Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ta Không Gả Vào Phủ Hầu
2
Nào ngờ, chưa đầy hai tháng sau, Ninh An Hầu từ biên tái gấp rút hồi kinh, tay cầm mật thư do người trong cung phái đến. Vừa vào đại sảnh, liền tung một cước đá Tề Thịnh ngã nhào:
“Đồ ngu! Ta vất vả bao ngày mới có thể cầu được mối hôn sự này, tân nương đã sắp bước vào cửa, thế mà ngươi lại khiến chuyện hỏng bét cả lên?”
“Lập tức mang lễ vật đến Thẩm phủ. Dù là nhận tội hay cầu xin, bằng mọi giá phải cưới nàng về phủ!”
Phu nhân kinh hô:
“Hầu gia, vì sao người lại đánh Thịnh nhi? Nha đầu Thẩm Nam Chi kia không tôn kính trưởng bối, không nghe lời phu quân, không có chút hiền đức, loại nữ tử ấy, để nàng làm thiếp đã là đại ân rồi!”
Hầu gia tức giận đến tái mặt:
“Câm miệng! Mẫu hiền hại con là vì ngươi đó! Ngươi tưởng Thẩm gia là quả hồng mềm sao?”
“Ngươi có biết Thẩm tiểu thư là ai không? Chính là quý phi mới được Thánh thượng sủng ái nhất trong cung!”
“Có biết bao thế gia tranh nhau kết thân với Thẩm gia còn không được. Chỉ cần Thịnh nhi cưới được nàng, tương lai tiền đồ rực rỡ, bước một bước lên mây!”
Phu nhân còn lẩm bẩm:
“Nhưng nàng ấy là thương nữ, sao có thể cưới làm chính thất?”
Hầu gia giận dữ quát lớn:
“Không được nhắc hai chữ ‘thương nữ’ trước mặt ta nữa! Nàng ấy là ân nhân cứu mạng của con trai ngươi, để ân nhân làm thiếp, vậy mặt mũi phủ hầu để đâu? Cưới nàng vào, lấy sính lễ bạc vạn, bù đắp thâm hụt phủ hầu, rồi lại nhờ quý phi nói vài lời trước mặt Thánh thượng, còn lo gì tiền đồ Thịnh nhi?”
“Thật là hồ đồ! Trong đầu các ngươi chứa gì vậy? Một mối hôn sự tốt đẹp như thế mà cũng để các ngươi làm hỏng!”
“Mau cùng nhau đến Thẩm gia, nhận lỗi cầu người!”
“Còn nữa! Tống Linh Nhi kia có tư cách làm bình thê sao? Hôn thư viết rõ Thẩm tiểu thư là chính thê. Các ngươi dám trong ngày đại hôn làm ra chuyện này, đắc tội với quý nhân trong cung, há chẳng phải muốn rước họa vào thân sao?”
“Lúc đến Thẩm phủ, mang theo Tống Linh Nhi, nói rõ nàng ta chỉ là thiếp, để Thẩm gia yên lòng.”
Phu nhân cùng Tề Thịnh bị mắng đến tái mặt, toàn thân mồ hôi lạnh đầm đìa, lập tức chuẩn bị lễ vật đến Thẩm gia cầu xin.
Tề Thịnh vừa bước vào phủ, liền “phịch” một tiếng quỳ gối trước mặt ta:
“Nam Chi, đều là lỗi của ta, hôm nay ta đến để nhận tội với nàng.”
Phu nhân cũng cầm lấy tay ta nói:
“Thịnh nhi hôm ấy uống rượu nên hồ đồ mới làm chuyện sai trái. Nam Chi, con đừng trách nó. Nó tỉnh rượu liền hối hận, lại bị kích thích mà sinh bệnh mấy ngày, hôm qua mới khá hơn, hôm nay liền đến nhận lỗi.”
“Những lễ vật này đều do Thịnh nhi đích thân chọn. Nó nói sẽ chọn lại ngày lành, tám kiệu lớn đón con nhập phủ làm chính thất.”
Tề Thịnh cũng gật đầu lia lịa, quỳ bò đến trước mặt ta:
“Nam Chi, nàng yên tâm. Tống Linh Nhi đã bị giáng làm thiếp, tuyệt đối không dám vượt quyền nàng.”
Tống Linh Nhi đôi mắt đỏ hoe, rưng rưng nói:
“Tỷ tỷ, từ nay về sau muội nhất định lấy tỷ làm mẫu mực, không dám vượt lễ phạm thượng.”
Phụ thân ta giận tím mặt, đập mạnh xuống bàn quát:
“Tiểu thư Thẩm gia ta là thứ các ngươi muốn cưới thì cưới, muốn bỏ thì bỏ sao?”
“Người đâu! Mau đem hết đống lễ vật này ném ra ngoài!”
“Tiễn thế tử và phu nhân ra khỏi phủ. Thẩm gia chúng ta trèo cao không nổi phủ hầu quý tộc các ngươi. Ta đã chọn được lang quân tốt cho con gái mình rồi. Thế tử Tề, mời ngươi đi cưới người khác.”
Phu nhân sa mặt, cất giọng lạnh lùng:
“Chúng ta đã hạ mình đến tận nơi tạ lỗi, các ngươi cũng nên biết điều. Trừ phủ Ninh An Hầu chúng ta, còn ai dám cưới một nữ nhi thương hộ như nàng? Lại còn không thể sinh nở. Gả vào danh môn chỉ xứng làm thiếp. Nay cho nàng danh phận chính thê là vì nể mặt quý phi nương nương trong cung, các ngươi đừng có được voi đòi tiên!”
“Hiện tại Linh Nhi đang mang thai trưởng tôn của phủ hầu, vậy mà chúng ta cũng giáng nàng làm thiếp, các ngươi còn muốn gì nữa?”
Bỗng một hài tử độ chừng hai tuổi chạy đến, ôm chặt lấy chân ta, miệng nũng nịu:
“Mẫu thân, hôm nay sao người không chơi với Châu Châu?”
Tư thế đáng yêu như ngọc như tuyết khiến người nhìn cũng mềm lòng.
Sắc mặt Tề Thịnh chợt trắng bệch, nghiến răng hỏi:
“Nó… gọi nàng là gì?”
Châu Châu ngước mắt nhìn hắn, giọng non nớt:
“Mẫu thân.”
Tề Thịnh lập tức đứng bật dậy, mặt mày tối sầm, vung tay giáng mạnh một bạt tai lên mặt ta:
“Tiện nhân! Ngươi dám sau lưng ta gian díu với kẻ khác?!”
Phu nhân phủ Ninh An Hầu bỗng thét chói tai:
“Hay cho ngươi, Thẩm Nam Chi!”
“Lén lút sinh hài tử sau lưng phủ hầu chúng ta, đã thế đứa nhỏ còn lớn đến chừng này, ngươi có biết kẻ như ngươi đáng phải bị trầm vào lồng heo hay không?”
“Nay muốn gả vào phủ hầu, không có sính lễ một trăm vạn lượng, thì đừng hòng bước chân qua cửa!”
“Thịnh nhi, thật khiến con ủy khuất. Loại nữ nhân như thế, vào phủ hầu làm một thị thiếp hầu hạ là đã là ân huệ, danh phận trắc thất cũng không xứng!”
“Các ngươi là lừa gạt hôn sự! Còn chưa thành thân mà đã vụng trộm với nam nhân khác, lại còn sinh ra nghiệt chủng!”
“Người đâu, bắt Thẩm Nam Chi và đứa hoang chủng ấy lại, trói gô bọn chúng trầm vào lồng heo cho ta!”
Đám người phủ hầu lập tức vây tới.
Châu Châu hoảng hốt, ôm chặt lấy chân ta, đôi mắt tròn xoe ngân ngấn lệ, sợ hãi nhìn mẫu tử nhà họ Tề.
Ta ôm lấy đứa nhỏ, đang định lên tiếng thì một thanh âm lãnh đạm vang lên, mang theo sát khí lạnh buốt:
“Ai dám trầm nữ nhi của bổn vương vào lồng heo?”
4
Chậm rãi bước vào chính là Anh Vương điện hạ.
Y vận triều phục gấm hoa, trong tay còn cầm khay điểm tâm nóng hổi, gương mặt lạnh lùng nhìn về phía phu nhân phủ Ninh An Hầu cùng thế tử.
Phu nhân phủ hầu không nhận ra người, bởi Anh Vương xưa nay trấn giữ nơi biên thùy, cực ít khi hồi kinh.
Năm xưa Anh Vương phi khó sinh qua đời, chỉ lưu lại một giọt máu duy nhất là Gia Nam quận chúa – cũng chính là tiểu oa nhi Châu Châu.
Lần này Anh Vương hồi kinh đưa con gái vào cung mừng thọ Thái hậu. Nào ngờ hạ nhân sơ suất, để Châu Châu chạy lạc vào tiệm điểm tâm nhà họ Thẩm, vừa vặn được ta ôm về.
Chẳng biết sao, lần đầu gặp ta, Châu Châu liền ôm chân gọi “nương”, cứ thế đeo lấy không rời. Mãi đến khi Anh Vương tìm đến.
Từ hôm đó, ngày nào Châu Châu cũng đến tìm ta, miệng không ngừng gọi “nương”, khiến ta chẳng rõ nên khóc hay cười.
Anh Vương từng giải thích, rằng mẫu thân Châu Châu khi xưa rất thích làm điểm tâm, thường mang theo hương ngọt quanh người, có lẽ Châu Châu nhận ra mùi hương trên người ta, mới nhận nhầm làm mẫu thân.
Giờ phút này, Anh Vương mặt lạnh như sương, nhìn thẳng vào hai mẹ con họ Tề, trầm giọng:
“Các ngươi là thứ gì?”
Phu nhân phủ hầu không nhận ra thân phận đối phương, giận dữ chỉ tay quát lớn:
“Thẩm Nam Chi, thì ra đứa nghiệt chủng ấy là do ngươi với kẻ nam nhân lang sói này sinh ra?!”
“Được, người đâu, mau bắt đôi gian phu dâm phụ này lại cho ta!”
“Hôm nay mà không trầm chết các ngươi trong hồ, phủ hầu chúng ta há chẳng mất sạch thể diện hay sao?!”
Thị vệ phủ hầu lập tức xông lên định bắt người.
Anh Vương quát lớn một tiếng:
“Ngông cuồng!”
Anh Vương là đích tử duy nhất của Tiên Anh vương, thân mang long khí hoàng thất, từ nhỏ được Thái hậu thân tự nuôi nấng.
Tiên vương đoản mệnh, vương gia mất cha từ trong tã, được Thái hậu thương yêu vượt cả Đông cung.
Là kim chi ngọc diệp, khí thế khi gầm lên lập tức khiến bọn thị vệ sợ đến run chân, chẳng ai dám ra tay.
Tề Thịnh tiến lên một bước, nghiến răng quát:
“Còn ngây ra đó làm gì? Không mau bắt lấy!”
“Thẩm Nam Chi! Ta vốn định chừa lại cho ngươi chút thể diện, định cho ngươi một danh phận mà bước vào phủ.”
“Nào ngờ ngươi lại là hạng dơ bẩn như thế!”
“Nếu hôm nay chúng ta không tới, chỉ sợ vĩnh viễn không biết ngươi giấu kín chuyện xấu hổ này!”
Phu nhân phủ hầu cũng tru tréo ngoài cửa, náo động tới mức dẫn cả dân chúng tới xem náo nhiệt:
“Mọi người mau tới nhìn xem, Thẩm gia giáo dưỡng ra loại nữ tử thế nào đây!”
“Lén vụng trộm sau lưng hôn phu, sinh ra hoang thai, còn mặt mũi muốn gả vào phủ hầu ta!”
“Phì, thứ như thế mà cũng đòi làm thế tử phi phủ Ninh An? Đúng là si tâm vọng tưởng!”
Tống Linh Nhi đứng một bên, cũng thuận nước đẩy thuyền, làm ra vẻ đau lòng nói:
“Tỷ tỷ, tỷ đã đính thân với phu quân, sao có thể làm ra chuyện tổn hại đến thanh danh phủ hầu thế này?”
“Tỷ khiến thế tử biết giấu mặt đi đâu đây?”
Đám dân chúng bên ngoài bắt đầu xôn xao:
“Không thể nào? Đại tiểu thư Thẩm gia chẳng phải là người đoan trang hiểu lễ ư?”
“Phải đó, ta từng gặp qua, dáng vẻ rất nhã nhặn!”
“Hay là… có chỗ nào hiểu lầm?”
Châu Châu sớm đã bị tiếng thét mắng của phu nhân phủ hầu dọa cho bật khóc, nhào vào lòng ta nức nở:
“Nương… con sợ…”
Ta ôm lấy hài tử, dịu giọng dỗ dành:
“Châu Châu ngoan, có nương ở đây, không sợ.”
Phu nhân phủ hầu chỉ tay mắng lớn:
“Mọi người thấy chưa? Con nghiệt chủng kia gọi ả là ‘nương’!”
“Bằng chứng rành rành, đám tiện nhân ấy không bị trầm lồng heo thì là cái gì nữa!”
Anh Vương khẽ bật cười, giọng đầy trào phúng:
“Bổn vương sống đến chừng này, hôm nay mới lần đầu nghe có kẻ muốn đem ta đi trầm vào lồng heo.”
“Thật là… mở rộng tầm mắt.”
Nếu không phải đã quen biết Anh Vương hơn một tháng, ta thực chẳng dám tin, vị Anh Vương điện hạ danh chấn thiên hạ ấy, lại là kẻ ưa chen náo nhiệt đến vậy.
Ta hơi trách cứ mà nhìn y: “Vương gia, việc này không thể nói đùa được đâu.”
Đúng lúc ấy, Ninh An Hầu từ xa chạy đến, thấy cửa phủ Thẩm gia bị vây kín nước cũng khó lọt, liền vội chen vào: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Phu nhân phủ hầu vừa thấy hầu gia đến, cứ ngỡ đã có chủ đứng sau lưng, lập tức giương cao thanh thế, phất tay ra lệnh:
“Có hầu gia ở đây, còn sợ Thẩm gia với tên nam nhân dơ bẩn kia làm loạn trời sao? Người đâu! Trói bọn chúng lại, lôi ra ngoài bêu đầu thị chúng!”
Ninh An Hầu nghe dân chúng xì xào bàn tán về chuyện ta cùng nam nhân khác sinh ra hoang thai, đưa mắt nhìn sang, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Anh vương.
Ngay giây tiếp theo, chỉ nghe “phịch” một tiếng, hắn lập tức quỳ sụp xuống đất, trán đập sát đất, toàn thân mồ hôi lạnh đầm đìa, giọng run rẩy:“Điện hạ, thần phụ không biết người là tôn quý, xin điện hạ thứ tội!”
Ngay sau đó liền quay sang mắng vợ và hai đứa con: “Còn không mau quỳ xuống nhận tội! Đây là Anh Vương điện hạ!”
Gương mặt còn đang vênh váo của phu nhân lập tức tái nhợt, Tề Thịnh không còn giọt máu, Tống Linh Nhi thì sợ hãi đến ngồi phệt xuống đất.
Cả ba người “phịch phịch” quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu: “Điện hạ tha mạng! Điện hạ tha mạng!”
Tiếng van xin rền rĩ như tiếng muỗi mùa hè, mà Anh Vương chỉ nhàn nhạt liếc mắt một cái:“Phủ Ninh An đúng là có bản lĩnh. Bổn vương hôm nay thật sự mở rộng tầm mắt.”
“Hầu gia nên hảo hảo dạy dỗ lại thê tử và nhi tử, kẻo đến lúc gây họa lớn, có hối cũng đã muộn.”
Ninh An Hầu mặt dán sát đất, run giọng:“Thần đã biết tội, hồi phủ nhất định nghiêm khắc răn dạy!”