Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vừa Xuyên Qua Đã Gặp Đại Hạn
3
Thẩm Nam Trúc cũng đứng ra phụ họa, “Nói rất đúng! Công pháp của Hợp Hoan Tông dùng âm dưỡng dương hoặc dùng dương dưỡng âm, thật sự đê tiện, không hợp khí chất chính phái. Nên loại trừ, để làm gương cảnh tỉnh!”
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức vang lên tiếng hưởng ứng tích cực.
Ta kinh ngạc không thôi, cái quyết định này sao mà qua loa thế?!
Hợp Hoan Tông lập phái đã lâu, tuy luôn có khen có chê, nhưng cũng chưa tới mức đáng bị xử lý thế này.
Ta vội nhìn sang Mục Khinh Châu, nhưng thấy sắc mặt hắn không chút gợn sóng, nhàn nhạt như gió mây, chẳng hề để tâm.
Ngược lại Khang trưởng lão bước ra nói:
“Phì! Một lũ đạo mạo giả tạo, năm xưa cầu xin chúng ta Hợp Hoan Tông song tu thì cúi đầu còn thấp hơn ai hết, giờ thấy chúng ta mạnh lên lại hoảng sợ?”
Chưởng môn phái Thiên Nhất giận dữ: “Nói bậy! Nếu không phải ngươi là yêu nữ cố tình dụ dỗ, đệ tử của ta sao có thể phá giới làm ra chuyện ô uế?!”
Ta đảo mắt tìm trong đám người, không thấy nam tử từng ở bên Khang trưởng lão.
Thật buồn cười, nếu thực sự sai, thì cả hai cùng sai, cớ gì chỉ nữ nhân là bị ném đá?
Khang trưởng lão lạnh lùng cười ba tiếng, “Tốt tốt tốt, miệng thì luôn nói trục xuất trục xuất, cứ như Hợp Hoan Tông chúng ta còn ham danh chính phái lắm vậy.”
Nói xong liền hất tay áo, một luồng khí mạnh từ đầu ngón tay vạch ra, cắt đứt một mảnh vạt áo.
“Cổ nhân có chuyện cắt áo đoạn nghĩa, hôm nay ta thay mặt tông chủ lập thệ! Hợp Hoan Tông ta, từ nay về sau, cùng cái gọi là chính phái, không đội trời chung!”
Ta ngây ra, ta hóa đá tại chỗ!
Gì cơ?
Hợp Hoan Tông không còn là chính phái… chẳng phải là thành ma giáo rồi sao?!
Ta đảo mắt nhìn quanh, ngoài tông chủ vẫn giữ vẻ mặt “không quan tâm” như thường, những đệ tử khác đều đồng loạt “Phì! Bị trục xuất thì sao, ai thèm!”
Bỗng nhiên có một cảm giác vô lực dâng lên trong lòng, như thể có một thế lực vô hình nào đó đang chỉnh lại vận mệnh theo nguyên tác.
Vòng đi vòng lại, ta – kẻ bị gọi là “người ma giáo” – cuối cùng vẫn không tránh khỏi kết cục bị giết?
Về đến tông môn, ta chán nản suốt ba ngày, đến ngày thứ ba thì nhận được một bức thư.
Trên thư viết: “Dám quyến rũ ca ca Nam Trúc, ngươi có trốn đến chân trời góc bể, ta cũng không buông tha ngươi!”
Người sao chữ vậy, từng chữ như dao đâm vào tim!
Nhìn tiến độ tâm pháp mới có 2.5%… xem ra dựa vào mình là không được rồi, phải ôm cái đùi nào đó thôi.
Người ngoài tông thì đừng mơ, ai cũng sợ dây dưa với “ma giáo”, chỉ có thể xuống tay từ nội bộ tông môn.
Ta cố nhớ lại nguyên tác, phần miêu tả về Hợp Hoan Tông không nhiều, chỉ có chút nhắc tới Khang trưởng lão phong tình và tứ trưởng lão Ngô Thâm đạo mạo mà thôi.
Ngươi hỏi tông chủ Mục Khinh Châu?
Ta thấy điểm kỹ năng của hắn chắc dồn hết vào nhan sắc rồi, chứ nếu vừa đẹp lại vừa giỏi thì nguyên tác đã chẳng lơ đẹp hắn.
Giữ mạng là quan trọng, sáu trưởng lão trong tông môn, ta không định buông tha ai cả!
Ta kéo từng sư huynh sư tỷ hỏi sở thích của các trưởng lão, để tránh bị cho là nịnh hót, ta luôn chia ra hỏi.
Ví dụ, hỏi nhị trưởng lão thì tìm sư huynh A, hỏi tam trưởng lão thì tìm sư tỷ B.
Nhan sắc là vũ khí, ai bị ta giữ lại cũng đều mừng rỡ như bắt được vàng, hỏi gì nói nấy.
Nhưng nhan sắc cũng có phiền toái, sư huynh A và sư tỷ B vì không rõ ta hỏi ai, liền cãi nhau to.
Khiến ta chỉ dám len lén điều tra.
Có lẽ vì mỹ nhân hành sự lén lút thì không đáng ghét, mà lại mang vẻ ngượng ngùng đáng yêu, khiến người người lầm tưởng ta có tình ý với trưởng lão nào đó.
Hôm ấy, ta đang kéo một sư muội nép vào góc tường nói chuyện, thì nghe có người la lên phấn khích.
“Đánh nhau rồi, có người vì sư muội Vân Ninh mà đánh nhau rồi!”
“Ai đánh nhau vậy?!”
“Ngũ Trưởng lão và Lục trưởng lão đánh nhau rồi! Mau mau, bên kia có bàn cá cược rồi, chúng ta cũng qua đặt kèo nào!”
Loại náo nhiệt này ta thích nhất, liền vội vàng chen qua.
Bên kia đánh nhau tưng bừng, bên này bàn cá cược cũng đông như trẩy hội.
Ta muốn đặt cho Lục trưởng lão, dù sao Lục trưởng lão dùng thương, gọi là dài một tấc mạnh một tấc!
Quà ta chuẩn bị tặng cho Lục trưởng lão cũng đã xong xuôi rồi, chính là một cây thương tua đỏ, thất truyền đã lâu, lại có phù văn gia trì!
Kẻ hèn này chẳng qua chỉ là… tiện tay lấy từ tay cha tiện nghi của ta thôi!
Có người ham vui hỏi hai người vì sao đánh nhau…
Có người trả lời: “Nghe nói gần đây sư muội Vân Ninh đang dò hỏi chuyện của các trưởng lão, hai vị này đều cho rằng nhận được sự ái mộ của sư muội Vân Ninh.”
“Chỉ vậy thôi á? Môn phái Hợp Hoan của chúng ta không phải vốn giỏi chơi đùa tình cảm người khác sao?”
“Thế thì ngươi không hiểu rồi, sư muội Vân Ninh là đệ nhất mỹ nhân, không phải người ta vẫn nói hồng nhan họa thủy đấy sao?”
Ta vội lấy tay áo che mặt, sợ bị người nhận ra. Đúng là chiếc ngọc bội ta dùng để đặt cược lần trước.
“Có phải ngươi không biết, ngọc bội trong môn phái đều có dấu hiệu riêng sao?”
Dĩ nhiên là ta biết rồi, chẳng vậy thì lúc nhận thưởng lấy gì làm bằng chứng?
Chỉ là không ngờ ngọc bội lại rơi vào tay ngươi…
Thấy ta không nói lời nào, hắn lại nói: “Nghe đệ tử làm nhà cái nói, ngươi cược cho lục trưởng lão, ngươi thích ông ta?”
Ta??? Hả??
Ta đặt cược ông ta thắng thì thành ra là ta thích ông ta rồi à?
Hắn ném lại ngọc bội cho ta: “Ván cược đó là cược ngươi thích ai.”
Ta… tuyệt thật!
Đánh nhau thì đánh, cược không phải ai thắng, mà là kiểu bát quái này, ai mà ngờ cho nổi.
Sáu vị trưởng lão của Hợp Hoan Tông, đã có hai vị là đi đường cụt rồi.
May mà còn bốn người, chỉ cần ta ôm chặt cái đùi nào đó, “cứu mạng ta” chắc cũng có bảy tám phần chắc chắn.
Ngoài sơn môn bỗng truyền đến tin tức, rằng người tình của Khang trưởng lão – người của phái Thiên Nhất – dù đã bị phạt cấm túc nhưng vẫn không chịu hối cải, còn làm ầm lên đòi phản bội sư môn, muốn cùng Khang trưởng lão “một đời một đôi người”!
Chưởng môn của bọn họ tức đến mức tại chỗ đập nát mấy cái bàn, lật luôn hai tòa đại điện.
Hiện đang khắp nơi phát thiếp anh hùng, kêu gọi người có chí tấn công Hợp Hoan Tông!
Trời ơi mẹ ơi!
Tin tức này làm ta kinh hồn bạt vía, cái gì mà tiến triển nhanh đến vậy?!
Cái “lực lượng quy tắc” này có phải nhất định phải lấy mạng chó của ta mới hài lòng à?!
Ta cuống cuồng chạy đi tìm Khang trưởng lão.
Từ khi từ phái Thiên Nhất trở về, Khang trưởng lão thường ru rú trong viện mình, khi ta đến, nàng đang ngồi dưới tán đào, một mình uống rượu.
Thấy ta, nàng còn vẫy tay gọi: “Yo, tiểu Ninh nhi đến rồi à? Mau lại uống một chén?”
Lòng ta bỗng chùng xuống, hỏi thế gian tình là gì mà khiến người ta tổn thương sâu sắc đến vậy… Nhìn vị Khang trưởng lão từng tự do phóng khoáng nay buồn đến mức… buồn đến mức…
Ừm… hai má ửng hồng, say lảo đảo, cười tủm tỉm, nhìn cũng xinh ra phết, có điều chẳng thấy chút buồn nào cả.
Ta đem chuyện nghe được kể hết một lượt.
Khang trưởng lão thản nhiên phẩy tay: “Sợ cái gì? Đánh thì đánh, Hợp Hoan Tông ta sợ bọn họ chắc?”
Ta… không phải, nàng lấy đâu ra tự tin vậy?
Đến lúc đó, chỉ cần tụ tập ba năm môn phái, Hợp Hoan Tông ta có đánh lại nổi một hiệp không?
Không rõ là Khang trưởng lão quá to gan hay là say quá rồi, ta lại khuyên vài câu, mong nàng chịu đi khuyên người tình kia một tiếng, tập trung tu luyện cho yên ổn, đừng để phái Thiên Nhất gây thêm chuyện nữa.
Nàng lại nhìn ta đầy sâu xa: “Tiểu Ninh nhi vẫn chưa có người trong lòng đúng không? Chữ ‘tình’ này, có thể khiến người ta có dũng khí tiến về phía trước. Ta thà để hắn tự đâm đầu đến máu chảy đầu rơi, cũng không muốn đâm dao vào tim hắn.”
Ai nói ta không có người trong lòng?
Người trong lòng ta là vị anh hùng cưỡi mây ngũ sắc, đến cứu ta giữa lúc hiểm nguy.
Thấy khuyên không nổi, ta chuẩn bị cáo từ, Khang trưởng lão lắc lắc bình rượu trong tay: “Thật không uống một hớp? Đây là rượu đào do tông chủ cất giữ, ta cực khổ lắm mới trộm được một bình đấy.”
Không uống không uống, lúc này kẻ địch trước mặt, ai còn tâm trạng mà uống rượu?!
Ta nếm thử một ngụm.
Húp húp.
Húp húp húp.
Sáng hôm sau tỉnh rượu, đầu đau như búa bổ.
Ta ôm đầu rên rỉ, liếc mắt thấy Mục Khinh Châu đang ở trong phòng, giật cả mình mà bật dậy.
Dạo này ta bận rộn dò hỏi tin tức, kết giao lòng người, mấy hôm rồi chưa gặp hắn.
Mục Khinh Châu vẫn như trước, vốn đã đẹp đến mức vượt ngoài tưởng tượng, mặt lại chẳng có biểu cảm gì, hai cái cộng lại, nhìn cứ như tượng điêu khắc.
“Hình như gần đây ngươi rất thân với các vị trưởng lão?”
“Đều là đồng môn, lại là trưởng bối, ta thân cận một chút cũng đâu có gì không ổn?”
“Không thân cận với sư phụ mình, lại đi ve vãn sư phụ người khác làm gì. Hơn nữa gần đây ngươi lười biếng trong tu luyện tâm pháp.”
Ta liếc nhìn tiến độ tâm pháp hiện tại là 3%… ta cũng muốn tu luyện chứ, nhưng ta chẳng qua chỉ là một vai phụ thôi mà.
Ta đâu có thiên phú dị bẩm gân cốt kỳ lạ như nhân vật chính, tu luyện cái là “rắc rắc” tăng cảnh giới.
Cũng chẳng có hào quang chủ nhân vật luyện tuyệt thế tâm pháp, có thể một mình địch trăm người.
Tu kiểu gì cũng không giữ nổi cái mạng này!
“Đệ tử biết sai rồi, đệ tử nhất định sẽ sửa!”
Mục Khinh Châu đối với thái độ của ta xem ra cũng khá hài lòng, phất tay áo bỏ đi.
Lúc đi còn chỉ vào bình rượu trên bàn nói: “Nghe nói ngươi thích uống, để lại cho ngươi mấy hũ.”
Ta liếc nhìn, trên bàn bày ra bảy tám hũ đào hoa tửu.
Tốt ghê, hào phóng phết!
Ta mang ba hũ tặng Khang trưởng lão, giữa tiếng “Tiểu Ninh nhi ngoan ngoãn quá” của nàng, cùng nàng thổi phồng chém gió, định dụ dỗ nàng kết nghĩa kim lan.
Nhưng rõ ràng ba hũ rượu là chưa đủ, Khang trưởng lão phất tay nói: “Giới tu tiên chúng ta không chơi mấy trò này.”
Được rồi, kế hoạch thất bại.
Ta lại mang ba hũ nữa đến tìm tứ trưởng lão Ngô Thâm.
Nói đến Ngô Thâm, cũng là một nhân vật, nổi tiếng khí chất quân tử.
Toàn thân mang phong thái thư sinh, không biết đã làm bao nữ tu rung động tâm hồn.
Ta tìm được hắn thì thấy hắn đang thổi sáo bên hồ.
Trời xanh nước biếc, liễu rủ đong đưa.
Thân hình cao ráo, khí độ đoan trang.
Ta bất giác rơm rớm nước mắt, nghĩ thầm cảnh đẹp thế này không biết còn được ngắm mấy lần?
Hu hu hu… ta đẹp thế này, không thể chết được.
Ta giả vờ muốn đưa cho hắn đào hoa tửu, hắn lại xua tay: “Không công không nhận lộc, đây lại là đào hoa tửu mà tông chủ yêu thích nhất.”
Ta nghĩ nghĩ, dùng đồ của người khác đi tặng quà, có vẻ hơi thiếu thành ý.
Ta lục túi càn khôn một chút, lấy ra một cây sáo dài toàn thân xanh biếc trong suốt.
Cái này tốt nha, cha tiện nghi của ta không biết cướp bóc từ đâu về một đống thiên tài địa bảo, giống như cây thương đỏ vốn định tặng Lục trưởng lão kia, món nào cũng có một câu chuyện “không thể không nhắc tới”.
Ngô Thâm vừa thấy cây sáo, mắt sáng rực lên.
“Thứ này… thứ này sao có thể nhận được đây?”
Ta giả vờ khách khí: “Đều là đồng môn, ta lại là hậu bối, sau này không tránh được nhờ trưởng lão chiếu cố. Một món phàm vật thì tính là gì?”
Đang nói thì khóe mắt ta thoáng thấy một bóng trắng, quay đầu nhìn thì thấy Mục Khinh Châu đứng dưới gốc đào cách hơn mười mét.
Ta không để ý hắn, lại vội vàng vỗ mông ngựa Ngô Thâm: “Hơn nữa cây sáo này ở chỗ ta thì thật phí của trời, chỉ có vào tay người như ngài mới phát huy được giá trị lớn nhất.”
Ta thề, ta chưa từng nở nụ cười nào nịnh nọt đến vậy.