Chiếc Chìa Khóa Không Thuộc Về Tôi

2



03

Tôi trang điểm thật kỹ, dùng lớp kem che khuyết dày để giấu đi đôi mắt sưng và quầng thâm do khóc suốt đêm.

Tôi thay bộ đồ công sở mới nhất của mùa này, bước lên đôi giày cao gót tám phân, lại trở thành nữ giám đốc marketing của công ty niêm yết — Lâm Vãn, người phụ nữ mạnh mẽ không gì có thể đánh bại.

Chỉ là, tôi tự biết rõ — dưới lớp vest thẳng thớm ấy, là một trái tim đã rách nát đầy vết thương.

Khi xe dừng lại trước tòa nhà công ty, tôi ngay lập tức nhìn thấy một bóng người quen thuộc mà xa lạ — anh trai tôi, Lâm Phong.

Anh mặc chiếc sơ mi nhăn nhúm, tóc rối bù, đôi mắt thâm quầng giống hệt tôi lúc này.

Anh đứng thẳng đơ trước cổng công ty, trông như một pho tượng đá bất động đang chờ đợi điều gì đó.

Vừa thấy xe tôi, anh lập tức chạy tới, chặn ngay đường lúc tôi vừa mở cửa xe bước xuống:

“Em gái! Cuối cùng em cũng đến rồi! Anh gọi cho em biết bao nhiêu cuộc, sao em không nghe máy?” — giọng anh khàn đặc, đầy sốt ruột.

Tôi đeo kính râm lên, che đi mọi cảm xúc trong mắt, lạnh lùng bước vòng qua người anh:“Tôi không quen anh.”

Giọng tôi lạnh như băng, không chút do dự.

Anh hoảng hốt, vội vàng nắm lấy tay tôi: “Em gái! Nghe anh giải thích, mọi chuyện không như em nghĩ đâu! Bố mẹ không có ý đó—”

“Tôi bảo anh buông tay.” Tôi giật mạnh tay ra, giọng nói không mang chút hơi ấm nào.

Cuộc giằng co của chúng tôi lập tức thu hút ánh nhìn từ những người xung quanh.

Đúng vào giờ cao điểm đi làm, ai nấy ra vào đều dừng bước, chỉ trỏ bàn tán.

“Chẳng phải đó là giám đốc Lâm của phòng marketing sao? Người đàn ông kia là ai vậy?”

“Hình như là anh trai cô ấy, nhìn như gia đình có chuyện.”

“Chậc chậc, bình thường nhìn cô ta phong độ lắm, ai ngờ nhà lại rối ren thế này.”

Những lời bàn tán ấy như từng chiếc kim sắc nhọn, đâm sâu vào lưng tôi.

Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng, sĩ diện và kiêu hãnh bị xé vụn ngay tại chỗ.

Tôi không muốn trở thành nhân vật chính trong một vở bi kịch gia đình, giữa ánh mắt soi mói của đồng nghiệp.

Tôi quay sang bảo vệ tòa nhà: “Người này đang quấy rối tôi. Tôi không quen anh ta, làm ơn mời anh ta rời khỏi đây.”

Bảo vệ lúng túng nhìn tôi, rồi quay sang Lâm Phong:“Anh à, anh nên đi trước thì hơn. Không thì chúng tôi buộc phải báo cảnh sát đấy.”

Lâm Phong bị bảo vệ kéo ra, mặt đỏ bừng vì lo lắng, anh hét lớn về phía tôi đang quay lưng bỏ đi:

“Em gái! em hiểu lầm rồi! Bố mẹ không đưa em chìa khóa là vì—”

Giọng anh bị chặn lại bởi cánh cửa kính đang từ từ khép lại sau lưng tôi.

Tôi bước nhanh vào thang máy, tiếng gọi của anh dần bị bỏ lại phía sau.

Trong thang máy, mấy đồng nghiệp đứng ở góc thì thào: “Cô ta tuyệt tình thật đấy, đến anh ruột mà còn nói không quen.”

“Chắc là cãi nhau lớn lắm rồi, không thì ai lại tới tận công ty gây chuyện.”

Tôi không nhìn ai, chỉ dán mắt vào con số đỏ nhấp nháy trên màn hình thang máy, cảm giác như toàn thân đang bị rút cạn sức lực.

Về tới văn phòng, tôi buông người xuống chiếc ghế da mềm mại, thở hắt ra một hơi thật dài.

Điện thoại rung lên.

Là một tin nhắn MMS từ số lạ.

Tôi mở ra.

Là một tấm ảnh.

Phòng khách nhà mới, bố mẹ tôi, anh trai, chị dâu, em trai và bạn gái cậu ấy, cùng cô giúp việc Trương, tất cả đang ngồi quây quần trước ống kính, cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Một bức ảnh gia đình hoàn hảo.

Chỉ là — không có tôi.

Không, đúng hơn là — vị trí của tôi ban đầu có tồn tại.

Giữa bố và mẹ có một khoảng trống trông rất gượng gạo, dấu vết photoshop lộ liễu.

Họ đã chỉnh sửa ảnh, xóa tôi ra khỏi bức ảnh gia đình.

Thay vào chỗ tôi — là một chậu cây thủy sinh xanh mướt.

Chiếc điện thoại trượt khỏi tay tôi, rơi xuống mặt bàn gỗ đắt tiền, phát ra một tiếng “cộc” trầm nặng.

Cổ họng tôi nghẹn lại như bị nhét đầy bông, không thở nổi.

Tôi bịt miệng lại, cắn chặt mu bàn tay, không để tiếng nấc nào thoát ra.

Thì ra, tôi còn không bằng một chậu cây cảnh.

Trái tim tôi, vào khoảnh khắc đó, hoàn toàn vụn nát.

4

Buổi họp sáng của phòng ban, tôi ngồi ở vị trí chủ tọa trong phòng họp, nhưng lại có cảm giác như đang ngồi trên đống kim châm.

Tôi cảm nhận rõ ánh mắt của các đồng nghiệp và cấp dưới đang đổ dồn về phía mình — đầy dò xét, thương hại và thậm chí có chút khoái chí.

Khi cuộc họp đang diễn ra được một nửa, trợ lý Tiểu Trần rón rén bước đến, đưa điện thoại cho tôi, hạ giọng nói:

“Giám đốc Lâm, chị… xem thử vòng bạn bè đi ạ.”

Tôi hơi nghi ngờ nhưng vẫn cầm lấy điện thoại.

Trên màn hình là bài đăng mới nhất của chị dâu Vương Phương — chín tấm ảnh khoe căn

biệt thự lộng lẫy đến từng chi tiết: bếp lát đá cẩm thạch sáng bóng như gương, ban công

hướng núi đầy thơ mộng, và cả ảnh tự sướng của cô ta nằm thỏa mãn trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.

Dòng trạng thái đi kèm đầy ẩn ý: “Cảm ơn bố mẹ chồng đã tặng căn biệt thự trị giá chục

triệu, cuối cùng cũng có nơi gọi là nhà! Chỉ tiếc, có người sống trong phúc mà không biết

hưởng, đã chọn rời đi thì cũng đừng trách người nhà tuyệt tình.”

Biểu tượng mặt cười phía sau càng khiến dòng chữ thêm phần mỉa mai, đắc thắng.

Phần bình luận thì rôm rả không kém: “Chúc mừng chị! Nhà mới đẹp quá trời!”

“Wow, bố mẹ chồng tốt quá đi!”

“Phương Phương có phúc thật! Không như ai kia, có tí bản lĩnh là quên gốc, đáng đời!”

Tôi thậm chí còn thấy một người bạn đại học của mình bấm “like”, rồi để lại bình luận:“Đây là nhà của Lâm Vãn hả? Cô ấy sao không có trong ảnh?”

Vương Phương lập tức trả lời: “Ha ha, giờ người ta là giám đốc lớn rồi, không thèm nhận người nhà đâu.”

Máu tôi như dồn thẳng lên đầu, các khớp tay vì siết chặt mà trắng bệch.

Cô ta rõ ràng đang công khai với cả thế giới rằng tôi, Lâm Vãn, đã bị đuổi khỏi gia đình.

Tôi bình tĩnh trả lại điện thoại cho trợ lý, mặt không cảm xúc, chỉ nói lạnh lùng:“Họp tiếp đi.”

Nhưng trong đầu tôi đã rối như tơ vò.

Khi ra phòng trà pha cà phê, tôi vô tình nghe thấy hai đồng nghiệp đang nói chuyện với giọng thì thầm:

“Nghe gì chưa? Giám đốc Lâm bị đuổi khỏi nhà, dọn nhà mới mà không có phần.”

“Thật hả? Cô ấy kiếm tiền giỏi lắm mà?”

“Tiền thì sao, nghe nói bố mẹ cô ấy trọng nam khinh nữ, để lại hết tài sản cho con trai, cô ấy chẳng được đồng nào, giờ thì cạch mặt nhau rồi.”

“Bảo sao sáng nay anh cô ấy tới công ty gây chuyện. Khổ thật.”

Tay tôi run nhẹ khi cầm cốc cà phê, suýt chút nữa đánh đổ.

Chiều hôm đó, một khách hàng lớn mà tôi đã theo đuổi rất lâu đột nhiên gọi đến, giọng khách khí mà xa cách:

“Giám đốc Lâm, về hợp tác quý sau, bên tôi đã bàn lại, có lẽ tạm thời phải hoãn lại.”

Tim tôi trĩu xuống, cố gắng giữ bình tĩnh hỏi: “Giám đốc Trương, có phải đề án của chúng tôi có vấn đề gì không ạ?”

Đầu dây bên kia ngập ngừng một lúc rồi mới trả lời với vẻ khó xử: “Đề án rất tốt, chỉ là… nghe nói gần đây gia đình cô có chút chuyện? Chúng tôi lo sẽ ảnh hưởng đến sự ổn định của dự án.”

Tôi há miệng định giải thích, nhưng mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa.

Hóa ra, điều tiếng trong gia đình đã bắt đầu ảnh hưởng đến sự nghiệp của tôi.

Cúp máy, tôi nhìn ra bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ, cảm thấy toàn thân rã rời.

Chuông điện thoại lại vang lên — là cuộc gọi từ cô bạn thân, Tô Nhiên.

Giọng cô ấy vang lên như pháo liên thanh, đầy phẫn nộ: “Vãn Vãn! Cái con Vương Phương trơ trẽn đó đăng gì trên vòng bạn bè vậy trời! Mặt dày thật sự! Tớ tới biệt thự nhà cậu tẩn cho nó một trận đây!”

Tôi còn chưa kịp can, cô ấy đã tắt máy.

Nửa tiếng sau, Tô Nhiên lại gọi lại, lần này giọng mang theo tiếng khóc: “Vãn Vãn, tớ tới biệt thự rồi… con đàn bà đó không cho tớ vào còn đổ vấy là tớ tới gây sự! Hàng xóm kéo ra xem đông lắm, nó chửi tớ thậm tệ luôn!”

Tôi nhắm mắt, vừa xót xa, vừa bất lực: “Tô Nhiên, cậu về đi, đừng chấp cô ta.”

“Nhưng tớ tức lắm! Sao họ có thể đối xử với cậu như vậy?”

Phải rồi… sao họ có thể đối xử với tôi như vậy?

Chỉ vì tôi là con gái của họ, nên họ có quyền tùy tiện tổn thương tôi sao?

Tôi tắt máy, và lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy thật sự mông lung về tương lai của chính mình.

Tôi từng nghĩ rằng, mình có thể kiểm soát cuộc đời mình.

Nhưng giờ tôi mới nhận ra — chỉ cần họ muốn, họ có thể dễ dàng nghiền nát tôi bất cứ lúc nào.

05

Sáng hôm sau, vừa đến công ty, tôi đã bị tổng giám đốc gọi vào văn phòng.

Người đàn ông ngoài năm mươi nhìn tôi với ánh mắt khó xử, muốn nói lại thôi: “Lâm Vãn à, năng lực của cô thì ai trong công ty cũng thấy rõ, nhưng mà…”

Chưa kịp nói hết câu, trưởng phòng — gã đàn ông vẫn luôn ngứa mắt với tôi — liền nhanh chóng tiếp lời, giọng nói xen chút hả hê:

“Giám đốc Lâm, trạng thái tinh thần của cô dạo gần đây đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần cả đội. Đây là công ty chứ không phải cái chợ. Chúng tôi không chấp nhận nhân viên đem chuyện nhà vào nơi làm việc.”

Tôi lạnh lùng nhìn hắn, đáp thẳng: “Thành tích của tôi luôn dẫn đầu phòng. KPI tháng này tôi cũng hoàn thành vượt chỉ tiêu.”

“Thành tích không đại diện cho tất cả!” — hắn cao giọng — “Cô có biết vì chuyện gia đình cô

mà trong công ty giờ đồn đoán khắp nơi không? Ngay cả khách hàng lớn nhất cũng yêu cầu đổi người phụ trách! Cô bảo chúng tôi ăn nói sao với hội đồng quản trị?”

Tổng giám đốc thở dài, cuối cùng cũng nói ra điều tôi sợ nhất: “Lâm Vãn… Tập đoàn Lâm thị, hôm qua chiều, đã chính thức rút vốn.

Dự án quan trọng nhất của cô, đã bị hủy.”

Toàn thân tôi như đông cứng lại, đầu óc trống rỗng, chỉ còn tiếng ong ong vang lên.

“Tập đoàn Lâm thị?” — tôi lắp bắp hỏi lại.

Đó là công ty do chính bố tôi sáng lập trước khi nghỉ hưu, hiện ông vẫn còn nắm giữ phần lớn cổ phần.

Là đế chế thương mại mà ông đã dốc cả đời gây dựng nên.

Chương trước Chương tiếp
Loading...