Thê Tử Của Hầu Gia

3



Ta quay đầu nhìn theo tiếng gọi — Sở Doanh đang ngồi trên vai một nam tử áo quần rách rưới, tay cầm một chiếc bánh hoa đào, miệng cười tươi như hoa.

Thân ảnh nam tử ấy mỏng manh đơn bạc, gương mặt bị mũ trùm che khuất.

Ta vội vàng chạy đến, ôm lấy nữ nhi, nước mắt tức thì tuôn rơi:

“Đa tạ ân công đã tìm giúp tiểu nữ.”

Ta ngẩng đầu lên cảm tạ, nhưng khi nhìn rõ dung mạo người kia, ta bỗng sững người.

Gương mặt từng phong lưu tuấn tú năm nào, nay đã bị bỏng cháy mất nửa, thế nhưng ánh mắt kia — ta chỉ liếc qua cũng nhận ra ngay.

Là… Cố Thần Ninh.

“Nha đầu này rất giống nàng.”

Hắn cất giọng khàn khàn, ánh mắt dừng trên người Sở Doanh,

“Nó đi lạc, vừa đi vừa khóc gọi nương thân, ta bèn mua bánh hoa đào dỗ dành nó.”

Ta mím môi, chẳng biết nên nói gì.

Năm năm qua, ta vẫn tưởng bản thân đã hoàn toàn buông bỏ đoạn quá khứ ấy.

Thế nhưng giờ phút đối diện với dáng vẻ sa sút này của hắn, tim ta vẫn không khỏi nhói đau.

“Phụ thân!”

Sở Doanh đột nhiên thoát khỏi vòng tay ta, chạy về phía xa.

Ta ngoái đầu nhìn — Sở Thừa Tiêu khoác chiến bào từ xa sải bước tới, dáng người kiêu dũng.

Chàng cúi người ôm lấy nữ nhi, hôn nhẹ lên má bé, rồi bước về phía ta.

Ta quay đầu lại, thì bóng dáng Cố Thần Ninh đã biến mất trong biển người.

“Nhớ ta không?”

Sở Thừa Tiêu ôm eo ta, cúi đầu thì thầm bên tai.

“Lời này giữ lại về nhà hãy nói”

Ta lườm chàng một cái, trong lòng lại vẫn nghĩ đến cuộc hội ngộ bất ngờ ban nãy.

Hoàng hôn buông xuống, Sở Doanh đã ngủ say.

Ta và Sở Thừa Tiêu ngồi trong viện thưởng nguyệt, rồi kể cho chàng nghe chuyện ta gặp lại Cố Thần Ninh ban ngày.

“Kỳ thực… ta và hắn sớm đã quen biết.”

Sở Thừa Tiêu đột nhiên mở lời, ánh mắt thoáng chút tránh né.

“Ý chàng là sao?”

Ta cảnh giác nhìn chàng.

“Năm xưa trong quân doanh, Cố Thần Ninh từng nhắc đến nàng với ta.

Hắn hứa sẽ chăm sóc nàng thật tốt… nhưng cuối cùng lại nuốt lời.”

Chàng dừng một chút,”Ta từ lâu đã âm thầm dõi theo nàng, chỉ chờ cơ hội… tiếp cận nàng.”

Tim ta chấn động, bao nghi hoặc bấy lâu bỗng chốc có lời giải —

Vì sao chàng lại hiểu ta như thế ngay từ lần đầu gặp,

Vì sao món Huệ Nam chàng nấu lại chuẩn vị đến lạ.

“Vậy… cuộc hôn nhân của chúng ta, từ đầu đã nằm trong sắp đặt của chàng sao?”

Giọng ta khẽ run.

Sở Thừa Tiêu nắm lấy tay ta, ánh mắt đầy chân thành:

“Lúc ban đầu là thế. Nhưng việc ta yêu nàng — lại là điều ngoài ý muốn.

Ta chỉ nghĩ muốn cho nàng một mái nhà, nào ngờ bản thân lại lún sâu đến thế”

Dưới ánh trăng, đôi mắt chàng đặc biệt sáng ngời, phản chiếu rõ ràng tình ý và lo lắng trong lòng.

Năm năm qua, chàng đã dành trọn chân tâm, sưởi ấm cuộc đời ta, cho ta cảm giác thật sự thuộc về.

“Sau này còn điều gì giấu ta nữa không?”

Ta cố tình làm bộ giận dỗi.

“Không còn gì cả, ta thề.”

Chàng giơ tay lên thề thốt nghiêm trang.

Ta tựa vào vai chàng, khẽ hỏi:

“Chàng nói xem, khi Cố Thần Ninh thấy Sở Doanh gọi chàng là phụ thân, lòng hắn sẽ có cảm giác gì?”

Sở Thừa Tiêu im lặng một hồi lâu, rồi đáp:

“Có lẽ… là hối hận.

Con người, thường chỉ khi mất rồi mới học được cách trân trọng.”

Ta nhắm mắt lại, nhớ đến ánh mắt của Cố Thần Ninh lúc ấy — quả thật chất chứa đầy hối tiếc và đau khổ.

Từng có lúc, ta ngỡ cả đời cũng không thể tha thứ cho hắn.

Nhưng hôm nay gặp lại, những oán hận trong lòng cũng đã vơi đi quá nửa.

“Nương thân! Phụ thân!”

Bỗng nhiên, một bóng dáng nhỏ nhắn từ trong phòng chạy ùa ra,

Sở Doanh dụi mắt, chen vào giữa hai người.

Sở Thừa Tiêu ôm lấy con gái, hôn lên trán bé:

“Ác mộng à?”

“Dạ… con mơ thấy phụ thân lại đi mất rồi…”

Sở Doanh bĩu môi, phụng phịu nói.

“Không đâu, lần này phụ thân sẽ ở nhà với con và nương thân thật lâu, thật lâu”

Sở Thừa Tiêu nhìn ta, ánh mắt đầy hứa hẹn.

Ta khẽ gật đầu mỉm cười, tia u ám cuối cùng trong lòng cũng tan biến.

Những bóng tối đã qua, tương lai phía trước ánh sáng rực rỡ.

Chỉ là… không biết, cuộc sống bình yên này liệu có tiếp tục bị ai đó quấy nhiễu?

06Đêm đã về khuya, ánh trăng ngoài song cửa tựa nước trải dài khắp sân.

Kể từ khi biết được một mặt khác của Sở Thừa Tiêu, lòng ta vừa kinh ngạc, vừa đầy nghi vấn.

Khi chỉ còn hai người đối diện, chàng khẽ nắm tay ta, trong mắt mang theo nhu tình chưa từng có.

“Thanh Y, ta có một bí mật muốn nói cho nàng biết”

Giọng chàng trầm thấp, mang theo đôi chút căng thẳng.

“Bí mật gì?”

Ta nhẹ giọng hỏi, tim không hiểu vì sao lại đập nhanh hơn.

“Kỳ thực, lần đầu chúng ta gặp mặt, không phải do Hoàng hậu nương nương sắp đặt”Ánh mắt Sở Thừa Tiêu dịu dàng nhìn ta,

“Là vào năm nàng mười tuổi”

Ta mở to mắt, hoàn toàn không ngờ lại là đáp án này.

“Ta còn nhớ rất rõ hôm ấy, nàng mặc một chiếc váy xanh nhạt, đang ngồi dưới gốc lê sau viện nhà họ Lâm đọc sách”

Trong mắt chàng ánh lên tia sáng của hồi ức.

“Có mấy đứa trẻ chế giễu nàng là đứa trẻ không có nương thân, nàng không khóc, chỉ ôm chặt lấy quyển sách trong tay”

Đoạn ký ức ấy như thủy triều dâng lên trong lòng, khiến ta vô thức siết chặt tay chàng.

Ký ức ấy đúng là từng tồn tại trong thời thơ ấu của ta, nhưng ta chưa từng kể cho ai nghe.

“Về sau bọn trẻ ấy có còn làm phiền nàng nữa không?”

Chàng khẽ cười, trong nụ cười mang theo vài phần đắc ý.

“Là chàng?”

Ta kinh ngạc đến nỗi nói không nên lời.

“Lúc đó chàng bao nhiêu tuổi?”

“Mười ba tuổi”

Chàng mỉm cười, “Khi ấy ta lén dọa mấy đứa trẻ kia, còn âm thầm nhờ Hoàng hậu nương nương quan tâm đến nàng nhiều hơn”

Lời của chàng gợi lại cho ta vô số ký ức.

Quả thực hồi nhỏ từng có một thời gian, những kẻ hay bắt nạt ta bỗng nhiên trở nên ngoan ngoãn hẳn, mà sự ân cần đột ngột của Hoàng hậu khi ấy… nay tất cả đã rõ.

“Vì sao chàng lại làm vậy?”

Ta hỏi, ánh mắt ngập tràn nghi hoặc.

Trên khuôn mặt Sở Thừa Tiêu hiện lên vẻ thẹn thùng hiếm thấy, giống hệt dáng vẻ ngốc nghếch ngày nào cầm quạt giấy cầu hôn dưới ánh trăng.

“Vì lần đầu tiên thấy nàng, ta đã thích nàng rồi”

Chàng nhẹ giọng nói, “Để xứng đáng với nàng, ta đã chuẩn bị rất nhiều chuyện”

“Chuyện gì vậy?”

Ta tò mò hỏi.

“Ta học khinh công, để có thể lặng lẽ nhìn nàng từ xa.

Học múa rối, mong có ngày có thể khiến nàng vui vẻ.

Học thuật biến giọng, mô phỏng đủ loại thanh âm…”

Chàng liệt kê từng điều, ánh mắt rực rỡ như thiếu niên chưa từng trưởng thành.

Ta không nhịn được bật cười.

Một vị tướng quân oai phong lẫm liệt nơi chiến trường, lại từng vì một tiểu cô nương mà âm thầm làm bao điều vụng dại.

“Ta còn đặc biệt học nấu Huệ Nam gia vị”

Chàng tiếp lời, “Vì nghe nói nàng thích ăn”

Lúc ấy ta mới vỡ lẽ, vì sao tay nghề nấu Huệ Nam của chàng lại thuần thục đến thế.

“Nàng biết không? Ta vốn định dùng chiến công để cầu thân với nàng”

Chàng khẽ thở dài, “Chỉ tiếc, trận chiến Nam Cương khiến ta trọng thương, nằm liệt ba tháng.

Đến lúc có thể quay về, lại nghe tin nàng đã đính hôn với Cố Thần Ninh”

Tim ta chợt thắt lại.

Khi đó ta đâu hay biết, có người vì mình mà âm thầm chờ đợi lâu như thế.

“Ta chạy về kinh, vừa vặn trông thấy cảnh nàng thành thân với hắn”

Giọng chàng nghẹn ngào,

“Khi ấy ta ngỡ đời này không còn cơ hội nữa, cho đến khi nhận được thư của Hoàng hậu — nàng đã hòa ly”

Dưới ánh trăng, ta nhìn thấy nơi đáy mắt chàng ánh lên giọt lệ.

Nam tử từng sát phạt quyết đoán giữa chiến trường, giờ phút này lại yếu mềm như một đứa trẻ.

“Thanh Y, ta yêu nàng không phải là cảm xúc nhất thời, mà là mười mấy năm thủy chung một mối tâm tình”

Chàng chăm chú nhìn ta,”Dù không chiếm được trái tim nàng, ta cũng nguyện đời đời bảo vệ nàng”

Không biết từ lúc nào, nước mắt đã chảy dài trên má ta.

Tấm chân tình này, sự cố chấp này, sao có thể không khiến người ta cảm động?

Ta nhào vào lòng chàng, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ vững vàng.

“Ngốc tử,”

Ta nói khẽ trong lòng ngực chàng, “Lẽ ra chàng nên nói sớm với ta mới phải”

“Ta sợ dọa nàng,”

Chàng khẽ vuốt tóc ta, “Sợ nàng cảm thấy ta là kẻ quái dị không thể lý giải”

“Giờ còn sợ nữa không?”

Ta ngẩng đầu nhìn chàng.

“Không sợ.”

Chàng mỉm cười, hôn lên trán ta,

“Vì giờ nàng đã là thê tử của ta, có chạy cũng không thoát được đâu”

Khoảnh khắc ấy, ta cảm thấy lớp phòng bị cuối cùng trong tim đã hoàn toàn sụp đổ.

Thương tổn mà Cố Thần Ninh từng gây ra, so với mối thâm tình này, thật quá nhỏ bé và vô nghĩa.

“Thừa Tiêu…”

Ta vừa cất lời, thì bên ngoài chợt vang lên tiếng động khẽ.

Hai người đồng thời quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dưới ánh trăng, có một bóng dáng quen thuộc, đang lặng lẽ rời đi thật nhanh.

-HẾT-

 

Chương trước
Loading...