Bạn Cùng Bàn Là Chồng Tương Lai

2



“Này chồng ơi, đừng đi nhanh thế chứ, em đuổi không kịp. Anh có thể dạy em làm bài được không? Mấy bài hình học này khó thật sự đó.”

 

Cố Thi vừa dọn đồ chuẩn bị đi ăn vừa nghiêng đầu nhìn tôi:

 

“Từ khi nào cậu lại ham học dữ vậy?”

 

Giọng điệu đầy cảnh giác như thể tôi sắp phản bội tổ chức vậy.

 

Tôi ưỡn ngực, cực kỳ nghiêm túc:

 

“Là học sinh cấp ba thì phải chăm học, đừng mơ mộng linh tinh. Vào được đại học tốt mới có tương lai!”

 

Dứt lời, tôi len lén liếc Kỳ Tự:

 

“Phải không anh?”

 

Cậu ta bị sặc ho hai tiếng.

 

Cố Thi cạn lời:

 

“Thôi thôi, cậu thế nào tớ còn lạ gì. Ăn không? Nghe nói hôm nay căn tin có món mới, đi thử không?”

 

Cố Thi kéo tôi vội vã rời khỏi lớp để tranh cơm.

 

7

 

Đến giờ ăn trưa, Kỳ Tự chẳng có vẻ gì định đi căn tin.

 

Cậu ấy lấy một nắm cơm nắm từ trong cặp ra, vừa ăn vừa mở vở làm bài tập.

 

Khi tôi từ căn tin quay về.

 

Trong lớp chỉ còn mỗi mình Kỳ Tự.

 

Cậu ấy ngồi ở chỗ, chăm chú giải đề.

 

Một chiếc burger phiên bản siêu to bất ngờ xuất hiện trước mặt cậu ấy.

 

“Kỳ Tự, cho anh nè.”

 

Tiếp đó, tôi lôi từ túi áo ra xúc xích nướng, trà sữa và cả một túi to các loại snack từ căng tin.

 

Tất cả đều đặt lên bàn cậu ấy.

 

“Đây là học phí đó, không được từ chối!”

 

Tôi chống cằm, mơ mộng về tương lai:

 

“Anh dạy em Toán nha? Em muốn thi vào cùng một trường đại học với anh, như vậy lên đại học tụi mình vẫn được ở cạnh nhau, tốt nghiệp xong thì kết hôn luôn, đỡ phải đi đường vòng!”

 

Kỳ Tự há miệng, định nói gì đó.

 

Thì Cố Thi đột nhiên xuất hiện chen ngang giữa hai đứa tôi, lôi phắt tôi đi:

 

“Rồi rồi rồi, cậu đừng quên đã hứa sẽ đi dạo sân trường với tớ đấy nhé.”

 

Kỳ Tự định nói gì đó, nhưng tôi cũng không nghe thấy nữa.

 

Lúc đi, tôi lén quay đầu lại nhìn Kỳ Tự.

 

Thấy cậu ấy đang xé vỏ xúc xích cắn một miếng, tôi mới yên tâm theo Cố Thi ra ngoài tản bộ.

 

8

 

Tôi rời lớp chưa lâu, đám con trai trong lớp ăn trưa xong liền túa vào lớp ồn ào náo nhiệt.

 

“Tao vừa thấy Hạ Thư ở căng tin, mua một đống đồ, như thể muốn vét sạch cả căng tin luôn.”

 

“Mày mới lần đầu thấy à? Trước kia lúc theo đuổi Giang Thàm, có thứ gì mà nó chưa từng mua cho cậu ta đâu?”

 

“Nhưng nhìn Giang Thàm hôm nay công khai chọn hoa khôi làm bạn cùng bàn, chắc lần này cậu ta sẽ chẳng nhận mấy món Hạ Thư mua đâu. Chọn giữa hoa khôi và cái loa phát thanh, thì ai chẳng biết nên chọn gì.”

 

“Tao thấy Hạ Thư chọn Kỳ Tự chỉ để chọc tức Giang Thàm thôi. Ai chẳng biết tương lai hai người họ thể nào cũng thành đôi mà.”

 

“Công nhận là thế, nhưng mà phải nói, Hạ Thư cũng xinh phết đấy, hahaha.”

 

...

 

Từng câu từng chữ chói tai lọt thẳng vào tai Kỳ Tự.

 

Ánh mắt cậu ấy dần trở nên lạnh lẽo, trong lòng chẳng hiểu sao thấy bực bội.

 

Cậu thu dọn hết mấy món ăn vặt kia, nhét tất cả vào hộc bàn bên cạnh.

 

9

 

“Ê Hạ Thư, hôm nay là ngày mở cửa đón phụ huynh đó, nhà cậu ai sẽ tới vậy?”

 

Cố Thi vừa tản bộ vừa hỏi tôi.

 

Thì ra là hôm nay.

 

Tôi nghĩ một lát, cụp mắt xuống:

 

“Chắc là cô giúp việc thôi, ba mẹ tớ làm gì thèm đến.”

 

Trước kia tôi cứ tưởng họ không thích mình, sau này mới biết, từ hồi tôi học cấp hai họ đã ly hôn rồi, giờ mỗi người đều có gia đình riêng.

Còn tôi là cái phần thừa ra, dư thừa nhất.

 

Để che giấu sự cô đơn của mình, tôi cứ nói liên tục, cứ như thể chỉ cần mình nói đủ nhiều thì sẽ không ai thấy tôi cô đơn nữa.

 

Về sau, rất ít người nhắc đến ba mẹ tôi, mỗi khi nhắc tới tôi thì toàn nói tôi là đứa con gái phiền phức, tính tình thì ngang ngạnh như con trai.

 

Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ Giang Thàm, chẳng ai chịu chơi với tôi.

 

Nhưng cuối cùng cũng chính Giang Thàm, khiến tôi mất hết tự tôn trong lễ đính hôn.

 

Cậu ta vì muốn hủy hôn mà sỉ nhục tôi trước mặt mọi người, nói tôi bám lấy cậu ta không buông, nói tôi vì muốn ở bên cậu ta mà không từ thủ đoạn, còn bịa ra cả đống bằng chứng giả.

 

Chuyện đó là giọt nước tràn ly, là thứ cuối cùng đè sập tôi.

 

Sau hôm ấy, tôi vô số lần trèo lên sân thượng, tưởng tượng mình là một con chim tự do, là một cơn gió không buồn lo.

 

Và chính vào khoảng thời gian ấy, tôi gặp được Kỳ Tự.

 

Cậu ấy trẻ trung, thành đạt, là tổng giám đốc một công ty niêm yết.

 

Cậu ấy nói mình đang thiếu một người vợ, hỏi tôi có sẵn lòng không, bảo rằng hai đứa từng là bạn học cấp ba, coi như hiểu nhau từ trước.

 

Cậu ấy nói, nếu tôi chưa tìm được chỗ dựa cuộc đời, thì cứ thử dựa vào cậu ấy xem sao.

 

“Hạ Thư, cậu ngẩn người làm gì vậy? Sắp vào lớp rồi, về thôi.”

 

Tôi hoàn hồn, gật đầu:

 

“Ừ.”

 

10

 

Khi tụi tôi tản bộ xong quay về lớp, mấy nam sinh đang vây quanh bàn Kỳ Tự cười cợt.

 

Bàn tay bẩn thỉu sau khi chơi bóng rổ đặt lên vở bài tập của cậu ấy, để lại mấy vết hằn rõ rệt.

 

“Kỳ Tự, cậu bày cái mặt lạnh nhạt ra cho ai xem thế?”

 

“Hôm nay tao thấy ba cậu đi giày rách đến phòng giáo viên, nói là tới tặng quà cho thầy cô, cười chết tao mất! Mấy ông thầy bà cô mặt xanh như tàu lá.”

 

“Kỳ Tự à, về bảo ba cậu đừng có vác mặt đến làm mất mặt nữa nhé, bộ dạng đó mắc cười chết đi được.”

 

“Ồ mà nói ai tới thì người đó tới kìa, bác nông dân kia đến lớp rồi đó, Kỳ Tự, ba cậu kìa~”

 

Tôi nhìn ra cửa.

 

Một người đàn ông trung niên da ngăm đen đang đứng đó.

 

Mặc một bộ vest nhăn nhúm, không vừa người.

 

Có lẽ đó là bộ đồ trang trọng nhất mà bác ấy có.

 

Khi tôi và Kỳ Tự kết hôn, ba mẹ cậu ấy đều đã mất.

 

Nhắc đến cha, Kỳ Tự chẳng hề có chút ngượng ngùng.

 

Cậu ấy chưa bao giờ cảm thấy việc một doanh nhân thành đạt có người cha làm công nhân là điều đáng xấu hổ.

 

Chỉ tiếc là không thể ở bên ông lâu hơn chút nữa.

 

Cha Kỳ Tự nghe được những lời trêu chọc của đám bạn học, gương mặt mộc mạc thoáng nét lúng túng, không biết phải làm sao.

 

“Tiểu Tự, ba về trước đây nhé...”

 

Những vết sẹo trên người Kỳ Tự, chính là bị đánh ngày hôm nay.

 

Cậu ấy vì chuyện của cha mà đánh nhau với đám con trai kia, liều mạng đánh nhau chẳng cần quan tâm tới đau đớn.

 

Người khác thì xây xát nhẹ.

 

Cậu ấy thì trọng thương.

 

Không chỉ thế, đám công tử nhà giàu kia còn ép cậu ấy quỳ xuống xin lỗi, nếu không sẽ kiếm cớ đánh cha cậu ấy một trận cho hả giận.

 

Kỳ Tự đã xin lỗi rồi, nhưng lúc về nhà vẫn thấy cha mình mình đầy thương tích.

 

Ông cầm đống tiền giấy nhàu nhĩ, mặt mũi bầm tím, vậy mà vẫn nở nụ cười hiền hậu:

 

“Vừa rồi có mấy đứa con trai bảo muốn nhờ ba làm bao cát luyện tay, còn cho ba một đống tiền. Nhìn đi, nhiều tiền lắm, đủ để Tiểu Tự nộp học phí đại học rồi đó.”

 

Chính là hôm nay...

 

Chính là ngày này của kiếp trước!

 

“Chú ơi!”

 

Tôi lao tới trước mặt cha Kỳ Tự:

 

“Bộ vest oversize của chú chất lắm luôn á, mua ở đâu vậy, cháu cũng muốn có bộ y chang!”

 

Ông túm lấy vạt áo:

 

“Làng cho đấy, cháu thích thì chú cởi ra cho.”

 

Tôi vội vàng kéo ông vào lớp:

 

“Cháu là bạn cùng bàn của Kỳ Tự, cháu tên là Hạ Thư.”

 

Tôi đá bay đám bạn học đang nói xấu.

 

“Chú ngồi đây! Đây là chỗ ngồi của cháu.”

 

Cha Kỳ Tự xua tay lia lịa:

 

“Thôi thôi, ngồi lên làm dơ ghế của cháu thì không hay.”

 

“Không sao mà! Kỳ Tự từng nói ba mình là người rất lợi hại đó!”

 

Kỳ Tự khẽ liếc nhìn tôi.

 

Cha cậu ấy bị tôi nói đến đỏ mặt:

 

“Chú làm việc tay chân thôi, có học hành gì đâu, lợi hại gì chứ.”

 

“Dùng đôi tay để tạo ra của cải là lợi hại nhất rồi! Còn hơn khối đứa chả làm được cái hít mà chỉ giỏi ngồi một chỗ phán bừa.”

 

“Chú ơi, cánh tay chú rắn chắc quá, toàn là cơ bắp hả? Trời ơi, người ta vô phòng gym còn chẳng tập được body như chú đâu đó nha!”

 

“Chú hiếm khi đến trường, tranh thủ trò chuyện với Kỳ Tự nhiều vào. Cậu ấy tuy ít nói, nhưng bên trong thì nhạy cảm lắm, đừng tưởng thấy cậu ấy im im là không nghe đâu. Em không làm được bài, cũng là do cậu ấy giúp em làm xong hết đó!”

 

Tôi lấy hai chai sữa uống Wahaha từ cặp ra, một chai đưa cho cha Kỳ Tự, một chai đưa cho Kỳ Tự.

 

“Ngồi xuống uống chút gì rồi từ từ nói chuyện ha chú.”

 

11

 

Cha Kỳ Tự chỉ ngồi một lát rồi rời đi.

 

Trước khi đi còn lấy từ túi vải ra một hũ sốt ớt trộn, vừa dúi vào tay tôi vừa cảm ơn không ngớt:

 

“Tiểu Tự nhà chú vốn ít nói, có cháu làm bạn cùng bàn, nó vui lắm đấy.”

 

Vui sao?

 

Tôi vỗ vỗ vai Kỳ Tự – người đang cắm đầu giải đề bên cạnh:

 

“Anh sao thế? Hồi nãy học vẫn còn bình thường, sao giờ lại không thèm nói chuyện với em rồi?”

 

Kỳ Tự không nói gì, vẫn cúi đầu giải đề.

 

Lâu đến vậy rồi mà bài vẫn dừng ở câu đầu tiên.

 

Tôi thực sự không hiểu vì sao Kỳ Tự lại dỗi.

 

Cho đến khi tôi thò tay vào hộc bàn lấy vở bài tập, nhìn thấy túi snack mà tôi mua vẫn nằm y nguyên trong đó.

 

“Anh trả lại em hết là sao? Gói snack này ngon lắm á, anh thử đi, thử một miếng thôi!”

 

Tôi xé bao bì, nhét luôn vào miệng cậu ấy.

 

Nhìn thấy viền môi cậu ấy toàn là dầu ớt, tôi mới hài lòng ném bịch rỗng vào thùng rác.

 

“Ngon không?”

 

Tôi chờ mong nhìn cậu ấy trả lời.

 

Kỳ Tự chậm rãi nhai xong, rồi khẽ gật đầu:

 

“Ừm.”

 

“Vậy sau này ngày nào em cũng mua cho anh nha!”

 

“Không cần.” – Kỳ Tự từ chối.

 

Sau vài giây im lặng, cậu ấy mở miệng:

 

“Anh không có hứng thú làm công cụ để em chọc tức Giang Thàm.”

 

Tôi ngẩn người nửa giây, rồi bật cười:

 

“Kỳ Tự, anh bảy năm sau cũng y như vậy, nhỏ nhen y chang.”

 

Kỳ Tự bảy năm sau chỉ cần thấy tôi hít chung không khí với Giang Thàm là khó chịu cả nửa ngày.

 

Ra là hồi cấp ba anh ấy đã như vậy rồi.

 

Tôi túm tay Kỳ Tự đặt lên ngực mình.

 

Mắt long lanh nhìn cậu ấy:

 

“Kỳ Tự, trái tim này là của anh.”

 

Vừa chạm đến ngực tôi, Kỳ Tự giật bắn người, rụt tay về ngay:

 

“Sau này đừng như vậy nữa.”

 

Vợ chồng lâu năm quen thói, suýt nữa quên mất.

 

“Thì em muốn cho anh biết mà.”

 

Kỳ Tự khẽ đáp:

 

“Biết rồi.”

 

“Ê, ngoan quá đi.”

 

Tôi xoa đầu cậu ấy, cảm giác mượt tay dễ chịu ghê gớm.

 

“Các cậu đang làm gì vậy!”

 

Một giọng nam trầm trầm vang lên ngay trên đầu tôi.

 

Tôi ngẩng lên, giật mình khi thấy ánh mắt đang dán chặt vào mình.

 

“Giang Thàm, anh bị bệnh à?!”

 

Giang Thàm tức điên:

 

“Nó vừa lợi dụng em, em không biết phản kháng à?!”

 

Tôi thấy hơi buồn cười. Vợ chồng tôi thân thiết với nhau thì liên quan gì đến anh ta – một người qua đường?

 

“Sao phải phản kháng? Anh ấy là chồng tương lai của tôi mà.”

 

“Hừ, cô còn định làm trò đến bao giờ? Chỉ vì tôi không chọn cô làm bạn cùng bàn thôi mà, có cần tự hủy hoại bản thân thế này để khiến tôi hối hận không?”

 

Tôi nhức đầu:

 

“Giang Thàm, giữa chúng ta cùng lắm chỉ là bạn bè. Mà anh thì chê tôi nói nhiều, bảo tôi phiền, thế thì rõ là chúng ta chẳng hợp nhau. Giờ đến bạn cũng không làm nổi, anh còn quản tôi làm gì?”

 

Giang Thàm liếc sang chiếc ghế tôi ngồi, cứ như nhìn cái gì cũng không vừa mắt:

 

“Không phải cô có... ưa sạch sẽ sao? Cái ghế từng bị công nhân ngồi lên mà không thấy dơ à? Không biết lau à?”

 

Cậu ta cúi người, ra vẻ ban ơn, định lấy khăn giấy lau giùm.

 

Tôi lập tức ôm chặt ghế lại, trừng mắt nhìn cậu ta:

 

“Giang Thàm, hôm nay anh chưa đánh răng à? Miệng anh nặng mùi thế.”

 

Giang Thàm thật sự thở ra rồi tự ngửi:

 

“Đâu có.”

 

Tôi dịch ghế sát về phía Kỳ Tự hơn một chút:

 

“Hơi thở hôi thì tự anh không ngửi thấy đâu. Tránh xa tôi ra, tôi mắc chứng ưa sạch sẽ.”

 

12

 

Cuối cùng thì Giang Thàm cũng nhận ra vấn đề.

Chương trước Chương tiếp
Loading...