Nữ Phụ Không Biết Mình Là Nữ Phụ
1
1
Nam tử trước mặt vận y phục hoa mỹ, khí chất cao quý không thể che giấu, đang dùng ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm ta.
Ta thuần thục quỳ xuống, hai tay dâng lên ngọc bội, cao giọng nói:
“Điện hạ, đây là miếng ngọc bội một vị cô nương họ Lưu từng trao cho dân nữ. Nàng có dặn rằng, nếu có ai đến tìm vật này, xin dân nữ hãy chuyển giao lại.”
Bên kia im ắng không một lời, tay cầm ngọc bội của ta cũng đã có phần mỏi mệt.
Chữ nghĩa giữa không trung lại càng lúc càng nhiều.
「Sao lại thế? Chẳng phải nữ phụ đã lừa nam chính rằng chính nàng ta là người cứu hắn sao?」
「Đúng vậy, lúc ấy mắt nam chính bị thương không nhìn thấy, đang dưỡng thương tại Lưu gia trang, nên không nhận ra ân nhân cứu mạng. Nữ phụ giả mạo thân phận rồi theo nam chính hồi cung, còn mang cả mẫu thân bệnh tật theo. Hai mẹ con tham luyến vinh hoa phú quý, không chịu rời đi, thậm chí còn mưu tính giết người diệt khẩu.」
「Không phải chứ… nữ phụ chẳng lẽ nhìn thấy được lời bình của chúng ta sao?」
「Người nói phía trước làm ta lạnh sống lưng, có phần đáng sợ thật đấy mọi người ạ.」
Ta không nhìn những dòng chữ cuồn cuộn như thủy triều kia nữa.
Ánh mắt ta dừng lại trên người Tiêu Trọng Yến trước mặt.
Hắn mím môi, thần sắc ngày càng lạnh lẽo, hồi lâu sau mới mở miệng.
“Lưu Anh Nương, ngươi sớm đã biết thân phận của ta?”
Ta thoáng hoảng hốt, sau đó trấn định lại, đáp:
“Vừa rồi nghe người trong phủ nhắc đến ‘Thái tử điện hạ’, lúc bước vào cũng có người xưng hô như thế, nên dân nữ mới gọi theo mà thôi.”
Không ngờ Tiêu Trọng Yến lại cứ nắm chặt cái sai này không buông.
Phải rồi, trong mắt hắn, ta chỉ là một thôn nữ chưa từng gặp mặt hắn.
Thế nhưng hắn không biết, đám chữ kia cũng chẳng biết —
Ta đã sống lại đời này.
Ở kiếp này, ta sẽ không cùng Tiêu Trọng Yến quay về nữa.
2
Những lời trên kia nói không sai.
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Ta là con gái nhà thợ săn, mười tuổi năm ấy, phụ thân ta vào núi rồi mất tích, dân trong thôn tìm rất lâu vẫn không có tung tích, chỉ còn lại ta và nương nương nương tựa nhau mà sống.
Ngày tháng qua đi, có người bắt đầu mưu tính với nương ta, muốn bà mang theo ta tái giá.
Nương ta chịu không nổi quấy nhiễu, liền đưa ta rời quê nhà, đến Lưu gia trang. Nơi này phụ nữ sống nhờ nghề dệt vải, nương ta dẫn ta học nghề, miễn cưỡng đủ ăn đủ mặc, cuộc sống yên ổn.
Cho đến một ngày nọ, một cô nương gõ cửa nhà ta…
Nàng nói muốn vào xin chén nước uống, nào ngờ chưa đi được mấy bước đã ngã gục dưới đất.
Nương ta vội đỡ nàng vào trong phòng, lúc ấy mới thấy áo nàng đã bị máu nhuộm đỏ nơi bụng dưới.
Hiện tại ta đã biết, nàng chính là nữ chính mà những dòng chữ kia từng nhắc đến – Lưu Xuân Anh.
Nàng là nữ tử giang hồ phóng khoáng tiêu sái, ta chẳng rõ nàng vì sao bị thương, mà nàng cũng chẳng nói, chỉ bảo sợ liên lụy đến mẹ con ta.
Không bao lâu sau, bên ngoài có người đến từng nhà dò hỏi, xem có ai từng gặp một nữ tử lạ mặt.
Ta nhận ra kẻ ấy là gia đinh nhà tên ác bá trong trấn, bèn lắc đầu, lấy lời khéo léo đuổi đi.
Lúc ấy, Lưu Xuân Anh đang ẩn sau cánh cửa.
Về sau, khi nàng rời đi, có để lại một miếng ngọc bội, bảo rằng đó là vật một vị công tử quyền quý từng trao, hẳn có thể đổi được bạc.
Vì thế, ở kiếp trước, khi nghe tin có người đến tìm ngọc bội, ta liền mang vật ấy mà đi.
Ấy là lần đầu tiên ta gặp được một nam tử tuấn mỹ đến thế, chàng hỏi ta có phải họ Lưu chăng, ta gật đầu.
Chàng lại hỏi: “Có nguyện ý theo cô (*ta – xưng hô của vương giả) hồi Đông cung chăng?”
Ta ngẫm nghĩ hồi lâu, mới cất lời hỏi: “Ngài có thể sai người chữa khỏi bệnh cho nương ta không?”
Tiêu Trọng Yến gật đầu đáp: “Có thể.”
Chàng mang theo ngự y, xem bệnh cho nương ta, lại kê đơn thang thuốc.
Nương bệnh tình thuyên giảm, chúng ta liền theo Tiêu Trọng Yến hồi kinh.
Chàng an trí người trong một tiểu viện ở kinh thành, còn sai hơn mười nha hoàn, bà tử đến hầu hạ. Còn ta, thì vào ở Đông cung.
Quy củ nơi ấy nhiều lắm, điều chi ta cũng thấy gò bó.
Vì thế ta từng thưa với Tiêu Trọng Yến, rằng mình không phải người đã cứu mạng chàng.
Chàng nói, chàng biết. Bảo ta cứ an tâm ở lại.
Thế là ở lại suốt ba năm.
3
Khoảng thời gian ấy, Tiêu Trọng Yến đối với ta rất tốt.
Ban đầu, có cung nhân mắng ta là thôn nữ quê mùa, lời ấy truyền tới tai chàng.
Chàng liền quở trách nghiêm khắc, rồi giáng chức đuổi kẻ ấy khỏi cung, từ đó không còn ai dám dị nghị.
Chàng biết ta không quen nếp sống chốn hoàng cung, chẳng miễn cưỡng ta học quy củ, còn dẫn ta xuất cung, cho gặp lại nương thêm nhiều ngày.
Đám nha hoàn đều nói, xưa nay chưa từng thấy Thái tử quan tâm tới ai đến vậy.
Chàng cũng chẳng nạp thêm ai làm thiếp, ngày ngày cưng chiều ta, khiến lòng ta ngày càng đắm chìm.
Cho đến khi, chàng gặp lại Lưu Xuân Anh.
Giờ nghĩ lại, mọi chuyện đều đã rõ.
Lưu Xuân Anh chính là nữ chính mà những lời kia từng nhắc đến, còn Tiêu Trọng Yến, vốn là người sinh ra dành cho nàng.
Bởi vậy, ở kiếp trước, chàng mới dần dần đem lòng yêu nàng.
Sau khi hay tin Lưu Xuân Anh bị người truy sát, chàng liền bắt được thích khách.
Sau đó, chẳng cần phân trần, chàng lập tức giam ta vào ngục. Bởi chàng cho rằng, là ta sai người hại nàng.
Chốn lao ngục tối tăm không thấy ánh trời.
Cung nữ đưa cơm lạnh giọng cười khẩy: “Sớm đã nói, điện hạ chỉ nhất thời hứng thú, ngươi lại thật cho rằng mình là chủ tử sao?”
Nhưng khi ấy ta vẫn còn ảo tưởng, ngỡ rằng Tiêu Trọng Yến có nỗi khổ trong lòng, hoặc có sắp đặt gì khác cho ta.
Ta bấu lấy khe nhỏ nơi cửa sổ ngục, phân biệt ngày đêm mà khắc vạch lên vách đá.
Năm ngày, mười ngày, hai mươi ngày…
Rốt cuộc cũng có ngục tốt đến.
Nhưng hắn chỉ lạnh lùng báo: “Mẹ ngươi chết rồi.”
Ta không tin, gấp giọng hỏi nàng chết ra sao, khi nào, có phải lừa ta chăng?
Hắn mất kiên nhẫn, hất ta ra xa.
“Chết thì chết, có bản lĩnh thì đi mà hỏi Thái tử điện hạ.”
Ta quả thực muốn hỏi Tiêu Trọng Yến.
Hỏi chàng vì sao giam ta vào ngục. Nếu chàng giận ta từng dối gạt, thì khi trước rõ ràng chàng đã biết rồi kia mà.
Ấy thế mà, những lúc tình sâu nghĩa nặng, chàng vẫn khẽ gọi ta là “A Anh”, còn bắt ta hứa nguyện suốt đời bên nhau. Nay, chàng đã quên hết rồi sao?
Trùng sinh một kiếp, rốt cuộc mọi chuyện đã rõ ràng.
Bởi vì ta không phải là nữ chính trong những dòng chữ quái lạ kia.
4
Dù không nhìn thấy những dòng chữ giữa không trung, ta cũng hiểu phận mình, nên tránh xa Tiêu Trọng Yến.
Chỉ là chẳng ngờ, đời này bắt đầu cũng chính là ngày Tiêu Trọng Yến tới tìm ngọc bội.
Nương bệnh tình trầm trọng, bọn lang trung trong thôn càng chữa càng nặng.
Ta nghĩ, nếu ta lấy ngọc bội đổi lấy sự giúp đỡ từ Tiêu Trọng Yến, để chàng cho người cứu nương, hẳn chàng sẽ đồng ý.
Chỉ là, ánh mắt Tiêu Trọng Yến dừng nơi ta hồi lâu, sau đó mới phất tay sai người thu lại ngọc bội.
Hắn liếc mắt nhìn một cái, liền nói:
“Không phải vật của ta… thật sự bị ngươi lén giấu rồi ư? Hiện đang để nơi đâu?”
Ta: “……”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Sao có thể như thế được!
Ta vội vàng giải thích: “Đây là vật cô nương họ Lưu giao cho ta, từ khi nhận được tới nay chưa từng động đến, vẫn luôn cất nơi đáy rương…”
“Không cần ngụy biện,” Tiêu Trọng Yến lạnh lùng cắt lời, “Người đâu, áp giải nàng xuống cho ta.”
Ta giận muốn mắng hắn, lại chẳng dám, chỉ thấy mọi chuyện khác xa những điều ta dự liệu.
Những dòng chữ kia cũng đang hả hê cười cợt:
「Chẳng lẽ ngọc bội thật đã bị nữ phụ đem bán lấy bạc, cho nên giờ mới cầm đồ giả đến gạt người?」
「Nàng ta vốn là kẻ ham phú ghét bần, lại tầm mắt nông cạn, chắc chắn đã bán mất đồ thật rồi.」
「Ta hiểu rồi, A Anh nghĩ mình nói thật thì nam chính sẽ cảm kích nàng.」
「Vậy chẳng phải nàng nhìn thấy được lời chúng ta viết sao? Nhìn thấy thì gật đầu đi nào.」
Chớp mắt đã bị nhốt vào trong một gian phòng.
「Chào nhé~ Nhìn thấy lời ta viết không? Nếu thấy thì chớp mắt đi!」
「Tin ta đi! Ta là phe nữ phụ đấy, cam đoan giúp nàng đánh bại nữ chính, cưới được nam chính, bước lên đỉnh cao nhân sinh!」
Đám chữ kia không biết mệt mỏi mà trêu chọc ta.
Ta chẳng buồn để tâm, chỉ ngồi yên lặng, hờn giận trong lòng.
Đến đêm có người mang cơm tới, ta vội kéo tay nàng, khẽ hỏi: “Tỷ tỷ, chẳng hay điện hạ định giam ta đến khi nào?”
Nha hoàn lắc đầu, thần sắc kín đáo:
“Điện hạ nghĩ sao, thân phận nô tỳ chúng ta đâu thể biết. Cô nương đừng hỏi nữa.”
Ta chỉ đành khẩn cầu nàng:
“Vậy làm phiền tỷ tỷ thông báo giúp một tiếng, nói rằng ta có chuyện muốn gặp điện hạ. Nhà ta còn có bệnh nhân, mỗi ngày đều phải uống thuốc. Ta không thể không về.”
Kiếp trước, ngay cả mặt nương ta lần cuối cũng không kịp thấy.
Ta sợ lần này bà chẳng qua nổi đêm nay. Giá như ta không ôm hy vọng mà đến gặp Tiêu Trọng Yến thì tốt biết bao.
Nha hoàn đưa mắt nhìn ta thật sâu, rồi xoay người rời đi, không nói một lời.
Đợi thật lâu, vẫn chẳng thấy bóng dáng Tiêu Trọng Yến đâu.
Ta quyết định vượt tường trốn đi.
Nhưng vừa mở cửa sổ, liền thấy bên ngoài có hai thị vệ mặt lạnh đứng chờ sẵn.
Ta động tâm cơ, lập tức giả vờ kêu cứu:
“Cơm… cơm có độc…”
Nói xong, ta liền ngã xuống đất giả ngất.
Thị vệ lặng lẽ đóng cửa sổ lại.