Ảnh Đế Mất Trí Và Hợp Đồng Hôn Nhân

2



4

Trong phòng bệnh, ba cặp mắt trợn tròn nhìn nhau, không khí lúng túng đến cực điểm.

Tống Hạc Châu như vừa sực tỉnh, nhận ra mình vừa nói gì, hai tay ôm mặt, kéo chăn trùm lên đầu như con đà điểu trốn tránh thực tại.

Tống Chỉ Nhiên hoàn toàn cạn lời.

Cô ấy giật mạnh cánh tủ cạnh giường bệnh, lôi ra một quyển sổ đỏ rồi ném thẳng vào mặt anh trai:

“Tôi chịu hết nổi rồi! Anh tự lo cái mớ hỗn độn này đi!”

Xoay người đùng đùng bỏ ra ngoài.

Tống Hạc Châu cúi xuống nhặt quyển sổ đỏ, là giấy chứng nhận kết hôn của tôi và anh ta, nhìn hơi cũ kỹ, mép giấy còn vương vết máu khô, hình thẻ của tôi bị lem nhem chẳng rõ mặt.

Anh ta vuốt ve tấm ảnh, ánh mắt từ hoảng hốt dần dần mở to, khẽ thì thầm gọi tên tôi, ngẩng đầu xác nhận:

“Lâm Uẩn Ninh… là… là em thật sao?”

Tôi mỉm cười gật đầu:

“Hàng thật, không phải hàng nhái.”

Tôi còn lấy cả căn cước công dân ra đối chiếu, thông tin trùng khớp từ đầu đến cuối.

Sắc mặt anh ta lập tức trở nên lúng túng, mím môi, lắp bắp hỏi:

“Em… đến từ bao giờ vậy? Mấy lời vừa nãy… em nghe được bao nhiêu rồi?”

Tôi cười mà không đáp.

Anh ta cuống lên:

“Xin lỗi mà… anh không cố ý nói xấu em đâu… anh cứ tưởng con bé nó bày trò chọc anh…”

“Vợ ơi đừng giận anh nhé?”

Một tiếng “vợ ơi” thốt ra, da gà tôi nổi hết lên.

Bình thường anh ta chỉ gọi tôi bằng cả họ tên, ngoại trừ trên giường đôi lần…

Anh ta còn định nhào tới ôm tôi, tôi vội giơ tay ngăn lại:

“Chuyện đó không quan trọng. Anh có đói không? Ăn chút cháo trước đi.”

Thuận lợi đổi chủ đề.

Tống Hạc Châu bẽn lẽn nhận lấy bát đũa, cười đến cong cả mắt:

“Còn nấu cháo cho anh nữa, vợ thật tốt với anh quá đi~”

Tôi: “….”

Ba mươi tuổi mà mất trí nhớ xong bỗng hóa thành chú cún con, vừa ngọt ngào vừa biết nũng nịu.

Nhìn cái bản mặt ngây thơ này, thật chẳng tưởng tượng nổi trước kia từng được gọi là “tổng tài lạnh lùng” trong giới.

Tôi bất giác dịu giọng:

“Không phải em nấu đâu, dì Vương nấu đó. Anh bảo em là hung thần nhà bếp, không được bén mảng vào bếp, em rất ngoan mà.”

Anh ta ngẩn ra.

Tôi múc một bát cháo đặt trước mặt anh ta:

“Trước đây rảnh rỗi đều là anh vào bếp, em chỉ có ăn rồi khen thôi.”

Thực ra là tôi chém gió.

Chúng tôi ngồi ăn chung được vài lần, không cãi nhau quá hai phút đã là kỳ tích rồi.

Anh ta chưa từng vì tôi nấu một bữa cơm.

Có khi Hứa Vận thì được.

Còn tôi — vợ bí mật, xin miễn bàn.

Nghe tôi khen, mắt anh ta sáng bừng lên:

“Thế… em thấy tay nghề của anh có ngon không?”

Tôi chẳng suy nghĩ gì, tiện miệng đáp:

“Khá ổn mà.”

Bất ngờ, anh ta cúi gằm, giọng gấp gáp:

“Nhưng mà… chẳng phải em và anh định tháng sau ly hôn sao? Có phải anh làm gì không tốt, chọc giận em à?”

Tôi nở nụ cười lạnh:

“Tống Hạc Châu, người đòi ly hôn… là anh.”

5

Không gian phòng bệnh chợt tĩnh lặng.

Chưa đầy một giây sau, biểu cảm của Tống Hạc Châu như sụp đổ từng mảnh:

“Em tốt thế này, anh sao có thể đòi ly hôn chứ?”

“Tuy không nhớ gì về em, nhưng ngay lần đầu gặp em, anh đã thích rồi. Nhất định trước kia anh cũng rất thích em!”

Tôi cười khẽ, không nói gì.

Ừ thì… chắc thích cái mặt này thôi.

“Nhất định là anh bị ma làm, anh hối hận rồi! Vợ ơi, mình đừng ly hôn được không?”

Anh ta ôm lấy eo tôi, dụi mặt vào bụng tôi, nghẹn ngào khẩn thiết:

“Anh sai rồi… đừng bỏ anh được không…”

Nhưng tôi sao dám nói cho anh ta biết…

Người chủ động ly hôn, là anh ấy — vì phát hiện tôi bao nuôi trai bao bên ngoài.

6

Tôi cũng không rõ anh ta phát hiện từ bao giờ.

Chỉ nhớ một hôm, anh ta đột ngột đưa tôi tờ đơn ly hôn đã ký sẵn:

“Em đã thích hắn như vậy, vậy ly hôn đi, anh thả tự do cho em.”

Tôi ngây ra như phỗng, men rượu lập tức bay sạch.

Còn chưa kịp hỏi rõ “hắn” là ai, anh ta đã kéo vali bỏ đi.

Hôm sau tôi mới biết qua hot search, anh ta ngay trong đêm đã bay đến phim trường.

Tôi mất ngủ mấy đêm, cứ tự vấn mình…

Có phải tôi sơ suất quá lộ liễu? Có nên xin lỗi trước?

Nhưng nghĩ kỹ lại… tôi có gì sai?

Anh ta mãi chấp niệm “bạch nguyệt quang”, tôi cũng có quyền tìm cho mình một lối thoát.

Năm đó anh ta vì Hứa Vận chạy sang nước ngoài, cả giới giải trí rùm beng.

“Trai tài gái sắc, trời sinh một đôi”, fans coi họ như cặp đôi quốc dân.

Trên mạng nhan nhản ảnh cưới P-shop của hai người, anh ta chưa từng phản bác.

Chúng tôi cưới nhau ba năm, ảnh chụp chung từng bị chụp không ít.

Nhưng ảnh nào cũng bị anh ta đè ép xử lý sạch sẽ.

Ngay cả sự kiện công khai cũng tránh đứng cạnh tôi như tránh tà, chỉ vì… không muốn dính scandal kết hôn.

Anh ta mất trí nhớ, tìm tòi khắp mạng cũng chẳng ra nổi tấm hình nào có tôi bên cạnh.

Tôi từng không cam lòng.

Tại sao anh ta muốn cưới thì cưới, muốn ly hôn thì ly hôn?

Tại sao chỉ có tôi ngu ngốc rung động sau bao năm?

Mỗi lần tôi bị dính tin đồn, anh ta chỉ hờ hững “ồ” một tiếng.

Không tức giận, không ghen, chẳng thèm để tâm…

Nên tôi thích anh ta, chỉ càng thấy mình nực cười.

Giữa đêm khuya yên tĩnh, tôi từng tự hỏi…

Anh ta thì thầm “bé cưng” trên giường, thật ra đang gọi ai?

Hứa Vận nơi chân trời xa xăm, hay là tôi — cô vợ vô hình này?

Cuộc hôn nhân này, với anh ta… có nghĩa lý gì không?

Còn tôi… có nghĩa lý gì với anh ta không?

7

May mà sau khi Tống Hạc Châu mất trí nhớ, mọi chuyện trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Anh ta biến thành người siêu dính người.

Cứ tí là ôm lấy tôi làm nũng:

“Vợ ơi, đầu anh đau quá…”

Kèm thêm cái băng quấn trên trán, nhìn anh ta giờ y như phiên bản chồng ngoan dễ thương, mong manh dễ vỡ.

Tôi: “….”

Người mà trước kia chỉ cần nghe tên tôi là nhíu mày, giờ thì “vợ ơi vợ ơi” gọi cả ngày không chán.

Bỗng anh ta nắm lấy tay tôi:

“Vợ ơi, nhẫn cưới của chúng mình đâu rồi? Sao em không đeo?”

Anh ta vứt luôn vào thùng rác còn gì, tôi đeo làm gì nữa.

“Chẳng lẽ… anh keo kiệt đến mức không mua nổi nhẫn cưới cho em sao?”

Mặt anh ta biến sắc, tái mét luôn:

“Có phải vì thế em mới đòi ly hôn với anh không?”

Sao tôi giờ mới phát hiện, trí tưởng tượng của anh ta phong phú vậy chứ?

Anh ta sốt sắng lật chăn chuẩn bị xuống giường:

“Không được! Anh phải bù đắp ngay lập tức!”

Tôi vội giữ lại:

“Đợi đã… không cần đâu!”

Đúng lúc bác sĩ tới khám, cứu tôi một bàn thua trông thấy.

Tống Hạc Châu ngoan ngoãn nằm yên để bác sĩ kiểm tra.

Bác sĩ nói:

“Chân tay không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ có vết trầy và chấn động nhẹ ở đầu. Mất trí nhớ chỉ là tạm thời, sau này sẽ dần hồi phục.”

“Nhưng mất bao lâu thì chưa chắc chắn được, người nhà nên chuẩn bị tâm lý.”

Bác sĩ đi rồi, Tống Hạc Châu ngồi ôm gối, co ro trong góc giường như trời sắp sập tới nơi.

Tôi đứng ở cửa sổ gọi điện báo cáo tình hình cho người nhà, sắp xếp công việc online cho tuần tới.

Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, anh ta lặng thinh nhìn tôi nửa tiếng.

Tôi xoay người, thở dài:

“Nhìn cái gì đấy?”

Anh ta nắm chặt góc chăn, khuôn mặt đẹp đẽ mong manh như chồng nhỏ yếu ớt:

“Vợ… nếu anh cả đời không nhớ ra thì… em sẽ bỏ anh phải không?”

Không. Tôi cầu còn không được đây này. Anh mà nhớ ra, người thảm đầu tiên chính là thằng nhỏ của tôi.

Tôi thản nhiên hỏi:

“Sao anh lại nghĩ vậy?”

Anh ta nghiêng đầu:

“Anh đọc lịch sử chat, hai vợ chồng cả tháng chẳng nói được mấy câu… có phải bọn mình đang chiến tranh lạnh không?”

Tôi nói:

“Anh đi đóng phim, em đi làm, ít nói chuyện cũng bình thường mà.”

Anh ta cắn môi:

“Xạo… anh thấy em gọi điện cả tiếng, nhắn tin với người khác thì vui vẻ lắm…”

Tôi khựng lại, tim giật thon thót. Không lẽ anh ta lại mò được gì rồi?

Ánh mắt anh ta vô cùng đáng thương:

“Nếu trước kia anh từng làm em giận… anh xin lỗi có được không? Anh đang cố gắng nhớ lại đây, nhưng đau đầu lắm… em có thể cho anh thêm chút thời gian không?”

Tôi mỉm cười, vỗ về:

“Ừ, anh từ từ nhớ, đừng ép bản thân quá, nghỉ ngơi quan trọng hơn.”

Anh ta kéo tay tôi, dụi mặt vào lòng tôi:

“Vậy… em hứa mấy ngày này chỉ quan tâm mỗi mình anh được không?”

Tôi không còn cách nào khác, chỉ đành gật đầu.

Anh ta vui ra mặt, cầm điện thoại lướt luôn mấy tạp chí trang sức, liên tục hỏi:

“Vợ ơi, cái này có đẹp không?”

Tôi: …

Thẩm mĩ không thay đổi sau khi mất trí nhớ, vẫn quê mùa, khoa trương, đắt đỏ y chang cũ.

Nhẫn cưới đính viên kim cương hồng to như trứng bồ câu, xung quanh còn đính thêm vàng ròng.

Quá xấu.

Tôi cố nặn ra nụ cười:

“Ừm… cũng đẹp.”

Anh ta nghe xong lập tức đặt hàng.

8

Ở bệnh viện đúng một tuần, Tống Hạc Châu cứ kêu muốn về nhà.

Về rồi lại bám dính tôi cả ngày, đòi kể chuyện yêu đương cầu hôn, chuyện cưới xin các kiểu.

Cực kỳ khó xử. So với scandal trong giới, chuyện này còn đau đầu hơn.

Ngoài vài chuyện không thể nói, giữa tôi với anh ta chẳng có gì gọi là “tình cảm đẹp đẽ” cả.

Mỗi lần anh ta chớp mắt hỏi, tôi đều mượn cớ bận việc để lẩn tránh.

Cho tới khi bị anh ta kéo lên giường, khóa lại rồi… hôn ngấu nghiến.

Anh ta còn tranh thủ sàm sỡ khi phòng bệnh không có ai.

Váy tôi bị anh ta lột tới tận đầu gối, rồi anh ta khựng lại:

“Trước đây anh có từng hôn em kiểu này chưa?”

Tôi nghĩ mãi mới nhớ ra, ngoài lần anh ta say rượu ra thì bình thường chẳng mấy khi quá giới hạn.

Tôi trả lời:

“Anh luôn dịu dàng với em.”

Dịu dàng… cũng là vô tình.

Anh ta cười nham hiểm:

“Nhưng bây giờ anh chỉ muốn cắn em thôi, phải làm sao đây?”

“Vợ ơi, chắc trước kia anh yêu em lắm, kiểu không có em là sống không nổi ấy.”

Tôi giật mình ngước nhìn đôi mắt sâu thẳm kia, không biết có nên nói sự thật không.

Anh ta thì thầm bên tai tôi:

“Anh chỉ muốn trói em trên giường cả ngày thôi.”

Tôi: …

Trước kia mỗi lần cùng nghỉ phép, anh ta đúng là không biết mệt.

Luôn như thể đang tìm kiếm thứ gì đó trên người tôi, quấn lấy tôi không dứt.

“Bảo bối khóc đẹp quá, khóc thêm chút nữa cho anh nhìn nhé?”

“Bảo bối, yêu anh không? Nói yêu anh đi.”

Tôi rất muốn trả lời, nhưng lại không phân biệt nổi anh yêu tôi… hay chỉ yêu cơ thể tôi.

Mỗi lần tôi không trả lời, anh ta đều làm tới cùng, tới khi tôi ngất xỉu.

“Bọn mình trước đây có… thường xuyên vậy không? Anh có làm em đau không?”

Anh ta cắn nhẹ lên xương quai xanh tôi.

Tôi đỏ mặt, khẽ đáp:

“Anh xấu tính lắm, toàn cố tình cắn em tỉnh ngủ, đau muốn chết.”

Tống Hạc Châu ngơ ngác:

“Xin lỗi… hôm nay anh sẽ nhẹ thôi, không để em đau nữa được không?”

Tôi lắp bắp:

“Nhưng… anh vẫn còn đang bệnh mà…”

Anh ta cười khẽ, cơ thể ép sát vào tôi:

“Chỗ này của anh có bệnh đâu.”

Tôi chỉ biết… chấp nhận số phận.

Trong lòng tôi thầm nghĩ: giá như anh ta mãi mãi không nhớ lại thì tốt biết bao.

Nhưng tôi không ngờ, chiều hôm đó, bệnh viện xuất hiện một vị khách không mời mà tới.

Hứa Vận… quay về rồi.

9

Vừa bước vào phòng bệnh, ai nấy đều sững sờ.

Hứa Vận nở nụ cười ôn hòa:

“Tôi tới muộn rồi sao? Mọi người dọn dẹp xong cả rồi, chuẩn bị xuất viện à?”

Ba mươi lăm tuổi, cô ta vẫn dịu dàng đoan trang, khí chất ngút ngàn, chẳng thấy dấu vết năm tháng.

Tôi gật đầu, lịch sự đáp vài câu cho có lệ.

Tống Hạc Châu lập tức buông tay tôi, nhận lấy bó hoa cẩm chướng cô ta đưa, dịu dàng bảo:

“Vào ngồi chơi đi.”

Cô ta không hề khách sáo, thong thả ngồi xuống ghế sofa:

“Nghe Nhiên Nhiên bảo anh bị ngã gãy chân, tôi giật mình quá, mua vé bay về ngay.”

Hai người bắt đầu trò chuyện rôm rả, không coi tôi ra gì.

“May mà anh không sao, nhưng nhìn anh gầy đi nhiều đó.”

“Có người chăm nên hồi phục nhanh.”

“Anh được chăm sóc tốt quá nhỉ.”

Tôi hoàn toàn bị họ bỏ quên.

Tai nghe thấy chữ “ly hôn”, tim tôi lỡ một nhịp.

“Rầm” — tôi đập mạnh vali lại, cố nặn nụ cười:

“Hai người nói chuyện tiếp nhé, tôi đi đóng viện phí.”

Tống Hạc Châu đứng dậy:

“Anh đi cùng em.”

Tôi vội vàng từ chối:

“Không cần!”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...