Hoàng Hậu Và Kẻ Thù Nằm Chung Một Giường
1
1.
Ta chỉ nhớ lúc thả diều không cẩn thận rơi xuống hồ, tỉnh dậy đã không thấy cha, mẹ hay ca ca đâu cả.
Thay vào đó là một bà mụ già, miệng gọi ta là “nương nương”.
“Ta mới mười hai tuổi, còn chưa lấy chồng, sao lại là nương nương?”
Ta cũng chưa đến tuổi dự tuyển tú nữ, chẳng lẽ lại thật sự là nương nương trong cung?
Chỉ thấy bà mụ ấy ngẩn người, hấp tấp chạy ra gọi Thái y.
Thái y…
Lần này đến lượt ta ngây người.
Ta dè dặt nhìn về phía tỷ tỷ bên cạnh, đôi mắt sưng húp như quả hồ đào, khẽ hỏi: “Ta là ai?”
Nàng “phịch” một tiếng quỳ xuống, làm ta giật nảy mình.
“Nương nương, người là Hoàng hậu!”
“Năm nay người đã hai mươi hai tuổi, là năm năm trước nhập cung.”
“Nương nương, người quên hết rồi sao?”
Vừa nói, nước mắt nàng rơi như mưa.
Mười bảy tuổi… là tuổi ta vốn nên gả đi.
Người ta đính hôn cùng chính là trưởng tử của Trấn Quốc Đại Tướng quân, Tạ Trục Lăng.
Tạ gia trung quân ái quốc, tuyệt đối không thể làm loạn phản nghịch.
Hoàng đế tuyệt không thể là Tạ Trục Lăng, mà vị hoàng đế trong ký ức của ta, lại là một lão nhân còn lớn tuổi hơn cả cha…
Ta lấy hết can đảm hỏi tiếp: “Vậy bây giờ Hoàng đế là ai?”
“Nô tỳ thân phận thấp hèn, không dám xưng thẳng thánh thượng.”
“Hoàng thượng là lục hoàng tử của Tiên đế, từng là Thuần Vương điện hạ.”
Thuần Vương — Tiêu Dương…
Ký ức ta cố không chạm đến lập tức ùa về như sóng.
Năm đó ta theo ca ca vào săn thu, ca ca chê ta còn nhỏ, một mình đi săn hồ ly.
Ta tìm một bãi đất trống thả diều, không ngờ dây đứt, diều rơi xuống.
Ngẩng đầu lên, có người từ vách đá ngã xuống.
Lại nhìn lên, thấy có một người đứng nơi mép vực.
Sáng hôm đó, ca ca từng chỉ người ấy cho ta, chính là lục hoàng tử — Tiêu Dương.
Về sau ta mới biết, thất hoàng tử do hoàng hậu sinh hạ bị trượt chân rơi vực mà chết.
Đêm ấy ta sợ đến phát sốt không ngừng, ca ca liền đưa ta hồi phủ trong đêm.
Ta đem chuyện này kể cho cha mẹ, cha lại dặn dò:
“Viên Viên, việc này liên quan đến an nguy của phủ Triệu chúng ta, con tuyệt đối không được nhắc lại.”
2.
Khi lấy lại tinh thần, mồ hôi lạnh đã đầm đìa cả người.
Nương nói, ấy là vì ta bị kinh hãi quá độ.
“Nương nương sao thế này?”
Tỷ tỷ kia ghé lại giúp ta lau mồ hôi.
“Rõ ràng là lỗi của Quý phi họ Lưu, chính nàng ta hại người sảy thai. Thế nhưng hoàng thượng lại chỉ nghe lời một phía, còn nói là do nương nương người không chú ý…”
“Nương nương, bây giờ phải làm sao đây…”
Ta có chút nghi hoặc, rõ ràng là ta bị thương, cớ sao nàng lại khóc đến thương tâm hơn cả ta?
Có lẽ thật sự là ta quá sợ Tiêu Dương, nghe đến đây, trái lại lại cảm thấy một tia may mắn.
Tỷ tỷ cung nữ kể với ta rất nhiều chuyện.
Nàng nói, nàng tên là Xuân Tụ, chữ Xuân trong mùa xuân, chữ Tụ trong liễu tụ (bông liễu bay).
Xuân Tụ là người bạn đầu tiên mà ta có được trong chốn cung đình.
Tính ra, chúng ta còn nhập cung cùng một năm.
Tiêu Dương vốn không thích ta, hắn có một vị Quý phi cùng hắn hoạn nạn tương phò — Lưu thị.
Mỗi lần ta cùng Quý phi xảy ra tranh chấp, hắn luôn thiên vị Quý phi.
Lần này cũng không ngoại lệ.
“Không sao đâu, ta không buồn, ngươi cũng đừng khóc nữa.”
Ta học theo cách mẹ từng vỗ về ta mà lau nước mắt cho nàng.
Nói rằng không buồn là thật, bởi mỗi lần nhìn thấy Tiêu Dương, ta liền run sợ.
“Nương nương.”
Bà mụ dẫn theo Thái y trở lại.
Xuân Tụ nói, bà mụ họ Lâm, đã sống trong cung nhiều năm.
Nàng còn nói, bà ta thật ra là người do Tiêu Dương phái tới để giám sát ta.
Tiêu Dương sợ ta làm điều xằng bậy sao?
Nhưng dù ta có hư hỏng, cũng chẳng bao giờ làm hại huynh đệ của chính mình.
Ta khẽ lắc đầu với vị Thái y đến khám.
Ta không cần Thái y, ta sợ uống thuốc nhất.
“Lâm mụ mụ, ngươi nói lại với Tiêu… hoàng thượng, nếu đã không thích ta, cũng không trân trọng ta, chẳng bằng để ta hồi phủ.”
3.
Lời vừa dứt, mọi người đồng loạt quỳ xuống.
Đặc biệt là Lâm mụ mụ, còn khuyên ta hãy nghĩ lại cho kỹ.
Có gì mà phải nghĩ?
Một là Tiêu Dương là kẻ sát nhân máu lạnh.
Hai là ta đã có hôn ước.
Ba là hắn chẳng hề yêu ta.
Mỗi điều đều là lý do không thể không xuất cung.
“Ngươi cứ nói với hắn, cái danh Hoàng hậu này ta không làm nữa.”
“Nếu hắn đã yêu Lưu thị, thì để Lưu thị làm đi.”
Hoàng cung thật trống trải, âm u mà lạnh lẽo, ta không thích.
Không có ca ca, cha và mẹ, còn bị người ta bắt nạt, thật là tủi thân.
Ta không uống thuốc, cũng không ăn cơm.
Bắt chước bộ dạng mẹ khi răn dạy hạ nhân, ta nghiêm giọng sai Lâm mụ mụ thay ta truyền lời cho Tiêu Dương.
Hắn hẳn sẽ đồng ý thôi, dù gì hắn cũng đâu có thích ta.
Lâm mụ mụ đi rất lâu, lâu đến mức ta ngủ thiếp đi mất.
Trong mộng, ta vẫn còn sống ở Tạ phủ, ca ca trêu chọc ta, cướp mất con diều mới mua của ta.
May mà Tạ Trục Lăng võ công giỏi hơn ca ca, đã đoạt lại giúp ta.
ca ca tức tối, liền trêu chọc, đòi Tạ Trục Lăng cưới ta ngay trong ngày.
Ta thẹn đến đỏ mặt, chạy đi méc mẹ, ca ca lại bị mắng một trận nên thân.
“Tạ Trục Lăng, ngươi nhớ ngươi đã hứa sẽ cưới ta đó…”
Câu còn chưa dứt, ta đã tỉnh mộng.
Vẫn là đỉnh màn xa lạ ấy, hoa mỹ mà lạnh lẽo.
Lâm mụ mụ và Xuân Tụ đều ngẩn người, nhìn nhau không biết phải làm sao.
“Nương nương, lời như vậy tuyệt đối không thể nói nữa.”
“Hôm qua hoàng thượng nghe được, tức giận vô cùng, chuyện rời cung, xin người chớ nhắc lại.”
Lâm mụ mụ nói rất nghiêm nghị, giống như cha khi xưa.
Nhưng ta không hiểu, Tiêu Dương tức giận cái gì chứ? Rõ ràng là ta mới là người bị ủy khuất kia mà.
4.
Tục ngữ có câu, “Phật cũng có lúc nổi giận”.
Ta nhịn không được, sai Xuân Tụ thay y phục cho ta, muốn đi tìm Tiêu Dương lý luận một phen.
Tuy rằng ta sợ hắn, nhưng ta càng sợ không thể xuất cung.
Ta từng nghe chuyện hậu viện, những nữ tử không được phu quân yêu thương, đa phần đều sống khổ sở.
Ngay cả khi chết đi cũng cô quạnh, chẳng ai nhớ đến.
Ta không muốn trở thành người như vậy.
Ta còn muốn chạy đi hỏi Tạ Trục Lăng, vì sao không giữ lời hứa.
Đúng lúc ta gom đủ can đảm, chuẩn bị bước ra khỏi tẩm điện, thì Tiêu Dương tới.
Nghe giọng nói, hình như Quý phi Lưu thị cũng theo cùng.
Tim ta đập loạn trong lồng ngực, hai tay siết chặt đến run rẩy.
Tạ Trục Lăng từng nói, hai quân giao tranh, sĩ khí là quan trọng nhất.
Viên Viên, ngươi không được thua!
Thế nhưng khi ta vừa bị Xuân Tụ kéo quỳ xuống rồi lại đỡ đứng dậy, trước mắt lại là gương mặt của Lưu Ninh Nguyệt.
Nàng cũng đã lớn, càng thêm phần xinh đẹp.
Xuân Tụ đã lừa ta, Quý phi Lưu thị nào phải người xấu.
Ninh Nguyệt là hảo bằng hữu của ta.
Hai nhà ta từ lâu đã giao hảo, ta và nàng cùng nhau lớn lên.
Nàng tên gọi nhỏ là Viên Viên, ta là Viên Viên.
Giống như hai mặt của ánh trăng, tuy khác biệt nhưng thấu hiểu lẫn nhau nhất.
Mũi ta cay xè, còn chưa khai chiến đã bại trận.
Nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng, khiến mọi người đều hoảng hốt.
“Hoàng hậu làm bộ làm tịch như vậy, rốt cuộc là muốn diễn cho ai xem?”
Một giọng quát lạnh vang lên, khiến ta giật bắn người.
Nước mắt nhòe mi, bóng người trước mắt dần trở nên rõ ràng.
Là một gương mặt âm trầm đến cực điểm, hệt như Diêm Vương trong thoại bản.
Tiêu Dương lớn lên còn đáng sợ hơn trong ký ức của ta.
Ta vội vàng trốn sau lưng Viên Viên, “Viên Viên, ta sợ quá…”
5.
Ta nhát gan, Viên Viên từ nhỏ đã rất can đảm.
Tỷ như bây giờ, nàng có thể đối diện Tiêu Dương mà vẫn trấn định như thường.
Còn ta… chỉ có thể nép sau lưng nàng run rẩy.
Trước khi cuồng phong kéo tới, trời luôn u ám mây đen, hệt như gương mặt Tiêu Dương lúc này.
Chưa đợi hắn mở miệng, Lâm mụ mụ đã quỳ rạp xuống, vội vàng nói:
“Bệ hạ, nương nương bị thương ở đầu, chỉ nhớ mình hiện nay mới mười hai tuổi.”
Trán Lâm mụ mụ dán chặt xuống đất, thân thể run như cầy sấy.
Tiêu Dương sắc mặt cổ quái, vòng qua Viên Viên muốn nhìn ta.
Ta hoảng hốt kéo Viên Viên quay tròn, mấy vòng liền khiến sắc mặt hắn càng thêm khó coi.
“Hoàng hậu có thật mất trí hay không, truyền Thái y tới xem liền rõ.”
Viên Viên quả nhiên là Viên Viên, nàng vừa mở miệng, Tiêu Dương liền lập tức bình tĩnh, như con mèo được vuốt lông xuôi chiều.
Ta sợ mèo nhất.
Nhưng lạ thay, nàng đối với ta cũng lạnh nhạt.
Chẳng lẽ thật như lời Xuân Tụ, giữa chúng ta đã không còn thân thiết?
Nhất định là có hiểu lầm gì đó!
Nương từng dạy, vợ chồng với nhau, có điều gì nhất định phải nói rõ, bằng không hiểu lầm chất chồng theo năm tháng, cuối cùng sẽ hóa thành oán hận.
Ta nghĩ, bằng hữu cũng như thế.
Trước khi Thái y đến, Viên Viên kéo ta vào trong tẩm điện.
Tiếng đóng cửa thật lớn, khiến tim ta đập thình thịch liên hồi.
“Hoàng hậu nương nương muốn diễn vở nào đây?”
Nàng hất tay ta ra, giọng nói cũng lạnh lẽo như sương khuya.
“Viên Viên, vì sao cả ngươi cũng gọi ta là Hoàng hậu nương nương như bọn họ?”
“Ta không muốn làm Hoàng hậu gì cả, ta muốn xuất cung, ta muốn hồi phủ.”
Viên Viên bật cười lạnh một tiếng:“Ngươi không cảm thấy bây giờ mới nói lời này là quá muộn rồi sao?”
“Triệu Ngữ Mi, năm đó chẳng phải chính ngươi cố chấp muốn nhập cung, tranh đoạt ngôi vị Hoàng hậu với ta ư?”
“Sao có thể như thế được?”
Ta lắc đầu mạnh mẽ.
“Ta tuyệt đối sẽ không muốn làm Hoàng hậu, ta không thích Tiêu Dương.”
“Viên Viên, ta sợ hắn. Hắn là người vô cùng đáng sợ.”
Ta và Viên Viên không điều gì giấu nhau, từ y phục trang sức đến chuyện trong nhà ngoài ngõ.
Chỉ duy có chuyện liên quan đến Tiêu Dương là ta giấu nàng.
Bởi cha từng nói, biết được chuyện này chỉ chuốc lấy họa sát thân.
Ta không muốn cả nhà Viên Viên phải chịu liên lụy.
“Đáng sợ là ngươi đó.”
Viên Viên vẫn giận dữ như trước.
“Ngươi là người ta từng tin tưởng nhất, vậy mà lại đối xử với ta như thế.”
“Triệu Ngữ Mi, từ ngày ngươi bước chân vào cung, giữa chúng ta đã là thù nhân.”
Ta chưa từng thấy Viên Viên như vậy, có phần đáng sợ, khiến người không dám tới gần.
“Viên Viên, ta không biết vì sao chúng ta lại thành ra thế này, nhưng ta tuyệt đối không…”
“Bây giờ ngươi đã biết rồi.”
Nàng cắt ngang lời ta, “Đừng gọi ta là Viên Viên nữa, nghe vào chỉ khiến ta buồn nôn.”
Dứt lời, nàng không ngoảnh đầu lại mà quay người rời đi.
Cửa tẩm điện vẫn mở, ta nhìn nàng từng bước từng bước đi về phía Tiêu Dương.
Trên mặt mát lạnh, đưa tay chạm vào, mới biết là nước mắt.
6.
Sau khi Viên Viên rời đi, Tiêu Dương liền cho truyền Thái y đến bắt mạch cho ta.
Có lẽ cũng giống Viên Viên, hắn cho rằng ta đang giả vờ mất trí.
“Ngươi là do thể nhược nên không giữ nổi thai, không liên quan đến Quý phi. Nếu có oán khí, thì nhắm vào trẫm là được.”
Hắn nói ra một đoạn lời lẽ khó hiểu.
“Ta biết, Viên Viên sẽ không hại ta.”