Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nữ Chính Trọng Sinh Âm Mưu Hại Tôi
3
6
Hai chúng tôi đang trò chuyện thì hơn mười phút sau có tiếng gõ cửa.
Tôi tưởng là người của công ty chuyển nhà đến, vội đứng dậy ra mở.
Không ngờ lại là Phương Khởi, tay cầm theo một tập hồ sơ. Thấy tôi, cậu ấy vui vẻ chào:
“Chào chị dâu, em mang ít tài liệu đến cho sư huynh.”
Tôi nghiêng người nhường đường.
Phương Khởi vừa bước vào đã thấy đống hành lý lớn nhỏ trong phòng khách, kinh ngạc hỏi:
“Chị dâu và sư huynh định chuyển nhà à?”
Tôi lạnh nhạt lắc đầu:
“Tôi chuyển. Còn nữa, sau này đừng gọi tôi là chị dâu nữa.”
Khuôn mặt Phương Khởi thoáng hiện vẻ bối rối, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ nhìn tôi chằm chằm.
Lúc này, cửa thư phòng mở ra, Đường Chu đi ra ngoài.
Phương Khởi vội vàng bước tới, đưa tập tài liệu cho anh rồi vội vã nói lời tạm biệt và rời đi ngay.
Đường Chu cầm tài liệu, không nói một lời, quay người trở vào thư phòng, cứ như không muốn nhìn thấy tôi thêm giây nào nữa.
Tôi giận dữ giơ nắm đấm về phía cánh cửa phòng anh mà “đánh không khí” mấy cú, sau đó lại quay về ghế sofa, tiếp tục ngồi đờ ra.
Khoảng ba phút sau, Phương Khởi nhắn cho tôi một tin rất dài.
“Chị dâu, em xin mạo muội nói vài lời.”
“Mấy ngày đi công tác, sư huynh rất vui. Anh ấy nói về sẽ đi đăng ký kết hôn với chị, còn hứa bao em một bữa ăn mừng.”
“Lúc tụi em trên đường về, anh ấy cũng rất vui… cho đến khi có ai đó nhắn tin cho anh ấy.”
“Sau khi nói chuyện với người đó, tâm trạng sư huynh tụt xuống bất thường. Em đoán người kia đã nói gì đó không hay.”
“Dù có chuyện gì xảy ra, em thật lòng mong hai người nói chuyện thẳng thắn. Đừng vì một hiểu lầm mà chia tay.”
Tôi không trả lời. Khoảng ba phút sau, Phương Khởi lại gửi tin tiếp:
“Tối hôm trước khi về, em và sư huynh đi uống rượu. Anh ấy uống hơi nhiều, khóc rồi nói với em rằng, anh ấy không muốn làm khổ chị, nhưng lại không nỡ buông.”
“Anh ấy bảo cảm thấy mình rất ích kỷ, rõ ràng biết sẽ liên lụy đến chị nhưng vẫn muốn kết hôn với chị.”
“Chị dâu, sếp có giúp sư huynh liên hệ một thầy châm cứu rất giỏi, người ta nói là sư huynh vẫn còn cơ hội đứng dậy. Không biết anh ấy đã nói cho chị biết chưa.”
“Em nói hơi nhiều rồi. Tóm lại, nếu trong lòng hai người vẫn còn nhau, xin đừng để lỡ nhau vì hiểu lầm.”
Lúc tôi hoàn hồn lại thì nước mắt đã làm nhòe cả tầm nhìn. Tôi cười khổ, nhắn lại một chữ:
“Cảm ơn.”
Phương Khởi trả lời ngay:
“Không có gì.”Rồi không nhắn thêm gì nữa.
Tôi ngồi đó, do dự rất lâu giữa việc chạy đến hỏi Đường Chu hay cứ rời đi như thế.
Cuối cùng, tôi vẫn chọn cách rút lui.
Vì tôi hiểu rất rõ con người anh.
Đường Chu không phải kiểu người dễ dàng đưa ra quyết định, cũng không dễ dàng thay đổi quyết định đã đưa ra.
Nếu bây giờ tôi qua hỏi, khả năng cao chỉ nhận về một lời từ chối lạnh lùng. Như vậy chẳng khác nào tự rước nhục.
Hoàn toàn không đáng.
Tôi ngồi chết lặng trên sofa, chỉ biết ngây người chờ đợi.
Đột nhiên, chuông cửa vang lên khiến tôi giật nảy mình, vội vàng bật dậy ra mở cửa.
Vì quá gấp, tôi không may vấp phải đống hành lý, ngã sóng soài xuống đất.
“A!”
Ngay sau đó là cơn đau nhói như kim đâm ở bụng dưới.
Tôi quỳ rạp xuống đất, ôm bụng, đau đến mức toàn thân run rẩy.
[Sao lại đau như thế này? Chẳng lẽ con lại sắp đi đời nữa rồi sao?] [Trời ơi con chỉ là một đứa bé, sao lại nhẫn tâm với con vậy?!] [Mẹ ơi, cứu con với… con sắp không trụ nổi nữa rồi!]Cửa thư phòng bị mở bật ra, Đường Chu vội vàng hoảng loạn đẩy xe lăn ra ngoài.
Anh luống cuống, tay chân rối loạn, đến khúc cua thì bánh xe bị mắc lại, theo đà quán tính, cả người ngã nhào xuống đất.
Anh không màng đứng dậy về lại xe lăn, mà chống tay xuống đất, cố sức bò về phía tôi.
7
Không biết bao lâu sau, tôi tỉnh lại trên giường bệnh ở khoa Sản của bệnh viện.
Tôi ngơ ra hai giây. Khi phản ứng lại được, việc đầu tiên là đưa tay ôm bụng, hoảng loạn kêu lên:
“Con… con đâu rồi?!”
“Đừng lo, con vẫn ổn.”
Giọng Đường Chu vang lên bên cạnh.
Tôi quay đầu nhìn anh, đồng thời cố cảm nhận tình trạng của cơ thể.
Ngoài cơn đau âm ỉ ở bụng dưới, không có cảm giác bất thường nào khác.
Nhưng tôi vẫn không dám chắc đứa bé còn trong bụng, đang định bấm chuông gọi y tá thì giọng nói của con trai vang lên.
【Mẹ ơi, con trai mẹ suýt đi đời rồi đó. Lần sau đi đứng nhớ cẩn thận nha!】
Tôi thở phào thật mạnh, thì thầm như nói với chính mình:
“Yên tâm, lần sau mẹ sẽ cẩn thận.”
【Vậy thì tốt… mà tốt nhất là khỏi có lần sau nữa. Con sợ chết khiếp rồi, hu hu hu…】
“Ừ, sẽ không có lần sau nữa.”
Nếu còn lần sau, hai mẹ con đi đầu thai luôn cho rồi.
“Em muốn ăn gì? Anh gọi đồ ăn ngoài.”
Đường Chu đột nhiên xen vào.
Tôi không muốn nhìn anh, nghiêng mặt đi:
“Tôi không cần anh chăm sóc. Tôi tự thuê hộ lý. Anh đi đi.”
“Về phần đứa bé, tôi sẽ giữ nó lại. Sau này anh chu cấp đúng hạn là được. Tôi sẽ không để nó ảnh hưởng đến cuộc sống của anh.”
Sau vài giây im lặng nặng nề, Đường Chu cất giọng gần như vô tình:
“Em nên suy nghĩ kỹ. Đứa bé… chỉ khiến em thêm gánh nặng.”
Cơn giận trong tôi bùng lên. Tôi quay phắt sang định hét vào mặt anh, nhưng nhớ đang ở bệnh viện nên cố nén, chỉ nghiến răng:
“Đúng, dù anh có cố tránh thế nào, sự tồn tại của đứa trẻ này vẫn sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của anh.”
“Nhưng nó đã ba tháng rồi. Nó có nhịp tim, có cơ thể hoàn chỉnh, và… biết đâu nó đã có ý thức.”
Tôi nắm lấy tay anh, đặt lên bụng mình.
“Anh nhớ cho kỹ. Đây là con của tôi, không liên quan đến anh nữa!”
“Tôi sinh hay không sinh, không đến lượt anh quyết định! Anh không có quyền!”
Đường Chu nhìn tôi, nhưng không nói lời nào.
Con trai thì phẫn nộ bùng nổ:
【Lão già chết tiệt quá đáng thật! Chia tay mẹ con thì thôi đi, còn muốn mẹ phá thai nữa!】
【Đã vô tình thì đừng trách con vô nghĩa! Con nguyền ông… sinh con trai… cao to đẹp trai… rồi nguyền ông không sinh được nữa nhưng lại có đầy cháu chắt!!!】
Mắt Đường Chu trợn to, trong ánh mắt hiện lên thứ cảm xúc giống như… sợ hãi.
Anh lắp bắp:
“Diêu Diêu… trong bụng em… có người đang nói chuyện?”
【Ối trời ơi, lão già nghe được con chửi ông ấy luôn rồi!】
【Hừ! Chửi thì sao? Ông muốn lấy mạng con thì con chửi ông vài câu không được à?!】
【Đồ lão già chết tiệt! Chửi ông đó! Chửi thật đó!】
【Chúc ông sau này… không sinh được đứa nào mà lại đông con đông cháu!】
Mặt Đường Chu méo lại.
“Diêu Diêu… trong bụng em thật sự có tiếng người…”
Tôi cũng không kém phần kinh ngạc và choáng váng.
8
Con trai vẫn canh cánh chuyện Đường Chu muốn tôi phá thai.
Nó “la ó” trong đầu tôi suốt vài phút, toàn những câu rủa độc địa, đến khi ngáp dài rồi… ngủ mất.
Nếu không cạn năng lượng, chắc nó chửi được cả ngày.
Biểu cảm của Đường Chu từ hoảng sợ → bối rối → bất đắc dĩ → cuối cùng thành nét cười vừa khổ sở vừa dở khóc dở cười.
Đợi chắc chắn con trai đã ngủ và không tiếp tục “chửi”, Đường Chu mới nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp:
“Em… trước đây đã nghe được tiếng của… nó sao?”
Tôi vẫn còn giận, nên không thèm để ý, hất tay anh ra, quay lưng:
“Nó không phải yêu quái, nó là con trai tôi! Tôi sẽ không để ai làm tổn thương nó! Ai dám đụng đến nó, tôi liều mạng với người đó!”
Đường Chu điều chỉnh xe lăn đến sát mép giường bệnh, sau đó cúi đầu đặt lên eo tôi, giọng nghẹn ngào:
“Bé yêu, anh sai rồi… Anh không muốn chia tay, cũng không muốn mất con của chúng ta… Tha thứ cho anh một lần được không? Cho anh thêm một cơ hội nữa, được không?”
Tôi hận bản thân mình không kiên cường nổi.
Rõ ràng anh đã quá đáng đến thế, vậy mà chỉ cần anh mềm giọng, xuống nước một chút, tôi lại đau lòng, lại mềm lòng.
“Đường Chu, tôi không phải là con chó trung thành để anh gọi thì đến, đuổi thì đi! Và nữa, đừng gọi tôi là bé yêu nữa. Tôi không phải của anh nữa rồi!”
Anh lại nghẹn ngào:
“Anh cũng không nỡ chia tay. Nhưng anh lo mình sẽ mãi mãi không thể đứng lên được, lo rằng anh và con sẽ là gánh nặng cả đời của em. Anh không muốn kéo em xuống.”
Tôi cười lạnh:
“Anh biết rõ tôi không nỡ, vậy mà vẫn ép tôi chia tay, khiến tôi đau khổ — như vậy là tốt cho tôi sao?”