Nam Thần Giao Nhầm Hàng
1
01
Vết mổ rất đau, nhưng còn không đau bằng trái tim tôi.
Tôi chỉ ngủ một giấc, tỉnh dậy đã xuyên đến mười năm sau và sinh luôn một đứa con.
Bác sĩ đỡ đẻ lại là nam thần mà tôi thầm yêu suốt ba năm, còn cha đứa bé lại là kẻ tôi ghét cay ghét đắng!
Cái quái gì thế này, kịch bản gì mà “drama” dữ vậy?!
“Thể trạng sản phụ khá ổn, ngày mai có thể xuất viện rồi.”
Nam thần đã thành công trong sự nghiệp, vẫn dịu dàng như xưa.
Anh cẩn thận dặn dò vài điều cần chú ý sau sinh rồi rời đi.
Nhìn bóng lưng anh, tôi suýt nữa bật khóc thành tiếng.
Một gương mặt điển trai nhưng cau có bỗng dí sát lại khiến mọi cảm xúc của tôi bay biến.
Dưới ánh mắt sắc lạnh, Ao Tử Nghi nghiến răng: “Mắt cô sắp dán lên người ta luôn rồi, không biết còn tưởng anh ta mới là chồng cô đấy!”
…Ờ thì, tôi cũng muốn thế thật.
“Cô đừng có mơ!”
Hắn là giun trong bụng tôi chắc? Còn hung dữ nữa!
Ao Tử Nghi lại đổi giọng, có phần tủi thân: “Cô tỉnh rồi mà còn chưa thèm nhìn kỹ đại bảo một cái!”
Đại bảo? Là ai?
Ao Tử Nghi bế một đứa bé dí sát vào mặt tôi.
Ồ, thì ra là đứa con xấu xí của tôi với hắn.
Đứa bé mới sinh nhăn nheo đen nhẻm, đầu to cỡ nắm tay, nhìn thật kỳ lạ.
“Xấu quá.” Tôi nhăn mặt chê bai.
“Y tá còn nói trẻ sơ sinh như vậy là đẹp trai rồi đấy!” Ao Tử Nghi trợn mắt phùng mang.
Ờm, từ “đẹp” bây giờ bị định nghĩa lại rồi sao?
Tôi mặt đầy vạch đen, còn Ao Tử Nghi thì trông như người cha lần đầu được lên chức, vui vẻ hớn hở.
Hắn ôm đứa con xấu xí của chúng tôi, vừa hôn vừa dỗ, gương mặt điển trai cười ngu ngơ.
Chơi đùa được một lúc, thấy tôi không nói gì, hắn tiu nghỉu đặt con xuống.
Hắn mở bình giữ nhiệt, múc một bát canh gà nóng rồi đỡ tôi tựa vào đầu giường.
Một tay nhét gối sau lưng tôi, một tay càm ràm: “Biết vậy tôi đã không để cô tới cái bệnh viện có Tống Khánh Diêm đỡ đẻ! Tôi chỉ về nấu nồi canh thôi mà cô đã cho con tôi nhận giặc làm cha rồi, Vương Y Y cô giỏi lắm… hừ~ nếm thử xem vị thế nào?”
Muỗng canh đưa tới miệng, hương thơm nức mũi.
Tôi: “…”
Đây còn là tên đầu gấu ngang trời bá đạo trước kia sao? Giờ lại vì tôi mà xuống bếp nấu canh?
Tôi nghi ngờ hắn bỏ thuốc độc trong đó.
“Hê hê, khỏi đi. Tôi mệt rồi, muốn nghỉ một lát.”
Ao Tử Nghi còn định nói gì đó, tôi liền kéo chăn chùm kín đầu, cách ly mọi âm thanh.
Hắn từ khi nào lại lắm lời như bà thím thế chứ? Phiền chết được!
Cơ thể sau sinh mệt rã rời, nhưng vừa chợp mắt lại bị tiếng khóc của em bé đánh thức.
Miễn cưỡng mở mắt ra, thấy Ao Tử Nghi đang ôm con ru nhẹ nhàng dỗ dành.
Tôi bực mình: “Anh có thể làm nó câm miệng được không?!”
02
Ao Tử Nghi Nghi đứng khựng lại thấy rõ.
Hắn ngẩn người nhìn tôi, như thể tôi vừa nói ra điều gì kinh hoàng lắm.
Tôi cứng đờ, nhận ra thái độ của mình đúng là có hơi tệ thật.
Đang ngượng ngập thì Ao Tử Nghi nhẹ giọng giải thích: “Đại Bảo đói mới khóc, không phải cố ý làm ồn em.”
Thế rồi sao? Bắt tôi cho con bú à?
Không được!
Tôi theo phản xạ che ngực lại, cuống lên: “Thì anh pha sữa cho nó đi! Dỗ suông có ích gì?”
“Ừ, anh đi ngay đây.” Ao Tử Nghi cụp mắt, nhìn không rõ cảm xúc, đi được mấy bước lại quay đầu, đặt đứa bé bên cạnh tôi.
Tôi trừng mắt, còn chưa kịp phản đối thì hắn đã không cho cơ hội: “Em trông con trước, anh quay lại liền.”
…
Để tôi lại đối mặt với sinh vật bé xíu đói meo đang nhìn chằm chằm.
Tôi: “… Nhìn gì mà nhìn, không có sữa cho uống đâu.” Cho con bú là ngực sẽ xệ đó biết chưa?!
Nghe vậy, môi thằng nhỏ run run rồi oà lên khóc.
Tôi quýnh lên: “Ba mày đang đi pha sữa rồi, đừng khóc nữa mà!”
Nó khóc đến chẳng buồn nghe, tay chân vung loạn cả lên, như thể muốn chui khỏi tã chăn.
Đúng là con ruột của Ao Tử Nghi, tiếng to, sức khỏe tốt.
Nó khóc tròn mười phút vẫn không có dấu hiệu dừng, đầu tôi như muốn nổ tung.
Tôi chọc chọc má nó, ê này, đừng khóc nữa mà!
Da mặt mềm ghê, tôi không nhịn được lại chọc thêm cái nữa, cảm giác như phát hiện được món đồ chơi mới.
“Em đang làm gì đó!” Một tiếng quát gấp gáp vang lên.
Tôi giật mình rụt tay về, quay lại thấy Ao Tử Nghi đang cầm bình sữa, ánh mắt lạnh như băng.
Tôi chột dạ, cố lấp liếm: “Ờ… nó ồn quá mà.”
Ao Tử Nghi nghẹn họng, nhanh chóng bước tới bế con lên.
“Trẻ con đói thì đương nhiên phải khóc!”
Giọng thì gắt, nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng, hắn đưa núm bình sữa tới miệng con.
Thằng nhóc lập tức ngậm lấy, bắt đầu bú ngon lành, thế giới lập tức yên tĩnh.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, tôi vừa câm nín vừa ngượng ngùng.
Về mặt sinh học, thằng nhóc đúng là con tôi thật.
Nhưng về tâm lý, tôi không có chút tình cảm nào với sinh vật chỉ biết khóc đòi ăn này.
Bảo tôi lập tức yêu thương nó như mẹ ruột thì đúng là khó thật đấy.
Tôi ủ rũ quay lưng lại, lấy cái lưng đối mặt với hai cha con.
Mười năm này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tôi sao lại ở bên Ao Tử Nghi, còn sinh con nữa?
Đang nghĩ mãi không ra thì giọng nói lạnh băng của Ao Tử Nghi vang lên, như ngọc rơi vào đĩa sứ:
“Anh tưởng sau khi sinh con, em sẽ có chút cảm tình với nó, xem ra là anh nghĩ nhiều rồi.”
“Giấy ly hôn mà em muốn, anh sẽ ký.”
03
Còn có chuyện tốt như vậy sao?!
Tôi lập tức tỉnh táo, dứt khoát lật chăn xuống giường, xỏ giày rời đi.
“Núi sông còn có ngày gặp lại, hẹn gặp anh ở Cục Dân chính!”
Nói xong thì quẹo trái ra cửa, gõ cửa phòng làm việc của Tống Khánh Diêm xin số điện thoại, rồi chuồn lẹ khỏi bệnh viện.
Trước khi đi, tôi ngoái đầu nhìn lại, thấy Ao Tử Nghi đang ôm con đứng sau cửa kính.
Ánh mắt ấy, xuyên qua lớp kính cũng khiến tôi có cảm giác hắn muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Tôi rùng mình một cái, nhanh chóng chui vào taxi chạy trốn.
Tuy cơ thể này không còn trẻ, nhưng linh hồn tôi vẫn là thiếu nữ tuổi hoa nhé!
Làm mẹ người ta? Giỡn chắc?!
…
Đến lần thứ ba tôi chỉ sai đường, bác tài đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Cô ơi! Cô rốt cuộc muốn đi đâu? Tôi nói bao nhiêu lần rồi, đường Nguyên Giang ở thành phố C giờ là con sông, còn Tam Hoa Đường đã bị dỡ từ năm năm trước rồi!”
Tôi đờ cả người.
Căn nhà cũ kỹ chưa tới năm mươi mét vuông – tài sản duy nhất cha mẹ để lại cho tôi – vậy mà đã bị tháo dỡ?
Vậy giờ tôi biết đi đâu?!
Bác tài tuy miệng độc nhưng vẫn có lương tâm, giúp tôi đưa ra quyết định: đạp mạnh chân ga, trả tôi về nơi xuất phát.
“Xui xẻo thật, gặp ngay một đứa đầu óc không tỉnh táo. Tiền xe khỏi trả, cầm mà đi khám não đi!”
Nói xong thì quẫy đuôi xe một cái, xịt đầy khói vào mặt tôi.
“Khụ khụ!” Mẹ kiếp! Miệng còn độc hơn cả tôi nữa!
04
Tôi đứng trước cửa phòng bệnh hít sâu một hơi, thầm nghĩ, bị tên kia làm tôi buồn nôn còn hơn lang thang chết rét ngoài đường!
Rồi tôi lấy hết can đảm, nhắm mắt đẩy cửa xông vào, thấy bóng dáng cao to liền ôm chặt lấy.
“Hu hu! Ngoài kia lạnh lắm! Tay người ta lạnh cóng luôn rồi, không tin thì sờ thử nè~”
Vừa nói vừa nhét tay vào ngực người ta, xem tôi đây quyến rũ thế nào!
Chưa kịp đụng vào cơ bụng, cổ tay đã bị túm chặt, bên tai vang lên một giọng nói như đến từ địa ngục.
“Vương Y Y, cô tưởng tôi chết thật rồi à?”
Tôi sững người, ngẩng lên thì thấy Tống Khánh Diêm đỏ mặt tía tai.
Còn Ao Tử Nghi thì đứng bên, mặt đen sì, ánh mắt như đang nói: Dám quyến rũ đàn ông trước mặt tôi thử xem?!
Chết tôi rồi, dám cắm sừng ngay trước mặt chồng, lần hai luôn nhé!
Thật sự, tôi thề, nếu ánh mắt có thể giết người, thì giờ này tôi đã bị Ao Tử Nghi chém thành sashimi rồi.
Ngay lúc tôi buông Tống Khánh Diêm ra, anh ấy chuồn còn nhanh hơn thỏ.
Chỉ để lại một câu dặn dò: “Mới sinh xong đừng chạy lung tung!”
Hu hu, sao lúc tôi xin số không nói câu đó?! Giờ nghe lời còn kịp không?!
Trong phòng chỉ còn tôi với Ao Tử Nghi… nếu tính thêm thằng nhóc vừa ăn no ngủ kỹ là ba người.
Bầu không khí như chết lặng, tôi nuốt nước bọt.
Ánh mắt của Ao Tử Nghi thật sự có sức ép, bị nhìn kiểu đó tôi áp lực muốn phát điên!
Mà mỗi lần căng thẳng là tôi lại nói linh tinh.
“Ao Tử Nghi, tôi cảnh cáo anh nhé, tôi mới sinh xong, cơ thể còn yếu, anh mà đánh tôi là có án mạng đấy! Anh cũng không muốn con mình mới sinh ra đã mất mẹ chứ? Hay là… chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng… Á á! Cứu mạng! Có người muốn giết tôi!”
Ao Tử Nghi bế thốc tôi lên, sau một vòng trời đất đảo lộn, tôi đã bị nhét vào chăn ấm đệm êm.
Hai bàn chân tôi lạnh cóng vì chỉ mang dép bông ra ngoài một vòng, giờ dán vào một cơ thể ấm nóng mềm mại.
Nhìn xem chân tôi đang chạm vào đâu, mặt tôi đỏ bừng.
“Anh…”
“Còn ồn nữa là tôi quẳng em ra ngoài.” Ao Tử Nghi lạnh mặt dọa.
Tôi lập tức nuốt ba chữ “mặt dày quá” vào trong, rồi khẽ cử động ngón chân.
Vãi chưởng! Tám múi! Căng đét!
Còn chưa hết sững sờ, Ao Tử Nghi liếc tôi một cái, tôi lập tức ngoan ngoãn im như gà.
Hắn hừ lạnh một tiếng.
Tôi nhìn hắn đầy nghi hoặc, cái quái gì vậy? Tâm trạng gì kỳ vậy?
“Vương Y Y, em còn giả vờ thanh thuần cái gì? Hồi xưa em dụ dỗ tôi còn táo bạo hơn giờ nhiều.”
05
“Tôi quyến rũ anh? Anh đang nói cái lời… khụ… vô liêm sỉ gì vậy!”
Dưới ánh mắt uy hiếp của Ao Tử Nghi, tôi thành công… trẹo lưỡi chuyển sang ngôn từ văn minh.
Vừa trừng hắn, tôi vừa âm thầm cân nhắc xem lời hắn nói có mấy phần thật.
Tôi phải ngu đến cỡ nào mới đi quyến rũ cái tên mặt lạnh tính tình khó ở như Diêm Vương này chứ?
Trong đầu không nhịn được mà tưởng tượng ra cảnh tượng đó… lập tức lắc đầu như cái trống lắc.
Không thể nào! Không đời nào!
Đánh chết tôi cũng không làm chuyện đó!
Nhìn tôi rơi vào khủng hoảng, Ao Tử Nghi nhếch môi, không phủ nhận cũng không khẳng định.
Hai bên mỗi người ôm một bụng nghi ngờ, mắt nhìn mắt đầy cảnh giác.
Cục diện bế tắc kéo dài được một lúc, tôi bị hơi nóng của máy sưởi hun đến ngáp liên tục.
“Ngủ đi.”
Ao Tử Nghi là người đầu tiên phá vỡ thế cục: “Lăn lộn cả ngày rồi, cũng nên nghỉ ngơi cho tử tế.”
Chẳng đợi tôi đồng ý, hắn đã đỡ tôi nằm xuống.
Thao tác thuần thục duỗi chân tôi, đắp chăn kín mít cả góc.
“Đừng để nhiễm lạnh, để lại hậu chứng thì đừng khóc.”
Giọng thì vẫn khó nghe, nhưng câu nào cũng mang theo sự quan tâm.
Nhìn hắn vậy, lòng tôi bất giác mềm xuống.
“Ao Tử Nghi…”
Hắn cúi đầu nhìn tôi, trong đôi mắt đen lóe lên ánh sáng nhẹ.
Từ góc của tôi nhìn lên, có thể thấy rõ vết sẹo ẩn sau mái tóc trên trán hắn.
Tôi sững lại. Cái này… chẳng phải là lần đầu gặp tôi dùng chai rượu đập vào sao?
“Anh…”
“Sao thế?” Hắn dịu giọng.
“Anh có phải là…”
“Em tưởng tôi không biết em định chôm tờ giấy trong túi tôi à?!”
Tôi quát lên, bất ngờ nắm lấy tay Ao Tử Nghi vừa luồn vào túi áo tôi chưa kịp rút ra.
Hảo hán à, định nhân lúc tôi mơ màng lấy trộm tờ giấy có số của nam thần tôi yêu?! Mơ đi!
Tôi giật lại tờ giấy, chớp mắt đã giấu dưới chăn.
Ao Tử Nghi siết chặt bàn tay trống rỗng, môi mím chặt.
Hắn nhắm mắt lại một cái, mở ra đã bừng bừng lửa giận.
“Vương Y Y, là tôi ngu mới đặt hy vọng vào em!”
Nói xong liền ôm Đại Bảo giận đùng đùng bỏ đi.
Tôi nghiêng đầu nhìn bóng lưng hắn giận dỗi bỏ đi.
Ồ hố~ bị bắt quả tang còn định làm ngơ?