Biểu Tiểu Thư Thứ Mười Một

4



17

Quản gia đưa cho ta một tờ giấy: “Người của Bắc Lương bên này, vương gia đều đã âm thầm trừ khử. A đệ của cô nương, hiện đang ở thành Khánh Châu.”

Ta kinh ngạc ngẩng đầu: “Hắn… đã biết ta là người Bắc Lương… sao lại không giết A đệ?”

“Chiếc bánh gạo có độc ấy, chẳng phải cô nương đã làm rơi rồi sao? Người cứu không chỉ là vương gia, mà là cứu cả chính mình, cùng A đệ nữa.”

Tim ta nghẹn lại.

Ta vẫn nghĩ là mình lừa được hắn, không ngờ hắn lại biết rõ hết cả.

Quản gia lại nói: “Vương gia trước lúc rời phủ có dặn: nếu cô nương muốn đi, thì đưa địa chỉ của A đệ cho.

Còn dặn rằng, bất kể phải chờ bao lâu, cô nương cũng phải đợi hắn.”

“Vương gia… vì sao lại đối xử với ta như thế?”

“Ta cũng chẳng rõ. Chỉ biết rằng, biểu tiểu thư là người duy nhất trong nhiều năm qua… có thể ngủ bên cạnh vương gia.”

Ta lặng thinh không nói.

Quản gia vừa định quay gót trở vào, ta liền gọi giật lại.

“Biên cảnh nơi vương gia đóng quân, kỳ thực chưa hẳn là tử cục. Kỳ thực, vẫn có một cách giải.”

“Hử? Cô nương nói vậy là sao?”

Ta khẽ mỉm cười: “Đám khâm sai kia, chỉ cần giết giữa đường là xong.”

“Ý cô là gì?”

Ta cười nhạt: “A đệ ta chẳng hay biết gì cả. Nếu ta không trở về được… các ngươi… hãy đối đãi thật tốt với nó.”

Mắt quản gia đỏ hoe: “Biểu tiểu thư, tấm chân tình của người đối với vương gia, quả thật không phụ tấm lòng người mang theo trước lúc ra đi.”

 

18

Ta đối với Tiêu Cảnh có thật tâm chăng?

Tất nhiên là có.

Nhưng lý do ta không ra tay giết hắn, là vì ngày hôm ấy, ta nhận được mật thư từ kế mẫu thúc giục phải lập tức động thủ.

Lúc đó, ta mới phát hiện nét chữ trên phong thư ấy… giống hệt phong thư phụ thân nhận được trước lúc bị hại.

Bà ta không biết, ta đã từng lén xem qua thư năm ấy.

Lừa phụ thân ra ngoài chịu chết — không phải là Tiêu Cảnh, mà là kế mẫu, là Bắc Lương.

Chưa từng có một khắc nào, ta vừa đau lòng vừa giận dữ như vậy.

Phụ thân ta từng cố gắng sống, cố gắng bảo vệ ta và A đệ.

Nhưng người Đại Hạ muốn ông chết. Người Bắc Lương cũng muốn ông chết.

Ngay cả đổi bằng tính mạng, cũng không thể đổi lấy một cuộc sống bình thường cho mẹ con ta.

Vậy thì ta — liệu có thể không?

Ta hiểu rõ, Bắc Lương tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ta.

Năm năm, chúng bỏ bao công sức dạy ta làm sao để giả ngây giả dại, làm sao để quyến rũ nam nhân,

Dạy ta hạ độc, dạy ta giết người…

Một quân cờ hữu dụng như vậy, làm sao chúng nỡ buông tha?

Chỉ còn có thể hy vọng nơi sự che chở của Tiêu Cảnh.

Nên… Tiêu Cảnh, không thể chết được.

Ta khẽ phất tay với quản gia, xoay người, ẩn vào màn đêm tịch mịch.

19

Vừa rời khỏi Thượng Kinh hai ngày, ta đã phát hiện trong các cáo thị dọc đường đều dán hình ta.

Trên văn thư viết: “Phủ Xương Vương bị gian nhân ám hại, từ trên xuống dưới không một ai may mắn thoát, ngay cả Tiểu Tam Hoa cũng không ngoại lệ.

Người duy nhất vắng mặt — chính là hung thủ.”

Ta không thể không cải trang, né tránh đường quan,

Thành thử hành trình chậm lại không ít.

Đoàn khâm sai ngày đi đêm nghỉ. Ta bèn ngày đêm gấp rút đuổi theo.

Tới cửa quan Tuyết Lam nơi biên cương Bắc Lương, rốt cuộc ta cũng đuổi kịp bọn họ.

Nhưng khi chuẩn bị ra tay… lại thấy sự tình khác lạ.

Khâm sai đại thần chính là Triệu Quốc cữu — anh ruột của đương kim hoàng hậu, người được thánh thượng sủng ái nhất.

Binh lính hộ vệ nghiêm ngặt, người ngoài căn bản không thể tiếp cận.

Nhưng bọn họ không phải đang canh người, mà là canh… một căn nhà trống.

Triệu Quốc cữu đã thoát xác, không ở trong đoàn.

Người đưa tin bí mật cho ta nói, hắn vì “lo cho biên cương”, đã đi trước một bước tới đại doanh Bắc Lương để truyền thánh chỉ.

Ta lạnh toát sống lưng.

Hắn không phải lo cho biên cương, mà là sợ… Tiêu Cảnh còn sống!

Ta lập tức quay đầu, phóng thẳng về đại doanh biên cảnh.

Từ xa, đã thấy cờ xí Bắc Lương phấp phới trên thành trì.

Quân Đại Hạ tứ tán bỏ chạy, tan tác như chim vỡ tổ.

Người ta nói… Tiêu Cảnh đã dâng thành.

Ta… vẫn chậm một bước.

“Xương Vương ở đâu?”

Ta ngược dòng người mà gấp gáp hỏi han.

Có kẻ chỉ lên đầu thành, hừ lạnh một tiếng: “Hừ, ở đó đấy. Không ngờ một vị đại tướng quân lại chịu nhục mà hàng.”

Mơ hồ trong sương gió, ta thấy một thân ảnh quen thuộc treo nơi cửa thành.

Ta đưa tay sờ lên bụng, cắn chặt môi không để bật ra tiếng khóc.

Một hồi lâu, ta mới hé miệng, phun ra một ngụm huyết tươi.

“Hài nhi, đó là phụ thân của con đó…”

20

Đại Hạ cùng Bắc Lương lập hòa ước ngay tại chỗ.

Tòa thành mà Tiêu Cảnh kiên thủ, biến thành lãnh địa của Bắc Lương.

Tiêu Cảnh trở thành tội nhân chiến bại của Đại Hạ, còn Triệu Quốc cữu thì được tung hô là công thần lập hòa.

Đoàn khâm sai chẳng mang chút uất ức nào vì mất đất, trái lại hân hoan trở về Thượng Kinh,

Cờ xí tung bay dọc đường, như thể khải hoàn trở về sau chiến thắng.

Ta trá danh nữ đầu bếp trong trạm dịch.

Khi bọn họ đến nơi, ta đang nấu món cơm nếp vàng mà Triệu Quốc cữu ưa thích.

Có hai người vừa bước vào vừa chuyện trò.

Một là Triệu Quốc cữu, một là Vĩnh Vương.

“Không ngờ mọi sự lại thuận lợi đến thế. Vừa khéo còn kịp về kinh ăn Tết.”

“Không ngờ Tiêu Cảnh lại bạc nhược đến vậy.

Thấy thế cục đã mất, liền chỉ đưa ra một điều kiện — xin được nhận một đứa trẻ trong tông thất làm con thừa tự.

Hắn cũng tính là có người nối dõi hương hỏa.

 

Ha ha ha, ta vừa gật đầu, hắn đã tin thật!

Đáng để chó hoang ăn xác rồi, còn mơ tưởng hương hỏa gì nữa!”

“Hắn có lén để lại con không? Không trừ tận gốc thì hậu hoạn vô cùng. Chẳng phải hắn sủng một biểu tiểu thư mấy năm trời sao?”

“Sao có thể? Nếu thực sự có con, Tiêu Cảnh đời nào chịu tự đưa cổ ra chịu chết?”

Lòng ta đau như dao cắt.

Tiêu Cảnh, đây là cách chàng bảo toàn mẹ con thiếp sao?

Cơm nếp vàng, ta đã nấu mềm dẻo, bưng lên tận bàn.

Sau khi thử độc xong, viên trạm trưởng cung kính nói: “Cơm còn nóng, thỉnh hai vị đại nhân dùng bữa.”

Triệu Quốc cữu cùng Vĩnh Vương vừa trò chuyện, vừa ung dung ngồi xuống.

“Vất vả cả chặng đường dài, rốt cuộc cũng hoàn thành đại sự.Cái bụng này thực đúng là đói rồi.”

“Món cơm nếp này, mùi thơm thật dễ chịu.”

Hai người vừa nói vừa cầm đũa ăn liền.

Chưa đến nửa canh giờ, cả Triệu Quốc cữu và Vĩnh Vương lăn ra rống lên rồi chết, chết trong thảm trạng.

Toàn bộ trạm dịch kinh hoảng đến sững sờ.

Không một ai rõ rốt cuộc bọn họ chết thế nào.

Cơm nếp sau khi nấu xong, đem tráng qua nước lạnh, vỏ ngoài hạ nhiệt nhanh chóng, nhưng bên trong vẫn nóng hầm hập.

Nếu người tham ăn vội nuốt, lúc đầu không thấy gì, nhưng đến khi vào đến dạ dày thì sẽ bị phỏng nặng, chết không nghi ngờ.

Đây là một trong những thủ pháp giết người đơn giản nhất mà ta từng học qua.

Ta đã mua chuộc hai người, thừa lúc hỗn loạn liền hô lớn:

“Chẳng lẽ là Xương Vương hiện hồn đòi mạng?!”

Trong đoàn, không ít kẻ biết chút chân tướng.

Chỉ trong thoáng chốc, lòng người hoang mang, ai nấy chỉ lo cho mạng mình.

Sau cơn rối loạn, đoàn khâm sai không dám nán lại, vứt bỏ hết cả cờ xí áo mão, vội vàng tháo chạy về phương nam.

Ta đứng từ xa nhìn theo, trong lòng thầm nghĩ: Đó mới là dáng vẻ mà chúng nên có.

Nhưng… vậy vẫn chưa đủ.

21

Đại doanh Bắc Lương.

Ta lấy lệnh bài đầu sói ra, xin diện kiến đại soái Mộc Khả.

Hắn vênh váo ngồi dạng chân trên tấm đôn phủ da hổ, thần sắc đắc ý vô cùng.

“Lũ tiểu xảo của các ngươi chẳng ích gì đâu, vẫn là phải dựa vào đại quân Hổ Sư ta mới được việc.

Tiêu Cảnh chẳng phải cứng cỏi lắm sao? Cuối cùng chẳng phải cũng bị treo lên đầu thành của ta đó sao?”

Ta mỉm cười: “Bắc Lương tất nhiên phải trông cậy vào Hổ Sư quân rồi! Chỉ là, các ngươi làm thế nào mà bắt được Tiêu Cảnh?”

“Hahahaha, là Đại Hạ tự giết rồi đem nộp cho ta. Lũ tiểu nhân ấy, sợ bị lộ, còn cố tình gán tội cho Bắc Lương nữa kia.”

“Người ta bảo gì ngươi làm nấy sao?”

“Đương nhiên là không rồi. Bọn họ phải trả giá lớn, ta mới chịu hợp tác.”

Vừa nói, hắn tiện tay ném ra một cuộn văn thư, chính là quốc thư của Đại Hạ — khúm núm, dâng đất nhượng thành.

Ta chưa từng nghĩ, một vị hoàng đế đường đường lại có thể vì muốn giết một vị thủ tướng quân mà vứt bỏ thể diện của một quốc gia.

Thiên hạ này, vốn không nên là của hắn.

Ta vốn định lưu lại trong đại doanh, chờ thời cơ đánh cắp di thể Tiêu Cảnh.

Nhưng đêm đến, lại mộng thấy người.

Hắn bên tai ta khẽ nói: “Người bị treo nơi đó, chẳng phải là ta. Hãy đến Khánh Châu tìm A đệ. Bảo vệ hài tử của chúng ta cho tốt.”

Ta mắt đỏ hoe hỏi: “Trước lúc lên đường, chàng đã biết thiếp mang thai rồi, phải không?”

Hắn mỉm cười, nước mắt rơi lã chã: “Tất nhiên rồi. Tiểu Đào Nhi của ta sắp làm mẫu thân rồi.”

Ta bừng tỉnh, đưa tay sờ má vẫn còn đẫm lệ.

Ta đã khóc sao?

Hắn nói đúng, ta không thể để cảm tình lấn át lý trí.

Ta phải sinh hạ đứa trẻ này trước đã.

Đây là hài nhi hắn dùng cả mạng sống để đổi lấy.

Ta lập tức thúc ngựa, phi về phía Khánh Châu.

22

A đệ gặp lại ta thì vô cùng mừng rỡ.

Giờ nó đã là thiếu đương gia của một thương hiệu lớn ở Khánh Châu.

Tất cả đều là Tiêu Cảnh đã sớm sắp đặt chu toàn.

Hắn đã thay chúng ta bố trí một đời sống đủ đầy, sung túc.

Mùa hè năm sau, ta hạ sinh Tiêu Diễn.

A đệ hỏi ta: “A tỷ, hắn có trở về không?”

“Có chứ.” Ta đáp.

Tiêu Diễn giống phụ thân nó như đúc.

Khi thấy ta thì cười, mắt cong như trăng khuyết.

Thấy người ngoài thì lạnh lùng nghiêm nghị, chẳng nở nụ cười.

Dù bảo nó để cậu bồng, cũng chẳng hé môi lấy một nét thân thiện.

A đệ lại thích trêu nó, nhìn nó đổi sắc mặt tức thì.

Khi Tiêu Diễn lên ba, ta đã trở thành hoàng thương lớn nhất của Đại Hạ.

Ngay cả thiên tử cũng muốn thò tay bóc lợi.

Hôm ấy, A đệ trêu chọc Tiêu Diễn đến mức nó tức giận, bất giác bật miệng gọi một tiếng: “A… a phụ!”

Khoảnh khắc ấy, không khí như đông cứng lại.

A đệ hỏi ta: “Còn chờ sao? Mấy châu thành nơi biên cảnh Bắc Lương đều đã có biến. Thiên hạ sắp nghiêng đổ rồi.”

Ta gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Vậy thì… hãy bắt đầu từ mồi lửa này.”

Ta lấy ra bản quốc thư ô nhục kia: “Để dân chúng Đại Hạ mở to mắt mà nhìn xem — thiên tử bọn họ là hạng người gì!”

“Hắn muốn giết Tiêu Cảnh để giữ thiên hạ,vậy thì… ta sẽ khiến thiên hạ này quy về Tiêu Cảnh!”

End

 

Chương trước
Loading...