Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thái Tử Là Bạn Cùng Phòng Của Ta
3
Thiếu nữ này từng trong buổi thu săn, nhẹ nhàng vung roi đã chém đứt đầu thú dữ, từ đó danh chấn kinh thành, ai cũng kiêng dè.
“Trần cô nương, ngươi đến rồi.”
Nguyễn Kiều rực rỡ như lửa, nhào tới nắm chặt cánh tay ta.
Đôi mắt tròn xoay xoay, nhìn chằm chằm vào mặt ta, cẩn thận dò xét.
Ta thản nhiên đối diện.
“Sao ngươi… không đỏ mặt?” - Nguyễn Kiều thoáng thất vọng.
Vì kẻ khiến ta đỏ mặt, giờ đang cùng ta ở Quốc Tử Giám.
“Nguyễn cô nương.” - ta nghiêm túc ngắm nhìn nàng, đề nghị - “Dã ngoại quá nhàm chán, chi bằng làm việc thú vị hơn?”
Mắt nàng sáng rực: “Việc thú vị gì?”
“Ví như…” - ta cười - “leo tường Quốc Tử Giám?”
Lại vẫn bức tường lần trước.
Ta dẫn nàng, nhẹ nhàng trèo vào.
“Đến võ trường đi.” - Nguyễn Kiều đề xuất.
Ta ngạc nhiên: “Tưởng cô nương thích thư sinh yếu đuối?” - Dù sao ca ca ta chính là dạng ấy.
Nguyễn Kiều khúc khích cười: “Thư sinh câu nệ, gói ghém kín mít, thật tẻ nhạt.”
“Vẫn là võ sinh phóng khoáng, nóng là cởi, mồ hôi ròng ròng, nhìn mới đã mắt.”
Tri kỷ rồi!
Quả nhiên ta không nhìn nhầm.
Trên con đường tác oai tác quái, ắt có ta và nàng.
Cùng chung mục tiêu, ta và nàng lén lút trốn trong bụi rậm cạnh võ trường, vừa vén lá che thân, thì một tiếng quát lạnh như băng vang lên: “Xuống!”
Là Tiêu Dục.
Ánh mắt hắn như lưỡi kiếm, quét thẳng đến chỗ chúng ta.
Bị phát hiện rồi!
Ta giật mình, quay sang thì Nguyễn Kiều đã như thỏ thoát chuồng, cắm đầu chạy xa.
Ta cũng muốn chạy.
Nhưng - “Trần Mạnh Hạ, Cô lặp lại lần nữa, xuống.”
Hu hu hu, sao hắn lại biết là ta?
Ta đành cam chịu, tuột xuống theo thân cây.
“Trần cô nương leo cây, động tác thật thành thạo!” - Tiêu Dục lạnh giọng cười.
Miệng ta trượt mất: “Leo ngài ta còn quen hơn.”
“Lại đây, Cô đứng đây, ngươi leo thử.”
Không không không, ta không dám.
Khí thế hắn quá cường bạo.
Cảm giác nếu ta vọng động, hắn sẽ bẻ gãy chân ta mất.
“Điện hạ, ta sai rồi.” - chẳng cần nghĩ, nhận tội trước đã.
“Sai ở đâu?”
“Ta không nên đến Quốc Tử Giám, không nên leo cây…”
“Thế Cô phạt ngươi, ngươi chịu không?”
Ta trừng to mắt.
Ơ… sao vẫn là ta bị phạt?
Ở Quốc Tử Giám, chắc không đến mức bắt ta quỳ từ đường chứ?
11
Quốc Tử Giám đích xác không có từ đường, nhưng có Tĩnh Tâm Đường.
Nơi chuyên dùng để chép sách.
Bên trong toàn là tuyên chỉ.
Tiêu Dục đưa cho ta một quyển “Nữ Giới”.
“Chép đi.”
Chép thì chép.
Nhận phạt, chuyện này ta quen lắm rồi.
“Ti tiện ngu muội, thiên tính không thông…”
Ngoài cửa sổ nắng đẹp, bóng cây lay động, mỹ nam ở bên, rối loạn lòng ta.
Ta không kìm được mà nghĩ miên man.
Bút trong tay như có ý riêng, từng nét từng nét rời khỏi văn sách, chỉ còn phong lưu.
“Đây là,” Tiêu Dục chẳng biết từ khi nào đã đứng sau lưng, giọng vô cùng kinh ngạc, “họa tượng của Cô?”
“Điện hạ mắt vụng,” ta vẽ đến phần đầu, nhất thời sơ ý nói thật, “đây là xuân đồ.”
“Ngươi lấy Cô làm chủ, vẽ xuân đồ?”
“Không phải,” ta quýnh quá, suýt cắn phải lưỡi, “điện hạ nghe ta biện bạch đã.”
Tiêu Dục không nghe.
Hắn sầm mặt cúi người, bàn tay rộng ấm trùm lấy tay ta, dẫn dắt ta vẽ trên tuyên chỉ.
Có lời đồn Thái tử Tiêu Dục không chỉ võ nghệ cao cường, mà còn tài học hơn người, quả nhiên không sai.
Hắn ba năm nét bút, đã vẽ bên tiểu nhân của hắn một cô nương sinh động như thật.
Hắn còn đề tên nàng.
Trần Nhu Nhu.
Mặt ta bừng đỏ.
Đáng giận!
Hắn giỏi quá!
“Nhu Nhu, vốn dĩ Cô định tạm tha cho ngươi,” Tiêu Dục nâng cằm ta, mắt phượng xinh đẹp nhìn ta dịu dàng, “nhưng là ngươi không chịu tha cho Cô.”
Môi ấm áp rơi lên môi ta.
Chân ta mềm nhũn.
Ta sợ rồi.
“Nhu Nhu, hôn kỳ định sau ba tháng,” cảm nhận ta kháng cự, Tiêu Dục thở gấp mà dừng lại, “thời gian này ngoan ngoãn, đừng còn chạy loạn, nghe rõ chưa?”
Ta gật đầu thật mạnh.
Không dám nữa.
Ta kỳ thực chỉ muốn trêu, không muốn thu dọn hậu quả.
Tiêu Dục đưa ta về Trần phủ.
Xuống xe, hắn vén rèm: “Nhu Nhu, ngươi thích Cô chăng?”
Ta hỏi lại: “Còn điện hạ? Người muốn cưới là ai?”
Là Trần Vân Dịch, hay là Trần Mạnh Hạ?
Tiêu Dục mỉm cười: “Cô chưa từng nhận nhầm hai người các ngươi.”
Chưa từng nhận nhầm?
Ngày đầu đến Quốc Tử Giám, hắn đã biết là ta?
Người hắn muốn cưới, là ta?
Vậy vì sao còn chống hôn!
Ta đầy bụng nghi hoặc, nhưng Tiêu Dục không cho ta cơ hội hỏi, hắn buông rèm, sai xa phu đánh xe rời đi.
Hôn kỳ quả nhiên định xuống.
Trong cung sai hai cung nữ đến, ngày đêm không rời bên cạnh ta, miệng một câu điện hạ, sợ ta không biết họ là do Tiêu Dục phái tới giám thị vậy.
Tiêu Dục đúng là xem nhẹ ta rồi!
Ta cũng đâu phải ai ta cũng trêu giỏi đâu!
Nếu chẳng vì biết có hắn, dẫu ca ca có khiêng đến một núi họa sách, ta cũng chẳng vào Quốc Tử Giám.
Bởi vì.
Từ lần đầu gặp gỡ tám năm trước, trong mắt ta đã chẳng còn ai khác.
12
Ba tháng sau.
Ta gả vào Đông cung.
Ba ngày không xuống nổi giường.
Hu hu hu, nghiệp ta từng gieo, rốt cuộc cũng phải hoàn trả thôi!
(Chính văn hoàn) Phiên ngoại của Trần Vân Dịch
1
Ta có một muội muội.
Nhũ danh Nhu Nhu, đại danh Trần Mạnh Hạ.
Là tổ phụ đặt tên.
Kỳ vọng nàng cần cù tiến thủ, hoạt bát lạc quan.
Tám chữ ấy nàng quả thực làm được, song nếu đặt lại tên theo tính nết, ta thấy đại danh nên là Trần Mạnh Lãng.
Nhũ danh Trần Lưu Manh.
Nhà họ Trần gia giáo nghiêm, ta và Nhu Nhu ba tuổi nhập môn, đến khi tự biết chữ tự đọc sách, thường vào thư phòng của phụ thân tìm sách.
Ta lấy từ kệ là “Tam Tự Kinh”, Nhu Nhu thiên tư khác lạ, moi ra một quyển họa sách.
Là một quyển toàn vẽ đánh nhau.
Ngươi đẩy ta, ta đẩy ngươi.
Ta đánh ngươi, ngươi đánh ta.
Không có hồi kết.
Ta thấy vô vị cực kỳ, còn Nhu Nhu xem say như điếu đổ, thậm chí còn vẽ lại trong giờ họa nghệ.
Phu tử đổi sắc tại chỗ, hỏi Nhu Nhu thấy mấy thứ ấy ở đâu, Nhu Nhu giơ tay chỉ, chọc thẳng lên trán ta.
“Là ca ca cho muội xem.”
Đến nay ta vẫn không quên ánh mắt khi ấy của phu tử.
Sau đó, phu tử bẩm báo mẫu thân, mẫu thân cầm chổi lông gà bức hỏi ta, sách từ đâu ra?
Từ đâu ư? Từ phụ thân mà ra.
Chổi lông gà hạ xuống người phụ thân.
Phụ thân ôm đầu “ào ào” kêu thảm: “Vân nương, mấy quyển ấy là đồ cưới của nàng! Ta không dám tự tiện xử lý, chỉ ép dưới cùng giá sách, ai ngờ thằng nhãi này cũng moi ra được!”
Mẫu thân cười lạnh, sai người dọn thư phòng phụ thân, phàm thứ gì không ổn đều một mồi lửa đốt sạch.
Phụ thân giận đến ba ngày không ngủ, rồi chuyên rình ta bắt bẻ, còn phạt ta ra từ đường sám hối trước liệt tổ liệt tông.
Đó là lần đầu ta bị phạt.
Nhưng không phải lần cuối.
Nhu Nhu càng lớn càng bướng.
Dựa vào việc ta thay nàng gánh vạ, nàng như muốn đục thủng cả trời.
Rồi nàng thật sự chọc thủng trời.
Hôm ấy nàng như thường lệ mặc nam trang ra phố, bỗng thấy một thư sinh tuấn mỹ, mê đến hồn xiêu phách lạc, gan lớn miệng hô muốn gả cho y.
Thư sinh bị dọa đến biến sắc, lấy cớ mình không phải đoạn tụ mà cự tuyệt.
Nhu Nhu không phục, đuổi theo đến tận Nam Phong Quán.
Thư sinh là người của Nam Phong Quán.
Thanh quan.
Chỉ bán nghệ, không bán thân.
Nhu Nhu dùng danh nghĩa ta ném tiền như rác, khăng khăng muốn mua người về.
Vẫn bị từ chối.
Nàng về nhà tìm ta, òa khóc đau lòng.
Ta phút chốc nóng đầu, móc tiền riêng muốn mua vài tiểu quan tuấn tú khác dỗ nàng, ai dè vừa bước qua bậc cửa Nam Phong Quán, đã bị dao găm kề cổ.
“Tiêu Dục, hủy chứng, thả ta đi,” kẻ đó lạnh cười với người có dung mạo thư sinh đang thong thả đi tới, “bằng không hắn sẽ cùng ta xuống địa ngục!”
Cái tên Tiêu Dục, quả thực như sấm bên tai.
Người lọt vào mắt Nhu Nhu lại là Thái tử đương triều?
Trước mắt ta tối sầm.
Lại nghe thấy chính giọng của ta ở không xa vang lên: “Nhưng mà ta đã chết rồi, người chết, lấy gì cùng ngươi xuống địa ngục?”
Nhu Nhu mặc y phục giống hệt ta, chầm chậm lướt tới.
Nàng nghiêng đầu, lưỡi thè dài thượt ngoài miệng, nơi cổ máu thịt lưa thưa, bộ dáng dọa người vô cùng.
Kẻ khống chế ta bị dọa không nhẹ, sơ suất một khắc, để Tiêu Dục chớp thời cơ, lập tức chế phục.
Nhu Nhu lao đến trước mặt ta: “Ca, ca không sao chứ?”
Ta run tay chạm cổ nàng, máu ấm rịn ra, vết thương toạc rộng, đều là thật, không phải vẽ lên.
Mắt ta đỏ bừng: “Ai làm hại muội? Nói ca nghe, ca giết hắn đền cho muội!”
“Là tự muội rạch đấy,” Nhu Nhu thản nhiên, “muội thấy ca bị khống chế, vội quá, bèn nghĩ ra cách này…”
Nàng ngã xuống.
Ta đưa tay đỡ, đã có người nhanh hơn.
Tiêu Dục bế bổng Nhu Nhu, mấy bước đã khuất khỏi tầm mắt.
Chỉ để lại một câu: “Đến Thái y thự trong cung mà đón người.”
3
Ta không chức không quan, bản thân chẳng thể vào cung.
Vì an nguy của muội muội, ta buộc lòng đem chuyện này bẩm cho phụ thân.
Phụ thân nổi giận lôi đình, kéo theo tổ phụ, cùng nhau xông vào hoàng cung.
Rồi mang về một tờ hôn thư.
Nhu Nhu trở thành vị hôn thê tương lai của Thái tử.
Cả nhà mây đen phủ kín, cảm thấy đại sự hỏng rồi.
May mắn thay, Thái tử Tiêu Dục để chống hôn, trong đêm liền lao thẳng ra chiến trường.
Trong lòng chúng ta thầm mong, thầm nguyện, mong hắn một đi không trở lại.
Khụ khụ khụ!
Đợi đến khi Nhu Nhu hoàn toàn bình phục mới xuất cung, lại bị phụ thân đích thân áp vào từ đường quỳ suốt ba tháng.
Còn hạ lệnh cấm tuyệt, không cho nàng khoác nam trang nữa.
Nhu Nhu miệng đáp ứng.
Từ đó như thể thu lòng lại, bắt đầu chuyên tâm học cầm kỳ thư họa, học quy củ, học lễ nghĩa, học tư thái mẫu nghi thiên hạ.
Đến cả ta cũng ngỡ nàng thực sự đổi tính.
Nhưng tin tức từ biên cương truyền về kinh.
Thái tử Tiêu Dục gặp hiểm, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Nhu Nhu bỗng xông vào phòng ta trong đêm.
Ngay trước mặt ta, nàng gom dọn y phục của ta.
“Ca, muội muốn ra biên ải.”