Vừa Xuyên Qua Đã Gặp Đại Hạn

6



Thẩm Nam Trúc bước lên, “Nghe đồn Mục tông chủ ngày xưa cũng là người kinh tài tuyệt diễm, người ta không ít lần mang ta ra so với ngươi. Nay hậu bối có duyên gặp mặt, nhân cơ hội so tài một phen.”

Ta móc tai, nghi ngờ mình nghe nhầm.

Hắn vừa rồi nói Mục Khinh Châu? Kinh tài tuyệt diễm?

Hai người rất nhanh đã giao chiến, Thẩm Nam Trúc quả không hổ là con cưng của tác giả, mới chỉ bấy nhiêu ngày mà tu vi đã vượt xa chưởng môn Thiên Nhất phái.

Nếu không phải Mục Khinh Châu vẫn luôn đánh ngang tay với hắn, ta thậm chí đã tưởng Thẩm Nam Trúc là thiên hạ đệ nhất rồi!

 
Còn bên phía Mục Khinh Châu, bạch y thắng tuyết, tóc đen môi đỏ.

Từng chiêu từng thức tựa mây trôi nước chảy, nhẹ nhàng như không.

Thật đúng là, nhẹ tựa hồng nhạn kinh hoảng, uyển chuyển như rồng bơi giữa mây trời.

Ta ngẩn người.

Lúc này mới chậm chạp nhận ra, thì ra Mục Khinh Châu làm tông chủ Hợp Hoan Tông, không chỉ nhờ gương mặt đẹp.

Bao lâu nay, ta ôm nhầm đùi rồi sao?!

Tiếng hò reo xung quanh càng lúc càng lớn, như tiếng chuông cảnh tỉnh đánh thẳng vào lòng, ta chợt hiểu ra tất cả!

Chẳng trách từ trên xuống dưới trong tông môn không ai xem “ma giáo”, “thảo phạt” là chuyện to tát, hóa ra là do Mục Khinh Châu cho họ niềm tin!

 
Thật ra ngẫm lại cũng có dấu hiệu, Khang trưởng lão từng nói: “Đánh thì đánh, chẳng phải đánh không lại”, trưởng lão Ngô Thâm từng nói: “Ngươi là đệ tử của tông chủ”, đến cả chính Mục Khinh Châu cũng từng nói: “Nhất định sẽ bảo vệ ngươi chu toàn”.

 
Chỉ là khi ấy ta đã định hình Mục Khinh Châu là kẻ “phế vật”, nên chẳng thèm để tâm.

Trong tuyệt cảnh tìm được đường sống, ta vui đến rơi nước mắt!

Ta đè nén niềm vui trong lòng, dù sao thắng bại vẫn chưa phân rõ.

Thẩm Nam Trúc đã không còn vẻ thong dong như trước, giờ sắc mặt hắn xám xịt, vừa ứng phó công kích của Mục Khinh Châu, vừa lén liếc sang nơi khác.

 
Ta cũng định xem hắn đang nhìn cái gì, ai ngờ vừa khéo phát hiện Tiêu Trúc Lục không biết từ lúc nào đã lén lút rời khỏi trận, đang lầm lũi tiến về phía ta!

Ta hoảng hốt nhảy ra khỏi đám đệ tử ngoại môn, chạy thẳng tới chỗ các trưởng lão.

Tiếng roi xé gió vang lên ngay bên tai! Nguy hiểm quá, suýt nữa là bị bắt!

Mấy vị trưởng lão tuy bị thương nhưng đối phó Tiêu Trúc Lục vẫn dư sức.

Phản đòn liền bắt được nàng.

Ta mừng quá, cầm lấy một thanh trường kiếm liền định kề cổ nàng!

Kết quả vừa tới gần, kiếm đã bị một lực phản chấn hất văng!

 
Nữ chính không hổ là nữ chính, thủ đoạn giữ mạng thật nhiều.

Bên kia bỗng vang lên một tiếng hô kinh hãi, ta lập tức quay đầu nhìn, chỉ thấy Thẩm Nam Trúc ôm ngực lui liền mấy bước, miệng phun máu, sắc mặt tái nhợt!

Là thắng rồi sao?!

Mục Khinh Châu đứng đó, tay chắp sau lưng, vẫn ung dung tự tại, bạch y như tuyết.

“AAAAA!!! Tông chủ uy vũ!!”

“Tông chủ lợi hại! Tông chủ thiên hạ vô địch!”

“Mau đánh bể đầu chó bọn chúng!”

“Tông chủ cứ yên tâm tung cánh, đệ tử nguyện theo suốt đời!”

Ta rơi nước mắt, Mục Khinh Châu thật là đại anh hùng, cứu ta một mạng chó!

Thẩm Nam Trúc là kẻ cầm đầu bên chính phái, kẻ cầm đầu đã thua, khí thế lập tức sa sút.

Cũng không còn ý định “huyết tẩy Hợp Hoan Tông” nữa.

Chỉ để lại một câu: “Sau này nhất định diệt trừ ma giáo các ngươi” rồi vội vã rút lui.

Nhìn dòng người rút đi, tâm trạng ta sau bao lần thăng trầm lại dâng lên chút mơ hồ.

Ta nhìn Mục Khinh Châu đang bị bao vây bởi đám đông, lại nhìn lá phù dịch chuyển trong tay.

Chạy cái gì mà chạy? Tất nhiên là phải ôm chặt đùi vàng rồi!

Chỉ cần Mục Khinh Châu còn, mạng nhỏ của ta vẫn còn sống khỏe!

Ta quay về phòng lục ra bình đào hoa tửu hắn từng tặng, lại thay một bộ xiêm y mới, trang điểm kỹ càng.

Yểu điệu bước đến tìm Mục Khinh Châu.

Các trưởng lão bị thương đều đã được đưa về viện dưỡng thương, còn đám đệ tử không bị sao cả, ai nấy lại làm việc của mình.

Cả tông môn như chưa từng bị xâm lược, cứ như vừa tranh thủ thời gian đi xem trận đấu vậy.

Hầy! Nếu sớm biết Mục Khinh Châu lợi hại thế, ta đã chẳng phải lo lắng đến mức mọc cả mụn nước bên mép!

Ta bước vào viện của Mục Khinh Châu, thấy hắn vẫn đang chơi cờ một mình như trước.

“Sư tôn, đệ tử đặc biệt mang đến đào hoa tửu, chúc mừng sư tôn đại thắng!”

Hắn liếc xéo ta, “Sao, mấy trưởng lão đều đưa rồi, giờ mới đến lượt ta?”

Ta… thật nhớ dai, chẳng qua là lúc nịnh các trưởng lão bị bắt gặp thôi mà.

“Sao có thể, chẳng phải vì nghĩ sư tôn có rồi nên mới ưu tiên người khác.”

“Phạch”, Mục Khinh Châu đặt mạnh quân cờ lên bàn cờ, “Ta có rồi, thì đương nhiên phải xếp sau người khác? Ai cũng đưa, ta mới chẳng cần.”

Lời vừa dứt, cả hai ta đều sững lại.

Ta cảm thấy… sao có chút vị chua thế này?

Dù sao thì, vẫn phải dỗ cho xuôi cái đã.

“Đệ tử sai rồi, sau này có đồ tốt gì sẽ đưa sư tôn đầu tiên. Sư tôn là người quan trọng nhất, ai cũng không bằng sư tôn cả!”

 
Nói rồi ta liếc nhìn hắn, “Được không?”

Mục Khinh Châu “hừ” một tiếng, không tỏ rõ ý kiến.

Hắn đưa tay ném cho ta một món đồ!

Lại là túi càn khôn “của hồi môn” của ta.

“Trả ngươi.”

Ta nghĩ thầm, thế thì không ổn! Thế chẳng phải là hai bên không ai nợ ai sao! Vội vàng nhét lại vào tay hắn.

“Sư tôn cứ xem như đệ tử đã gả cho người rồi, cầm lấy đi!”

“Ai… ai muốn cưới ngươi?!”

Ta ??? Ngươi không đúng lắm thì phải.

Nhìn kỹ lại, thấy gương mặt Mục Khinh Châu nghiêm túc, mà vành tai lại hơi đỏ lên.

 

… Không phải chứ? Là cái ta đang nghĩ đó thật sao?

Lòng ta bỗng vui sướng, còn thấy có chút thỏa mãn là sao đây?

Hắn lại ném cho ta, “Hơn nữa, nữ tử xuất giá, của hồi môn cũng là tự mình giữ lấy.”

Ai chà, khó chiều thật, vừa tự luyến lại còn kiêu ngạo.

Nhưng người ta là mỹ nam ta yêu mà cũng là đùi vàng giữ mạng! Hai điều tốt trong một, dù có là xương khó gặm thì cũng phải nhai!

Ta dịch đến bên cạnh hắn, kéo tay áo hắn hỏi: “Sư tôn còn nhớ câu cuối trong lời thề bái sư không?”

Vành tai hồng đã tan, hắn lại trở về bộ dáng lạnh lùng dửng dưng kia.

“Tất nhiên là nhớ, sư đồ đồng tâm, cùng đi cùng về.”

“Vậy là nói rồi đó nhé, sư đồ đồng tâm, cùng đi cùng về!”

 
Mục Khinh Châu không hiểu gì, nhưng vẫn nhẹ nhàng đáp lại một tiếng.

“Ừm.”

Nụ cười trên mặt ta không sao kìm lại được.

Mỹ nhân sư tôn à, đợi đấy nhé, ta sẽ cưa đổ người sớm thôi!

-HẾT-

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

VU THI THUY

Vietcombank 1051013169

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Chương trước
Loading...