Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Trọng Sinh Ngày Đăng Ký Kết Hôn
6
Sau cuộc điện thoại ấy, Chúc Thanh Oanh nghĩ rằng từ nay về sau Thẩm Tư Việt sẽ không đến làm phiền cô nữa.
Nhưng cô đã đánh giá thấp sự dai dẳng của anh.
Vì công việc đặc thù của cô, Thẩm Tư Việt không thể tặng quà hay tìm cớ gặp riêng, nên đành chọn cách tham gia các hội nghị quốc tế mà cô cũng tham dự.
Dù vậy, anh vẫn chỉ có thể đứng từ xa nhìn cô một lần.
Trong khoảnh khắc thấy Chúc Thanh Oanh tự tin thuyết trình trên bục phát biểu, anh bỗng thấy người phụ nữ ấy thật xa lạ.
Anh chưa bao giờ biết cô còn có một mặt như vậy.
Kiếp trước, trước mặt anh hay người ngoài, cô luôn ngoan ngoãn, nhu mì, lời nói, hành động, nét mặt đều được rèn giũa theo đúng khuôn mẫu nghiêm khắc của nhà họ Thẩm.
Cho đến một ngày, cô không thể chịu nổi nữa, bùng nổ ngay trước mặt anh.
Mà câu đầu tiên anh thốt ra lại không phải là an ủi, mà là trách móc:
“Mấy năm nay học quy củ đều uổng phí rồi à?”
Kể từ đó, ít nhất trước mặt anh, cô không bao giờ dám mất kiểm soát nữa.
Thẩm Tư Việt khép mắt lại, rồi lại mở ra nhìn về phía bục phát biểu.
Trong tiếng vỗ tay vang dội, Chúc Thanh Oanh duyên dáng bước xuống sân khấu, vừa đi vừa trò chuyện với các quan khách quốc tế.
Trong suốt buổi tiệc, Thẩm Tư Việt không tìm được cơ hội để nói chuyện với cô.
Ngay cả khi bữa tiệc kết thúc, anh muốn chạy theo, nhưng một vòng bảo vệ đã nhanh chóng xuất hiện, tạo thành bức tường người cách biệt anh và cô.
Hơn một tháng sau đó, từ châu Phi theo đến tận nước Mỹ, Thẩm Tư Việt vẫn không tìm được cơ hội nói chuyện với Chúc Thanh Oanh dù chỉ một câu.
Nhưng anh vẫn không chịu từ bỏ.
Đúng lúc ấy, việc kinh doanh của nhà họ Thẩm bên Mỹ cũng gặp trục trặc, Thẩm Tư Việt dứt khoát chuyển hẳn sang sống ở Mỹ.
Thậm chí để dễ tạo “tình cờ gặp gỡ”, anh còn cố tình chọn nhà gần cạnh đại sứ quán.
Mà tất cả những điều này, Chúc Thanh Oanh hoàn toàn không hay biết, bởi hiện tại cô đang đau đầu vì một chuyện khác.
Giáo sư của cô đang cố sắp xếp cho cô đi xem mắt.
Sau chuyện xảy ra lần trước, cha mẹ cô đột nhiên cực kỳ sốt sắng chuyện hôn sự của con gái.
Họ sợ rằng sau này tuổi già sức yếu, con gái sẽ cô đơn không ai bên cạnh.
Giáo sư cũng rất nhiệt tình, giới thiệu cho cô không ít thanh niên ưu tú trong nội bộ đại sứ quán.
Chúc Thanh Oanh đều lịch sự từ chối, cho đến khi cô gặp người đó.
“Là anh?!”
Chúc Thanh Oanh không ngờ lại gặp người đàn ông từng cứu mình khỏi tay đám côn đồ ngay trong đại sứ quán.
Ôn Ngôn Tự mỉm cười nhìn cô:“Lâu rồi không gặp, em vẫn ổn chứ?”
Có lẽ vì từng có duyên gặp gỡ từ trước, buổi xem mắt giữa hai người diễn ra cực kỳ suôn sẻ.
Giáo sư thấy vậy thì mừng rỡ vô cùng, còn nói muốn tự tay vào bếp tổ chức tiệc ăn mừng vì họ đã chính thức trở thành người yêu.
Tại nhà giáo sư, Chúc Thanh Oanh và Ôn Ngôn Tự mỗi người một bên cùng giúp thầy chuẩn bị bữa tối.
Trên bàn ăn, Ôn Ngôn Tự thậm chí còn tận tay bóc tôm cho cô.
Ngay cả việc cô không ăn hành, một chi tiết nhỏ chưa từng nói với ai, anh cũng biết.
Trên đường về, trong lòng Chúc Thanh Oanh đầy nghi hoặc về Ôn Ngôn Tự.
Tính cả lần cứu cô trước đó, đây mới là lần thứ hai họ gặp nhau.
Sao anh lại hiểu cô rõ đến vậy?
Chúc Thanh Oanh nghĩ sao thì hỏi vậy.
Ôn Ngôn Tự siết chặt tay cô, nghiêm túc nhìn vào mắt cô:
“Thanh Oanh, với em đây là lần đầu gặp mặt, nhưng với anh thì không.”
“Chỉ là khi ấy… em chưa từng để ý đến anh mà thôi.”
Có lẽ thấy cô chưa tin, Ôn Ngôn Tự đưa cô về phòng mình, bước vào thư phòng.
Rồi anh lấy ra một cuốn album ảnh dày cộm từ ngăn kéo.
“Đây là những bức hình chụp từ hồi cấp ba. Mỗi lần chụp, anh đều nhờ bạn lén chụp cả em vào.”
Ôn Ngôn Tự vừa chỉ từng tấm ảnh, vừa chậm rãi kể.
Chúc Thanh Oanh thì lật xem từng trang.
Trong mỗi bức ảnh, ánh mắt của Ôn Ngôn Tự đều dịu dàng nhìn cô say đắm, còn ánh mắt của cô lại hướng về một nơi khác — không cần đoán cũng biết là ai.
Xem hết cuốn album, nội tâm Chúc Thanh Oanh trào dâng vô vàn cảm xúc:
“Em… chưa bao giờ biết rằng anh…”
Không thể trách cô được, bởi khi đó cô chỉ toàn tâm toàn ý với Thẩm Tư Việt.
Ôn Ngôn Tự chỉ mỉm cười, chẳng hề bận tâm:
“Không sao đâu. Câu chuyện giữa chúng ta, anh có thể từ từ kể cho em nghe.”
Nếu nói trường nào cũng có một “nam thần”, thì nam thần của trường Nhất Trung chính là Ôn Ngôn Tự.
Mỗi dịp hội diễn tân sinh viên, anh đều ngồi ở hàng ghế đầu.
Trước nay, anh chỉ đánh giá cao các học sinh xuất sắc trên sân khấu.
Nhưng đến lượt Chúc Thanh Oanh lên thuyết trình, anh bất giác ngồi thẳng lưng.
“Cô gái này… thật xinh đẹp.”
Đó là ấn tượng đầu tiên của anh về cô.
Đặc biệt khi cô chia sẻ ước mơ trở thành nhà ngoại giao, trong lòng anh dâng lên một sự tò mò sâu sắc.
Từ đó, anh bắt đầu chú ý đến cô, tìm hiểu cô… và rồi yêu cô lúc nào không hay.
Mười năm sau, cuối cùng anh cũng nắm tay được người con gái ấy.
Một ngày làm việc khác.
Khi Chúc Thanh Oanh đang chăm chú xử lý công việc tại bàn làm việc của mình, giáo sư bất ngờ xuất hiện.
“Quay video à?”
Thầy gật đầu nói:
“Dạo gần đây nhiều cơ quan chính phủ đều quay những video thú vị trên Douyin, vừa có thể tăng độ nhận diện, vừa giúp cư dân mạng hiểu thêm về công việc của chúng ta.”
“Nếu có ai đó nhờ xem video mà sinh ra hứng thú với nghề ngoại giao, thậm chí lấy đó làm lý tưởng thì càng tốt hơn nữa.”
Chúc Thanh Oanh gật đầu, nhận lấy chiếc máy quay thể thao từ tay thầy giáo.
Lúc này, điều khiến cô đau đầu nhất chính là nên mời ai quay chung video với mình đây?
“Vậy… em muốn mời anh cùng quay video ngắn à?”
“Vâng.” Chúc Thanh Oanh nhìn Ôn Ngôn Tự trước mặt rồi gật đầu, sau đó nói tiếp:
“Nhưng em cũng là lần đầu tiếp xúc với mấy thứ video ngắn này, không biết phải quay thế nào.”
Vừa phải thu hút cư dân mạng trẻ tuổi, vừa phải truyền tải kiến thức về công việc ngoại giao.
Chỉ nghĩ thôi cũng đủ biết video này khó đến mức nào.
Ôn Ngôn Tự xoa đầu cô, dịu dàng nói:
“Không sao đâu, đã có anh rồi, mình từ từ nghĩ cách là được.”
Và thế là suốt một buổi chiều, hai người ngồi bên bàn làm việc cùng nhau bàn bạc nên quay video ra sao.
Cuối cùng, họ quyết định đứng trước đại sứ quán để giới thiệu sơ lược về nơi làm việc của mình.
Vì là lần đầu quay video nên Chúc Thanh Oanh cực kỳ hồi hộp.
Cô gái từng bình tĩnh trả lời trôi chảy đủ loại câu hỏi hóc búa trên bàn đối thoại, giờ lại không biết nên mở lời thế nào.
Chỉ một đoạn giới thiệu rất đơn giản, vậy mà cô lặp đi lặp lại nhiều lần.
Cuối cùng cô phải liên tục xua tay với người đàn ông đang cầm máy quay phía trước:
“Không được không được, làm lại lần nữa đi, em hồi hộp quá!”
Ôn Ngôn Tự bật cười:
“Nhưng em làm tốt lắm rồi mà.”
Chúc Thanh Oanh ngượng ngùng che mặt bằng hai tay:
“Nhưng em cảm thấy mình nói vẫn chưa ổn… Em sợ video đăng lên rồi cư dân mạng sẽ cười nhạo mất.”
Dù sao thì cô cũng đại diện cho bộ mặt của đại sứ quán, làm sao có thể luống cuống thế này được?
Nghĩ vậy, cô lại xua tay với người đang cầm máy, ý bảo quay lại từ đầu.
Ôn Ngôn Tự kiên nhẫn trấn an cô rằng không cần hồi hộp, chỉ cần như lúc bình thường là được.
Cuối cùng, Chúc Thanh Oanh hít một hơi thật sâu, đọc lưu loát đoạn kịch bản đã luyện đi luyện lại mấy chục lần.
Sau đó, cả hai cùng nhau kiểm tra lại từng khung hình, xác nhận không có vấn đề gì rồi mang video về dựng.
Chẳng bao lâu sau, video đã được đăng lên Douyin.
Tối hôm đó, tài khoản chính thức của đại sứ quán tại Mỹ liên tục đăng tải hơn chục video.
Trong mỗi video, hầu hết nhân sự của đại sứ quán đều lần lượt xuất hiện, giới thiệu kỹ càng về công việc của mình, trừ những thông tin liên quan đến bảo mật.
Ngôn từ sinh động và gần gũi khiến cộng đồng mạng vô cùng hứng thú với công việc ở đại sứ quán.
Đặc biệt khi Chúc Thanh Oanh và Ôn Ngôn Tự – hai gương mặt cực kỳ xứng đôi cùng xuất hiện trong video, dân mạng lập tức phấn khích gọi họ là “cặp đôi trai tài gái sắc”.
Thậm chí có người ghép đôi họ thành một cặp CP, còn để lại bình luận:
“Cả hai còn độc thân không? Có liên lạc được không vậy?”
Đội ngũ hậu trường cẩn thận trả lời từng bình luận.
Khi biết hai người không những không độc thân mà còn là một cặp đôi ngoài đời thật, dân mạng lập tức bùng nổ:
“Á á á! Ánh mắt của tôi quả là không sai mà!”
“Có thể để anh trai đẹp và chị gái xinh này xuất hiện nhiều hơn không ạ?”
“Đúng đó! Hai người này hợp nhau quá đi mất, tôi muốn xem họ nhiều hơn nữa!”
Nhìn thấy những dòng bình luận ấy, Chúc Thanh Oanh và Ôn Ngôn Tự liếc nhìn nhau bật cười, không ngờ chỉ mới xuất hiện thoáng qua mà lại tạo hiệu ứng tốt như vậy.
“Thế nào? Hay là mình nghe ý kiến cư dân mạng đi?”Chúc Thanh Oanh cười hỏi người đàn ông trước mặt.
Ôn Ngôn Tự xoa đầu cô, ánh mắt đầy cưng chiều:
“Được thôi, em nói sao cũng được.”
Kể từ đó, ngoài những buổi họp quốc tế và hoạt động giao lưu văn hóa thường kỳ, hai người còn phụ trách cả công việc quay video.
Họ thậm chí còn mở rộng nội dung quay, không chỉ giới thiệu về công việc hằng ngày, mà còn quảng bá văn hóa quê hương.
Mỗi dịp lễ tết truyền thống, toàn bộ nhân viên đại sứ quán đều đứng trước ống kính để giới thiệu chi tiết về nét văn hóa liên quan.
Chỉ sau một tuần kể từ khi video đầu tiên được đăng tải, tài khoản chính thức của đại sứ quán đã tăng hơn một triệu người theo dõi, còn Chúc Thanh Oanh và Ôn Ngôn Tự cũng trở nên nổi tiếng.
Mỗi khi họ xuất hiện trong các buổi hội nghị quốc tế, các vị khách nước ngoài đều vô cùng thích thú và bất ngờ.
“À, tôi biết hai người mà, tôi còn từng xem video của các bạn nữa.”
“Hai người thật sự rất xứng đôi, video cũng quay rất hay.”
“Nhờ phần giới thiệu của các bạn, tôi cũng bắt đầu quan tâm đến văn hóa nước các bạn rồi đấy.”
Chúc Thanh Oanh mỉm cười gật đầu với vị khách:“Nếu sau này có dịp, rất hoan nghênh bạn đến thăm đất nước của tôi.”“Nơi đó còn rất nhiều nét văn hóa thú vị đang chờ bạn khám phá.”
Việc các video của đại sứ quán trở nên nổi tiếng không chỉ giúp nâng cao độ nhận diện của cơ quan, mà còn khiến vô số khách mời quốc tế bắt đầu quan tâm đến đất nước họ.
Vì vậy, ai nấy trong đại sứ quán đều vui vẻ, phấn khởi.
Thế nhưng ngoài cổng đại sứ quán, lại có một người mặt mày ủ rũ — Thẩm Tư Việt.
Anh nhìn hai người thân mật trong video, trong lòng chỉ còn lại đắng cay và hụt hẫng.
Anh đã dọn đến sống gần đại sứ quán suốt hơn một tháng trời, vậy mà ngay cả bóng dáng Chúc Thanh Oanh cũng chưa từng thấy.
Chưa kể vì hành vi của anh quá khả nghi, đại sứ quán còn từng phát ra cảnh cáo.
Nếu không phải nhà họ Thẩm dùng quan hệ để can thiệp, e rằng anh đã sớm bị bắt giữ.
Khi Thẩm Tư Việt đang rối bời vì không thể gặp được Chúc Thanh Oanh, anh tình cờ xem được một video mới đăng của đại sứ quán.
Cũng chính nhờ video này, anh lần đầu biết được công việc thực sự của cô, biết được cuộc sống của cô nay đã khác xưa rất nhiều.
Anh không phải không muốn để lại bình luận dưới video, nhưng những lời muốn nói lại chẳng thể viết ra.
Vì chỉ cần một chút sơ suất, anh sẽ khiến cô vướng vào rắc rối không đáng có.
Điều đáng buồn hơn là — tất cả mọi việc của anh, Chúc Thanh Oanh hoàn toàn không hề hay biết.
Cô thậm chí còn đang yêu đương với đồng nghiệp của mình.
Nếu nói không được gặp cô đã là một nỗi đau, thì việc cô có người mới lại chính là cơn ác mộng tàn nhẫn nhất với anh.
Tại sao lại thành ra như thế?
Chúc Thanh Oanh từng yêu anh sâu đậm như vậy, sao giờ lại dễ dàng rơi vào vòng tay người khác?
Anh muốn tìm cô hỏi cho rõ, nhưng hoàn toàn không có bất kỳ cơ hội nào.
Thẩm Tư Việt đau đớn ôm lấy mặt, tiếng cười khổ nghẹn lại trong cổ họng.
Phải làm sao đây? Phải làm sao mới có thể gặp được cô?
Đúng lúc anh tuyệt vọng không tìm ra cách để gặp cô, gia đình Thẩm gọi điện đến.
Nhà họ Thẩm vừa thiết lập mối quan hệ hợp tác với gia tộc John, và sắp tới gia tộc này sẽ tổ chức một buổi tiệc tư nhân.
Điện thoại bên kia liên tục nhấn mạnh với Thẩm Tư Việt rằng anh nhất định phải đến tham dự đúng giờ.
Ban đầu, anh chẳng có chút hứng thú nào, nhưng khi nghe đến Chúc Thanh Oanh cũng sẽ có mặt, ánh mắt anh lập tức sáng rực lên vì vui sướng.
Anh không ngừng xác nhận lại từ phía đầu dây bên kia.
Khi người kia nhiều lần khẳng định chắc chắn, Thẩm Tư Việt xúc động đến mức không nói nên lời.
Bởi điều đó đồng nghĩa với việc — cuối cùng anh cũng có cơ hội gặp lại cô, cũng có cơ hội nói chuyện với cô.
Chỉ cần anh cố gắng, nhất định có thể khiến trái tim cô quay lại bên mình.
Nghĩ đến đây, anh lập tức đi đến tủ sắt.
Ở sâu trong tủ, có một chiếc vòng cổ kim cương lấp lánh.
Chiếc vòng cổ này không chỉ là món trang sức cô yêu thích nhất kiếp trước, mà còn là thứ cô nắm chặt trong tay lúc hấp hối.
Đó là món quà cưới đầu tiên anh tặng cô.
Khi đó, cô vừa nhìn thấy đã cảm động đến bật khóc.
Bởi vì không chỉ là món quà đầu tiên, mà còn là do chính tay anh chế tác, từng đường nét đều chứa đựng tấm chân tình sâu sắc của anh.
Anh đã từng nhìn cô tha thiết và nói:
“Chiếc vòng cổ này là minh chứng cho tình yêu sâu đậm anh dành cho em.”
“Cũng là lời hứa rằng tình yêu của chúng ta sẽ không bao giờ phai nhạt.”
Mỗi lần cô giận anh, chỉ cần nhìn thấy chiếc vòng này, mọi giận dỗi đều tan biến.
Lần này, anh muốn tự tay trao lại món quà này, mong cô một lần nữa tha thứ cho mình.
Anh siết chặt sợi dây chuyền trong tay, trong mắt ánh lên sự quyết tâm.
“Cô ấy nhất định sẽ tha thứ cho mình.”
Trong đại sứ quán, Chúc Thanh Oanh cũng vừa nhận được thiệp mời từ gia tộc John.
Vốn dĩ với thân phận hiện tại của cô thì không thể tham dự những buổi tiệc tư nhân kiểu này.
Nhưng chủ nhân của bữa tiệc lại là Ân sư của mẹ cô.
Mà hiện tại mẹ cô đang bận công tác ở châu Phi, không thể có mặt,nên chỉ có thể để cô thay mặt đi dự tiệc.