Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tiếng Gõ Cửa Tầng Hai Mươi Ba
4
Sếp Trương nhìn thấy Lý Minh, trong mắt thoáng hiện lên vẻ sửng sốt:
Lý Minh… mày phản bội tao?
Lý Minh bước lên trước, nét mặt phức tạp:
Tôi chưa bao giờ phản bội Giang Thành. Tôi giả vờ giúp ông chỉ để tìm chứng cứ, báo thù cho anh ấy.
Tôi hoàn toàn sững sờ.
Lý Minh không phải tay trong của sếp Trương?Vậy chuyện rượt đuổi tôi ở nghĩa trang hôm đó là sao?
Dường như nhận ra sự nghi ngờ của tôi, Lý Minh quay sang giải thích:
Tô Uyển, đêm ở nghĩa trang rượt theo em không phải tôi, mà là người tôi sắp xếp.
Tôi bảo họ chỉ được đuổi, không được làm hại, để em thực sự tin rằng mối đe dọa từ sếp Trương là thật, như vậy em mới hợp tác điều tra.
Ý anh là… anh luôn bảo vệ tôi?
Đúng vậy. Thực tế, những hiện tượng lạ xảy ra ở nhà em mấy tháng qua, như tivi tự bật, hay mùi nước hoa của Giang Thành, đều do tôi dàn dựng.
Tâm trí tôi rối loạn hoàn toàn:
Tại sao anh phải làm thế?
Vì tôi cần khiến sếp Trương tin rằng tinh thần em đang bất ổn, để hắn không vội giết em.
Đồng thời tôi cũng cần em chủ động hợp tác điều tra, tìm ra chứng cứ.
Sắc mặt sếp Trương càng lúc càng đáng sợ:
Lý Minh, bọn mày gài tao?!
Lý Minh gật đầu:
Ngay từ khoảnh khắc Giang Thành chết, tôi đã bắt đầu dựng kế hoạch này.
Tôi giả vờ phản bội anh ấy, gia nhập tổ chức của ông, chỉ để thu thập bằng chứng, báo thù cho anh ấy.
Vậy… “Bóng Ma” cũng là anh? – Tôi hỏi.
Đúng. Tôi dùng kỹ thuật giả lập giọng Giang Thành, để em tin rằng anh ấy trở lại.
Tô Uyển, tôi biết việc này rất tàn nhẫn, nhưng đó là cách duy nhất.
Tôi nhớ lại tất cả những chuyện kinh hoàng mấy tháng qua – hóa ra đều do Lý Minh đạo diễn.
Anh ấy khiến tôi trải qua khủng hoảng tinh thần tột độ, nhưng đồng thời… cũng cứu sống tôi.
Sếp Trương sau khi nghe toàn bộ sự thật, hoàn toàn mất kiểm soát:
Nếu vậy… thì chết cùng nhau luôn đi!
Hắn rút ra một chiếc điều khiển, ấn nút.
Toàn bộ nhà máy rung chuyển dữ dội – hắn đã gài bom trong khu vực này!
Tất cả rút lui ngay lập tức! – Lý Minh hét lớn.
Tôi bất chấp tất cả lao về phía Tiểu Ngư và bà Vương, bắt đầu gỡ dây trói.
Nhưng nút thắt rất phức tạp, gỡ mãi không ra.
Mẹ ơi, con sợ… – Tiểu Ngư khóc nức nở.
Ngoan, đừng sợ. Mẹ sẽ đưa con về nhà. – Tôi trấn an, tay run rẩy không ngừng.
Đúng lúc ấy, Lý Minh chạy đến, cùng tôi tháo dây:
Tô Uyển, phải nhanh lên! Bom sẽ nổ sau ba phút!
Cuối cùng, chúng tôi cũng tháo xong dây trói.
Tôi ôm chặt Tiểu Ngư, Lý Minh dìu bà Vương, cả ba chạy khỏi xưởng.
Nhưng sếp Trương không hề chạy theo.
Hắn đứng đó, ánh mắt vừa tuyệt vọng vừa điên loạn:
Cả đời tôi đã làm quá nhiều việc ác, chết cũng đáng. Nhưng Tô Uyển, cô hãy nhớ, Tiểu Ngư là con gái tôi, trên người nó chảy dòng máu của tôi.
Sếp Trương, đi mau! – Lý Minh hét lên.
Sếp Trương lắc đầu:
Tôi không đi đâu. Lý Minh, cậu hãy chăm sóc họ thay tôi.
Nói rồi, hắn ngồi phịch xuống đất, nhắm mắt lại.
Chúng tôi lao khỏi xưởng, khi đồng hồ chỉ còn một phút đến thời điểm nổ.
Lý Minh đẩy mạnh tôi và bà Vương vào một chiếc xe cảnh sát:
Lên xe mau!
Ngay khi chúng tôi vừa bước vào trong, một tiếng nổ khủng khiếp vang lên từ phía sau.
Lửa bùng lên ngút trời, toàn bộ nhà máy bị san bằng trong tích tắc.
Tôi ôm chặt Tiểu Ngư, toàn thân run rẩy, trái tim vẫn chưa bình tĩnh lại.
Nếu chậm trễ chỉ một phút… hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi.
Mẹ ơi, vừa nãy… chú kia có phải là ba của con không? – Tiểu Ngư bất chợt hỏi.
Tôi sững người, không biết nên trả lời con bé thế nào.
Lý Minh ngồi xuống, nhẹ nhàng nói với Tiểu Ngư:
Tiểu Ngư, ba con là chú Giang Thành. Chú ấy rất yêu con, bây giờ đang ở trên thiên đường để bảo vệ con đó.
Tiểu Ngư như hiểu như không, gật đầu.
Tôi nhìn Lý Minh đầy biết ơn – anh đã giúp tôi hóa giải một câu hỏi mà chính tôi cũng chưa có câu trả lời.
Sau một đêm trải qua quá nhiều nguy hiểm, tôi vừa mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.
Lý Minh đưa ba mẹ con tôi về nhà. Suốt chặng đường, không ai nói câu nào.
Về đến nhà, tôi tắm rửa cho Tiểu Ngư rồi dỗ con đi ngủ.
Con bé vừa mới trải qua một đêm kinh hoàng, vậy mà lại nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Đúng là trẻ con luôn có khả năng thích nghi mạnh mẽ hơn người lớn.
Lý Minh ngồi trong phòng khách chờ tôi. Khi tôi bước ra từ phòng Tiểu Ngư, anh đang nhìn chăm chú vào một tấm ảnh của Giang Thành.
Em chắc hẳn rất hận anh… – Anh khẽ nói – Anh đã để em phải chịu quá nhiều đau khổ.
Tôi ngồi xuống đối diện anh:
Em không hận anh. Em hiểu, anh làm vậy là vì Giang Thành.
Nhưng Lý Minh, em muốn biết… tại sao anh phải đi một vòng lớn như vậy? Tại sao không báo cảnh sát ngay từ đầu?
Lý Minh thở dài:
Vì sếp Trương có quan hệ quá rộng, dây mơ rễ má khắp nơi.
Nếu anh báo cảnh sát ngay từ đầu, rất có thể sẽ đánh động bọn họ, để kẻ đứng sau kịp trốn thoát.
Anh cần khiến sếp Trương tự lộ mặt, để kéo theo cả những kẻ liên quan.
Vậy bây giờ… kết thúc thật rồi sao?
Vẫn chưa hoàn toàn. Sếp Trương chỉ là một phần trong đường dây tội phạm này, vẫn còn nhiều người khác cần bắt giữ.
Nhưng giai đoạn nguy hiểm nhất đã qua. Em và Tiểu Ngư giờ đã an toàn.
Tôi khẽ gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn một nỗi băn khoăn:
Lý Minh… chuyện về thân thế của Tiểu Ngư…
Tô Uyển, chuyện đó… em không cần quá lo.
Dù cha ruột của Tiểu Ngư là ai, thì con bé vẫn là con gái em, cũng là con gái của Giang Thành.
Huyết thống không phải là tất cả – tình yêu mới là điều quan trọng nhất.
Lời anh nói khiến tôi cảm thấy được an ủi phần nào.
Đúng vậy, Tiểu Ngư là đứa trẻ tôi mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, là đứa con tôi tự tay nuôi nấng, và là người Giang Thành luôn thương yêu.
Con bé chính là con gái tôi – điều đó sẽ không bao giờ thay đổi.
Nhưng tôi vẫn lo lắng một điều khác:
Lý Minh, nếu sau này Tiểu Ngư lớn lên và hỏi về cha ruột của con bé… em nên nói thế nào?
Tô Uyển, khi đó em có thể nói sự thật, hoặc cũng có thể chọn giấu đi.
Đó là lựa chọn của em, không có đúng sai tuyệt đối.
Nhưng anh tin rằng, dù em chọn thế nào, Tiểu Ngư cũng sẽ hiểu và thông cảm cho em.
Lý Minh đứng dậy:
Cũng khuya rồi, anh phải đi đây. Những ngày tới cảnh sát sẽ cần em phối hợp thêm, nhưng sẽ không còn nguy hiểm nữa đâu.
Cảm ơn anh, Lý Minh. Vì Giang Thành… và cũng vì em cùng Tiểu Ngư.
Đây là điều anh phải làm. Giang Thành là người bạn thân nhất của anh, anh không thể để cái chết của anh ấy trở thành vô nghĩa.
Khi đến cửa, Lý Minh quay đầu lại, nói:
Tô Uyển, trước khi chết, Giang Thành từng nhờ anh nói với em một câu…
Tim tôi bỗng thắt lại:
Là câu gì?
Anh ấy nói, nếu có kiếp sau, anh vẫn muốn cưới em… và vẫn muốn làm ba của Tiểu Ngư.
Nước mắt tôi bỗng trào ra, che mờ cả tầm nhìn.
Giang Thành… người đàn ông của em… ngay cả trong giây phút cuối cùng của đời mình, vẫn chỉ nghĩ đến em và con.
Sau khi Lý Minh rời đi, tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn chằm chằm vào bức ảnh của Giang Thành.
Giang Thành… mọi chuyện kết thúc rồi. Anh có thể yên nghỉ.
Em sẽ chăm sóc Tiểu Ngư thật tốt, nuôi dạy con bé trở thành một người lương thiện và kiên cường.
Ngoài cửa sổ, bầu trời bắt đầu rạng sáng – một ngày mới sắp bắt đầu.
Đêm nay, tôi đã trải qua nỗi kinh hoàng, nỗi đau, và cả những cảm xúc phức tạp nhất trong đời.
Tôi biết được sự thật về thân thế của Tiểu Ngư, trải qua ranh giới sinh tử, và chứng kiến sức mạnh của tình yêu, tình bạn.
Nhưng quan trọng hơn hết – tôi và Tiểu Ngư còn sống.
Chúng tôi vẫn còn tương lai phía trước.
Tôi bước vào phòng, nhìn khuôn mặt bé nhỏ của Tiểu Ngư đang ngủ say.
Con bé ngủ rất ngon, trên môi vẫn giữ nụ cười nhẹ – như thể đang mơ thấy một giấc mơ thật đẹp.
Tôi nhẹ nhàng hôn lên trán con bé:
Tiểu Ngư, dù con là con của ai đi nữa, con mãi mãi là báu vật quý giá nhất của mẹ.
Những ngày tiếp theo, tôi phối hợp với cảnh sát hoàn thành tất cả các thủ tục điều tra.
Hệ thống tội phạm của sếp Trương còn lớn hơn tôi tưởng, liên quan đến nhiều cơ quan chính phủ và doanh nghiệp.
Dựa vào chứng cứ Giang Thành để lại, cảnh sát đã thành công bắt giữ hơn chục người có liên quan.
Lý Minh cũng chính thức khôi phục thân phận thật của mình — một sĩ quan cấp cao thuộc phòng chống tham nhũng của công an thành phố.
Anh nói cho tôi biết, nhiệm vụ nằm vùng của Giang Thành là do phòng anh sắp xếp, mục tiêu là vạch trần một mạng lưới tham nhũng khổng lồ.
Giang Thành là một người anh hùng. – Lý Minh nói – Anh ấy hy sinh không vô ích. Chúng tôi đã xóa sổ được phần lớn tổ chức đó.
Tuy nhiên, bên cạnh những việc công, trong lòng tôi vẫn có một điều quan trọng hơn cần đối mặt — chuyện thân thế của Tiểu Ngư.
Những ngày này, con bé rất ngoan, dường như đã quên đi đêm kinh hoàng hôm đó.
Con vẫn gọi tôi là mẹ, vẫn mỗi tối đòi tôi kể chuyện về “ba Giang Thành”.
Nhưng tôi biết, rồi sẽ đến ngày con lớn lên, con sẽ bắt đầu đặt ra câu hỏi. Và tôi cần phải chuẩn bị sẵn sàng cho ngày đó.
Cuối tuần, tôi đưa Tiểu Ngư đến nghĩa trang của Giang Thành. Đây là lần đầu tiên hai mẹ con cùng nhau đến đây.
Tiểu Ngư nhìn ảnh Giang Thành trên bia mộ với vẻ tò mò:
Mẹ ơi, đây là ba phải không? Sao ba lại ở đây?
Tôi ngồi xuống, ôm con vào lòng:
Ba đã lên thiên đường rồi. Đây là “nhà dưới đất” của ba. Mẹ con mình đến thăm ba, nói chuyện với ba một chút nhé.
Tiểu Ngư gật đầu như hiểu, rồi đi đến trước bia mộ, nghiêm túc nói:
Ba ơi, con là Tiểu Ngư. Mẹ nói ba rất yêu con, con cũng yêu ba. Ở trên thiên đường ba có khỏe không?
Nước mắt tôi lại không kìm được mà rơi xuống.
Giang Thành, anh có thấy không? Tiểu Ngư ngoan lắm, hiền lành và đáng yêu.
Con bé thật sự là con gái của anh, vì trong con, có một trái tim tử tế y như anh vậy.
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi đổ chuông — là một số lạ.
Alo, xin hỏi có phải chị Tô Uyển không ạ? Tôi là y tá của bệnh viện số Một thành phố, có một bệnh nhân muốn gặp chị.
Bệnh nhân nào?
Là một bà cụ họ Vương, bà nói có chuyện rất quan trọng cần nói với chị, liên quan đến chồng chị – anh Giang Thành.
Bà họ Vương? Tôi cố nhớ nhưng không có ấn tượng gì. Tuy nhiên, vì có liên quan đến Giang Thành, tôi vẫn quyết định đi gặp bà.
Tôi gửi Tiểu Ngư cho Lý Minh trông, rồi lái xe đến bệnh viện.
Trong phòng bệnh, tôi gặp một bà cụ khoảng bảy mươi tuổi, nằm trên giường bệnh, trông rất yếu.
Cháu chào bác, bác là bác Vương phải không ạ?
Bà cụ nhìn thấy tôi, ánh mắt hiện lên một tia xúc động pha lẫn phức tạp:
Con gái à, cuối cùng con cũng đến. Bác đợi con lâu lắm rồi.
Bác nói là bác có thông tin quan trọng liên quan đến chồng cháu – Giang Thành?
Bà gật đầu:
Phải. Bác phải nói cho con một bí mật… một bí mật về thân thế của bé Tiểu Ngư.
Tim tôi đập mạnh:
Bí mật gì ạ?
Tiểu Ngư… không phải là con của sếp Trương.
Tôi sửng sốt:
Gì cơ? Vậy con bé là con của ai?
Bà cụ cố gắng ngồi dậy:
Con còn nhớ buổi họp lớp năm năm trước không? Ở khách sạn Hyatt.
Cháu nhớ. Đêm đó cháu bị ai đó chuốc thuốc.
Đúng vậy. Nhưng người chuốc thuốc cháu… không phải là sếp Trương.
Đầu tôi quay cuồng:
Vậy là ai?