Ảnh Đế Mất Trí Và Hợp Đồng Hôn Nhân

3



Tôi mở cửa, cắm đầu chạy ra ngoài, anh ta không đuổi theo.

Tôi biết, có lẽ không lâu nữa thôi, tôi và anh ta sẽ gặp nhau ở cục dân chính.

Hứa Vận đã ly hôn, Tống Hạc Châu chắc chắn sẽ muốn quay về bên cô ta.

Cho dù ký ức của anh ta có khôi phục hay không…

Bạch nguyệt quang vẫn là bạch nguyệt quang.

Rồi anh ta sẽ cảm ơn tôi, cảm ơn tôi không níu kéo, cảm ơn tôi đã ly hôn để anh ta có cơ hội làm lại.

Tôi chạy vào toilet, nhìn vào gương thấy mắt mình đỏ hoe.

Lâm Uẩn Ninh… mày thật vô dụng.

Chuyện này… không phải mày đã sớm đoán được rồi sao?

Cho dù cả nhà họ Tống quý mày… thì đã sao?

Chồng mày… vốn dĩ không hề thích mày.

Xếp hàng nộp viện phí, tôi va phải một vòng ngực rắn chắc.

Ngẩng đầu lên theo bản năng:

“Xin lỗi, tôi… Ủa, Thẩm Cận?”

Một gương mặt điển trai tươi cười hiện ra:

“Chị à, em biết ngay chị ở đây!”

Không phải chứ… Sao cậu ta cũng vào được đây?

10

Tôi lập tức cứng đờ tại chỗ.

Đây là bệnh viện tư cao cấp, không có thẻ thân phận thì không dễ vào đâu.

Toàn bộ đám phóng viên đều bị Tống Chỉ Nhiên mua chuộc rồi, giờ muốn moi được tin này chắc chắn không dễ.

Một sinh viên nghèo như Thẩm Cận, sao lại biết mà mò tới đây?

Tôi vội kéo tay cậu ta, nép vào góc tường, vẻ mặt hoảng loạn:

“Sao em lại ở đây?”

Nhìn sắc mặt hồng hào của cậu ta, chắc chắn không phải tới khám bệnh.

Cậu ta vừa lo vừa vội:

“Em nghe người ta nói chị nhập viện, sợ quá nên thi xong liền chạy thẳng tới đây luôn, chị không sao chứ?”

Cậu ta xoay quanh tôi, soi tới soi lui.

Tôi quát khẽ:

“Dừng! Chị không sao! Nhưng em đang thi sao có thể bỏ thi chạy lung tung được? Lỡ trượt thì sao?”

Tôi bỏ năm trăm ngàn ra tài trợ cho cậu ta đấy, không thể để thi trượt được, nếu truyền ra ngoài, mặt mũi tôi để đâu.

Đúng vậy, Thẩm Cận chính là học sinh mà tôi tài trợ.

Gia cảnh cậu ta nghèo khó, cha mẹ là nông dân, chuyên ngành đạo diễn học phí cực kỳ đắt đỏ.

Tuy có đi làm thêm nhưng mấy thiết bị và vật tư quay phim vẫn thiếu.

Lần đầu tiên nhìn thấy tác phẩm của cậu ấy, tôi đã bị sự sáng tạo và tiềm năng thuyết phục, nên không do dự giúp đỡ.

Nhưng không hiểu sao đồn qua đồn lại, cậu ta thành “tiểu bạch kiểm” tôi bao nuôi.

Mà… đúng là cậu ta đủ tiêu chuẩn “tiểu bạch kiểm”.

Cậu ta còn bảo sau này muốn vào showbiz, che chở tôi, giúp tôi chắn gió chắn mưa.

Lúc đó tôi chỉ cười. Một sinh viên nghèo, được học bổng mới vào đại học, nếu chỉ dựa vào gương mặt để chen chân vào giới giải trí, sớm muộn cũng bị mấy ông già bẩn thỉu vắt kiệt thôi, giúp tôi gì nổi.

Tôi không để bụng mấy lời đùa đó.

Giữa tôi và cậu ấy, ngoài thỉnh thoảng thảo luận vài đề tài chuyên môn, thật sự chẳng có gì cả.

Nhưng Tống Hạc Châu không quan tâm mấy thứ đó.

Anh ta chỉ để ý mỗi chuyện: tôi có cắm sừng anh ta không, có làm anh ta mất mặt không, nên mới đề nghị ly hôn dứt khoát.

“Yên tâm đi chị, em làm bài xong mới chạy tới đây, không ảnh hưởng kết quả đâu. Nhưng chị kìa, mắt thâm quầng kìa, có phải mấy ngày nay không ăn uống tử tế không? Có đau dạ dày không?”

Cậu ta lải nhải mãi khiến tôi chóng hết cả mặt.

“Không được, em không yên tâm, chị phải kiểm tra tổng quát ngay!”

Tôi vừa định từ chối, mới đi được hai bước thì va ngay phải Tống Hạc Châu đang khoác tay Hứa Vận đi ra.

Ánh mắt anh ta cứng đờ:

“Vợ…?”

Tầm mắt dừng lại nơi bàn tay tôi và Thẩm Cận nắm chặt lấy nhau, cực kỳ chướng mắt.

Còn Hứa Vận… mặt hơi ửng đỏ, môi sưng sưng…

Bọn họ vừa làm cái quái gì trong phòng bệnh thế?

Tôi nghẹn lời, chưa kịp mở miệng.

Thẩm Cận đã tươi cười vô tư:

“Thầy Tống, anh… không chết à, ơ không, anh không sao à?”

Tống Hạc Châu: “?”

Tôi: “…”

11

Tống Hạc Châu buông tay Hứa Vận ra, chậm rãi bước lại gần.

Anh ta cố nặn ra một nụ cười khổ:

“Vợ à, cậu ta là ai?”

Tôi chẳng có ý định rút tay lại, để mặc Thẩm Cận nắm chặt.

“Bạn em.”

“Bạn? Bạn bè kiểu gì lại gọi em là chị?”

Ra là nghe hết đoạn hội thoại rồi.

Thẩm Cận nhanh miệng chen vào:

“Vì em không phải bạn bình thường của chị ấy.”

Tôi: “…”

Tình hình rối tung.

Tôi vội cắt lời cậu ta, dù sao đây cũng là bệnh viện, không nên ầm ĩ.

“Không nói nữa.”

Cậu ta ngoan ngoãn ngậm miệng.

Hứa Vận chen ngang:

“Hạc Châu, xe em tới rồi, em đi trước nhé, gặp lại sau.”

Tống Hạc Châu dịu giọng:

“Anh tiễn em.”

Hai người sóng vai rời đi.

Tôi kéo Thẩm Cận lên xe, nghiêm mặt căn dặn:

“Về sau đừng đến tìm chị nữa, lo học hành cho tử tế vào.”

Cậu ta phụng phịu:

“Chị à~ anh ta còn định ly hôn với chị cơ mà, chị còn chăm sóc anh ta làm gì?”

“Việc quan trọng nhất của em bây giờ là học tập, đừng lo mấy chuyện vớ vẩn này.”

Cậu ta không phục:

“Chị, em có điểm nào kém hơn tên đàn ông già đó chứ? Chị biết rõ em thích chị, học cũng là vì muốn giúp chị, sao chị không nghĩ thêm cho em chút nào hả?”

Tôi cười nhạt:

“Được, đợi chị ly hôn rồi tính.”

Đúng lúc đó, cửa ghế phụ bị mở ra, Tống Hạc Châu mặt đen sì bước lên xe:

“Em… định ly hôn với anh?”

12

Thẩm Cận lập tức bị kéo xuống xe, bị người lôi đi thẳng.

Tôi vừa định chạy theo thì bị Tống Hạc Châu ôm ngang người, đặt mạnh ra hàng ghế sau.

“Tống Hạc Châu! Anh dẫn Thẩm Cận đi đâu đấy?”

Ánh mắt anh ta ánh lên vẻ chua xót, cúi người hôn tôi điên cuồng, tôi đẩy mãi không ra.

Anh ta ép tôi ngã xuống ghế, tay lột nút áo tôi.

Tôi hét lên:

“Anh điên rồi à, đang ở ngoài đấy!”

Anh ta dừng lại, vùi đầu vào hõm cổ tôi, giọng run run:

“Anh biết mà… em chỉ nhất thời hồ đồ thôi, em tốt như vậy, bị người ta dòm ngó cũng bình thường.”

“Là thằng đó mặt dày quyến rũ em, không phải lỗi của em… em chỉ nhất thời mờ mắt thôi, em sẽ không thật sự bỏ anh đúng không?”

Tôi cố tình chọc anh ta:

“Nhưng em chính là bị cậu ấy mê hoặc rồi, sao giờ?”

Anh ta cười lạnh:

“Nó chỉ là thằng sinh viên nghèo, ngoài cái mặt ra thì chẳng có gì cho em hết!”

“Không sao, em thích ra ngoài chơi cũng được, chỉ cần em về nhà là được, không ly hôn được không?”

Giọng anh ta nghẹn ngào, nước mắt nóng hổi thấm ướt bờ vai tôi.

Người đàn ông bật khóc quả nhiên là thứ thuốc gây nghiện mạnh nhất.

Tôi chưa từng thấy Tống Hạc Châu khóc thảm như vậy.

Tôi thậm chí còn muốn lấy điện thoại quay lại, lưu làm kỷ niệm.

“Chỉ cần anh còn sống, nó mãi là tiểu tam, còn em mãi là chính thất!”

Tôi: “…”

Đáng lẽ tôi không nên cho anh ta xem phim cung đấu giải trí giết thời gian.

Anh ta khóc nức nở như thể nếu ly hôn sẽ chết ngay lập tức.

Nhưng rõ ràng… vừa nãy anh ta còn vui vẻ nói cười với Hứa Vận cơ mà.

Đáng ngờ nhất, đây là lần đầu tiên anh ta gặp Thẩm Cận kể từ khi mất trí nhớ, sao lại biết cậu ta nghèo?

Tôi khẽ hỏi:

“Tống Hạc Châu… anh nhớ lại gì rồi đúng không?”

13

Suốt quãng đường lái xe về nhà, hai chúng tôi đều im lặng.

Vừa xuống xe, Tống Hạc Châu đã chạy biến mất, như thể cố tình tránh mặt tôi.

Anh ta giả vờ nhận cuộc gọi công việc rồi trốn luôn vào thư phòng, còn khóa trái cửa, động tác thành thạo một cách đáng nghi.

Tôi cũng không có thời gian chất vấn, vì công ty gọi điện khẩn.

Tôi vội vã quay lại tăng ca, bận đến hơn ba giờ sáng mới nhớ ra còn một bệnh nhân ở nhà chưa lo, liền lái xe quay về.

Vừa xuống xe, điện thoại lại reo.

“Lâm Uẩn Ninh, lúc nào chị kết hôn với Ảnh đế Tống thế hả? Giấu kỹ ghê vậy đó!”

Tôi ngơ ngác:

“Gì cơ?”

“Chị mau mở Weibo đi! Cái giấy đăng ký kết hôn của hai người đang nằm top hot search mấy tiếng rồi!”

Tôi mở Weibo, thấy luôn từ khóa #TốngHạcChâuLâmUẩnNinh công khai#, phía sau còn kèm chữ “Nổ”.

@TốngHạcChâu V:【Đừng tung tin nhảm nữa, đây mới là bà xã tôi. @LWN Lâm Uẩn Ninh】

Lướt xuống dưới còn có mấy bài đăng khác, đa phần là ảnh anh ta và Hứa Vận chung khung hình.

Xen lẫn một ít tin đồn giữa tôi với Thẩm Cận…

Mãi tới khi Tống Hạc Châu tung ảnh đăng ký kết hôn chính thức, những bài bôi nhọ kia mới bị đẩy xuống.

Hả? Sao tự dưng anh ta lại công khai?

Tôi vội vã chạy thẳng từ bãi đỗ xe về nhà.

Trong nhà vẫn sáng đèn, ba giờ hơn mà anh ta còn chưa ngủ?

Vừa mở cửa, đã thấy anh ta ngồi đờ người trên ghế sofa.

Tay trái cầm giấy đăng ký kết hôn, tay phải cầm tờ đơn ly hôn tôi đã ký tên.

Nghe tiếng mở cửa, anh ta quay đầu lại, mắt đỏ hoe:

“Tại sao trên này lại có chữ ký của em?!”

Tôi bình thản đáp:

“Anh tự tay đưa cho em mà, em ký thì có vấn đề gì?”

Anh ta cắn môi tới trắng bệch, xé đơn ly hôn thành mảnh vụn rồi quăng vào thùng rác:

“Giờ cả thiên hạ đều biết quan hệ của chúng ta, anh có chết cũng không ly hôn đâu!”

Tôi mệt rã rời sau một đêm làm việc, chẳng buồn dây dưa nữa.

Anh ta thích làm gì thì làm, tôi hết quan tâm rồi.

Tôi hít sâu, dứt khoát:

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...