Thế Thân Trong Lễ Cưới Của Chính Mình
1
1
Lời vừa dứt, cả sảnh đường lập tức lặng ngắt như tờ.
Thẩm Ngân Chu sững sờ, mày chau lại:
“Nàng đang nói bậy bạ gì thế! Hôn nhân đại sự đâu phải trò đùa! Uyển Uyển không hiểu chuyện, lẽ nào nàng cũng không hiểu?”
Ta nhìn dáng vẻ chính trực đĩnh đạc của hắn, ngỡ như hắn thật lòng đau xót cho ta.
Nhưng tiếng lòng vọng ra từ đáy tim hắn lại chẳng thể lừa người.
[Nhưng nếu vậy, Uyển Uyển của ta quả thật không cần phải chịu khổ nữa…]
Ta cụp mắt, giọng nhàn nhạt:
“Khanh Khanh thương muội muội, cũng không muốn muội muội chịu khổ. Nếu có thể nhìn muội muội hạnh phúc, đối với Khanh Khanh mà nói cũng xem như viên mãn.”
Phụ thân có phần không dám tin mà hỏi ta:
“Khanh Khanh, con thật sự nghĩ vậy sao? Chuyện cưới gả không thể xem là trò đùa, huống hồ con trước nay chẳng phải luôn ái mộ Thái phó, sắp thành thân đến nơi rồi…”
Phụ thân không tin cũng là lẽ thường.
Bởi lẽ ta và Tống Uyển Uyển trước giờ vốn không ưa nhau.
Mẫu thân ta mất rồi, còn nàng ta có di nương chống lưng, kẻ chịu thiệt luôn là ta.
Những chuyện này trong lòng phụ thân đều biết cả.
Nhưng sự thiên vị của ông dành cho di nương khiến ông đối với hết thảy đều mắt nhắm mắt mở cho qua.
Ta sao có thể muốn giúp nàng ta được chứ?
Nhưng ta đủ hiểu Thẩm Ngân Chu.
Hắn là người trong mắt không dung nổi một hạt cát.
Bắt hắn cưới một nữ nhân mình không yêu, bầu bạn cả đời thì chi bằng g i ế t hắn đi cho xong.
Ta cũng chẳng muốn cùng một người lòng dạ không đặt ở nơi mình mà lãng phí cả cuộc đời.
“Vâng, Khanh Khanh đã ái mộ Thái phó đại nhân thì không muốn đại nhân phải có điều gì tiếc nuối.”
Thẩm Ngân Chu ngồi trên ghế cao khẽ nhíu mày, tiếng lòng đột nhiên vang lên.
[Lẽ nào mối quan hệ giữa ta và Uyển Uyển, nàng ta đã biết rồi…]
Ta mỉa mai cong môi.
Chẳng may vừa mới biết đây thôi.
Nếu không phải nghe được tiếng lòng của hắn, ta cũng sẽ không biết ân cứu mạng hai năm trước lại trở thành gông cùm vĩnh viễn trói buộc trên người Thẩm Ngân Chu.
Hai năm trước, ta thấy Thẩm Ngân Chu sơ ý rơi xuống nước liền bất chấp tất cả lao xuống cứu hắn một mạng.
Cũng chính vì vậy, thân thể ta bị hủy hoại trong cái tháng Chạp rét căm căm ấy, từ đó về sau không thể sinh nở được nữa.
Biết chuyện này, Thẩm Ngân Chu hốc mắt đỏ hoe nắm lấy bàn tay trắng bệch của ta, run giọng nói:
“Nàng chịu khổ rồi. Ta sẽ thay nàng tìm thánh y, chữa khỏi cho nàng.”
“Chữa không khỏi cũng không sao, ta sẽ cưới nàng, chúng ta một đời một kiếp một đôi người, cứ như vậy sống trọn một kiếp.”
Nhưng ta nào biết, đêm đông năm ấy người khiến hắn rung động lại là muội muội từ đầu đến cuối chỉ biết đứng bên bờ khóc lóc.
Và người hắn muốn một đời một kiếp một đôi người cũng chưa bao giờ là ta.
Tống Uyển Uyển thấy Thẩm Ngân Chu im lặng, bèn cắn chặt hàm răng.
Nàng ta nắm chặt dải lụa trắng, tiến lên một bước, hung hăng quấn lụa lên cổ mình.
Thẩm Ngân Chu hoảng hốt thấy rõ, cũng chẳng màng hình tượng mà vươn tay ôm lấy nàng ta:
“Uyển Uyển, đừng kích động!”
Tống Uyển Uyển đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn:
“Uyển Uyển không muốn đến nơi như Tướng quân phủ để chà đạp bản thân, nhưng cũng không muốn làm mọi người khó xử vì ta.”
“Hay là… hay là ta c h ế t đi cho xong! Coi như cũng có một lời bàn giao!”
Ta im lặng đứng cạnh, từ đầu đến cuối chỉ lạnh lùng quan sát tất cả.
Thẩm Ngân Chu cúi đầu im lặng hồi lâu mới khẽ thở dài, nhìn ta với vài phần không nỡ:
“Uyển Uyển như vậy, ta thật sự không yên tâm, đành… thiệt cho nàng rồi…”
Ta cố nén vành mắt đang chua xót, bình tĩnh đáp một tiếng:
“Được.”
Chẳng có gì là ấm ức cả.
Biết được những chuyện này trước khi thành thân cũng là một loại may mắn.
2
Sai người đưa Tống Uyển Uyển đã náo loạn đủ về phủ, Thẩm Ngân Chu gọi ta lại khi ta chuẩn bị rời đi.
Hắn từng bước đi xuống từ trên bục cao, ta cúi đầu, mắt dán vào mũi giày của mình.
Hắn đứng lại bên cạnh ta.
Im lặng hồi lâu, Thẩm Ngân Chu trầm giọng nói:
“Nàng trước nay luôn hiểu đại thể, lần này nhượng bộ cũng là thiệt cho nàng rồi.”
“Chỉ là, ta sẽ không thật sự để nàng gả đến Tướng quân phủ, ta đã hứa với nàng sẽ cưới nàng vào cửa thì nhất định sẽ làm được.”
“Nàng cứ đợi một thời gian, ta sẽ nghĩ cách.”
Nghe những lời tựa như thâm tình tha thiết của hắn, ta cũng chỉ khẽ cúi người, bình thản nói:
“Đa tạ Thái phó.”
Rồi vô cảm lắng nghe tâm tư hắn đang bay xa:
[Không biết Uyển Uyển đêm nay có bị thương không…]
Từ biệt Thẩm Ngân Chu, ta một mình đến Tướng quân phủ một chuyến.
Trong phủ tịch mịch, thậm chí có phần tiêu điều.
Tướng quân phu nhân khoan thai bước ra.
“Gia quy trước nay của Tướng quân phủ là bất kể nam nữ đều phải ra trận giết giặc, bảo vệ biên cương Đại Chu.”
“Tống tiểu thư nếu không chấp nhận được, bây giờ rời đi vẫn còn kịp.”
Ta mím môi, cúi đầu nói: “Không sao ạ.”
Tướng quân phu nhân im lặng một lát: “Có thể múa thương không?”
Ta bước đến trước cây hồng anh thương còn cao hơn ta vài phân, dùng hết sức lực nhấc nó lên, dựa vào ký ức ít ỏi khi lén xem phụ thân múa thương mà gắng gượng múa một đoạn.
Lúc đặt anh thương xuống, mồ hôi đã ướt đẫm lưng áo.
Tướng quân phu nhân gật đầu.
“Nếu đã vậy, Tống tiểu thư yên tâm, ngày thành thân, Tướng quân phủ nhất định sẽ theo lễ nghi nghênh đón, tuyệt không thất lễ.”
Ta mỉm cười, không nói gì.
Nếu Thẩm Ngân Chu đã không cần ta.
Vậy thì theo Tiêu gia xuất chinh đến Mạc Bắc, xa kinh thành, xa Thẩm Ngân Chu và cả cái nhà đó của ta.
Cũng không tệ.
Vừa ra khỏi Tướng quân phủ lại tình cờ gặp Thẩm Ngân Chu, bên cạnh hắn còn có Tống Uyển Uyển.
Thấy ta bộ dạng nhếch nhác, hắn tiến lên, dùng khăn tay của mình nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán ta, vẻ mặt đầy đau xót.
“Mới đến Tướng quân phủ một lúc thôi mà, sao lại thành ra thế này?”
Ngay sau đó, ta lại nghe được suy nghĩ trong lòng hắn:
[Tướng quân phủ đối đãi với người ta như vậy, quả là dã man, Uyển Uyển thân thể yếu, may mà người đi không phải là nàng.]
Ta mỉa mai nhếch miệng, khẽ nói: “Không sao.”
Thẩm Ngân Chu bèn không hỏi thêm, sự chú ý nhanh chóng bị Tống Uyển Uyển thu hút:
“Thái phó ca ca, chúng ta đến kia xem đi!”
Lúc nàng ta nghiêng đầu, bộ diêu trên tóc khẽ lay động.
Ta nhìn bộ diêu đó, có chút thất thần.
Thẩm Ngân Chu từng khen ta giống thỏ con, hứa sẽ thiết kế cho ta một bộ diêu hình thỏ, thậm chí còn vẽ cả bản phác thảo cho ta xem.
Ta tuy có chút nghi hoặc nhưng vẫn ngọt ngào cười theo, chỉ vào mắt con thỏ nói:
“Chỗ này nếu là hồng ngọc thì thật sự không gì đẹp bằng.”
Thẩm Ngân Chu suy nghĩ một lát, vẻ mặt đầy tán thưởng:
“Quả thật như vậy, không hổ là Khanh Khanh của ta, thông minh lanh lợi nhường này.”
Giờ đây, bộ diêu gắn hồng ngọc ấy đang vững vàng cài trên đầu Tống Uyển Uyển, lúc lắc theo tính cách hiếu động của nàng ta.
Ta lúc này mới hiểu, Tống Uyển Uyển mới là chú thỏ con hoạt bát đáng yêu trong lòng Thẩm Ngân Chu.
“Bộ diêu đẹp lắm, rất xinh.”
Tống Uyển Uyển ngơ ngác nhìn ta, Thẩm Ngân Chu lại chột dạ ho khan một tiếng.
Chưa đợi hắn lên tiếng, trên phố bỗng nhiên náo loạn.
Không biết ai đó hét lớn “có thích khách”, một vệt sáng lạnh lẽo đâm về phía Tống Uyển Uyển.
[Uyển Uyển!]
Một lực mạnh đột ngột đẩy ta về phía Tống Uyển Uyển.
Lưỡi dao găm sắc nhọn đâm vào vai trái ta, ta ngã xuống đất.
Đám đông nhanh chóng hoảng loạn, Thẩm Ngân Chu vớt ta ra khỏi mớ hỗn độn, lo lắng nói:
“Xin lỗi Khanh Khanh, ta nhìn nhầm, cứ tưởng thích khách muốn hại nàng.”
Ta thoáng biến sắc, ánh mắt dừng trên người hắn, rồi lại liếc sang Tống Uyển Uyển — bề ngoài trông như bị lạnh nhạt, nhưng thực ra đã bị ám vệ của Thẩm Ngân Chu âm thầm vây chặt quanh mình.
Bỗng dưng không muốn vạch trần hắn nữa.
“Ta lập tức gọi đại phu cho nàng.”
Hắn vội vã nói, nhưng tiếng lòng lại một lần nữa bán đứng hắn.
[May quá, may quá, Uyển Uyển không sao.]
Ta bình tĩnh đứng đó, không nói lời nào.
“Đại nhân! Tống nhị tiểu thư ngất rồi!”
Người hầu hoảng hốt nói, Thẩm Ngân Chu biến sắc, sải bước về phía Tống Uyển Uyển.
Hắn bế Tống Uyển Uyển lên, nghiêm giọng nói:
“Gọi đại phu, đến Thái phó phủ!”
Dứt lời, ôm Tống Uyển Uyển nghênh ngang rời đi.
Đám đông dần tan, một vị phu nhân chú ý đến ta, kinh ngạc thốt lên:
“Cô nương, ngươi chảy máu rồi!”
Ta gắng gượng cười với bà, tay giữ chặt vết thương:
“Không sao đâu ạ… Xin hỏi, gần đây có đại phu nào không?”
Vị phu nhân nói: “Vừa rồi Thái phó đại nhân đã cho gọi hết đại phu trong vòng mấy dặm đến Thái phó phủ rồi, nghe nói Tống nhị tiểu thư bệnh nặng…”
Ta nhếch mép, khàn giọng nói: “Đa tạ.”
3
Ta tiện tay xé một mảnh vải trên người băng bó vết thương, ngồi ngẩn ngơ bên bờ sông đến khi mặt trời lặn mới quay về.
Trên bàn đặt một miếng ngọc bội phỉ thúy, ta nhìn kỹ, là vật mẫu thân để lại cho ta lúc lâm chung.
Miếng phỉ thúy này là do Hoàng thượng ban thưởng, là phụ thân dùng công huân của mình đổi lấy, cũng là tín vật định tình phụ thân tặng mẫu thân.
Vì vậy, ta vẫn luôn tin rằng người phụ thân yêu nhất trong lòng trước sau vẫn là mẫu thân.
Bao năm qua, tuy phụ thân đối với ta không bằng muội muội, ta vẫn luôn cho rằng người chỉ vì quá thương nhớ mẫu thân, mỗi lần nhìn thấy ta liền chạm cảnh sinh tình, nên mới cố ý tỏ ra lạnh nhạt như thế.