Nữ Chính Trọng Sinh Âm Mưu Hại Tôi
1
1
Đường Chu hơi sửng sốt, nhưng giọng vẫn bình tĩnh:
“Anh bây giờ như thế này, em muốn chia tay anh hiểu được mà. Cứ nói thẳng, không cần viện cớ hay tìm lý do.”
Tôi càng được đà lấn tới:
“Anh thà chia tay chứ cũng không thèm hỏi một câu, còn bảo là vẫn yêu em à? Anh đúng là đồ tồi!”
Đường Chu bất đắc dĩ:
“Được rồi, anh hỏi em. Tại sao lại muốn chia tay?”
Tôi quay người, lôi từ thùng rác ra chiếc quần ren đen khiến tim tôi tan nát.
“Em chưa từng mặc loại này, anh nói xem của ai?!”
Đường Chu cau mày, suy nghĩ hai giây.
“Cũng không phải của anh.”
Tôi: “…”
Anh nghiêm túc bổ sung:
“Anh không có sở thích đó.”
Mặt tôi co giật trong một thoáng, suýt không diễn nổi nữa. May mà tôi nhanh chóng lấy lại phong độ.
“Anh không còn yêu em nữa, thà lén lút đặt ‘cục cục ta’ về nhà, cũng chẳng thèm đụng vào em!”
Dù sao cũng không phải lỗi của tôi, sai bao nhiêu cũng là lỗi của anh!
Đường Chu vừa sốc vừa mơ hồ:
“Anh lúc nào gọi… ‘cục cục ta’?”
“Nếu không gọi, nó sao lại ở nhà mình?!”
Đường Chu như bừng tỉnh, cuối cùng cũng hiểu vì sao tôi nổi đóa, nghiêm túc nói:
“Anh không gọi ‘cục cục ta’. Anh không biết sao nó lại có mặt ở đây.”
Nói rồi, anh còn nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
“Nhà chỉ có hai người chúng ta. Dù em tin hay không, anh thật sự không làm chuyện đó.”
Anh dừng lại một chút, lại nói đầy bất lực:
“Anh vẫn giữ nguyên ý, nếu muốn chia tay thì cứ nói thẳng, không cần bịa ra lý do không tồn tại.”
Tim tôi lạnh dần, nhưng đứa con trong bụng lại hoảng đến bật lửa.
[Xong rồi xong rồi, ba đang nghi ngờ mẹ cố tình vu oan cho ba để kiếm cớ chia tay, giờ chắc lòng cũng lạnh tanh rồi.] [Nhưng không sao, mẹ cứ lén sinh con ra, sau này ba giàu rồi thì đòi tiền chu cấp nhiều vào, hai mẹ con mình vẫn sống sung sướng như thường. Chờ ba qua đời, con còn có thể thừa kế một phần tài sản.] [Mà thôi, cái đó không quan trọng bằng việc mẹ đừng để đàn ông lừa lên núi làm máy đẻ! Nếu không con sẽ chết từ trong trứng, mẹ cũng hóa điên thành bà khùng.] [Buồn ngủ quá… chợp mắt cái rồi dậy mặc niệm cho số phận…]Con trai tôi lẩm bẩm xong thì im bặt.
Tim tôi cũng lạnh ngắt, bật khóc nức nở.
Gần đây nhà hoàn toàn không có ai đến chơi, vậy cái quần ren đó rốt cuộc từ đâu ra?
Tại sao Đường Chu lại không nghe được tiếng lòng của con trai chứ?!
2
Đường Chu đúng là đã bị tổn thương sâu sắc. Tôi khóc thảm thiết như vậy, anh không những không dỗ dành, mà còn mặt không cảm xúc nhìn tôi.
Tôi lau khô nước mắt, định tiếp tục làm ầm lên thì tiếng gõ cửa vang lên.
Đường Chu đẩy xe lăn đến mở cửa. Ngoài cửa là sư đệ kiêm đồng nghiệp của anh – Phương Khởi.
Phương Khởi cười híp mắt chào một câu:
“Chào chị dâu!”
Sau đó quay sang nói với Đường Chu:
“Sư huynh, chuẩn bị xong chưa? Giờ mình đi thôi.”
“Ừ.” Đường Chu nhẹ gật đầu.
Hành lý?
Đi đâu?
Tôi nhìn quanh một lượt, mới thấy bên cạnh bàn trà có một chiếc vali, lập tức hoảng hốt.
“Anh định làm gì vậy?”
Phương Khởi vội vàng giải thích:
“Chị dâu, sếp bảo em đi cùng sư huynh đến tỉnh khác dự hội nghị, khoảng một tuần ạ.”
Tôi nghẹn ngào, giọng mũi đặc sệt, hỏi Đường Chu:
“Anh… còn quay về đây không?”
Tôi với anh chỉ là quan hệ người yêu, nếu anh đã muốn chia tay thì chỉ cần một câu là xong, tôi căn bản không có cách nào giữ anh lại.
Phương Khởi cảm thấy không khí có gì đó sai sai, ánh mắt đầy kinh ngạc, lập tức ngậm miệng không dám nói thêm lời nào.
Đường Chu nhìn tôi sâu thẳm, lạnh nhạt nói:
“Có.”
Nhìn nét mặt anh là biết, anh vẫn để bụng chuyện vừa rồi. Nhưng hiện tại không có thời gian để nói rõ, đành phải đợi gọi điện hoặc chờ anh về rồi nói sau.
“Vậy thì anh phải giữ lời đấy!”
“Ừ.”
Đường Chu ngừng một chút, lại nói thêm:
“Chuyện anh vừa nói với em, em hãy suy nghĩ nghiêm túc. Anh tôn trọng bất kỳ quyết định nào của em.”
Tôi giận mà không làm gì được.
Một khi đã có khúc mắc, thì rất khó để hóa giải.
Trong suy nghĩ của Đường Chu, cái quần ren kia chẳng liên quan gì đến anh, chỉ có thể là tôi cố tình đổ oan để bịa ra lý do chia tay.
Đúng là kẻ câm ăn hoàng liên, có khổ cũng chẳng nói nên lời…
Đáng chết thật, con nữ chính trọng sinh khốn kiếp!
Tôi tiễn Đường Chu và Phương Khởi ra tận cổng khu chung cư, đợi chiếc xe công nghệ đưa họ rời đi xong, tôi quay đầu đi thẳng đến tiệm thuốc gần đó mua que thử thai.
Về đến nhà, tôi lập tức cầm que thử vào nhà vệ sinh.
Không ngoài dự đoán — hiện lên hai vạch đỏ rõ ràng.
Lần cuối tôi có kinh nguyệt là hai tháng rưỡi trước.
Chu kỳ của tôi vốn không đều, mỗi lần căng thẳng hay lo lắng là dễ bị trễ, thậm chí tắt hẳn.
Hai tháng trước, Đường Chu bị tai nạn giao thông, tổn thương thần kinh, liệt từ đầu gối trở xuống.
Từ đó đến nay, tôi luôn trong trạng thái lo lắng, lại ăn uống không ngon, sụt mất hai ký, nên khi bị trễ kinh tôi cũng không nghĩ là mình đã mang thai.
Không ngờ lại trúng thật rồi.
Thật ra Đường Chu là người hiền lành, mềm lòng, vì đứa trẻ chắc sẽ không nỡ ép tôi chia tay đâu nhỉ.
Tôi vốn định đợi con trai tỉnh dậy rồi hỏi nó “nữ chính trọng sinh” là ai, ai ngờ thằng bé ngủ rồi thì không dậy nữa.
3
Sau khi xác nhận mình mang thai, tôi cứ băn khoăn: nên nói với Đường Chu ngay bây giờ, hay đợi anh ấy về rồi mới nói?
Suy nghĩ một lúc, tôi quyết định nói ngay, cố gắng không cho nữ chính trọng sinh có cơ hội chen chân.
Tôi chụp ảnh que thử thai gửi cho anh.
Chắc lúc đó anh đang trên máy bay nên tận ba tiếng sau mới trả lời:“Chắc chắn chứ?”
Chỉ có dòng chữ, không nhìn ra thái độ gì, thậm chí còn thấy hơi lạnh nhạt.
Tôi cố nén cảm giác khó chịu, nhắn lại:
“Em đã thử hai que của hai hãng khác nhau.”
Rồi tôi chụp thêm một que nữa gửi cho anh.
Khung chat hiển thị “đang nhập…” mãi gần một phút, cuối cùng anh cũng gửi tin nhắn tới.
“Em nghĩ thế nào?”
Tôi cứ cảm giác anh không hề vui, nhưng nghĩ đến hiểu lầm lúc anh rời nhà, tôi cố nén lại cơn giận.
“Chúng ta đi đăng ký kết hôn trước đi. Em không muốn sinh con ngoài giá thú.”
Trước khi tai nạn xảy ra, chúng tôi vốn đã định đi đăng ký kết hôn.
Sau khi Đường Chu bị tai nạn và liệt hai chân, chuyện đó bị trì hoãn.
Một tuần trước tôi từng hỏi anh khi nào thì đi làm thủ tục, anh bảo đợi thêm một thời gian nữa.
Tôi biết anh đang chán nản, suy sụp nên không thúc ép.
Ban đầu định đợi anh ổn hơn rồi nói, nhưng chưa kịp đợi tâm trạng anh khá lên thì “nữ chính trọng sinh” lại tới phá chuyện.
Lần này, Đường Chu im lặng rất lâu. Phải ba phút sau anh mới trả lời:
“Chân anh có thể sẽ như vậy cả đời. Kết hôn là chuyện lớn của đời người, em hãy suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định.”
“Mấy ngày này em cứ cân nhắc đi, đợi anh về rồi chúng ta bàn tiếp.”
Tôi không biết anh đang giận nên nói vậy, hay thật lòng suy nghĩ cho tôi.
Nhưng khi nhìn thấy hai câu đó, máu nóng tôi lập tức bốc lên.
“Thôi tùy anh! Không muốn thì thôi!”
Tôi tự sinh tự nuôi, chẳng cần ai cả.
Trong cơn giận, tôi chặn hết mọi phương thức liên lạc của anh.
3
Tôi co người trên sofa, nhìn căn nhà trống trải mà ngẩn người.
Nhớ lại những ngày hạnh phúc trước đây, sống mũi lại cay cay.
Tôi và Đường Chu là bạn học cùng trường đại học.
Anh lớn hơn tôi ba khóa.
Đường Chu là dạng nam thần trong truyền thuyết của trường.
Vừa cao vừa đẹp trai, năng lực xuất sắc, lại không lăng nhăng—ngoài tính hơi lạnh một chút thì chẳng có khuyết điểm gì.
So với anh, tôi chỉ là người bình thường—ngoài khuôn mặt nhìn tạm ổn thì chẳng có gì nổi bật.
Tôi vừa vào năm nhất đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, mặt dày theo đuổi suốt hơn ba năm, cuối cùng vào trước lễ tốt nghiệp đại học thì tóm được anh – khi đó anh vừa tốt nghiệp thạc sĩ.
Sau khi chính thức quen nhau, Đường Chu trước mặt tôi không còn lạnh lùng nữa, mà biến thành bạn trai kiểu “hai mươi bốn hiếu”.
Tôi yêu anh rất nhiều, kể cả khi anh bị tai nạn và trở thành người khuyết tật.
Nếu không phải vì tìm thấy cái quần ren kia, tôi căn bản sẽ không nghĩ đến chuyện chia tay.
Nhắc đến cái quần ren, tôi lại tức điên và hối hận.
Đáng lẽ không nên nói nhanh như vậy!
Chỉ cần chậm mười giây thôi, mọi chuyện đã không đến mức này.
Nếu anh thực sự muốn chia tay, tôi cũng chỉ có thể chấp nhận.
Còn đứa nhỏ trong bụng…
Nếu không nghe được tiếng lòng của con, có lẽ tôi đã không ngần ngại phá thai.
Nhưng chỉ cần nhớ đến giọng non nớt thở dài kia, tôi lại không nỡ.
Cùng lắm làm theo lời nó nói ― sinh ra rồi tìm Đường Chu đòi tiền nuôi con.
Nữ chính trọng sinh kia đã không từ thủ đoạn để giành bạn trai của tôi, thì tôi dựa vào đâu không thể dùng đứa bé khiến cô ta khó chịu?
Nghĩ vậy, trong lòng tôi trào lên cảm giác trả thù đầy đen tối.
Nửa tiếng sau khi chặn Đường Chu, điện thoại reo. Người gọi là Phương Khởi.
Tôi biết chắc là Đường Chu mượn máy gọi. Do dự một hồi, tôi vẫn nhấn nút nghe.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng anh thấp và khàn, nghe là biết anh cũng không khá hơn tôi.
“Bé yêu, là anh.”
Nước mắt mà tôi cố nhịn nãy giờ lập tức trào ra, tôi quệt đại một cái rồi nổi giận:
“Đừng gọi tôi là bé yêu! Tôi không phải bé yêu của anh nữa! Có gì thì nói, không thì im!”
“Bé yêu, xin lỗi. Anh không nên nói với em như vậy.”
Đường Chu dừng lại một chút rồi tiếp:
“Anh chỉ là sợ anh và đứa bé sẽ làm lỡ dở cuộc đời em. Em còn trẻ, em có nhiều lựa chọn tốt hơn.”
Nước mắt tôi càng chảy mạnh hơn, càng uất hơn.
“Em chưa từng nghĩ như vậy bao giờ, anh hiểu chưa?!”
Chân anh ấy bị thương chứ có phải đầu óc hay tay chân không dùng được đâu. Kiếm tiền nuôi gia đình vẫn là chuyện trong tầm tay.
Việc nhà tôi có thể lo hết. Chuyện giường chiếu tôi cũng sẵn sàng là người chủ động.
Đám bạn thân còn từng chọc tôi là “não yêu đương”.
Tôi một lòng một dạ lao về phía trước, còn anh ấy lại chùn bước.
Cho dù là vì nghĩ cho tôi, tôi cũng không thể nào cảm kích nổi.
Lúc này, Đường Chu bắt đầu sốt ruột:
“Đừng khóc, là anh sai. Đợi anh về, mình đi đăng ký kết hôn luôn. Chỉ là hôn lễ có thể phải đợi thêm một thời gian.”
Tôi nức nở đáp:
“Em đã nói rồi mà, có tổ chức lễ cưới hay không không quan trọng. Tiền sính lễ, bộ ba món vàng gì đó, đợi anh có tiền rồi bù sau cũng được.”
Được rồi, tôi thừa nhận mình đúng là kiểu con gái sống chết vì tình yêu.Hơn nữa còn là kiểu “không thuốc chữa”.
Chắc chỉ khi nào anh ấy ngoại tình thật thì tôi mới dứt khoát nổi.
“Bé yêu, đừng khóc nữa. Là anh sai, đừng giận mà. Về rồi mình đi đăng ký nhé?”
Tôi không trả lời được, vì đang khóc đến mức không thốt nổi thành lời.
Phải mười phút sau, dưới lời an ủi của anh, tôi mới dần bình tĩnh lại.
Cúp máy xong, tôi bỏ anh khỏi danh sách chặn, rồi tiếp tục giữ liên lạc với nhau.
Trừ lúc họp hay đi ngủ, anh đều trả lời tin nhắn của tôi ngay lập tức.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng tình cảm giữa hai đứa đang tiến thêm một bước, giống như quay lại thời kỳ yêu đương nồng cháy ban đầu.
Trong lòng tôi ngập tràn niềm vui khi được yêu lại từ đầu.
Nhưng rồi nghĩ đến “nữ chính trọng sinh” bí ẩn kia, tôi lại thấy bất an.
Cảm giác cô ta còn chưa buông tha.