Ảnh Đế Mất Trí Và Hợp Đồng Hôn Nhân

4



“Anh khỏi cần cố gắng nữa, dù sao khi anh khôi phục ký ức, cuối cùng vẫn về với Hứa Vận thôi, giờ ly hôn sớm còn đỡ bị anh trách móc sau này.”

“Anh quên rồi hả? Trước kia anh còn chạy tới nước ngoài cầu hôn người ta đấy, kết quả thất bại, về nhà ủ rũ cả tháng trời. Giờ cô ta ly hôn rồi, anh tha hồ theo đuổi.”

“Còn cái vụ hot search, anh không cần lo, em bảo phòng PR xử lý, nói tài khoản anh bị hack là xong.”

Tống Hạc Châu bỗng cười khẩy, ánh mắt vừa tức vừa buồn cười:

“Ai nói anh cầu hôn cô ta? Hôm đó anh cầu hôn em! Khách sạn đã hẹn không gặp không về, kết quả em thả bom anh cả đêm, còn ở sau lưng chê bai anh hát dở, hôm đó anh suýt nhảy lầu em biết không!”

Tôi nghiến răng:

“Anh nhớ hết rồi đúng không?”

“Dắt mũi tôi vui lắm à?”

Tôi tức điên, quay đầu đập cửa bỏ đi.

14

Tối đó chiến tranh lạnh với Tống Hạc Châu xong, tôi không về nhà nữa, cũng chặn hết số liên lạc của anh ta.

Không ngờ, anh ta mò tới tận công ty chặn tôi ngoài cổng.

“Vợ ơi! Đừng đi mà!”

“Nghe anh giải thích đã!”

Tôi mặc kệ, dọn luôn sang văn phòng ngủ.

Đến ngày thứ ba sống trong công ty, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Hứa Vận.

“Cô Lâm, có thời gian uống ly cà phê không?”

“Tôi có chuyện về Tống Hạc Châu muốn nói với cô.”

Tôi cứ tưởng cô ta đến khiêu khích, định ép tôi ly hôn.

Ai ngờ… ba năm trôi qua, tôi mới lần đầu biết được sự thật năm đó anh ta cầu hôn tôi, từ miệng Hứa Vận.

Hôm đó tôi gặp mặt, Hứa Vận nói thẳng:

“Thằng đó chảnh chó lắm, thích ai cũng không chịu nói, cô cũng vậy, chẳng hỏi han bao giờ.”

“Hai đứa như hai hũ nút, một kẻ ngạo kiều, một kẻ ngậm chặt miệng.”

“Cực khổ lắm mới cưới được cô, về nhà lại suốt ngày ghen bóng ghen gió, suốt ngày chiến tranh lạnh, đến phát mệt.”

“Trước lúc kết hôn, anh ta còn hỏi tôi đủ cách lấy lòng con gái, tôi cũng không ngờ anh ta chịu từ bỏ thứ mình yêu mười mấy năm là âm nhạc, chỉ vì cô đấy.”

“Sau vụ tai nạn này, anh ta mới chịu thẳng thắn chút.”

“Ở bệnh viện hôm đó tôi thử vài câu liền moi ra rồi, anh ta còn dặn tôi đừng vạch trần.”

Tôi chết lặng một hồi lâu, mới hoàn hồn hỏi:

“Không phải anh ta luôn thích cô sao? Hôm đó hai người ở phòng bệnh cũng…”

Cô ta phì cười:

“Hôm đó tôi mặc váy dài, bị anh ta dẫm vào ngã đập mặt vào giường nên sưng môi, cô còn tưởng… tôi hôn anh ta à?”

Tôi im bặt.

Hứa Vận bật cười ha hả:

“Cô ngốc quá, tôi với anh ta là anh em họ. Tôi theo họ mẹ thôi, mẹ tôi là con riêng nhà họ Tống, nên thân phận hơi nhạy cảm, không công khai.”

Hả? Anh em họ?

Nghe chính “Bạch nguyệt quang” của chồng mình nói ra hết sự thật, đầu tôi như bị sét đánh.

Hoàn toàn sững sờ.

Không ngờ bạch nguyệt quang thật ra… là tôi.

Hai kẻ không biết mở miệng nói thật, kết quả lãng phí mất ba bốn năm.

Không đúng!

Tất cả là lỗi của Tống Hạc Châu!

Ai bảo anh ta mắc bệnh ngạo kiều!

15

Trước khi đi, Hứa Vận đưa tôi một tài khoản Weibo.

Là tài khoản phụ của Tống Hạc Châu.

Tên tài khoản: @Chồng duy nhất của Ninh Ninh.

Bên trong lưu trữ đầy ắp hình ảnh của tôi từ cấp hai đến đại học.

Tất cả các góc độ đều có.

Chi chít hơn hai ngàn bài đăng:

【Nhóc ngốc thi toán được 60 điểm mà khóc cả đêm, vô dụng thật! Chỉ là toán thôi mà, anh dạy một buổi là xong, học lệch gì tầm này!】

【Thằng xấu trai lớp 11-3 kia là ai vậy hả?! Dám tỏ tình với cô ấy?! Mai phải cho nó một trận! Để ba mình quyên góp vài toà nhà, chuyển trường nó luôn! Yêu đương cái nỗi gì, nhỏ như này, chỉ được yêu mình anh thôi!】

【Nhà họ Lâm phá sản rồi… mẹ cô ấy nhập viện, cha lại bị bắt vì tham ô. Không ngờ chỉ sau một đêm, cả nhà chỉ còn mỗi cô ấy. Cô ấy khóc nhiều lắm, anh đau lòng lắm. Nhưng ngoài cưới cô ấy, để cô ấy nửa đời sau không lo lắng, anh chẳng thể làm gì được, anh vô dụng quá.】

【Ninh Ninh, em không cô đơn, em còn có anh…】

【Sao cô ấy có thể quên tôi?! Quên sạch trơn luôn!!! Tức chết tôi rồi!!!】

Ngày 20 tháng 5, ngày chúng tôi kết hôn, có một bức ảnh đặc biệt quen thuộc.

Là ảnh tôi hồi bé hôn má một cậu bé đang cười toe toét.

【Cuối cùng cũng cưới được cô nàng mít ướt rồi, mấy chục năm tới, anh sẽ không để cô ấy khóc nữa.】

Một đoạn ký ức cũ ào ạt ùa về.

“Ninh Ninh thích anh nào nhất trong tiệc cưới nào?”

“Ông nội Tống làm chủ cho con, định hôn ước nhé!”

“Ninh Ninh thích anh này!”

“Ôi trời ơi, bảo bối của ông, liếc mắt một cái đã chọn đúng cháu nội ông à? Được được, sau này để anh Hạc Châu cưới con!”

“Ai mà thèm cưới cái bà chúa nước mũi này chứ! Tôi không cần đâu!”

“Hu hu hu— anh ơi, Ninh Ninh thích anh, đừng bỏ Ninh Ninh—”

“A a a! Đừng khóc nữa mít ướt, mũi toàn dính vào mặt anh rồi! Sau này anh cưới em, được chưa!”

16

Tôi cày hai ngàn bài Weibo một lèo, tay thì mỏi nhừ, tâm trạng càng thêm hỗn loạn.

Lơ ngơ bắt taxi về biệt thự ven biển, lúc đó đã hơn 11 giờ đêm.

Mở cửa phòng ngủ, một mùi rượu nồng nặc xộc ra.

Tống Hạc Châu ngồi bệt dưới đất, xung quanh la liệt vỏ bia.

Anh ôm chiếc váy cưới màu trắng, khóc như mưa:

“Vợ ơi hu hu, vợ không cần anh nữa rồi—”

“Vợ anh to lớn như vậy mà nói đi là đi hu hu hu!”

Tôi: …

Soái ca lạnh lùng của tôi biến thành cún con mít ướt từ khi nào vậy?

Tôi dìu anh lên giường.

Nhưng ngay sau đó, cơ thể nóng hừng hực đè lên tôi.

Tống Hạc Châu hai tay chống bên tai tôi, giọng nỉ non:

“Anh… đang mơ đúng không? Vợ về rồi đúng không?”

Tôi đỏ cả mắt, từng chữ rõ ràng:

“Tống Hạc Châu, anh có thích tôi không?”

Anh khẽ lắc đầu, rồi hôn lên khoé môi tôi:

“Không phải thích. Là yêu. Chỉ yêu em. Vợ có yêu anh không?”

Tôi chôn mặt vào vai anh, nước mắt làm ướt hết áo anh:

“Em yêu anh.”

“Thế giữa anh và thằng sinh viên nghèo kia, em yêu ai hơn?”

Tôi bật cười:

“Cậu ấy chỉ là học trò tôi tài trợ, sau này tôi chỉ là cấp trên của cậu ấy thôi.”

Thực ra tôi vừa mới biết, Thẩm Cận không hề nghèo.

Cậu ấy là thiếu gia thất lạc của nhà họ Thẩm, học đại học năm hai mới nhận tổ quy tông, đổi họ từ Lý thành Thẩm.

Tống Hạc Châu cong môi cười, áo sơ mi đen mở cúc lộ ra xương quai xanh trắng trẻo.

Giọng anh trầm khàn:

“Vợ ơi, đêm nay được không? Anh sẽ dịu dàng.”

Tôi thỏa hiệp:

“Không được cắn em tỉnh nữa đâu đấy.”

“Anh cố hết sức.”

Kết quả là… từ phòng ngủ sang phòng tắm, từ ghế sofa tới hành lang, tôi bị anh hành nguyên đêm.

Tôi nghi ngờ sâu sắc, người này giả say!!!

Hôm sau tỉnh dậy đã gần trưa.

Anh đang bận bịu trong bếp, tôi ôm anh từ phía sau.

Anh quay lại ôm tôi:

“Sao không ngủ thêm? Cháo sắp xong rồi, ra ngoài kẻo dính dầu mỡ.”

Tôi ngập ngừng mấy giây, cuối cùng hỏi thẳng:

“Sao trước đây trên mạng cứ có ảnh em với anh là anh cho xoá hết? Sợ em ảnh hưởng sự nghiệp à, hay cảm thấy em không xứng được lộ mặt?”

Anh thoáng khựng người, rồi thấp giọng giải thích:

“Vì em là của anh, chỉ mình anh được ngắm. Anh hận không thể khoá em lại, chỉ mình anh thấy thôi.”

Tôi: …

Điên rồi! Chắc anh đóng phim bệnh kiều nhiều quá hoá nhập vai luôn!

Anh ôm chặt tôi hơn:

“Nhưng anh biết em yêu công việc này. Em không phải chim hoàng yến, em có sự nghiệp riêng. Anh không thể ích kỷ nhốt em trong nhà.”

“Nghề này vốn khắc nghiệt với phụ nữ. Anh sợ người ta cho rằng tất cả thành tựu em có là nhờ anh, sẽ phủ nhận hết nỗ lực của em.”

“Anh không quan tâm người ta nói gì về mình, nhưng không chịu nổi khi họ chĩa mũi vào em.”

“Có người khen thì cũng có kẻ chửi. Anh sợ mình phát điên mà lùng từng nick mà chém.”

“Thế nên anh mới chọn âm thầm xoá hết.”

Anh kể cho tôi rất nhiều chuyện tôi chưa từng biết.

Về sau tôi mới phát hiện, nhiều tài nguyên và cơ hội trong giới đều là anh âm thầm sắp xếp giúp tôi.

Anh bảo đó là bổn phận của chồng, không muốn công khai, chỉ muốn tôi vui vẻ làm việc, ăn đủ ngủ đủ, không ốm không bệnh.

Hoá ra những lần anh ép tôi đi ăn cơm, chỉ đơn giản là muốn nhìn tôi ăn xong mới yên tâm.

Còn tôi ngày đó, cứ tưởng anh thất tình với Hứa Vận mới tìm tôi ăn uống giải khuây…

Đúng như Tống Chỉ Nhiên mắng:

Anh ấy là não yêu, tôi thì ngu ngốc.

Mất mười mấy năm mới hiểu lòng nhau.

“Tống Hạc Châu, từ giờ về sau có chuyện gì cũng phải nói thẳng, đừng giấu giếm, được không?”

“Nghe vợ hết.”

“Chuyện trên giường cũng nghe em chứ? Em bảo dừng là phải dừng?”

“… Chuyện đó thì ngoại lệ.”

Tôi: …

Cứu tôi với.

-HẾT-

Chương trước
Loading...