Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Hầu Của Thế Tử Liệt Giường
2
6
Vừa ra khỏi viện của Mộ Dung Dạ, An Vương phi đã gọi ta đến tra hỏi.
Bà Triệu cười nịnh bợ, nói vận may của ta tới rồi.
Ta tùy tiện ứng phó vài câu, đúng là ta có phúc thật, nhưng không phải kiểu phúc khí bà ấy nghĩ đâu.
Chính viện Vương phủ.
“Ngươi chính là nha đầu được Dạ nhi đích thân chỉ định?”
Vương phi ngồi ở chủ vị đầy khí chất quý phái, đôi mắt sắc bén, không biết có phải ảo giác không, ta luôn cảm thấy ánh mắt bà ta nhìn ta giống như đang nhìn móng giò.
Ta rùng mình, ngượng ngùng đáp: “Dạ.”
“Không tệ, là đứa nhỏ ngoan ngoãn. Tên gọi là gì?”
“Nô tỳ Tôn Tiểu Hòa.”
“Không cần câu nệ.”
Vương phi vuốt chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên tay.
“Chuyện hôm nay ta đều nghe người ta kể lại rồi, Dạ nhi tính khí quả thật có hơi nóng nảy, vất vả cho ngươi rồi. Vòng tay này thưởng cho ngươi, chỉ cần ngươi tận tâm làm việc, bản vương phi sẽ không bạc đãi ngươi.”
Ta ngoan ngoãn đưa tay ra, nhận lấy chiếc vòng.
Vương phi mỉm cười, trao ánh mắt cho bà Triệu đứng bên cạnh.
Bà Triệu kéo ta đến một góc không người, cúi đầu ghé tai ta thì thầm rất nhiều lời.
Ta nghe xong mặt mũi đỏ bừng, ậm ừ gật đầu cho qua, như trốn chạy mà quay về viện của thế tử.
Giờ ta đã được thế tử giữ lại, vương phi liền nhân cơ hội sắp xếp ta vào viện của Mộ Dung Dạ.
Chỉ cách phòng ngủ của thế tử đúng một bức tường.
Ta vừa hầu hạ thế tử thay đồ nằm xuống, vừa suy nghĩ cách ứng phó với bà Triệu.
Mộ Dung Dạ hình như nhìn thấu tâm tư ta, giơ tay lên: “Đưa đây.”
Ta giả vờ không hiểu: “Cái gì cơ?”
“Mẫu phi ta có phải bảo ngươi bỏ thuốc không?”
“……Phải.”
Ta ngượng ngùng lấy lọ thuốc ra.
Thực ra ta vốn cũng không định dùng đến.
Lỡ lộ thân phận chưa nói, việc tốt này cũng bay mất.
Mộ Dung Dạ nhét lọ thuốc vào dưới gối, lạnh lùng hỏi: “Vương phi nói gì?”
Ta không dám giấu giếm: “Vương phi bảo ta tìm cách xoa bóp cho ngài nhiều vào, nếu chỗ đó của ngài vẫn còn dùng được thì bảo ta tranh thủ ngủ với ngài. Ta ngủ ngài một lần, bà ấy cho ta một trăm lượng.”
Mặt Mộ Dung Dạ đen kịt lại: “Không tệ, ngươi cũng thật thà đấy, sau này bà ta còn nói gì với ngươi, nhất định không được giấu.”
Đương nhiên, ta còn muốn an ổn nhận tháng lương mà.
Chỉ là cái việc ngủ một lần được một trăm lượng, nghĩ thôi đã thấy đau lòng.
Mộ Dung Dạ nheo mắt lại: “Ta khuyên ngươi nên từ bỏ sớm thì hơn.”
7
Cứ vậy ta được giữ lại bên cạnh Mộ Dung Dạ làm đại nha hoàn hạng nhất.
Mộ Dung Dạ nghĩ ta là nam nhân, mỗi ngày cứ dạng chân ra chờ ta hầu hạ.
Mà hắn phối hợp rất tốt, An Vương phi cũng không để ta quá vất vả, cho gọi đám tiểu tư từng hầu hạ hắn quay về.
Việc của ta rất nhàn, chỉ là dụ dỗ hắn, trêu ghẹo hắn, nghĩ mọi cách để “làm” hắn.
Nhưng thực tế thì ta chẳng làm gì cả.
Cả phủ trên dưới đều nhìn chằm chằm vào ta, bà Triệu cách ba ngày lại đến khảo sát một lần:
“Có sờ chưa, thế nào rồi?”
Ta chột dạ nghịch ngón tay.
“Thế tử che kỹ lắm, chưa sờ được.”
“Buổi sáng thì sao, có gì khác không?”
“Buổi sáng… thế tử không cho nhìn.”
“Trời ơi, ngươi phải gỡ tay hắn ra mà xem chứ, con ngốc này. Còn thuốc thì sao, uống xong có phản ứng gì không?”
Ta xấu hổ đến độ muốn độn thổ, mặt đỏ bừng qua loa đối phó: “Chảy máu mũi mấy lần rồi, nhưng vẫn mềm oặt.”
Bà Triệu thở dài, đưa chén thuốc trong tay nha hoàn cho ta.
“Vương phi bảo đổi loại thuốc này thử xem, uống xong thì sờ lại xem.”
Bà Triệu nhìn ta như hận sắt không thành thép: “Ngươi có biết hôm nay thái y nói gì không?”
Ta lắc đầu.
Bà Triệu thở dài: “Thái y nói, chân của thế tử dưỡng không tệ, nhiều nhất hai ba tháng nữa là có thể đứng dậy.”
Hả?
Đứng dậy chẳng phải là chuyện tốt sao?
Bà Triệu tiếp tục than thở: “Vương phi lo đến sắp chết rồi, mà ngươi thì chưa có tiến展 gì, đợi thế tử khỏi rồi, chắc chắn sẽ không để ngươi tới gần nữa.”
“Đến lúc đó, không chỉ ngươi mất việc này, vương phi cũng không có cháu bế.”
“Phủ An Vương, e là tuyệt hậu mất.”
Ta vỗ trán.
Suýt nữa quên nhiệm vụ chính của mình.
Chân của Mộ Dung Dạ hồi phục quá nhanh.
Mà ta mới lĩnh ba tháng lương, mới được có 30 lượng.
Nhiều nhất thêm ba tháng nữa Mộ Dung Dạ sẽ khỏi hẳn, vậy ta nhiều nhất chỉ được 60 lượng, cộng với vòng tay vương phi thưởng, cũng chỉ hơn một trăm lượng một chút.
Đợi đến khi tiêu hết một trăm lượng đó, thì mẹ ta biết làm sao?
Trời sập rồi.
Bà Triệu nhân cơ an ủi ta:
“Ngươi cũng đừng buồn quá, còn hai ba tháng nữa, vương phi sẽ lén đổi thuốc cho hắn, tranh thủ kéo dài thời gian cho ngươi.”
“Tất nhiên, ngươi cũng phải cố gắng, tìm cơ hội mà sờ nhiều vào, nếu thấy có dấu hiệu thì lập tức cưỡi lên.”
“Chỉ cần thế tử nếm mùi một lần, sau này sẽ dễ hơn nhiều.”
“Vẫn là quy củ cũ, một lần một trăm lượng, nếu mang thai thì tiền đồ vạn lượng.”
Ta gật đầu, âm thầm hạ quyết tâm.
Chỉ đành xin lỗi thế tử thôi.
Nhưng ta không ngờ, ngay tối hôm đó lúc thay nội y cho Mộ Dung Dạ, hắn lại thật sự cứng rồi!
8
Ta kinh ngạc dụi dụi mắt, che miệng cười mà nước miếng suýt nữa phun ra tay.
Mộ Dung Dạ xấu hổ đến cực điểm, giận dữ quát:
“Ngươi, ngươi nhìn cái gì? Ngươi tưởng bản thế tử có hứng thú với ngươi à? Nực cười, ta chỉ là nghĩ đến——”
“Suỵt——”
Ta ra dấu im lặng, ý bảo ngoài cửa có người.
Ta biết hắn muốn nói gì, chẳng ngoài việc hắn nghĩ đến nam nhân kia thôi.
Khoan đã, nam nhân?
Đúng là phiền phức to rồi.
Xem ra phải tốn chút tâm tư.
Nghĩ đến đây, ta lập tức kéo áo ngoài của Mộ Dung Dạ, nhanh tay trói hai tay hắn vào đầu giường.
Mộ Dung Dạ ngây người một lúc, lập tức giãy dụa.
“Ngươi làm gì vậy, mau thả ta ra, Tống An Hòa, ngươi biến thái, trước tiên giúp ta mặc quần vào đã, lạnh——”
“Không kịp nữa rồi gia, cơ hội hiếm có, không thể bỏ lỡ.”
Trói tay xong, ta liền lấy cái quần của hắn chùm lên mặt, bảo đảm hắn không nhìn thấy cũng không thoát được.
Tuyệt đối không thể để hắn phát hiện ta là nữ.
“Gia, mệnh lệnh của Vương phi, tiểu nhân không dám trái, ngài chờ một chút, tiểu nhân đi gọi người tới.”
Vừa nói ta vừa vội dùng tay giúp hắn một lần, sợ rằng nếu chậm trễ lại không được nữa.
“Không được, Tống An Hòa, ngươi dám, mau dừng lại!”
“Ừm, đừng… mau buông tay…”
Mộ Dung Dạ vừa bất lực tức giận, vừa phát ra những âm thanh khó nói thành lời.
Xem ra thuốc đã có tác dụng thật rồi.
Ta mừng rỡ, nhìn hắn như nhìn một đống bạc trắng, càng thêm cố gắng.
Thấy đã đủ, ta lập tức dừng lại.
“Gia, ngài chờ một chút, người sắp tới rồi.”
Nói xong ta đứng dậy đi ra ngoài.
Mộ Dung Dạ vừa giận vừa gấp, hét lớn: “Không, Tôn Tiểu Hòa, không được đi!”
“Ngươi mau quay lại cho ta, nếu không ta nhất định sẽ giết ngươi, nhất định!”
Ta giật mình một cái, nhưng nghĩ tới tiền thuốc cho mẹ, bước chân càng dứt khoát hơn.
Mở cửa, đóng cửa.
Một lúc sau, lại mở cửa, đóng cửa.
Tiếng bước chân khác đi một chút tiến vào.
Ta bóp giọng:
“Gia, nô tỳ đến hầu hạ ngài đây.”
11
“Ngươi là ai? Cút ngay, Tôn Tiểu Hòa đâu, bảo Tôn Tiểu Hòa cút lại đây——”
Mộ Dung Dạ trần trụi nằm đó, hai tay bị ta trói chặt, mặt cũng bị ta che lại.
Hắn cố sức lắc người, nhưng ngay cả chiếc khố mỏng che trên mặt cũng không hất ra nổi.
Nhưng, vô ích thôi.
Hắn tàn phế rồi.
Hắn như con cá đang giãy trên thớt.
Còn ta như đồ tể cầm dao.
Rất tàn nhẫn.
Rất biến thái.
Ta âm thầm mặc niệm cho hắn một tiếng.
“Gia, nô tỳ mạo phạm rồi.”
Ngay từ lúc ta mới vào phủ, quản gia ma ma đã nhét cho ta không dưới mười quyển Xuân Cung Đồ.
Chuyện nam nữ kia, ta đã quen thuộc đến mức thuộc nằm lòng.
Mộ Dung Dạ sợ đến cuống cuồng, nói năng loạn cả lên.
“Ngươi đừng làm bậy, Tôn Tiểu Hòa đâu! Ta không tha cho ngươi, ứm—ưm, cứu mạng—— ngươi đừng——”
Ta bóp giọng an ủi hắn.
“Gia đừng khóc, gia cứ coi như bị chó cắn một phát.
Nô nhất định sẽ truyền bá uy danh của gia ra ngoài, để thiên hạ đều biết gia là nam nhân chân chính.
Sau này đảm bảo không còn ai dám nói gia thích nam phong nữa——”
Ta lải nhải nói, hoàn toàn không biết mặt Mộ Dung Dạ đã đen kịt.
“Cút——”
Mộ Dung Dạ run rẩy cả người, cuối cùng không nhịn nổi nữa, khàn giọng gằn ra một chữ.
Ta lập tức im bặt, để tránh hắn nhìn thấy chân tướng của ta, ta không tháo dây trói tay và tấm che mặt của hắn.
Ta theo đúng quy trình, đi ra ngoài, rồi lại giả giọng Tôn Tiểu Hòa đi vào.
“Gia, tiểu nhân đến cởi trói cho ngài.”
12
Ta cẩn thận tháo dây trói hai tay hắn, rồi lập tức lùi sang một bên.
Mộ Dung Dạ xé phắt miếng vải trên mặt, đôi mắt đỏ ngầu.
“Được, hay cho Tôn Tiểu Hòa, gan ngươi to lắm, sau này ngươi khỏi cần đến nữa, cút!”
Ta chột dạ cúi đầu.
Giữ thân trong sạch hai mươi lăm năm, lại bị một nữ nhân không rõ lai lịch đoạt mất, hắn tức là đúng rồi.
Ta thở dài, bước lên đắp chăn cho hắn rồi xoay người muốn rời đi.
Mộ Dung Dạ bỗng vươn tay, túm lấy cổ tay ta.
Ta giật mình, ngẩng đầu, lại thấy một đôi mắt vừa giận vừa rối rắm.
“Tôn Tiểu Hòa, chẳng lẽ ngươi không có gì muốn nói với ta?”
Hắn hoàn toàn không có vẻ hổ thẹn sau khi bị cưỡng ép, ánh mắt còn như muốn nhìn xuyên thấu ta.
Tim ta siết chặt, không dám nhìn thẳng hắn, vội rút tay mình ra.
“Gia, tiểu nhân, tiểu nhân cũng bất đắc dĩ thôi, tiểu nhân đi ngay đây.”
“Đi thì đi, đi rồi đừng quay lại nữa.”
Mộ Dung Dạ đột nhiên bùng nổ, cứ như muốn xé ta thành từng mảnh.
Ta chẳng dám ở lại, cuống cuồng bò chạy ra ngoài.
Sớm hôm sau, ta cầu kiến vương phi.
“Gì? Ngươi muốn rời đi?”
An Vương phi kinh ngạc và không nỡ.
Tối qua, tiếng hét của Mộ Dung thế tử vang khắp An Vương phủ.
Khắp phủ vui như mở hội.
Vương phi thậm chí còn bảo bà Triệu buổi tối đốt pháo hoa chúc mừng.
Thật ra ta cũng luyến tiếc, nhất là tiếc tiền.
Hơn nữa nếu có thêm chuyện tốt như tối hôm qua, tiền thuốc của mẹ ta lại được kéo dài mấy năm.
Nhưng mỗi lần nhớ đến ánh mắt Mộ Dung thế tử nhìn ta đêm ấy, ta lại sợ muốn chết.
Ban đầu ta đã lừa vương phủ.
Giờ còn làm nhục thế tử.
Ta sợ không chạy, đợi hắn khỏi rồi, ta sẽ chết không toàn thây.
“Cúi xin vương phi ban ân.”