếng hét:
“Mọi chuyện vốn dĩ đều nên thuộc về Cẩm Thư tỷ tỷ, giờ tỷ không có được, đến nhìn một cái cũng không được sao?”
Quản gia cúi đầu.
Trân Châu không chịu buông tha.
“Ngươi quên lúc thiếu gia muốn đánh chết ngươi, là ai đã cầu tình thay ngươi? Ngươi quên lúc bản thân không quyết đoán, là ai đã giúp ngươi giải vây? Còn việc làm của nhi tử ngươi, hôn sự của nữ nhi ngươi...”
“Được rồi được rồi.”
Quản gia áy náy nhìn ta.
“Đừng quá thương tâm, ngày tháng còn dài, xem rồi sớm trở về mới phải.”
Ta và Trân Châu tay không tấc sắt, như thể chỉ ra ngoài dạo một vòng, nhẹ nhàng rời khỏi Thẩm phủ.
Nhưng một lần rời đi này, lại là cả đời cả kiếp.
Đội nghênh thân đi về phía phủ Thượng thư ở phía tây thành, còn ta và Trân Châu thì không ngừng nghỉ tiến về bến tàu ngoại thành phía đông.
Khi thuyền bắt đầu xuôi nam, phía sau vang lên tiếng pháo rền vang và pháo hoa rực rỡ đầy trời.
Trong bối cảnh huy hoàng ấy, hắn cưới được giai nhân, còn ta bước sang một hành trình mới.
Chân chính biệt ly không có cổ đạo lương đình, không có chén rượu tiễn đưa, chỉ một lần xoay người, liền hai bóng dáng chìm khuất giữa biển người.
Thẩm Vân Đình, ta không còn nợ ngươi nữa, cũng sẽ không bảo hộ ngươi nữa.
Trân Châu nhìn vào ánh sáng rực rỡ từ vết thương của ta, khẽ cười khổ an ủi:
“Để chúc Cẩm Thư tỷ tỷ tiền đồ như gấm, cả thành đều đốt pháo hoa giữa ban ngày tiễn đưa, chúng ta đáng giá lắm. Nhưng tỷ tỷ à, chúng ta sẽ đi đâu đây?”
Ta vốn là người lãng du chốn nhân gian, chuyện đời ta, là đông tây nam bắc.
Đi đến đâu, thì là nơi đó!