Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tình Sâu Chẳng Đến Được Lòng Người
3
7
Trong ấn tượng của ta, Khương Bắc chỉ có gió cát mịt mù, cỏ cây chẳng mọc. Cho đến khi đích thân đặt chân đến, tận mắt thấy cảnh phồn hoa náo nhiệt, ta thoáng có cảm giác như đang ở kinh đô.
Bao năm qua, Mộ Trì Dã quản lý Khương Bắc rất tốt. Chỉ chốc lát mà ta đã thay đổi cái nhìn về hắn và vùng đất này.
Có hắn, hẳn là may mắn cho Khương Bắc, cũng là phúc phần cho Đại Ninh chúng ta.
Hôm ấy, sợ ta buồn, Mộ Trì Dã đưa ta đi dạo khu chợ. Ta thích thú quan sát mọi thứ, cái gì cũng lạ lẫm. Hắn hết mực chiều ý, cùng ta dạo suốt cả ngày.
Mãi đến khi một phó tướng ghé tai hắn thì thầm gì đó, hắn cau mày, dặn ta đứng đợi.
Ta đang chán, bỗng nghe một giọng quen từ phía sau:
“Công chúa!”
Ta giật mình quay lại, trông thấy kẻ mà ta cứ ngỡ đời này sẽ không gặp nữa. Tạ Lan! Hắn đứng đó, hai mắt đỏ hoe, dõi theo ta như sợ ta biến mất ngay tức khắc.
Tạ Lan lao tới, túm chặt cổ tay ta:
“Công chúa, ta biết nàng không tự nguyện cưới hắn. Theo ta về đi, ta đưa nàng trở lại kinh thành.”
Ta bừng tỉnh, hất tay hắn ra:
“Sao ngươi lại ở đây?”
Không phải hắn nên ngồi tít ở kinh đô làm Quốc sư cao cao tại thượng ư? Cớ gì chạy đến Khương Bắc?
Tiếc thay, mắt hắn thoáng ánh vẻ xót xa:
“Ta biết nhất định nàng có nỗi khổ riêng, mới phải gả cho Mộ Trì Dã. Về với ta, những việc khác ta sẽ lo liệu.”
Ta cười giễu:
“Ta chẳng có ẩn tình gì hết, ta tự nguyện, hơn nữa ở đây ta sống rất tốt. Nếu Quốc sư không có việc chi, mời quay về.”
Tạ Lan nào tin. Thấy ta không chịu, hắn nghiến răng:
“Công chúa, chẳng phải nàng muốn gả cho ta sao? Chỉ cần nàng quay lại, ta sẽ cưới nàng.”
Ta trân trối, không dám tin vào tai mình.
“Quốc sư quên ngươi từng nói gì rồi ư?”
Rõ ràng trước đây hắn bảo đời này không màng lấy vợ, xin ta đừng gây khó. Ta cũng đã làm theo, đi lấy người khác, hắn còn đuổi theo làm gì? Huống hồ hôn sự giữa ta và Mộ Trì Dã còn hệ trọng xã tắc, đâu phải hắn muốn xóa bỏ là được.
Tạ Lan nhìn ta, giọng đầy tha thiết:
“Công chúa, từ nhỏ ta tụng kinh niệm Phật, ngoài Tố Tố, nàng là người thứ hai khiến ta xao động. Trước kia ta chưa hiểu lòng mình, đến khi nàng đi rồi ta mới biết bản thân vốn không rời nàng được.
A Ngô, quay về đi, cho ta cơ hội bù đắp.”
Nếu nghe những lời này một tháng trước, dù rõ phía trước là vực sâu, ta cũng chẳng ngại lao xuống. Tiếc rằng giờ đã muộn. Đã bỏ lỡ, là bỏ lỡ.
Ta mím môi, sắp từ chối thì bỗng một giọng trầm thấp cất lên từ sau:
“A Ngô, qua đây!”
8
Mộ Trì Dã đứng sau lưng, đưa tay về phía ta. Ta theo phản xạ định bước tới, Tạ Lan liền giữ chặt, ánh mắt khẩn cầu:
“Công chúa, đừng đi.”
Mộ Trì Dã lóe vẻ khó chịu, hằm hằm nhìn tay Tạ Lan, nheo mắt đầy nguy hiểm.
Ta giật tay khỏi hắn, nhấn mạnh:
“Tạ Lan, ta đã thành thân rồi, vả lại ta rất thích cuộc sống hiện tại, không muốn ai quấy rầy. Ngươi về đi.”
Đôi mắt Tạ Lan lập tức đỏ hoe. Hắn căm tức nhìn Mộ Trì Dã:
“Nhưng người nàng yêu là ta!”
“Đó là chuyện trước kia.”
Đúng vậy, ta từng rất thích hắn, nhưng từ lúc quyết định buông tay, ta chưa hề nghĩ đến quay đầu.
Sắc mặt Tạ Lan trắng bệch. Hắn muốn nói gì thêm, Mộ Trì Dã đã hết kiên nhẫn, lôi ta đi thẳng. Tạ Lan toan đuổi theo, liền bị mấy hộ vệ cản lại.
Vừa vào phòng, Mộ Trì Dã ép ta vào cửa, phủ xuống những nụ hôn nóng bỏng như sóng tràn. Tới khi buông ra, giọng hắn pha chút cảnh cáo:
“A Ngô, sau này nếu nàng còn nghĩ đến kẻ khác, coi chừng ta… cắn nàng đấy.”
Nghe mùi dấm chua thoang thoảng, ta phì cười:
“Vậy chàng phải canh chừng ta cẩn thận.”
Hắn nghe thế, cắn nhẹ lên môi ta, trầm giọng:
“Có ta ở đây, đừng ai mong đem nàng khỏi ta.”
Sáng hôm sau, Tạ Lan đưa bái thiếp đến gặp ta. Mộ Trì Dã chẳng thèm xem, hất thẳng ra ngoài. Thấy không được, hắn đích thân tới cũng bị quản gia chặn cửa.
Làm Quốc sư bao năm, Tạ Lan nào chịu nổi đối xử lạnh nhạt này? Ta ngỡ hắn đành bỏ cuộc, ai dè hắn lên tiếng muốn “đấu công bằng” với Mộ Trì Dã.
Và khi ta hay tin, cả hai đã động thủ. Lúc ta đến nơi, Tạ Lan đã bị đánh gần hấp hối. Dẫu gì Mộ Trì Dã cũng sinh trưởng trong quân doanh, cầm binh Khương Bắc mười năm, Tạ Lan nào sánh nổi.
Nhìn Tạ Lan nằm đó, máu me khắp người, trong mắt ta tràn nỗi bực bội:
“Tạ Lan, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”
Hắn vẫn câu cũ:
“Công chúa, theo ta về.”
Không ngờ hắn lại cứng đầu thế, suýt nữa ta buột lời chửi rủa. Ngừng một hơi cho bình tĩnh, ta đứng thẳng, nghiêm mặt nhìn xuống:
“Ta đã nói chúng ta không thể, tức là không thể. Cái cách ngươi bám riết này chỉ khiến ta chán ghét.”
Lệ hắn bỗng rơi, đau đớn gào lên:
“Vì sao? Rốt cuộc ta chỉ muộn một bước thôi, sao nàng chẳng cho ta một cơ hội?”
Không! Ta đã thích hắn bảy năm trời. Trong suốt bảy năm, chỉ cần hắn ngoái đầu nhìn ta một lần, chúng ta đã chẳng đến nông nỗi này.
9
Hôm ấy, Tạ Lan ngất đi, Mộ Trì Dã sai người đưa hắn về. Để dưỡng thương, hắn mới yên tĩnh được đôi chút.
Mộ Trì Dã bực mình vì hắn, dâng thư lên Hoàng huynh, toan tống cổ hắn về kinh. Không ngờ còn chưa nhận hồi đáp, thì quân địch thình lình tập kích.
Hôm đó ta đang ngủ mơ màng, Tạ Lan bỗng xông vào đánh thức:
“Công chúa, mau đi theo ta, địch đã tràn đến. Ở đây không an toàn.”
Ta giật mình tỉnh.
“Mộ Trì Dã đâu? Hắn đang ở đâu?”
Thấy ta hỏi tên Mộ Trì Dã đầu tiên, Tạ Lan khựng lại, nhưng vẫn đáp:
“Hắn đã dẫn quân đi nghênh chiến.”
Ta xốc chăn đứng dậy:
“Ta muốn tìm hắn.”
Tạ Lan giữ ta:
“Mộ Trì Dã ở Khương Bắc bao nhiêu năm, đã quen ứng phó loại tình huống này. Nàng mù quáng đến đó chỉ vướng tay chân. Nhanh theo ta rời đây.”
Lời hắn cũng có lý, ta đành mơ hồ theo hắn ra ngoài. Liên tục mấy hôm chẳng nghe tin tức gì của Mộ Trì Dã, dân chúng trong thành cũng hoang mang.
Tạ Lan lại khuyên:
“Công chúa, chốn này không an toàn, hay nàng về kinh cùng ta trước, sau đó muốn trở lại, ta không cản.”
Ta chẳng suy nghĩ liền cự tuyệt. Ta là thê tử của Mộ Trì Dã, cũng mang phận công chúa Đại Ninh, sao có thể bỏ lại hắn và bá tánh rút chạy lúc này?
“Không. Ta muốn ở lại, cùng mọi người giữ vững Khương Bắc.”
Tạ Lan bất lực, chỉ đành lưu lại bên cạnh.
Sau đó mấy ngày, có tin trên tiền tuyến rằng Mộ Trì Dã bị thương nặng, ta không thể ngồi yên, nhất định đòi đi tìm chàng. Tạ Lan dẫn người theo. Vừa đến gần doanh trại, bị binh lính chặn. May thay phó tướng của Mộ Trì Dã nhận ra ta, mới cho qua.
Ta tưởng sẽ thấy Mộ Trì Dã hôn mê bất tỉnh, nhưng ai ngờ chàng đang ngồi bên án, chỉ lấm vài vệt máu trên giáp, chẳng có thương tích đáng kể.
Ta nhẹ nhõm, nhào đến ôm chặt chàng, nước mắt rơi ngay:
“Mộ Trì Dã, chàng dọa chết ta rồi.”
Chàng đỡ lấy ta:
“A Ngô, sao nàng đến đây?”
Ta nghẹn giọng:
“Ta nghe nói chàng bị thương, muốn đến xem ra sao.”
Chàng mỉm cười:
“Đây chỉ là kế nghi binh. Thấy không, ta vẫn lành lặn.”
Ta giận dỗi đấm một cái lên ngực:
“Chàng chết khiếp ta à!”
Mộ Trì Dã siết chặt ta:
“Xin lỗi. Sau này có chuyện gì, ta nhất định báo trước, sẽ không để nàng sợ hãi nữa, được không?”
Tạ Lan đứng nhìn khung cảnh ấy, hụt hẫng nhận ra: Hắn đến muộn. Cô nương bảy năm trời đuổi theo hắn, trong lòng giờ đã cất chứa một người khác.
10
Ta chẳng rõ Tạ Lan rời Khương Bắc lúc nào, cũng chẳng bận tâm. Sau đó, Mộ Trì Dã sợ ta gặp nguy, ra lệnh đưa ta về hậu doanh. Dẫu không muốn, ta hiểu mình ở lại chỉ thêm vướng bận.
Dù vậy, mấy đêm liền ta chẳng chợp mắt, lo cho chàng. Trong cung thuở xưa nào ta từng trải cảnh này, nhưng với Mộ Trì Dã, e là chuyện thường. Nghĩ thế, lòng ta bỗng dâng trào thương xót. Cũng từ đó ta biết, bản thân thật sự yêu hắn rồi.
May mắn một tháng sau, chiến sự chấm dứt, Mộ Trì Dã trở về. Hôm ở phiên chợ, chàng nhận được tin đối phương sắp tấn công, âm thầm chuẩn bị, nên quân ta tổn thất không lớn, kẻ địch chùn tay chẳng dám quấy nhiễu trong thời gian ngắn.
Ta ôm chàng, nín thở hồi lâu rồi khẽ cười đầy bí ẩn:
“Ta nói cho chàng một tin vui: chàng sắp làm phụ thân rồi.”
Toàn thân Mộ Trì Dã run lên, dường như không tin vào tai, nhìn ta sững sờ:
“A Ngô, nàng… nói thật chứ?”
Ta mỉm cười gật đầu. Trong chớp mắt, mắt chàng lóe niềm vui sướng tột cùng. Chàng vùi đầu vào cổ ta:
“A Ngô, ta hạnh phúc quá. Cảm ơn nàng, vì đã đến bên ta.”
Ta vòng tay ôm lại chàng. Ta cũng mừng, rốt cuộc kiếp này, ta và chàng không lỗi nhịp.
Từ khi cố hầu gia qua đời, Mộ Trì Dã một mình ở Khương Bắc trấn thủ nhiều năm, vì Đại Ninh mà lập vô số công lao, lại bị bao người ghen sợ. Nhưng kể từ giờ, chàng đâu còn đơn độc, có ta và hài tử kề bên.
Về sau ta mới hay, Tạ Lan chẳng rời Khương Bắc, mà dâng thư từ chức Quốc sư, rồi tới ẩn cư tại một am miếu hoang, cạo đầu xuất gia. Biết tin, ta sửng sốt hồi lâu.
Mộ Trì Dã thì tức đến suýt phá luôn ngôi miếu, chửi hắn chẳng có ý tốt. Ta chỉ buồn cười, bởi hễ dính đến Tạ Lan, chàng lại mất bình tĩnh như thế.
Mọi chuyện với Tạ Lan ta đã xếp lại sau lưng. Hiện tại, ta chỉ muốn cùng Mộ Trì Dã, cùng hài tử, vui vẻ trải qua ngày tháng.
Một năm sau, ta sinh cho Mộ Trì Dã một tiểu thế tử. Cùng lúc ấy, Đại Ninh ký hiệp ước đình chiến với láng giềng, mấy chục năm biên cương vô sự.
Đúng dịp Hoàng huynh nhiều lần gửi thư thúc giục ta về kinh thăm. Ta mang theo hài nhi và Mộ Trì Dã trở lại hoàng cung sau bao ngày xa cách.
Nhưng bóng dáng Lưu Tố Tố chẳng thấy đâu. Hỏi ra mới biết, nàng lén lút dan díu với thị vệ, bị Hoàng huynh bắt tại trận, cuối cùng lãnh chén rượu độc. Lúc sinh thời, nàng hạ sinh một công chúa, giao cho phi tần khác nuôi.
Đối với kết cục ấy, ta không thấy bất ngờ. Năm xưa, vì tiến cung, nàng bỏ rơi Tạ Lan; sau Tạ Lan thành Quốc sư, nàng lại dây dưa với hắn. Giờ rơi vào kết cục bi thương, âu cũng là gieo gió gặt bão.
Hồi cung, Mộ Trì Dã dẫn ta đi qua tẩm điện, nhìn cây đại thụ bên tường thành, giọng chất chứa hoài niệm:
“A Ngô, còn nhớ lúc nhỏ ta thường leo tường ngóng nàng không? Khi ấy ta đã nghĩ, nàng xinh đẹp thế, lớn lên chắc chắn ta sẽ cưới, để nàng làm nương tử của ta.”
Nghe hắn nói vậy, ta hừ khẽ:
“Ai mà quên nổi, lúc đó ta chúa ghét ngươi.”
Hắn cười vô lại:
“Thế bây giờ thì sao?”
“Chàng đoán đi.”
“Bản hầu văn võ song toàn, phong lưu tuấn tú, ta đoán nàng mê ta chết rồi.”
“Không biết xấu hổ!”
“Xấu hổ để làm gì? Ta chỉ cần nương tử của ta thôi!”
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYEN THI XUAN
MB 0977309504
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎