Chuyện Ngày Song Thập Nhất

2



Sau khi gỡ chế độ cấm chat, group bỗng rơi vào im lặng như chết.

Điện thoại của Phó Dung Đình gọi tới nhanh hơn tôi tưởng. Vừa bắt máy, tôi lập tức đưa điện thoại ra xa.

“Chu Thanh Dã! Cô bị điên à? Chỉ bảo cô đỡ cho Đường Uyển một chút thôi! Cô là tổng quản livestream, cô ta chỉ là lính mới, cô dám nói cô không có tí trách nhiệm nào à?!”

“Còn cái đơn ly hôn quỷ quái gì đó! Trong lúc cả đám thương hiệu đang ở group, cô lại lôi chuyện ly hôn ra, cô muốn hủy hoại tôi à?!”

Đợi bên kia gào xong, tôi mới đưa điện thoại áp sát lại tai:

“Phó Dung Đình, tôi khuyên anh ký sớm đi. Điều khoản ly hôn lần này đều có lợi cho anh, tôi chỉ lấy mỗi căn biệt thự ở Thanh Sơn.”

“Đừng để tôi tung thêm vài thứ khác ra, đến lúc đó anh có khóc cũng vô ích.”

Uống xong cà phê, tôi cùng mấy streamer kỳ cựu thong thả quay lại công ty.

Trong phòng điều khiển trung tâm, Đường Uyển thấy tôi qua cửa kính, lập tức cầm tài liệu bước ra, tươi cười rạng rỡ:

“Đây là bản ly hôn có chữ ký mới toanh của Chủ tịch Phó đó nha, chị Thanh Dã!

Để chị khỏi phải phiền lòng nữa, Chủ tịch còn tặng kèm thêm giấy thôi việc của chị luôn nè! Vậy là từ nay chị có thể yên tâm ngồi uống cà phê dưới lầu rồi~”

 

Tôi nhìn hai bản giấy, cố kìm nén khóe môi đang muốn cong lên. Nhìn gương mặt đắc ý của Đường Uyển, tôi không nhịn được mà nhướng mày đầy vui vẻ.

“À còn nữa chị Thanh Dã, năm nay Chủ tịch Phó đã quyết định dùng kế hoạch mới của em rồi! Bỏ bán hàng thương hiệu, chỉ tập trung đẩy hàng tươi sống từ nguồn nội bộ của công ty nha~”

Trước lời khiêu khích trắng trợn của Đường Uyển, tôi thản nhiên nhún vai:

“Tùy cô, bán cha cô hay bán mẹ cô tôi cũng không ý kiến.”

Dù sao thì… nếu không có gì thay đổi, đúng 11 giờ 11 phút, bất kể Đường Uyển có lập lại sai lầm điều chỉnh giá như kiếp trước hay không — thì điều đang chờ Phó Dung Đình, cũng chỉ có một kết cục duy nhất:

Tán gia bại sản.

05

Đường Uyển bị câu nói của tôi làm cho ngẩn người trong chốc lát.

Ngay lúc tôi cầm theo hợp đồng chuẩn bị rời đi, hai streamer mới lẽ ra đang ở phòng livestream lại bất ngờ lao ra.

“Chu Thanh Dã, cô từ chức rồi thì phủi mông bỏ đi dễ dàng nhỉ! Cô có biết cô hại chúng tôi hôm nay livestream mà không được chia hoa hồng không hả?!”

Tôi nhíu mày: “Là vì tôi sao?”

“Chính vì cô mà Chủ tịch Phó mới phải hủy hợp tác với các thương hiệu! Dám nói không phải vì chuyện cô đăng tin ly hôn lên group à?

Giờ các thương hiệu người ta coi trọng danh tiếng.

Cô đăng mấy chuyện đó chẳng phải vì bị đá khỏi Song Thập Nhất nên quay sang trả đũa chúng tôi sao?!”

Tôi bật cười, bất lực đến nỗi không thèm giận:

“Ra là các thương hiệu chỉ quan tâm đến danh tiếng, chỉ để ý đến chuyện tình cảm của tôi với Phó Dung Đình, còn chuyện streamer giới thiệu sản phẩm thì lắp ba lắp bắp, quảng bá không có tí EQ nào, bảng điều khiển trung tâm thì phân phối dữ liệu loạn xạ — mấy chuyện đó đều không quan trọng, đúng không?”

Hai streamer bị tôi hỏi đến cứng họng, chỉ biết trừng mắt nhìn tôi.

Đường Uyển nghe thấy “bảng điều khiển trung tâm” bị lôi vào cũng tỏ vẻ không phục:

“Bọn em đều là người mới, lần đầu làm dự án lớn như thế này thì sai sót là bình thường mà chị Thanh Dã, chị cũng không cần bám lấy lỗi của bọn em mãi vậy đâu!”

“Với lại nếu không phải vì chị lên group tuyên bố ly hôn, các thương hiệu chắc chắn đã thông cảm cho bọn em rồi! Nói trắng ra, họ thấy cấp quản lý như chị công khai ly hôn trong giờ làm, nên mới mất niềm tin thôi!”

Tôi thật sự bị kiểu lập luận kỳ quặc của Đường Uyển làm cho choáng váng.

“Được thôi, nếu cô nói vì tôi ly hôn nên mới xảy ra chuyện, vậy tôi xé luôn đơn ly hôn nhé?”

Tôi làm bộ định xé thật, Đường Uyển lập tức lao tới giữ chặt tay tôi lại:

“Chẳng qua là không còn hợp tác với thương hiệu nữa thôi mà! Dù sao Chủ tịch Phó cũng đã quyết định làm theo đề xuất của em rồi — chuyển sang bán hàng nội bộ của công ty!”

Tôi nhìn Đường Uyển với ánh mắt như đang xem trò hề, mặt lạnh như tiền hất tay cô ta ra:

“Muốn livestream thì cút đi mà làm cho tử tế vào! Song Thập Nhất mà livestream liên tục bị out sóng, các người đúng là mở ra kỷ lục mới đấy!”

Rời khỏi công ty, tôi lập tức đến văn phòng luật sư, kịp lúc trước giờ họ tan làm để nộp toàn bộ hồ sơ liên quan đến hôn nhân giữa tôi và Phó Dung Đình, cùng những chứng cứ về việc điều hành công ty.

Sau khi nhận được lời xác nhận chắc chắn từ luật sư rằng công ty phá sản sẽ không liên lụy đến tôi, nỗi lo đè nặng trong lòng cuối cùng cũng buông xuống.

Trong khi đó, phòng livestream vẫn vận hành như thể ép vịt lên sân khấu.

Lẽ ra thời điểm tan sở phải là cao điểm bùng nổ lượt xem, vậy mà dù có thêm hiệu ứng Song Thập Nhất, lượng truy cập vẫn chưa bằng quá nửa ngày thường.

Đã thế, dưới sự “chỉ đạo” của Đường Uyển, mấy streamer mới còn chơi chiêu bán thảm: nào là chiếu rách, đầu hói, thậm chí có bệnh gì cũng bịa ra được ngay tại chỗ.

Mãi cho đến khi đồng hồ điểm đúng giờ Song Thập Nhất, các streamer trong phòng livestream mới thở phào nhẹ nhõm, đồng thanh hô lớn:

“Lên kệ rồi!”

Tôi nhìn màn hình điện thoại.

Không ngoài dự đoán — liên kết 9,9 tệ bật lên ngay lập tức.

06

Công ty cung cấp tôm hùm xanh Thanh Đảo, vậy mà Đường Uyển lại đem bán với giá 9,9 tệ ba cân, bao ship — tổng cộng hai triệu đơn chỉ tính riêng một phòng livestream.

Phần bình luận cũng bùng nổ:

“9,9 ba cân? Không chốt ngay trăm đơn thì có lỗi với cái đầu đam mê tôm của mình mất!”

“Ha ha ha ha ha, tôi bấm clicker suốt hai phút, chốt được hơn ba trăm đơn! Không thể không nói, công ty livestream fy đúng là hào phóng!”

Tôi nhìn con số giao dịch kinh khủng kia mà có thể tưởng tượng ra vẻ mặt tức đến tím gan của Phó Dung Đình.

Trước kia, lần đầu tiên tôi livestream bán hàng, đến việc gắn link sản phẩm tôi còn không biết, càng đừng nói đến chuyện điều chỉnh giá hay thương lượng lợi nhuận với thương hiệu.

 

Tối hôm đó, tôi thu về hai trăm vạn phí quảng cáo, nhưng vì gắn nhầm giá sản phẩm, tôi đành phải cắn răng đứng trước camera tuyên bố tự mình bỏ tiền túi ra bù ba trăm vạn cho khán giả.

Chính lần phá giá ba trăm vạn đó khiến tôi một đêm thành danh, nhưng tối hôm đó, Phó Dung Đình ôm đơn thu của thương hiệu trị giá một trăm vạn, hút thuốc cả đêm, gầm lên:

“Chu Thanh Dã, không kiếm được tiền thì thôi đi, mất tận một trăm vạn! Cái đầu cô chứa não lợn chắc?!”

Sau này, công việc càng lúc càng phát triển, tôi lại càng cẩn thận hơn với từng buổi livestream, tiêu chuẩn ngày càng cao — chỉ không ngờ, thứ Phó Dung Đình yêu thích nhất… lại là mấy kẻ ngốc nghếch.

Điện thoại reo liên hồi, tôi dứt khoát tắt nguồn, yên tâm ngủ một giấc dưỡng nhan thật ngon.

Sáng hôm sau, tôi mới đến công ty để làm thủ tục bàn giao nghỉ việc.

Vừa bước vào công ty đã thấy bầu không khí vô cùng căng thẳng. Nhóm livestream vốn ngày thường rôm rả thì lúc này… trống không không một bóng người.

Tôi đi thang máy lên tìm phòng nhân sự, cửa thang máy vừa mở ra, một tập tài liệu liền bị ném thẳng vào bên cạnh tôi.

“Đường Uyển, cô ngu vừa thôi được không?! Giá 49,9 mà cũng bấm nhầm thành 9,9! Đã thế còn mất tận ba phút mới gỡ link! Cô có biết làm công ty lỗ bao nhiêu không hả?!”

Làm tổng tài bao năm, đây là lần đầu tiên tôi thấy Phó Dung Đình tức đến mặt đỏ bừng.

Đường Uyển rụt người lại, lí nhí nói:

“Chủ tịch Phó, em cũng là lần đầu vào phòng điều khiển trung tâm mà… Người mới thì cũng phải có không gian sai sót chứ…”

“Không gian cái con mẹ nó! Ai cho người mới sai sót tới cả mười mấy tỷ?! Một đơn lỗ 40 tệ, cô làm nguyên cái link bán sáu triệu đơn!”

Lúc này, Phó Dung Đình cũng chẳng buồn bênh Đường Uyển nữa, chỉ thẳng tay vào mặt cô ta mà chửi:

“Số tiền này không đòi về được thì một người cũng không tha, tôi sẽ bảo bộ phận pháp lý kiện hết cả lũ!”

Đường Uyển vừa lau nước mắt, vừa vô tình bắt gặp ánh mắt tôi. Cô ta lập tức túm lấy tay tôi lôi về phía trước:

“Chủ tịch Phó! Chuyện này chẳng lẽ chị Thanh Dã không có lỗi gì sao? Nếu không phải chị ấy đem chuyện ly hôn làm rùm beng với thương hiệu, người ta đâu có rút hàng!”

Tìm được người để đổ lỗi, cả đám người lập tức hùa vào:

“Đúng đó Chủ tịch Phó, dùng sản phẩm nội bộ cũng chỉ là bất đắc dĩ! Nếu không vì Chu Thanh Dã làm các thương hiệu quay lưng, làm gì có chuyện công ty thua lỗ lớn thế này!”

Tôi chẳng buồn tranh luận, chỉ thản nhiên gọi một cú điện thoại thẳng đến bên phía thương hiệu:

“A lô, tôi là Chu Thanh Dã bên công ty livestream fy, hiện đang làm thủ tục bàn giao nghỉ việc. Trước khi rời đi, tôi muốn hỏi — với hoạt động Song Thập Nhất lần này, các anh chị có góp ý gì về buổi livestream không ạ?”

07

“Ý kiến á? Một lũ streamer ngu đến mức giới thiệu sản phẩm còn không xong mà cũng dám vác mặt hỏi lấy ý kiến hả? Nếu không phải tại tụi bây nói năng vấp váp, thì làm gì có thương hiệu nào phải lên tiếng công bố thành phần sản phẩm ngay trong ngày Song Thập Nhất chứ?!”

“Đặc biệt là cái phòng điều khiển trung tâm ngu không chịu được — tôi hỏi bên vận hành mới biết, toàn bộ ngân sách chạy luồng đều bị đổ vào cái phòng livestream bán thảm! Mấy người không biết thương hiệu nhà tôi là hàng hiệu cao cấp à?!”

Tiếng chửi bên đầu dây càng lúc càng thô tục, liên tục kéo dài suốt hơn mười phút. Đường Uyển tức tối giật lấy điện thoại:

“Chẳng lẽ các người không phải vì Chu Thanh Dã ầm ĩ chuyện ly hôn nên mới rút hàng à?!”

Bên kia im lặng vài giây, rồi tiếng mắng còn vang dội hơn:

“Ai mẹ nó quan tâm cô ta ly hôn hay không hả?! Cô ta có cưới cả trăm bà vợ bé thì liên quan quái gì đến tôi! Vấn đề bây giờ là livestream có vấn đề! Đám fy các người đầu mọc toàn u à?!”

Sau đó là tiếng cạch cúp máy lạnh tanh.

Phó Dung Đình đứng trước mặt tôi, mặt tái xanh như sắt:

“Tôi biết sự cố livestream không liên quan đến cô, nhưng dù sao cô cũng là tổng quản nhóm livestream, tôi hy vọng cô vẫn có thể đứng ra chịu trách nhiệm!”

Tôi khẽ nhíu mày, hơi bối rối trong một giây, rồi bỗng bừng tỉnh:

“Trách nhiệm thì tất nhiên là phải chịu rồi — Song Thập Nhất hôm đó tôi vắng mặt, nhớ tháng này đừng tính thưởng chuyên cần cho tôi nha. Còn chuyện n+1…”

“Chu Thanh Dã! Giờ là thời điểm sống còn của công ty mà cô còn nói mấy lời đùa cợt như vậy sao?!”

“Tôi đâu có đùa — hôm qua anh ký đơn ly hôn rồi còn gì. Công ty là của anh, nợ nần đương nhiên cũng là của anh. Chuyện không liên quan đến tôi, tôi vui vẻ một chút cũng phạm luật chắc?”

Phó Dung Đình nhớ lại bản thỏa thuận ly hôn, mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy.

Đường Uyển vẫn chưa nhận ra tình hình, ngây ngô nhào tới:

“Chị Thanh Dã ơi, đây là khoản lỗ mười mấy tỷ đấy! Chẳng lẽ chị nỡ lòng để một mình Chủ tịch Phó gánh hết sao?!”

Tôi bật cười, nhếch môi mỉa mai:

 

“Đương nhiên là tôi không nỡ để anh ta gánh một mình rồi — thế nên ông trời mới thương tình, tặng thêm cho anh ta một đứa con nữa đó thôi! Một đời trả không hết thì trả hai đời, kiểu gì rồi cũng trả xong!”

Phó Dung Đình bỗng như bừng tỉnh, kích động bước lên giữ chặt tôi:

“Thanh Dã, em… em mang thai rồi?!”

“Không phải tôi.”

Tôi lấy từ tập hồ sơ ly hôn hôm qua ra một tờ siêu âm, cười rạng rỡ đưa cho anh ta:

“Người mang thai là cô thư ký nhỏ đáng yêu của anh đấy.”

“Thai đã ba tháng rồi. Bác sĩ bạn tôi xem siêu âm còn bảo — trông giống một cậu con trai bụ bẫm lắm.”

Mặt Đường Uyển lập tức trắng bệch, hoảng hốt lao đến giật tờ siêu âm:

“Không… không phải đâu Chủ tịch Phó! Đứa trẻ này không phải của anh… Không! Em hoàn toàn không có bầu gì cả!”

Đối mặt với món nợ hàng chục tỷ, Đường Uyển chỉ còn một suy nghĩ — phải lập tức phủi sạch quan hệ với Phó Dung Đình.

Chương trước Chương tiếp
Loading...