Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Trọng Sinh Ngày Đăng Ký Kết Hôn
8
“Trong mắt anh, tôi giống như một cánh diều, dù bay cao thế nào thì sợi dây vẫn nằm trong tay anh. Nhưng tôi không muốn làm diều, tôi muốn là một cánh chim bay giữa bầu trời. Tôi hy vọng người bạn đời tương lai của mình có thể cùng tôi bay thật xa. Nhưng anh thì không làm được, cũng không muốn làm.”
Con người ai cũng có ích kỷ, chỉ là sự ích kỷ của Thẩm Tư Việt quá rõ ràng.
Nói xong, Chúc Thanh Oanh không nhìn anh nữa, xoay người quay trở về phòng bệnh.
Bóng người lúc nãy giờ chỉ còn lại một mình, đơn độc trên nền gạch trắng.
Sau khi xuất viện, Chúc Thanh Oanh và Ôn Ngôn Tự nhanh chóng quay lại với công việc. Ngoài việc thường xuyên có mặt ở các hội nghị quốc tế vì tổ quốc, họ còn phải tranh thủ thời gian tham dự các buổi giao lưu văn hóa.
Công việc quay video giới thiệu cũng đã được chuyển giao cho đồng nghiệp mới.
Vài tháng sau, cuộc sống của họ dần trở nên bận rộn và đầy đủ hơn.
Không lâu sau đó, Chúc Thanh Oanh và Ôn Ngôn Tự đón kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán.
Lần này là trường hợp đặc biệt, cả hai dự định về nước để gặp bố mẹ của Ôn gia.
Không ngờ, vừa lên máy bay, Chúc Thanh Oanh lại gặp một người cô không ngờ tới — Thẩm Tư Việt.
Từ sau vụ nổ hôm đó, cô chưa từng gặp lại anh. Vậy mà lần này lại gặp trên máy bay.
Thẩm Tư Việt cũng không ngờ lại gặp cô ở đây.
Sau lần nói chuyện trước, trái tim anh gần như tan vỡ.
Trong tình yêu này, là anh kéo Chúc Thanh Oanh xuống trước. Nhưng đến cuối cùng, người không thoát ra được lại chính là anh.
Anh trơ mắt nhìn cô nỗ lực tự kéo mình ra khỏi vũng lầy của tình cảm này, rồi nắm tay người khác rời xa anh mãi mãi.
Còn anh thì càng vùng vẫy lại càng lún sâu.
Tất cả mọi người đều nói họ không còn khả năng quay lại, nhưng anh thì không cam tâm.
Hồi nhỏ, mỗi lần thi chạy với bạn, anh luôn về nhì — một kết quả không có gì hồi hộp.
Ai cũng khen anh đã làm đủ tốt rồi, nhưng anh lại không cam lòng, nhất định phải giành được hạng nhất mới thỏa mãn. Giờ thì tất cả mọi người đều khuyên anh từ bỏ Chúc Thanh Oanh, nhưng anh vẫn không cam tâm.
Nghĩ đến đây, anh chủ động chào hỏi cô, còn hỏi cô về nước làm gì. Chúc Thanh Oanh thậm chí không ngẩng đầu, chỉ lạnh nhạt đáp ba chữ: “Ra mắt gia đình.”
Câu trả lời ngắn ngủi ấy khiến Thẩm Tư Việt cứng đờ tại chỗ. Trong khoảnh khắc, anh không biết mình có nghe nhầm không.
Ra mắt gia đình? Cô và Ôn Ngôn Tự về nước là để ra mắt gia đình?!
Trong suốt chuyến bay, Thẩm Tư Việt như người mất hồn. Anh muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Trong lòng anh không ngừng giằng xé giữa hai luồng suy nghĩ trái ngược.
Một tiếng nói bảo anh hãy buông tay đi, Thẩm Tư Việt à, thật sự giữa hai người đã không còn khả năng.
Nhưng một tiếng nói khác vẫn cố níu kéo: Không, không được! Nếu bây giờ từ bỏ, thì việc anh sống lại có ý nghĩa gì chứ?
Cho đến khi máy bay hạ cánh, anh vẫn chưa thể thoát khỏi cú sốc khi biết Chúc Thanh Oanh sẽ về ra mắt nhà trai. Mãi cho đến khi vô thức bước theo cô ra khỏi sân bay, một tiếng phanh xe chói tai đột ngột vang lên!
Tiếng hét hoảng loạn vang lên khắp nơi, Thẩm Tư Việt lập tức đẩy Chúc Thanh Oanh ra, rồi bị chiếc xe đen lao tới tông trúng, cả người bay lên rồi rơi mạnh xuống mặt đất.
Máu từ đầu Thẩm Tư Việt chảy ra, nhuộm đỏ cả tầm nhìn của anh. Trong cơn mơ hồ, anh dường như thấy Chúc Thanh Oanh đang hoảng hốt lao về phía mình. Nhưng còn chưa kịp để cô đến gần, mí mắt anh đã nặng trĩu khép lại.
“Thẩm Tư Việt!”
“Chát!”
Trước cửa phòng phẫu thuật, Chúc Thanh Oanh giáng một cái tát thật mạnh lên mặt Chúc Khanh Khanh.
Nhưng Chúc Khanh Khanh lại như một con búp bê gỗ, bị đánh ngã xuống đất mà vẫn không có phản ứng gì. Chúc Thanh Oanh tức đến toàn thân run rẩy, cô biết Chúc Khanh Khanh độc ác, nhưng không ngờ đến mức nhẫn tâm muốn giết cô tận hai lần!
Nếu khi đó Thẩm Tư Việt không kịp đẩy cô ra, người đang nằm trong phòng cấp cứu lúc này chính là cô!
Quản gia nhà họ Thẩm vừa sai bảo vệ khống chế Chúc Khanh Khanh, vừa liên tục cúi đầu xin lỗi Chúc Thanh Oanh. Từ sau khi cha mẹ cô từ bỏ Chúc Khanh Khanh, cô ta hoàn toàn trở thành người của nhà họ Thẩm.
Hơn nữa, Chúc Khanh Khanh nhất quyết không chịu ký vào đơn ly hôn, nên mỗi lần cô ta gây chuyện, nhà họ Thẩm đều phải ra mặt giải quyết.
Lần này không hiểu Chúc Khanh Khanh nghe tin từ đâu mà biết Chúc Thanh Oanh sẽ về nước, nên nửa đêm bỏ trốn khỏi biệt thự nhà họ Thẩm!
Chỉ nghĩ đến đó thôi, quản gia đã giận đến nghiến răng. Người hầu trong nhà chắc chắn sẽ bị phạt, còn bây giờ, điều quan trọng nhất là làm dịu cơn giận của Chúc Thanh Oanh.
Hiện tại, cô không chỉ là tiểu thư nhà họ Chúc, mà còn là một nhà ngoại giao.
Người nhà họ Thẩm cố tình mưu sát một nhà ngoại giao. Chỉ riêng cụm từ đó thôi, ông ta cũng không dám tưởng tượng sẽ tạo ra làn sóng dữ dội đến mức nào trên mạng.
Càng không dám nghĩ cổ phiếu nhà họ Thẩm sẽ lao dốc ra sao.
Ông ta theo phản xạ muốn xin lỗi Chúc Thanh Oanh, nhưng ánh mắt cô lúc này chỉ chăm chăm nhìn vào cánh cửa phòng phẫu thuật.
Dù sao Thẩm Tư Việt cũng bị thương vì cô, cô không muốn tiếp tục nợ anh điều gì nữa.
Điều duy nhất cô có thể làm lúc này là chờ đợi, chờ anh được đưa ra ngoài an toàn.
Bên cạnh, Ôn Ngôn Tự nắm chặt tay cô, âm thầm an ủi. Những chuyện còn lại, đều do trợ lý và thư ký thay họ xử lý.
Khi mọi thủ tục đã được hoàn tất, Thẩm Tư Việt cuối cùng cũng được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.
Đến ngày anh tỉnh lại, Chúc Thanh Oanh một mình bước vào phòng bệnh.
Vừa bước vào, cô đã thấy Thẩm Tư Việt đang ngồi trên giường bệnh, rõ ràng là đã chờ cô từ lâu.
“Chuyện ngày hôm đó, cảm ơn anh.”
Tất cả những khoản bồi thường vật chất và an ủi tinh thần, họ đều đã thay nhau gửi đến cho Thẩm Tư Việt. Ngoài một lời cảm ơn, Chúc Thanh Oanh thật sự không biết còn có thể nói gì thêm.
Điều khiến cô bất ngờ là Thẩm Tư Việt chẳng nói gì, chỉ lịch sự đáp lại một câu “Không sao cả”. Nhưng ngay khi cô xoay người định rời đi, Thẩm Tư Việt bỗng mở miệng nhờ cô gọi Ôn Ngôn Tự vào.
Chúc Thanh Oanh hơi khựng lại, rồi nhanh chóng để Ôn Ngôn Tự bước vào phòng bệnh. Không ai biết hai người họ đã nói những gì, chỉ biết khi Ôn Ngôn Tự bước ra, sắc mặt anh có chút nặng nề. Nhưng khi Chúc Thanh Oanh hỏi, anh chỉ mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra.
Trên đường quay về nhà họ Ôn, Chúc Thanh Oanh nhận được cuộc gọi từ thư ký. Trong điện thoại, thư ký đã nói rõ ràng về động cơ lái xe đâm cô của Chúc Khanh Khanh — vì yêu mà sinh hận.
Chúc Khanh Khanh đã yêu Thẩm Tư Việt nhiều năm, cứ ngỡ sắp được như ý nguyện. Nào ngờ cuối cùng, sau khi Thẩm Tư Việt phát hiện bộ mặt thật của cô ta, anh lại quay đầu yêu lại Chúc Thanh Oanh.
Trước đây Chúc Khanh Khanh luôn thua kém Chúc Thanh Oanh về mọi mặt. Giờ người đàn ông mà cô ta khó khăn lắm mới có được lại vì Chúc Thanh Oanh mà quay lưng, thử hỏi làm sao cô ta có thể cam lòng?
Đã không ai có được, thì Chúc Thanh Oanh cũng đừng mong sống tốt. Chính vì vậy mà cô ta mới quyết định lái xe đâm chết chị gái ruột của mình.
Cuối cùng, thư ký hỏi cô có muốn đến gặp Chúc Khanh Khanh một lần không. Nhưng Chúc Thanh Oanh dứt khoát từ chối. Em gái ruột vì một người đàn ông mà trở nên như vậy, họ thật sự không cần gặp nhau thêm lần nào nữa.
Sau khi cúp máy, Chúc Thanh Oanh im lặng rất lâu, trong đầu nghĩ ngợi đủ điều. Mối quan hệ giữa cô và Chúc Khanh Khanh trở nên như ngày hôm nay, nguyên nhân lớn nhất chính là Thẩm Tư Việt.
Anh ta vừa không buông bỏ được cô, lại vừa mập mờ thân mật với Chúc Khanh Khanh. Cả hai anh đều không muốn mất.
Cuối cùng, chính anh là người khiến hai chị em họ đi đến bước đường này.
Chúc Thanh Oanh nhắm mắt lại, tựa đầu vào lưng ghế. Còn Chúc Khanh Khanh vốn dĩ đã là người cố chấp, bị Thẩm Tư Việt làm tổn thương như vậy nhưng thay vì thoát ra, cô ta lại đổ hết lỗi lên đầu người chị gái.
Ôn Ngôn Tự ngồi cạnh, thấy cô như vậy, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ đau lòng. Anh lặng lẽ rút điện thoại, gửi đi một tin nhắn cho ai đó.
Sau khi gặp cha mẹ Ôn gia xong, Chúc Thanh Oanh và Ôn Ngôn Tự lại lập tức bay sang châu Phi để gặp cha mẹ cô. Đợi mọi thủ tục ra mắt hai bên hoàn tất, cả hai bắt đầu chuẩn bị cho lễ đính hôn.
Cả hai đều mang thân phận đặc biệt nên mọi thứ được tổ chức đơn giản. Dù vậy, lễ đính hôn hôm ấy vẫn có không ít khách mời đến dự.
Chỉ riêng Thẩm Tư Việt là không xuất hiện.
Điều này khiến Chúc Thanh Oanh có chút bất ngờ. Với sự cố chấp của Thẩm Tư Việt, cô nghĩ kiểu gì anh ta cũng sẽ đến. Dù không thể đưa cô đi, thì ít nhất cũng sẽ nói những lời khiến cô dao động.
Nếu phát điên hơn chút nữa, anh ta có thể giả say rồi lớn tiếng náo loạn, nói rằng không đồng ý hôn sự này. Chính vì để đề phòng tình huống đó, cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Nhưng Thẩm Tư Việt không những không đến, mà còn nhờ người gửi một món quà đính hôn đến.
Một món quà vừa tinh tế, vừa đúng mực, không để ai hiểu lầm.
Khi Ôn Ngôn Tự nhìn thấy món quà đó, ánh mắt anh trầm hẳn xuống. Anh bỗng nhớ lại cuộc trò chuyện giữa anh và Thẩm Tư Việt trong phòng bệnh hôm đó.
Khi ấy, gương mặt Thẩm Tư Việt không còn vẻ kiêu ngạo như trước, chỉ còn lại cay đắng và bất lực. Anh nói:
“Cuộc rượt đuổi trong tình yêu này, tôi tình nguyện rút lui. Sau này anh nhất định phải đối xử tốt với cô ấy.”
“Nếu không, tôi nhất định sẽ quay lại giành cô ấy về.”
Nghe đến đây, phản ứng đầu tiên của Ôn Ngôn Tự không phải là phản bác hay tuyên bố những lời chắc nịch để không cho Thẩm Tư Việt có cơ hội. Mà là… cảm thấy có chút kỳ lạ.
Mặc dù anh rất ít khi tiếp xúc với Thẩm Tư Việt, nhưng chỉ qua vài lần chạm mặt ngắn ngủi, Ôn Ngôn Tự cũng cảm thấy Thẩm Tư Việt không phải kiểu người dễ dàng từ bỏ. Chỉ vì một vụ tai nạn xe mà khiến anh ta cam tâm tình nguyện rút lui, thực sự quá kỳ lạ.
Cho đến tận hôm nay, Ôn Ngôn Tự vẫn không thể hiểu nổi tại sao Thẩm Tư Việt lại đột ngột từ bỏ Chúc Thanh Oanh như vậy.
Hai người lặng lẽ nhìn món quà đính hôn một lúc lâu, cuối cùng mới bảo quản gia đem cất đi.
Trong thư phòng của biệt thự nhà họ Thẩm, rèm cửa dày che kín ánh nắng, cả căn phòng chìm trong bóng tối. Lúc này, có tiếng gõ cửa vang lên, quản gia đẩy cửa bước vào.Một tia sáng len lỏi chiếu vào, rọi lên người đàn ông ngồi trên xe lăn.
“Thưa ngài, quà đính hôn đã được chuyển tới đúng như yêu cầu của ngài.”
Thẩm Tư Việt khẽ “ừ” một tiếng, sau đó quản gia lại nhẹ nhàng đóng cửa, trả lại căn phòng cho bóng tối hoàn toàn.
Phải một lúc lâu sau, Thẩm Tư Việt mới chậm rãi mở mắt, nhìn xuống đôi chân tàn phế của mình. Dù bác sĩ từng nói mơ hồ rằng sau này anh vẫn có cơ hội đứng dậy, nhưng là người trong cuộc, anh hiểu rõ — khả năng đó nhỏ đến mức gần như bằng không.
Anh đã quá quen với kiêu ngạo và mạnh mẽ, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai thấy điểm yếu của mình, đặc biệt là Chúc Thanh Oanh.
Vì thế, anh mới chủ động buông tay, không đến dự lễ đính hôn của cô. Hơn nữa, cho dù anh không bị liệt, cô cũng sẽ không chọn anh thêm một lần nào nữa.
Cô đã không còn yêu anh từ lâu rồi, chỉ là anh cứ mãi tự lừa dối bản thân.
Nếu không có vụ tai nạn xe kia, có lẽ cả đời này anh vẫn sẽ chìm đắm trong lời nói dối do chính mình dựng nên.
Còn một lý do khác — anh không thể ly hôn với Chúc Khanh Khanh.
Vì nhà họ Thẩm có một quy tắc: dù vợ sa cơ lỡ vận đến đâu, cũng không được bỏ rơi. Cho nên dù Chúc Khanh Khanh phải ngồi tù mười lăm năm, anh vẫn không thể ly hôn cô ta.
Cho dù anh có chờ được đến ngày cô ta ra tù rồi ly hôn, thì Chúc Thanh Oanh cũng chẳng thể chờ anh nổi.
Nghĩ đến đây, anh bật cười trong tuyệt vọng. Cuối cùng, tất cả tiếng cười ấy hóa thành tiếng khóc nghẹn ngào.
Tất cả quả báo ngày hôm nay, đều là cái giá do chính tay anh gây ra.
Anh và Chúc Thanh Oanh… thật sự đã kết thúc.
Rất lâu sau, anh mở điện thoại, bấm vào video bạn gửi đến.
Trong đoạn video, Chúc Thanh Oanh và Ôn Ngôn Tự nhìn nhau đắm đuối, trao nhẫn đính hôn. Cuối cùng, dưới những tràng pháo tay và lời chúc phúc của mọi người, họ ôm nhau thật chặt.
Cảnh tượng ấy đẹp như một cái kết cổ tích đầy viên mãn.
Chỉ còn mình anh là kẻ thua cuộc, cô độc và thảm hại.
Từ nay về sau, anh và Chúc Thanh Oanh như hai đường thẳng song song, vĩnh viễn không bao giờ giao nhau.
Nhưng anh không dám tự nhận mình đáng thương, bởi vì anh biết rõ, tất cả đều là cái giá mà chính mình phải gánh chịu.
Ai bảo… tất cả là do anh tự tay phá nát?
“Haha…”
Thanh Oanh, chúc em những năm tháng sau này sẽ có được mọi điều tốt đẹp nhất… chỉ trừ người tội lỗi như anh.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYEN THI XUAN
MB 0977309504
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎