Bạn Cùng Phòng Tự Tin Nhất Hành Tinh
1
1
Một tràng âm thanh loảng xoảng vang lên từ bên ngoài khiến tôi giật mình tỉnh dậy giữa giấc ngủ.
Cảm giác đau đớn vì bị lửa thiêu vẫn còn in hằn trong trí nhớ, tôi giơ tay lên, nhìn thấy cơ thể lành lặn không một vết thương, nhất thời ngơ ngác.
Tôi… tôi sống lại rồi sao?
Khi tôi còn đang kinh ngạc, tiếng đập phá bên ngoài vẫn tiếp tục vang lên, cắt ngang mạch suy nghĩ.
Tôi nghi hoặc mở cửa ra, liền chạm mặt với gương mặt cười hớn hở ngốc nghếch của Hạ Điềm Điềm. Cô ta hí hửng khoe khoang:
“Chị Kiều Kiều ơi, em dỡ hết lớp cách nhiệt rồi nha, vậy là phòng mình rộng hơn rồi đó! Đến lúc đó em chia chị một nửa!”
Ký ức đau đớn kiếp trước lập tức ùa về, suýt chút nữa tôi đã bật cười lạnh vào mặt cô ta.
Kiếp trước, tôi đã ngăn cô ta lại ngay lúc đó, còn kiên nhẫn giải thích công dụng của lớp cách nhiệt.
Nhưng cô ta thì sao? Ra vẻ chẳng thèm quan tâm, còn phản bác lại tôi:
“Chị bị người ta lừa rồi đấy à?”
Đợi đến khi chủ nhà phát hiện, muốn đuổi cổ cô ta đi thì lúc đó cô ta mới hoảng hốt, khóc lóc thảm thiết trước mặt tôi, nói là không biết, chỉ là có lòng tốt, lần sau sẽ không như vậy nữa.
Tôi mềm lòng, xin giúp cô ta trước mặt chủ nhà.
Cô ta còn khóc lóc nói không đủ tiền sinh hoạt, tôi lại móc tiền túi chia sẻ một nửa tiền bồi thường.
Cô ta rơi nước mắt cảm động, nói tôi là người bạn duy nhất của cô ta trên đời này.
Tôi nghĩ, nơi đất khách quê người có người bầu bạn cũng tốt, thế là dần dần trở nên thân thiết như hình với bóng.
Nhưng sự thật là cô ta thiếu kiến thức sống nghiêm trọng, chuyện gì cũng phải để tôi đứng ra xử lý hậu quả.
Lâu dần, tôi bắt đầu thấy mệt mỏi.
Tôi định chọn một dịp nào đó để nói rõ mọi chuyện, nhưng chưa kịp mở lời thì đã bị cô ta chặn lại bằng một nồi cơm điện và nụ cười rạng rỡ, bảo muốn nấu cháo cho tôi vì thấy tôi bị bệnh.
Ai ngờ, chính nồi cháo ấy lại nấu luôn cả mạng sống của tôi.
Người bạn mà tôi hết lòng đối đãi, lại là một con sói đội lốt cừu — ngu ngốc và độc ác.
Sau khi tôi chết, để né tránh trách nhiệm và dư luận, cô ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi, còn livestream khóc lóc trước mặt cư dân mạng, diễn cảnh mạnh mẽ kiên cường:
“Bạn cùng phòng nấu ăn gây cháy, may mà tôi gọi cứu hỏa kịp thời nên mới dập được. Giờ tôi còn phải đứng ra đền tiền cho chủ nhà nữa… Không sao đâu, tôi là con cừu dũng cảm!”
Dân mạng thi nhau bênh vực cô ta, chửi rủa tôi là đứa vừa ngu vừa độc, chết là đáng, nếu còn sống không biết còn gây ra họa gì nữa.
Ngay cả công ty của bố mẹ tôi cũng bị cư dân mạng đào ra và tẩy chay.
Hai người vốn đã suy sụp vì cái chết của tôi, cộng thêm công ty phá sản, chẳng bao lâu sau thì lần lượt qua đời.
Còn Hạ Điềm Điềm thì dựa vào làn sóng đồng cảm ấy, giẫm lên xác cả nhà tôi để trở thành một hotgirl mạng nổi tiếng.
Kiếp này, chỉ cần thấy gương mặt đáng ghét của cô ta, tôi đã hận không thể bóp chết tại chỗ.
Có lẽ vì tôi im lặng quá lâu, Hạ Điềm Điềm tưởng tôi có ý kiến, lập tức cảnh giác, lớn tiếng phản bác:
“Chị nhìn em làm gì? Cái lớp cách nhiệt đó chỉ là một lớp xốp thôi, mấy thằng Tây bày ra để chiếm chỗ chứ chẳng có tác dụng gì! Chị đừng nói chị thật sự tin nó hữu dụng nhé?”
Người thợ phá tường đứng bên cạnh cũng sững sờ, ánh mắt lảng tránh, rõ ràng không ngờ cô ta lại ngu đến vậy.
Tôi không ngăn lại như kiếp trước, chỉ nhìn cô ta với ánh mắt nửa cười nửa không.
“Cô muốn đập thì đập, nhưng cô đã nói chuyện với chủ nhà chưa?”
Hạ Điềm Điềm khựng lại, ánh mắt chột dạ, liền cao giọng quát:
“Nói hay không thì sao chứ? Tôi bỏ tiền túi ra cải tạo nhà giúp người ta, đến lúc nhìn thấy nhà rộng rãi hơn, bà chủ vui còn không kịp nữa là!”
Tôi bấm dừng bản ghi âm trong điện thoại, rồi phẩy tay với cô ta.
2
“Vậy thì cô cứ sửa đi, tốt nhất là khiến chủ nhà bất ngờ một phen. Tôi còn có tiết, đi trước đây.”
Tôi cố ý đi sớm về muộn để tránh mặt Hạ Điềm Điềm, cứ thế trôi qua vài ngày yên ổn thì đột nhiên nhận được điện thoại từ chủ nhà.
Giọng bà ấy đầy giận dữ và vội vàng chất vấn tôi.
“Cô Thịnh, cô phải cho tôi một lời giải thích! Tại sao lại tự tiện phá hoại căn hộ của tôi? Cô không biết như vậy là phạm pháp sao?”
Tôi sững người vài giây. Tôi đã phá hoại cái gì? Dạo này tôi về đến nhà là ngã ra ngủ, đến nấu ăn còn chẳng có thời gian.
“Cô chủ, tôi không hiểu ý cô lắm. Tôi đã làm gì với căn hộ sao?”
“Cô dỡ lớp cách nhiệt nhà tôi còn dám nói không làm gì? Hôm nay dọn đồ ra khỏi nhà tôi ngay!”
Tôi bừng tỉnh, trong lòng thấy nực cười. Hạ Điềm Điềm bị phát hiện rồi nên sợ, liền đổ hết lên đầu tôi sao? Cô ta dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ chịu thay?
“Cô chủ, tôi nghĩ cô tìm nhầm người rồi. Người phá căn hộ của cô là người thuê khác, cô nên hỏi cô ta.”
“Tôi hỏi rồi. Nhưng cô ta nói là cô…”
“Cô chủ, tôi có bằng chứng. Cô nghe thử bản ghi âm này rồi hãy quyết định ai đúng ai sai. Ngoài ra, thầy giáo và bạn cùng lớp tôi cũng có thể làm chứng. Dạo này tôi đều ở trường làm thí nghiệm, không có thời gian thuê người về sửa nhà.”
Tôi gửi bản ghi âm đi, bên kia im bặt. Có lẽ chủ nhà đã đi tìm Hạ Điềm Điềm tính sổ rồi.
Quả nhiên, khi tôi về đến nhà thì thấy cô ta mắt sưng đỏ cả lên. Vừa thấy tôi, cô ta đã lao đến chất vấn.
“Thịnh Kiều! Chị rốt cuộc nghĩ gì mà lén ghi âm lời chúng ta nói rồi gửi cho chủ nhà? Chị biết chuyện này hại tôi thảm thế nào không?”
Tôi bật cười vì cái giọng điệu vừa hùng hồn vừa vô lý ấy, ánh mắt đầy giễu cợt.
“Sao? Cô vu khống tôi thì được, tôi ghi âm tự chứng minh lại thì không à?”
Hạ Điềm Điềm cứng họng, há miệng vài lần mà không nói được gì, cuối cùng đành ngồi phịch xuống đất khóc òa lên.
“Tôi mặc kệ! Chị biết như vậy là sai, sao ban đầu không nhắc tôi?”
“Tôi tự ti từ nhỏ, chẳng có bạn bè gì, giờ lại bị đuổi đi một mình, chẳng lẽ chị không thấy áy náy chút nào sao?”
“Áy náy? Tôi phải áy náy gì? Là tôi bảo cô đập tường à? Chẳng phải tôi đã nói phải xin phép chủ nhà rồi sao? Tôi đâu phải mẹ cô, không có nghĩa vụ dọn hậu quả giùm.”
Tôi bật cười khẩy, chẳng thèm để ý đến cô ta nữa, quay người vào phòng.
Kiếp này không còn tôi làm kẻ ngu dọn hậu quả, Hạ Điềm Điềm phải tự thân chạy đôn chạy đáo, năn nỉ chủ nhà, còn phải đền một khoản lớn và đặt thêm tiền thế chân mới giữ được chỗ ở.
Tưởng cô ta nhận ra bài học sẽ biết điều hơn một chút, ai ngờ vẫn chứng nào tật nấy.
Buổi tối hôm đó, tôi đang làm slide trong phòng thì nghe tiếng còi báo động của máy giặt.
Chiếc máy giặt kiểu cũ này vốn hay trục trặc, nên tôi cũng chẳng bận tâm.
Nhưng tiếng báo động cứ kêu mãi không dứt, một lúc sau Hạ Điềm Điềm vừa khóc vừa gõ cửa phòng tôi.
“Thịnh Kiều, chị mau ra xem đi, cái máy giặt cứ báo động mãi, làm sao đây?”
Tôi bị cô ta làm phiền đến không yên, đành cau mày đứng dậy, bực bội mở cửa.
“Máy giặt kêu thì tìm tôi làm gì? Tôi đâu biết sửa.”
“Hoặc là khởi động lại, hoặc báo cho chủ nhà, hoặc gọi thợ sửa đến.”
Nhưng để máy kêu mãi thế cũng không phải cách. Tôi đẩy Hạ Điềm Điềm sang bên, định đi ngắt nguồn điện thủ công.
Vừa tới gần, tôi nhìn thoáng vào bên trong máy giặt thì trợn tròn mắt, thốt lên:
“Hạ Điềm Điềm, cô dùng máy giặt để rửa bát à?”
Trong máy toàn là mảnh vỡ chén bát, mảnh sứ vỡ vụn chất thành đống. Không kêu mới là lạ!
Tôi từng nghĩ cô ta chỉ thiếu kiến thức sống, giờ thì nghi ngờ không biết có phải bị thiểu năng không nữa.
Nghe tôi chất vấn, Hạ Điềm Điềm lại tỏ ra ấm ức, vừa sụt sịt vừa cãi.
“Máy giặt giặt được quần áo, sao không giặt được chén? Trên đó cũng đâu có ghi cấm.”
“Chén bát dơ dầu mỡ, em không muốn chạm tay vào. Ai mà ngờ nó lại giòn đến vậy, mới tí đã vỡ hết.”
“Không sao, em không sợ, em là con cừu dũng cảm nhất!”
Tôi thật sự cạn lời. Cô ta có dũng cảm hay không thì tôi không biết, nhưng tôi biết chắc một điều — cô ta lại sắp mất tiền nữa rồi.
“Máy giặt này hỏng rồi, cô tự gọi người tới xem có sửa được không.”
Hạ Điềm Điềm mặt biến sắc, sa sầm rõ rệt.
“Dựa vào đâu chứ! Là cái máy này cũ quá, còn làm vỡ hết chén của tôi. Tôi chưa bắt nó đền bát là may rồi đó!”
3
Thấy tôi vẫn dửng dưng, nước mắt của Hạ Điềm Điềm bắt đầu rơi lã chã.
“Thịnh Kiều, chị nhất định phải giúp em làm chứng chứ, chuyện này vốn dĩ đâu phải lỗi của em.”
Nghe cô ta mặt dày nói vậy, tôi đưa mắt đánh giá từ đầu đến chân, cứ như đang nhìn một thứ giả tạo đến đáng ngờ.
“Tôi thật sự không hiểu nổi, cô sống đến từng này tuổi bằng cách nào vậy?”
“Nếu cô thấy là lỗi của máy giặt, thì cứ nói thẳng với chủ nhà như thế đi. Còn chuyện làm chứng, tôi không có nghĩa vụ gì phải giúp cô. Tự lo đi.”
Tôi vừa quay người định rời đi, thì nghe tiếng cô ta gào lên trách móc.
“Sao chị lại lạnh lùng như vậy? Chúng ta là bạn cùng phòng mà! Sao chị chẳng chịu giúp gì hết!”
“Phòng chị chẳng phải còn một cái máy giặt khác à? Mang ra đây mình dùng chung đi, đến hạn thuê thì để lại cho chủ nhà luôn, dù sao nó cũng nặng, chị có vác theo được đâu.”
Vừa nói, cô ta vừa định xông vào phòng tôi. Tôi lập tức đẩy mạnh cô ta ra.
“Hạ Điềm Điềm, cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Máy giặt của tôi thì liên quan gì đến cô.”
“Chúng ta chẳng thân thiết gì cả, cô đừng tự mình tưởng tượng ra mối quan hệ tốt đẹp.”
Trước khi quay về phòng, tôi thoáng thấy ánh mắt oán hận của cô ta, không khỏi cảnh giác, từ đó ra vào đều khóa cửa cẩn thận.
Nhưng đến hôm sau, khi tôi vừa về đến nhà thì cảnh tượng trước mắt khiến đầu tôi choáng váng.
Hạ Điềm Điềm thuê người đến tháo khóa phòng tôi. Nhìn thấy ổ khóa sắp bị mở ra một nửa, tôi lập tức quát lớn.
“Các người đang làm gì phòng tôi vậy? Ai cho phép các người tự tiện phá khóa?”
Hạ Điềm Điềm chẳng thấy ngại ngùng gì, còn bĩu môi làm nũng.
“Thịnh Kiều, chị gắt cái gì chứ. Em muốn dùng máy giặt, mà chị lại khóa cửa không cho vào, nên em đành phải gọi người đến mở.”
Người thợ mở khóa biết mình gây rắc rối, đứng ngẩn ra không dám làm tiếp. Nhưng Hạ Điềm Điềm thì hoàn toàn không nhận ra vấn đề, vẫn tự ý thúc giục.
“Anh thợ, còn đứng đó làm gì? Mở nhanh lên, dự báo ngày mai có mưa, hôm nay em phải giặt đồ phơi khô kịp.”
“Hạ Điềm Điềm.” Tôi lạnh lùng gọi cô ta lại.
“Tôi cảnh cáo lần cuối, đây là phòng của tôi. Nếu cô còn cố tình xâm nhập, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát. Đến lúc đó đừng trách tôi không nể mặt.”
Thấy tôi dứt khoát không nhân nhượng, Hạ Điềm Điềm đứng sững một lúc, rồi tức tối dậm chân bỏ đi.
Tôi day trán thở dài, chỉ thấy mệt mỏi. Con người này đúng là quá khó đối phó, chuyện tìm nhà mới phải gấp rút tiến hành ngay.
Tôi xin nghỉ vài ngày, nhờ môi giới dẫn đi xem vài căn hộ tạm ổn. Sau chuyện với Hạ Điềm Điềm, tôi hoàn toàn từ bỏ ý định ở ghép với bất kỳ ai.
Khi còn đang phân vân chưa quyết định chọn căn nào, vừa mở cửa nhà ra thì thấy Hạ Điềm Điềm đang ôm cái nồi cơm điện quen thuộc.
Chỉ mới nhìn thấy nó, cảm giác đau đớn vì bị lửa thiêu sống lại trong cơ thể tôi.
Dù chúng tôi đã căng thẳng đến mức này, Hạ Điềm Điềm vẫn vô tư chạy đến, nũng nịu như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Thịnh Kiều, chị nhìn nè, em kiếm được cái nồi cơm điện siêu dễ thương, lát nữa nấu canh cho chị nha, mình làm hòa đi!”
“Dù gì cũng là bạn cùng phòng, còn phải ở chung lâu dài mà. Sau này chị cứ tự nhiên dùng nồi của em, em thật lòng coi chị là bạn đó!”
Thật hay giả, kiếp trước tôi đã rõ quá rồi.
Tôi lùi lại một bước, giọng lạnh tanh.
“Không cần. Cô vẫn nên giữ một chút ranh giới. Tôi không có ý định làm bạn với cô.”
Hạ Điềm Điềm đảo tròn mắt, lại tiếp tục lẽo đẽo theo.
“Thịnh Kiều, chị đừng nói lời giận dỗi mà. Em biết sai rồi, sau này sẽ không làm mấy chuyện đó nữa.”
“Chúng ta đều một thân một mình nơi đất khách, có người bầu bạn không phải tốt hơn sao? Nếu em lại làm gì ngốc nghếch, chị nhắc em liền là được mà!”
Vừa nói, cô ta vừa giơ tay làm động tác tiếp thêm sức mạnh, mặt mày hớn hở.
“Em là một con cừu ngoan mà!”
Tôi trợn trắng mắt.
Những lời này kiếp trước tôi nghe đến phát ngán rồi.
Ngoan thì có ngoan thật, nhưng mỗi lần cô ta lại nghĩ ra một kiểu ngu dốt mới, đến mức khiến tôi nghi ngờ cô ta xuống trái đất này là có sứ mệnh đặc biệt gì đó.
Tôi xoay người về phòng, đóng cửa lại, lập tức chuyển tiền đặt cọc cho môi giới để chốt căn hộ mới.
Trong lúc tôi thu dọn hành lý trong phòng, bên ngoài Hạ Điềm Điềm vì không được hồi đáp nên bắt đầu trút giận bằng cách… chặt rau thật mạnh.