Gương Soi Kiếp Lai Sinh

1



Ta có một tấm gương, soi được kiếp sau của con người.

Chỉ cần soi vào gương, liền thấy được dung mạo bản thân ở kiếp lai sinh.

Tin tức lan ra, thiên hạ ùn ùn kéo đến, trước cửa tiệm của ta xếp hàng dài dằng dặc.

Có kẻ trong gương thấy mình biến thành một con chó.

Ta nhàn nhạt mở miệng:

“Ngươi ngày ngày bạo hành thê tử, kiếp sau đã không còn xứng làm người, đọa vào súc sinh đạo.”

Lại có kẻ thấy mình biến thành một con ba ba.

Hắn giận dữ mắng ta là kẻ lừa gạt, ta chỉ cười:

“Ngươi ích kỷ tham lam, làm điều xằng bậy không biết xấu hổ, tất sẽ lưu xú vạn năm.”

Cho đến một ngày, một vị tướng quân tên là Tạ Duẫn Ân bất ngờ xuất hiện.

“Hừ, ta không tin. Cái gương này của ngươi thật sự thần kỳ đến vậy sao?”

Hắn soi vào gương, nhưng bên trong chỉ là một mảnh trống không, đến cả bóng hình cũng chẳng có.

Hắn cười ha hả:

“Chỉ là trò lừa trẻ con! Ta đã nói rồi, mấy trò phù thủy lừa đảo nơi giang hồ này đến chỗ ta thì vô dụng mà!”

Ta chăm chú nhìn tấm gương trống rỗng, rồi nghiêm nghị ngẩng đầu.

“Nếu trong gương không có ngươi, thì có nghĩa là——”

“Ngươi vốn dĩ… không có kiếp sau.”

……

Tạ Duẫn Ân nghe xong liền sững người, sau đó bật cười khẩy.

“Nữ thầy bói này đúng là có mắt như mù. Ngươi có biết bản tướng là ai không?”

“Bản tướng từ năm mười lăm tuổi đã chinh chiến bốn phương, công lao sự nghiệp lẫy lừng, phúc đức sâu dày, sao có thể không có kiếp sau?”

“Hôm nay ta sẽ đập nát chiêu bài của ngươi, xem ngươi còn dám ngông cuồng đến bao giờ!”

Tạ Duẫn Ân vung tay, lập tức có một toán binh sĩ phía sau xông lên, mặt không đổi sắc, phá tan tiệm của ta.

Trong tiệm vang lên tiếng đồ đạc vỡ nát, loảng xoảng không dứt.

Dân chúng đứng xem đều vội vàng lùi xa ba trượng, sợ vạ lây.

“Nữ thầy bói này đụng phải Tạ tướng quân rồi, coi như đá phải thiết bản.”

“Đúng là nói chuyện hoang đường, dám bảo soi được kiếp sau, ai mà tin thứ lừa đảo đó chứ?”

“Còn dám nói Tạ tướng quân không có kiếp sau, thật là nực cười! Cứ chờ mà xem, ả ta chẳng có kết cục gì tốt đẹp đâu!”

Từ đầu đến cuối, sắc mặt ta vẫn bình thản, như thể lời nhạo báng của đám đông, căn tiệm đổ nát tan tành đều chẳng liên quan gì đến ta.

Tạ Duẫn Ân cười lạnh, tiến lên nhìn ta một lượt từ trên xuống dưới.

“Sao nào, sợ đến mức câm như hến rồi sao?”

“Chỉ cần ngươi tự tay đập vỡ tấm gương nát đó, cút khỏi Thượng Kinh, bản tướng liền tha cho ngươi.”

Hắn nói muốn đập vỡ gương của ta. Nhưng hắn đâu biết, đó là bảo vật của Thiên giới và Địa phủ.

Ngón tay ta khẽ lướt nhẹ qua mặt gương.

“Tấm gương này tên là Âm Dương Kính, là bảo vật của Địa phủ, dùng để soi đường luân hồi chuyển kiếp.”

“Ngươi chỉ là một phàm nhân nhỏ bé, cho rằng dựa vào sức mình có thể đập nát được sao? Đúng là quá tự cao.”

Hắn không tin, ngược lại còn cười lạnh mỉa mai.

“Nói khoác mà chẳng biết ngượng miệng!”

“Còn dám bảo đây là bảo vật của Địa phủ, nếu thật là vật của âm phủ, sao ngươi – một kẻ phàm tục – lại có được?”

“Hay là ngươi định nói mình là tiên nữ trên trời, hoặc quỷ sai dưới âm ty đây?”

Đám đông xung quanh phá lên cười.

Còn ta, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.

Không sai, ta chính là quỷ sai của Địa phủ, người thân cận bên mười điện Diêm Vương.

Ta phụng mệnh xuống trần gian làm việc, mới lập ra tiệm bói toán này, chuyên xem dương thọ, soi kiếp sau.

Tạ Duẫn Ân chẳng những không tin, ngược lại còn bày ra dáng vẻ kẻ trên cao khinh người, đánh giá ta từ trên xuống dưới.

“Không ngờ còn trẻ như thế, mà miệng lưỡi đã thành thạo dối trá như vậy.”

Ta không đáp, chỉ chậm rãi đứng dậy.

“Nếu Tạ tướng quân không tin, vậy chi bằng thử nghiệm một lần.”

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ khắp phố, ta tiện tay chỉ về một người trong đám đông.

“Ngươi ấn đường u ám, hôm nay không hợp ra đường, nửa canh giờ nữa, chính là giờ tử của ngươi.”

Người kia cho rằng ta nguyền rủa hắn, lấy làm xúi quẩy, mắng mỏ rồi bỏ đi.

Nhưng chỉ nửa canh giờ sau, ngoài phố xảy ra một vụ án mạng.

Người mà ta đã chỉ, bị một chiếc xe ngựa mất lái đâm thẳng, chet ngay dưới vó ngựa.

Tất thảy đều kinh hãi, tấm tắc khen ta đoán chuẩn.

Sắc mặt Tạ Duẫn Ân hơi tái, song vẫn cứng miệng:

“Có lẽ chỉ là trùng hợp, đừng vội đắc ý.”

Ta chầm chậm tiến đến gần hắn, như nhìn thấu cả tâm can người trước mặt.

“Tạ tướng quân, giữa chân mày ngài đầy ưu sầu, khí trọc vây quanh, chẳng hay trong phủ có phải có một vị phu nhân đang trọng bệnh?”

Sắc mặt Tạ Duẫn Ân lập tức đông cứng, hung hăng ngẩng đầu:

“Ngươi… sao ngươi biết được?”

Ta khẽ vỗ nhẹ tấm Âm Dương Kính trong tay.

“Dĩ nhiên là ta nhìn thấy từ trong gương này.”

“Ta đã nói rồi, tấm gương này là bảo vật.”

Người chet soi, có thể chuyển kiếp đầu thai.

Còn người sống—

Soi một lần, thấy được kiếp sau.

Soi hai lần, bách bệnh tiêu tan.

 

Tạ Duẫn Ân vẫn bán tín bán nghi nhìn ta đánh giá.

“Ngươi biết cũng không có gì lạ,” hắn lạnh nhạt mở miệng, “Dù sao chuyện trong phủ tướng quân cũng không phải bí mật, chỉ cần chịu khó dò hỏi thì ai cũng có thể biết.”

“Chẳng có gì đáng nói cả.”

Ta xoay người, như đang kể một câu chuyện cũ, bình thản cất lời:

“Dạo gần đây, Tạ tướng quân vất vả chạy chữa cho phu nhân không ít, đúng không?”

“Chỉ tiếc là dù mời bao nhiêu đại phu, uống bao nhiêu đơn thuốc, hiệu quả cũng chẳng đáng là bao.”

“Bởi vì—các ngươi đã sai ngay từ đầu.”

Ta quay lại, ánh mắt khóa chặt vào mắt hắn.

“Phu nhân nhà ngươi bị bệnh, là vì đã làm sai chuyện.”

“Cho nên bị ác quỷ bám theo.”

“Ác nghiệp nàng ta gieo, đến nay vẫn chưa chuộc sạch.”

“Dù có uống bao nhiêu thuốc, cũng đều vô dụng.”

Tạ Duẫn Ân tức khắc nổi trận lôi đình.

“Ngươi nói bậy! Phu nhân của ta, Mai Hương, là người hiền lành nhân hậu, tâm địa thiện lương!”

“Nàng thường xuyên dâng hương cúng bái, chép kinh niệm Phật, phổ độ chúng sinh, sao lại có thể tạo nghiệp?”

“Dám bịa đặt nhục mạ bản tướng cùng thê tử, ngươi là muốn chet chắc rồi!”

Hắn lập tức ra lệnh cho binh lính phía sau đuổi ta ra ngoài, còn buông lời đe dọa, lệnh cho ta vĩnh viễn cút khỏi Thượng Kinh.

Ta không hoảng hốt, chỉ để lại một câu:

“Nếu sau này hối hận, hãy đến chỗ này tìm ta.”

Lúc quay người rời đi, khóe môi ta khẽ cong, nhưng trong mắt lại lạnh đến tận xương.

Liên Nhi, tỷ tỷ gặp được hắn rồi.

Rất nhanh thôi, tỷ sẽ thay muội… báo thù.

Quả nhiên không lâu sau, cả Thượng Kinh đều truyền tai nhau:

Phu nhân Mai Hương của Tạ tướng quân lại phát bệnh, lần này sốt cao không ngừng, điên dại phát cuồng, bệnh tình trầm trọng hơn hẳn trước kia.

Nghe nói Tạ Duẫn Ân đã tìm khắp các thái y trong hoàng cung, mà vẫn chẳng có chút chuyển biến.

Khi ấy, ta đang ung dung uống trà.

Thì Tạ Duẫn Ân… cuối cùng cũng tới tìm ta.

“Nếu muốn chứng minh ngươi không phải kẻ lừa đảo,” hắn nghiến răng, “Thì theo ta đi trị bệnh cho phu nhân!”

“Bao nhiêu thần y dị sĩ đều bó tay, ta muốn xem ngươi có bản lĩnh gì!”

Ta theo hắn bước vào phủ tướng quân.

Nhưng lại chẳng hề tới thăm bệnh cho phu nhân Mai Hương trước.

Việc đầu tiên ta làm là—xem xét toàn bộ phủ đệ.

Rồi ta nhìn thấy… dưới tán cây đào trong viện, có thứ gì đó bị chôn giấu.

“Thứ gì chôn ở đây? Đào lên.”

Tạ Duẫn Ân cau mày liếc qua, thản nhiên nói:

“Chỉ là bã thuốc chôn dưới gốc đào thôi. Phu nhân ta quanh năm dùng thuốc, thuốc sắc xong đều đổ tại đó. Chẳng có gì đáng xem cả.”

Nhưng ta thì đã nhìn ra từ lâu.

“Dưới đó… có oán khí rất nặng.”

“Nếu không muốn khiến cả phủ gặp tai họa, thì lập tức đào nó lên.”

Quả nhiên, trong đất—là hài cốt của một đứa trẻ.

Ta dùng Âm Dương Kính soi qua, chỉ thấy oán khí cuồn cuộn, ngút tận trời xanh.

Khoảnh khắc hài cốt bị đào lên, Tạ Duẫn Ân đứng chet lặng, sắc mặt trắng bệch.

“Thứ này… là cái gì?”

Ta nhìn chằm chằm vào bộ xương trắng hếu, cổ họng nghẹn lại.

Đó chính là đứa trẻ chưa kịp chào đời của muội muội ta.

Chín tháng hoài thai, ngày lâm bồn đã cận kề, vậy mà lại bị người ta sống sờ sờ mổ bụng móc ra.

Chet rồi cũng chẳng được mai táng đàng hoàng, chỉ bị chôn vùi sơ sài dưới gốc đào trong viện.

Chỉ bởi kẻ giết người sợ hãi, lo oán linh tìm đến báo thù, nên mới chôn ở gốc đào – dùng mộc đào để trấn tà.

Ta vừa định lên tiếng, thì một bà quản sự lớn tuổi vội vàng chạy đến:

“Tướng quân, đây… chỉ là một con mèo chet thôi ạ!”

“Phu nhân trước kia từng cho một con mèo hoang ăn ở chùa, không ngờ nó vẫn bệnh chet. Phu nhân thương xót, nên cho người chôn ở gốc đào sau viện…”

Ta ngẩng đầu nhìn sang, trong mắt bà ta lướt qua một tia hoảng loạn, nhưng rồi nhanh chóng bị ép xuống.

Ta hờ hững nhìn bà ta:

“Người này là người bên cạnh phu nhân?”

Tạ Duẫn Ân gật đầu:

“Phải, bà ấy họ Trương, là quản sự bên cạnh Mai Hương.”

Ta không đáp, tiếp tục lần tìm khắp phủ tướng quân.

Nhưng dù tìm khắp mọi nơi, vẫn không thấy chút dấu vết nào của muội muội.

Không khí tức tụ.

Không tàn tích.

Không hài cốt.

Không cả oán linh.

“Rốt cuộc ngươi đang tìm gì?”

Tạ Duẫn Ân đã theo ta đi suốt hai canh giờ, cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.

“Bản tướng mời ngươi đến là để chữa bệnh cho phu nhân, chứ không phải để ngươi xem phong thủy bày trò!”

“Nếu còn dám lãng phí thời gian, đừng trách bản tướng đuổi thẳng không khách khí!”

Ta dừng bước, quay đầu nhìn hắn:

“Nếu ta không đoán sai, Tạ tướng quân năm xưa từng có một vị nguyên phối, đúng không?”

Sắc mặt Tạ Duẫn Ân trắng bệch, như thể vừa bị xé rách một vết sẹo cũ.

Ánh mắt hắn u ám, giọng nói nghiến răng ken két:

“Đừng nhắc đến ả!”

“Ả đã tư thông bỏ trốn, ta từng phát thệ: Nếu còn gặp lại, nhất định sẽ băm thây vạn đoạn!”

Ta khẽ nhíu mày.

Hắn hận muội ấy đến thế, chứng tỏ hoàn toàn không biết muội ấy đã chet.

Chet thảm.

Ta đang cân nhắc cách mở miệng nói ra sự thật, thì sau lưng vang lên một giọng nói yếu ớt:

“Phu quân, vị cô nương này… là đại phu sao?”

Chương tiếp
Loading...