Gả Sai Một Kiếp

2



Tống Chiêu Dã mặt mày âm u ngồi bên giường, trung y mở rộng, để lộ lồng ngực rắn chắc.

Còn trên giường, người đang cúi đầu nức nở, chính là Thược Dược trong bộ y phục của ta!

“Huynh trưởng, hai người đang cãi nhau chuyện gì vậy?”

Ta lười biếng tựa vào khung cửa, giọng nói mang theo sự mềm mại của người vừa tỉnh ngủ.

Hai đôi mắt đồng thời phóng tới.

Vẻ mặt của Giang Hạc Lâm vô cùng đặc sắc.

Kinh ngạc, ngỡ ngàng, hoảng loạn.

Còn Tống Chiêu Dã…

Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng kia nhìn ta chằm chằm, rồi từ từ chuyển sang Thược Dược trên giường, giọng nói lạnh như băng: “Ngươi là ai?”

Thược Dược ngẩng đầu, khóc lóc như mưa như gió.

“Tống… Tống đại nhân đêm qua say quá, cứ kéo lấy nô tỳ, nô tỳ không tài nào thoát ra được…”

“Vậy sao?”

Ánh mắt Tống Chiêu Dã âm hiểm đến đáng sợ.

“Không thể nào!” Giang Hạc Lâm thấy người trên giường là Thược Dược, sắc mặt tái xanh.

“Ta rõ ràng…”

Hắn đột nhiên im bặt, kinh hãi liếc nhìn ta một cái.

Ta chậm rãi bước đến bàn tự rót cho mình một tách trà, chiếc vòng phỉ thúy trên cổ tay vang lên tiếng lanh lảnh.

“Tuyết Ngâm.” Hắn cố giữ bình tĩnh, dịu dàng hỏi, “Tối qua muội ở đâu?”

Ta đối diện với ánh mắt của hắn, cười ngây thơ vô tội: “Muội vẫn luôn ở trong phòng mà. Trái lại là huynh trưởng, tối qua chẳng phải nói muốn cùng muội ngắm trăng sao? Sao lại tự mình say trước vậy?”

Tống Chiêu Dã nhạy bén bắt được ánh mắt khác thường của Giang Hạc Lâm, cái nhìn đảo qua lại giữa ta và huynh ấy, cuối cùng dừng lại trên cổ ta.

Nơi đó có một vết đỏ do Tần Tu Trạch để lại.

Đồng tử hắn đột ngột co rút.

“Choang!”

Một miếng ngọc bội đột nhiên ném xuống chân Giang Hạc Lâm, tiếng vỡ giòn tan khiến Thược Dược giật nảy mình.

Ngọc bội tùy thân của huynh trưởng.

“Giang Hạc Lâm.” Hắn gằn từng chữ, “Ngươi tính toán hay thật.”

Ta cúi đầu che đi nụ cười.

Chó cắn chó, thật là hay.

“Không, không phải…” Giang Hạc Lâm hoảng loạn nhặt miếng ngọc bội lên, đột nhiên chỉ vào Thược Dược, “Là ả ta! Chắc chắn là tiện tỳ này đã trộm ngọc bội của ta!”

Sắc mặt Thược Dược trắng bệch: “Đại thiếu gia! Rõ ràng là người bảo nô tỳ…”

“Câm miệng!”

Giang Hạc Lâm vung tay tát một cái, cắt ngang những lời chưa kịp nói của Thược Dược.

Ta lạnh lùng nhìn màn kịch lố bịch này.

Kiếp trước, để bịt miệng, Giang Hạc Lâm đã tự tay đổ thuốc độc vào miệng Thược Dược.

Nay thấy ả ta cắn ngược lại Giang Hạc Lâm, trong lòng ta lại thấy hả hê đến lạ.

4

Tống Chiêu Dã ung dung đứng dậy, chiếc áo khoác màu đen quét qua sàn nhà bừa bộn.

Hắn bước đến trước mặt ta, trên người vẫn còn vương mùi rượu từ đêm qua.

“Giang tiểu thư.” Hắn cúi xuống thì thầm bên tai ta, hơi thở ấm nóng lướt qua vết đỏ kia, “Đúng là đã xem thường nàng rồi!”

Ta ngước mắt nhìn thẳng vào hắn, từ trong đôi đồng tử đen láy của hắn nhìn thấy nụ cười điềm tĩnh của chính mình.

“Tống công tử đang nói gì vậy?”

Ta giả vờ khó hiểu chớp mắt, “Tuyết Ngâm nghe không hiểu.”

Hắn cười lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.

Giang Hạc Lâm đuổi theo hai bước, rồi quay lại nắm lấy cổ tay ta: “Là muội làm đúng không? Muội đã đưa Thược Dược…”

“Huynh trưởng,”

Ta nhẹ nhàng rút tay về, vuốt phẳng lại nếp áo cho hắn, “Huynh nên nghĩ xem làm sao để giải thích với phụ thân, tại sao miếng ngọc bội tùy thân của huynh lại ở trong lòng Thược Dược.”

Nhìn gương mặt tái nhợt trong phút chốc của hắn, ta ghé sát tai hắn, dùng âm lượng chỉ hai chúng ta nghe thấy nói: “Còn nữa, làm sao để giải thích với Xu Ý của huynh.”

Vừa quay người định đi, Giang Hạc Lâm đã giữ ta lại.

“Tuyết Ngâm.” Huynh trưởng cười tươi rói, “Vết hằn trên cổ muội là sao vậy?”

Trong phòng có một khoảnh khắc yên tĩnh.

Ta “hoảng hốt” che lấy cổ, hai má ửng hồng: “Tối, tối qua bị một con muỗi đốt.”

Ánh mắt Giang Hạc Lâm tối sầm lại, đang định hỏi thêm.

“Thiếu gia.” Quản gia đột nhiên hớt hải chạy tới, “Tần công tử đến!”

Tim ta nảy lên một nhịp.

Tần Tu Trạch?!

Hắn đến đây làm gì.

Chẳng lẽ đã phát hiện…

Trong sảnh trước, Tần Tu Trạch một thân cẩm bào màu đỏ sẫm, đang mân mê một chiếc bông tai hải đường.

Thì ra là ở chỗ hắn.

Thấy chúng ta bước vào, đôi mắt phượng của hắn khẽ nhướng lên, cười một cách phóng đãng tùy tiện:

“Không biết Giang tiểu thư có nhận ra chiếc bông tai này không.”

Ta thoáng chốc hoảng loạn, nhưng lập tức trấn tĩnh lại.

Nâng tách trà lên nhấp một ngụm: “Không quen.”

“Ồ, vậy làm phiền rồi.”

Tần Tu Trạch ung dung đứng dậy, trước khi ra cửa đột nhiên quay đầu lại: “Nếu Giang tiểu thư nhớ ra điều gì…” Hắn đầy ẩn ý liếc qua cổ ta, “Cứ tùy lúc đến Tần phủ tìm ta.”

Đợi bóng hình màu đỏ sẫm kia biến mất, Giang Hạc Lâm liền túm lấy cổ tay ta.

“Muội muội, bản lĩnh thật đấy.”

Ta lạnh lùng hất tay hắn ra: “Huynh trưởng đang nói gì vậy? Muội muội nghe không hiểu.”

5

Yến tiệc mùa xuân ở thành Kim Lăng, từ trước đến nay luôn là sự kiện hội tụ của tài tử giai nhân.

Ta tựa vào cột hành lang sơn son, lạnh lùng nhìn Lâm Xu Ý bước tới trên những cánh hoa rơi.

Nàng một thân váy lụa trắng tinh, trên tóc chỉ cài một cành lan bạch ngọc, thanh lệ như tiên nữ trong tranh.

“Xu Ý!”

Huynh trưởng Giang Hạc Lâm vội vàng chạy tới, niềm vui trên mặt không thể che giấu.

Nực cười hơn là Tống Chiêu Dã,

Người nam nhân vốn luôn lạnh lùng tự chủ, giờ phút này cũng bước nhanh lên đón, trong mắt ánh lên sự dịu dàng mà ta chưa từng thấy.

Ha, nam nhân.

Kiếp trước khi Lâm Xu Ý trở về, Tống Chiêu Dã đã bị buộc phải cưới ta.

Nàng đứng ngoài hỷ đường, rưng rưng nước mắt nói “Chúc hai người đầu bạc răng long”, quay người đi liền đổ bệnh ba tháng.

Khiến cho sự căm hận của Tống Chiêu Dã đối với ta càng sâu thêm mấy phần.

Còn đời này…

“Xu Ý? Sao muội lại…”

Tống Chiêu Dã đưa tay định xoa đầu Lâm Xu Ý, nhưng lại bị nàng né tránh.

Tống Chiêu Dã sững sờ tại chỗ.

“Chiêu Dã ca ca.”

Đôi mắt đa tình của Lâm Xu Ý, ngấn lệ nhìn Tống Chiêu Dã, “Ta nhận được thư của huynh liền tức tốc trở về.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...