Tướng Quân Tám Thước Và Phò Mã Gầy Yếu

3



“Hạ quan bái kiến Cửu hoàng tử.”

Tạ Huyền mặt không đổi sắc, điềm đạm nói: “Miễn lễ.”

Nói xong, hắn ngồi xuống bên tay phải ta.

Bốn người, tám con mắt, nhất thời trong sảnh im ắng như tờ.

Tạ Huyền thấy không ai lên tiếng, dường như cũng chẳng để tâm, chỉ rót cho ta một chén trà, ân cần nói: “Hôm qua nàng mệt quá rồi, ta không cho người làm phiền, ai ngờ vẫn có kẻ không biết điều tìm tới cửa.”

Nghe hắn nói ba chữ “mệt quá rồi”, ta suýt nữa phun trà.

Tống Thành Kiệt và Dư Chiến lập tức dựng tai lên, Dư Chiến nhanh miệng hỏi: “Kỷ soái, không biết là việc gì khiến tướng quân mệt vậy?”

Năm xưa ta sáu ngày đêm vây thành không ngủ, vẫn khí thế bừng bừng.

Ta: “…”

Tạ Huyền mỉm cười, nói: “Việc phòng the phu thê của chúng ta, hai vị tướng quân cần gì tra hỏi?”

Lần này thì đừng nói Tống Thành Kiệt, ngay cả Dư Chiến cũng trợn tròn mắt.

Một gương mặt già của ta không biết giấu đi đâu.

Chỉ có thể nhìn chằm chằm Tạ Huyền đầy câm nín, ý rằng: ngươi có cần ấu trĩ thế không?

Tạ Huyền khẽ ngẩng cằm, không chút xấu hổ, ngược lại còn ra chiều đắc ý.

Do không khí quá mức quái gở, ta lập tức đưa mắt ra hiệu cho hai tên kia: Còn không mau cút.

Hai người xưa nay chưa từng dám trái ý ta, cũng chẳng dám nói nhiều, lập tức nhanh nhẹn chuồn mất.

Đợi họ rời đi, ta vừa định mở miệng truy tội, thì Tạ Huyền lại phản đòn: “Vừa rồi sao nàng không lên tiếng giúp ta?”

Ta cạn lời: “Khi nào?”

Tạ Huyền u oán: “Khi nào? Tất nhiên là lúc họ nói ta không được, nói ta là ngọn giáo sáp bằng thiếc ấy! Họ không biết, chẳng lẽ nàng cũng không biết? Phu quân nàng đây… rất được đó!”

Ta thật sự chịu hết nổi, đưa tay bịt miệng hắn lại.

9

Vì chuyện với Dư Chiến và Đỗ Thành Kiệt, Tạ Huyền đã làm phiền ta suốt mấy ngày liền.

“Thấy hai người đó nhìn ngươi như thế, có phải là họ thích ngươi không?”

Mặc dù Dư Chiến và Đỗ Thành Kiệt đều đã cầu hôn ta, nhưng ta hiểu rõ, tình cảm của họ dành cho ta chỉ là tình đồng chí chứ không phải tình yêu nam nữ.

Nhưng Tạ Huyền vẫn không buông tha.

“Ngươi có thích họ không?”

“Ta biết ta có thể chưa làm đủ tốt, nhưng ta còn trẻ, sẽ dần dần cải thiện!”

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ xinh đẹp, tỷ tỷ yêu quý~”

Thấy ta tức giận đến mức muốn đánh người, hắn vội vàng đến gần, và liếm nhẹ môi ta một cái.

“Chị à, chị vừa ăn gì mà sao lại ngọt ngào thế?”

Ta: “……”

Với hắn, ta thật sự không thể giận nổi.

Sau vài ngày không ra ngoài, ta quyết định dẫn Tạ Huyền đến trang viên Hoàng thượng ban cho ta nghỉ ngơi hai ngày.

Lý do là mấy ngày trước, có một chuyện nhỏ xảy ra.

Từ khi đến Kinh thành, ta ít khi ra ngoài dạo chơi.

Tạ Huyền biết thế, bèn cùng ta cải trang đi ăn ở một quán ăn trên đường Tây.

Ban đầu, chúng ta chỉ muốn trải nghiệm cuộc sống bình dân, thư giãn thoải mái, nhưng khi ăn được một nửa, chúng ta gặp phải vài tên say rượu, và chúng đã làm trò trêu ghẹo Tạ Huyền ngay trước mặt ta.

“Tiểu cô nương, tiểu mỹ nữ, mặc đồ nam nghĩ là mấy anh em không nhận ra sao…”

Tạ Huyền: “……”

“Á á á, buông ta ra~~~ Ta muốn giết bọn rác rưởi này!!!”

Hắn giận, ta càng giận hơn.

Ta và Tạ Huyền đều mặc đồ nam, họ không dám trêu ghẹo ta, một người phụ nữ rõ ràng, mà lại dám trêu ghẹo người đàn ông của ta?

Cái mặt mũi của Kỷ Thuần Hiếu này để đâu rồi?!

Cuối cùng, đám người đó bị ta đánh cho tơi tả, nhưng trong số đó có một tên là em rể của Tướng quân Kinh Triều, nên chuyện đã bị thổi phồng lên.

Sau khi chúng ta tiết lộ thân phận, Kinh Triều Tướng quân cũng không thể chối cãi, tên em rể bị đánh gãy mất nửa hàm răng cũng bị xử lý nặng nề.

Nhưng ta và Tạ Huyền càng thêm mất mặt, thật không biết xấu hổ.

Nhiều người bắt đầu nói ta là nữ anh hùng, còn Tạ Huyền thì đẹp trai xuất sắc, quả là trời định cho đôi này.

Một số kẻ tiểu nhân còn nói Hoàng thượng dùng chính con trai mình để ra chiêu mỹ nhân kế, biến ta, một người thép kiên cường, thành một cô gái yếu mềm.

Dù ta không bận tâm, nhưng Tạ Huyền nghe xong cũng không khỏi cảm thấy u sầu.

“Người ngoài không nói, nhưng trong lòng ai cũng coi thường ta. Ngươi là Trấn Tây nguyên soái, sao có thể so với ta, một hoàng tử vô dụng?”

Ta im lặng nói: “Ngươi là con của Hoàng thượng, sao lại tự ti như vậy!”

Con trai của Hoàng đế, chẳng phải đủ “cool” rồi sao!

Tạ Huyền thở dài: “Nhưng ta vẫn không thể sánh với ngươi…”

Nếu là trước kia, ta sẽ bảo hắn “Đẹp trai thôi chưa đủ, mà kiếp trước cũng là có phúc”, nhưng hôm nay thấy hắn như vậy, ta chỉ có thể an ủi hắn, vì thế ta quyết định dẫn hắn đến trang viên nghỉ ngơi để thư giãn một chút.

10

Trang điền vùng ngoại ô kinh thành là do Hoàng thượng ban cho ta, trong đó có một suối nước nóng, nghe nói tắm suối ấy rất bổ.

Nghe đến chuyện có thể ngâm mình trong suối, Tạ Huyền cuối cùng cũng tỏ ra có chút hứng thú, cứ bóng gió ám chỉ muốn “uyên ương hí thủy”.

Ta: “…”
Giờ mà đá hắn khỏi xe ngựa, chắc vẫn còn kịp.

Lần này xuất hành, bọn ta đi nhẹ, mang theo ít người.

Không ngờ vừa đến vùng hẻo lánh ngoài kinh, bất ngờ có một toán người áo đen từ trên trời đổ xuống.

Tạ Huyền vốn không phải đích tử cũng chẳng phải trưởng tử, sống tới chừng này, đây là lần đầu tiên bị thích khách tập kích.

Nhưng hắn vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, nắm chặt tay ta, nói:
“Thuần Hiếu, nàng đừng sợ, ta sẽ bảo vệ nàng!”

Ta có hơi cảm động.

Ta rất muốn nói cho hắn biết: ta chinh chiến mười hai năm, tập kích và ám sát gặp không biết bao nhiêu lần.

Loại cấp độ này, với ta chỉ như mưa phùn.

Nhưng ta thật sự khá thích cảm giác được ôm che chở, nên bèn giả vờ hoảng hốt:
“A Huyền, chúng ta có sao không? Ngoại ô kinh thành này trị an tệ quá đi mất!”

“Chàng có đắc tội ai không đấy…”

Tạ Huyền kiên nhẫn an ủi:
“Đừng sợ, đừng sợ, ta là hoàng tử, nếu thật sự xảy ra chuyện, không ai gánh nổi hậu quả đâu!”

Ờ, chuyện đó… cũng đúng.

Nhưng không ngờ lần này bọn thích khách đông như vậy, rõ ràng là không có ý buông tha.

Chưa đầy một nén nhang, đám hộ vệ và tùy tùng đi cùng đã kẻ chết người bị thương, gần như không trụ nổi.

Ta nhìn ra bên ngoài, ít cũng phải năm sáu chục tên cao thủ, chuyện này không còn là giỡn chơi nữa — là muốn mạng người thật rồi!

Nghĩ tới đây, ta chẳng buồn giả bộ nữa, dứt khoát rút thanh nhuyễn kiếm bên hông, quay sang bảo Tạ Huyền:

“A Huyền, ôm chặt ta.”

Ta nhảy vọt lên mui xe, vung kiếm quét ngang, liền hạ được bốn năm tên.

Tên cầm đầu thấy vậy lập tức hét lớn: “Giết Kỷ Thuần Hiếu!”

Ta hít một hơi lạnh. Tốt, rất tốt, cực kỳ tốt!

Quả nhiên là nhắm vào ta mà đến!

11

Ta dẫn Tạ Huyền, cùng đám ám sát nhân này giao đấu.

Dù chúng là những tay giỏi, nhưng vừa chạm trán, ta liền nhận ra đám này không phải là quân nhân chính quy.

Dù luyện hoa quyền diễm chưởng đến đâu cũng vô dụng, trên chiến trường, chỉ có giết người mới là mục tiêu cuối cùng.

Tạ Huyền đâu có kinh nghiệm này, sợ đến mức ôm chặt lấy ta.

Giết liền ba tên, ta nhận ra bọn này không hề nương tay với ta, nhưng lại sợ làm tổn thương Tạ Huyền.

Điều này chứng tỏ kẻ chủ mưu chỉ muốn mạng của ta, còn mạng của Tạ Huyền, hắn không dám gánh.

Thế là ta càng chiến đấu càng thuận lợi, dùng Tạ Huyền như một cây giáo dài mà vung vẩy.

Tạ Huyền: “Thuần Hiếu… Ta muốn nôn rồi.”

Ta hét lên: “Nôn lên người chúng nó đi!”

Ám sát nhân: “Ngươi không tuân võ đạo!!”

Ta vốn võ công cao, lại thêm kinh nghiệm dày dặn, chỉ trong chốc lát đã giết được vài chục tên.

Đám ám sát nhân thấy vậy đã có dấu hiệu rút lui, nhưng tên đứng đầu lại cất tiếng huýt sáo sắc bén, không lâu sau, lại có vài chục tên khác lao đến.

Chết tiệt!

Mặc dù ta có thể đánh một chọi trăm, nhưng nếu thật sự có một trăm người, ta còn không chạy sao? Thật ngốc!

Dùng một chiêu bụi đất do Tạ Huyền tung lên làm mờ mắt bọn chúng, ta dẫn theo Tạ Huyền lao lên núi.

Trên núi rừng rậm, chỉ cần ta ẩn nấp cẩn thận, không ai có thể tìm ra được.

Đám ám sát nhân đã mất thế chủ động, chỉ cần có quân tiếp viện, chúng sẽ không còn khả năng phản kháng.

12

Ta và Tạ Huyền tìm được một cửa hang khuất lấp trong núi, vạch đám cây dại ra rồi chui vào.

Cuối cùng cũng tạm thời thoát khỏi hiểm cảnh.

Tạ Huyền lần đầu gặp cảnh chật vật thế này, phải ngồi nghỉ một lúc mới hoàn hồn lại:“Đám người kia chắc nhất thời chưa tìm ra chúng ta đâu nhỉ? Tiếc là không bắt được tên nào tra khảo cho rõ!”

Hắn mà còn nghĩ được chuyện đó thật là giỏi.

Ta thở dài một hơi: “Đánh hụt một chiêu, nhiệm vụ coi như thất bại.”

Chỉ là… không ai dám đảm bảo, bọn chúng sẽ không quay lại ra tay lần nữa.

Tạ Huyền lo lắng nói: “Thuần Hiếu, rốt cuộc là ai phái người tới? Nàng có manh mối gì không?”

Ta nghĩ một lúc, thở dài:“Mười hai năm chinh chiến, tay ta dính đầy máu tươi, kẻ thù cũng kết không ít.”

“Không chỉ người Tây Lương căm ghét ta, mà trong triều cũng không thiếu kẻ hận ta thấu xương.”

Năm kia, ta từng giết một tên quan giám lương tham ô, mà hắn lại là con trai út được yêu quý nhất của Triệu Quốc công.

Từ đó, Triệu Quốc công hận ta thấu xương.

Năm ngoái, em vợ của Phiêu Kỵ tướng quân đảm nhiệm chức vụ trong doanh trại Lương Châu của ta, nhưng y không nghe hiệu lệnh, hành sự lỗ mãng, ta đành phải xử tử để ổn định quân tâm.

Những kẻ có thế lực lớn như vậy, ta giết không ít.

Nhưng ta chưa từng hối hận.

Vì chẳng có kẻ nào chết oan!

Tạ Huyền ngơ ngác nhìn ta, không nói nên lời.

Ta khẽ cười một tiếng: “Yên tâm, mục tiêu của bọn chúng là ta, sẽ không liên lụy đến chàng, cũng không dám liên lụy.”

Nếu giết hoàng tử, thì chuyện sẽ lớn đến mức Hoàng thượng cũng phải ra mặt thanh trừng.

Tạ Huyền có chút giận, nghiêm giọng nói:“Ta sao có thể yên tâm! Nàng và ta là vợ chồng một thể, nàng mà có chuyện gì, ta biết phải làm sao! Ta tuy không bằng nàng, nhưng ta là trượng phu của nàng, ta sẽ cố hết sức bảo vệ nàng!”

“Cho dù nàng thấy ta vô dụng, ta cũng muốn cùng nàng sống chết có nhau!”

Từ sau khi thành thân, đây là lần đầu tiên Tạ Huyền nghiêm khắc nói chuyện với ta như vậy.

Hắn dùng lời sắc bén nhất… để nói những điều dịu dàng nhất.

Ta mắt đỏ lên, ôm hắn nói:“Chàng rất có ích. Ai dám nói chàng vô dụng, ta giết kẻ đó.”

“Còn nhớ năm kia, chiến sự với Tây Lương giằng co không dứt, trong triều dấy lên nhiều lời đồn đại, không ít người đề nghị triều đình rút quân đổi tướng… Ta tuy được Hoàng thượng đích thân đề bạt, nhưng không chịu nổi miệng lưỡi thiên hạ, tiếng xấu truyền mãi cũng hóa thật. Lúc đó Hoàng thượng do dự, từng hỏi qua mấy vị hoàng tử nên xử lý thế nào.”

Lúc đó, ta vừa phải đối đầu với thiết kỵ Tây Lương, vừa phải đề phòng đao kiếm trong bóng tối từ chính phe mình, toàn thân như bị mài mòn.

Chỉ có mỗi Tạ Huyền trong đám hoàng tử là kiên quyết đứng về phía ta.

“Họ phụ hoàng, dùng người thì không nghi, đã nghi thì đừng dùng. Kỷ Thuần Hiếu tuy còn trẻ, nhưng nhi thần tin rằng, hắn nhất định không phụ kỳ vọng, sẽ đánh bại Tây Lương!”

Ta nghe xong, liền ghi lòng tạc dạ.

Sau đó ta đại thắng trở về kinh, liền nghe tin được ban hôn. Khi ấy, ta thật lòng rất vui.

Kỳ thực ta có rất nhiều cách để từ chối hôn sự đó, nhưng ta không muốn bỏ lỡ Tạ Huyền.

Tạ Huyền kinh ngạc: “Nàng… nàng biết chuyện này ư?”

Ta mỉm cười, hôn nhẹ lên má hắn một cái.

Nếu tin tức của ta mà không linh thông, sao có thể đi đến ngày hôm nay?

Chương trước Chương tiếp
Loading...