Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mẹ Tôi Tên Là Dụ Uyển Ninh
2
4
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Người giúp việc đi mở cửa, bước vào là một người đàn ông cao lớn, khôi ngô.
ông ta mặc một bộ vest cắt may chỉnh tề, cử chỉ tao nhã, ánh mắt trong trẻo.
Nhưng ngay khi nhìn thấy mẹ, nước mắt ông lập tức tuôn rơi.
“Uyển Ninh… cuối cùng em cũng trở về rồi…”
ông bước lên, định dang tay ôm lấy mẹ.
“Mười lăm năm nay, anh vẫn luôn tin em sẽ trở lại, luôn chờ em.”
“Anh chưa từng bỏ cuộc dù chỉ một ngày tìm kiếm. Trời thương anh, cuối cùng cũng để anh đợi được em…”
Nhưng mẹ lại giật mạnh người, thoát khỏi vòng tay ông.
Bà lùi về sau mấy bước, nhìn người đàn ông trước mặt.
ông còn trẻ, sạch sẽ, trắng trẻo, trông chỉ hơn ba mươi tuổi.
Còn bà thì sao? Da sạm đen, khô nứt, nhăn nheo, tóc đã bạc quá nửa, trông như người phụ nữ năm mươi, sáu mươi.
Mẹ cúi đầu xuống.
“Xin lỗi, Lục tiên sinh. Tôi… không xứng với anh nữa.”
Bà xoay người chạy vào phòng tắm.
Tôi đi theo bà, thấy bà mở vòi nước, dội lên người mình.
Bà khóc.
Dưới tiếng nước chảy ào ào, bà cuối cùng cũng bật khóc thành tiếng.
Bà cào mạnh lên da thịt mình, như thể muốn cào sạch mười lăm năm dơ bẩn ấy.
Móng tay rách da, máu và nước hòa vào nhau chảy xuống, mà bà không hề thấy đau.
Tiếng khóc của bà xuyên qua cánh cửa phòng tắm, lan khắp biệt thự.
Bà ngoại định vào, nhưng ông ngoại ngăn lại.
“Để nó khóc đi, nén trong lòng càng khổ hơn.”
Lục tiên sinh đứng bên ngoài cửa, nắm chặt tay, nước mắt vẫn rơi không ngừng.
Tôi muốn chạy tới ôm mẹ, nhưng chỉ có thể bất lực xuyên qua thân thể bà.
Mẹ, đừng khóc nữa.
Mẹ đã trốn thoát rồi, mẹ đã rất dũng cảm rồi.
Bà tắm thật lâu, cũng khóc thật lâu.
Cuối cùng, tiếng nước ngừng lại.
Bà quấn khăn tắm bước ra, tóc ướt sũng, đôi mắt đỏ hoe.
Lục tiên sinh vẫn đứng ở đó.
Mẹ nhìn ông, giọng bình tĩnh.
“Lục tiên sinh, thật có lỗi vì đã để anh đợi lâu như vậy. Anh nên tìm một người khác phù hợp hơn đi.”
“Anh không muốn!” Lục tiên sinh gần như gào lên.
“Dụ Uyển Ninh, anh đã đợi em mười lăm năm! Mười lăm năm! Em có biết anh đã sống thế nào không?!”
“Anh ngày nào cũng tìm em, dùng hết mọi mối quan hệ, nhờ hết mọi người có thể nhờ!”
“Anh không tin em chết rồi, anh chưa từng bỏ cuộc dù chỉ một ngày!”
“Bây giờ em trở lại, em lại bảo anh đi tìm người khác?!”
Giọng ông run rẩy, nước mắt không ngừng rơi.
Mẹ cúi đầu, rất lâu sau mới nói:
“Tôi… đã không còn là một người phụ nữ trong sạch nữa.”
“Anh không quan tâm!”
“Tôi còn có một đứa con gái, là con của tôi và kẻ cầm thú kia.”
Lục tiên sinh sững người.
“Tôi muốn đón con bé về.”
Mẹ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ông.
“Anh có thể chấp nhận được không?”
Tôi khóc, vừa khóc vừa gọi:
Mẹ, con không cần mẹ đón nữa, mẹ chỉ cần sống tốt thôi là được.
Mẹ, chỉ cần mẹ sống hạnh phúc ở nơi xa, con đã rất mãn nguyện rồi.
Nhưng bà không nghe thấy.
Lục tiên sinh im lặng rất lâu, thật lâu.
Giây phút đó, như dài bằng cả một thế kỷ.
Cuối cùng, ông hít sâu một hơi, bước tới nắm lấy tay mẹ.
“Uyển Ninh, anh sẽ cùng em đi đón con bé. Từ nay, nó chính là con gái của anh.”
Tôi nhìn người đàn ông ấy, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi thành tên.
Giá như ông ấy là cha tôi thì tốt biết bao.
Nhưng… con thật sự không cần hai người đón nữa đâu.
Dưới sự kiên quyết của Lục tiên sinh, cuối cùng ông bà ngoại và bác cũng đồng ý.
Bác tổ chức một đoàn xe, hơn chục chiếc xe sang, mang theo cả vệ sĩ và luật sư.
Ông ngoại nói phải đưa bọn buôn người vào tù, phải khiến cả ngôi làng đó trả giá đắt.
Nhưng tôi biết, trong lòng bác đang tính toán điều gì.
Bác muốn nhân cơ hội này, xóa sạch sự tồn tại của tôi.
Đoàn xe rầm rộ chạy về phía ngôi làng nhỏ trên núi.
Lục tiên sinh ôm mẹ ngồi trên chiếc xe đầu tiên, dọc đường luôn nắm chặt tay bà.
“Đừng sợ, có anh đây.”
ông lặp đi lặp lại câu nói ấy.
Mẹ nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật ngày càng quen thuộc, cơ thể bắt đầu run rẩy.
Càng đến gần ngôi làng, bà run càng dữ dội.
Tôi như phát điên, bay thẳng về làng.
Thi thể của tôi đã sưng phồng, thối rữa, bốc ra mùi tanh tưởi.
Không! Tôi không thể để mẹ nhìn thấy mình như thế này!
Tôi phải giấu thi thể mình đi, trước khi họ tới nơi.
5
Ở đầu làng, bố cùng bác cả và chú ba vừa quay về.
Ba người cưỡi xe máy, mặt mũi lấm lem bụi đất, rõ ràng là đã lục tung cả đêm mà vẫn không tìm thấy.
“Con đàn bà thối tha đó chạy đi đâu rồi?”
Bác cả châm điếu thuốc lào, hít một hơi thật sâu.
“Chắc lại thèm đàn ông thành phố rồi.”
chú ba nhổ một bãi nước bọt, nói mấy câu bẩn thỉu đến cực điểm.
Bố cũng chửi rủa om sòm.
“Con sao chổi đó, đợi nó về tao đánh chết!”
“ còn con gái mày thì sao?” bác cả hỏi.
“Về nhà là gả luôn.” Bố lạnh lùng nói, “Tôi đã nhận cọc năm trăm đồng của nhà họ Trương rồi.”
Thì ra, năm trăm đồng mà mẹ mang đi, chính là tiền bố bán tôi.
Trong lúc bọn họ vẫn đang chửi bới, đoàn xe đã chạy đến.
Hơn chục chiếc xe hơi màu đen dừng ngay ngắn ở đầu làng.
Dân làng kéo nhau ra xem náo nhiệt.
Cửa xe mở, Lục tiên sinh đỡ mẹ bước xuống.
Bố nhìn thấy, khạc một tiếng.
“Quả nhiên là đi tìm đàn ông thành phố! Con đĩ thối!”
Mẹ nhìn ông ta, ánh mắt lạnh như băng, như thể đang nhìn một xác chết.
“Hôm nay tôi đến là để đón con gái tôi.”
“Đừng mơ! Con nhỏ đó sớm đã được định gả cho lão Trương ở đầu làng rồi! Tao đã nhận tiền cọc năm trăm đồng!”
Lục tiên sinh trầm giọng hỏi:
“Con gái ông đâu?”
Bố đáp ngược: “Liên quan quái gì đến mày!”
Lúc này, trưởng thôn hốt hoảng chạy tới, vừa thấy bác tôi liền khuỵu gối suýt quỳ xuống.
“Ngài… Ngài Dụ… Dụ tiên sinh…”
Giọng trưởng thôn run run.
“Ông biết tôi?”
Bác lạnh lùng nhìn hắn.
“Trên… trên tivi… thường thấy ngài… nhà giàu nhất cả nước…”
Trưởng thôn nói năng lắp bắp.
Cả làng đều sững sờ.
Bác bước tới, đứng trước mặt bố tôi.
“Con gái em gái tôi đâu?”
“Tôi… tôi…”
Bố tôi cũng sợ đến run.
“Dẫn chúng tôi đi.”
Giọng bác không mang chút cảm xúc.
Dưới khí thế của bác, không ai trong làng dám bước lên cản.
Bố run rẩy đi trước dẫn đường, một đoàn người hùng hổ tiến vào làng.
Tôi đi theo họ, nhìn mẹ bước trên con đường làng quen thuộc.
Cơ thể bà đang run rẩy, nhưng bước chân vẫn kiên định.
Lục tiên sinh luôn vòng tay ôm lấy bà, trao cho bà sức mạnh.
Họ đến trước căn sân cũ nát kia — nơi từng giam cầm mẹ suốt mười lăm năm.
Bác tôi nhấc chân bước vào trước.
Mẹ đứng ở cổng, nhắm mắt lại.
Rồi bà hít sâu một hơi, cũng bước vào.
Tôi theo sau, vừa đi vừa gào lên điên dại:
“Đừng vào nhà kho! Mẹ! Đừng nhìn con! Con bẩn lắm! Con hôi lắm!”
Nhưng không ai nghe thấy tôi.
Bác dẫn theo vệ sĩ đi trước, mẹ theo sau, Lục tiên sinh đỡ bà từng bước.
Ông bà ngoại cũng đi cùng, còn có cả luật sư và bác sĩ.
Cái sân nhỏ, cũ nát.
Góc tường chất đầy củi và nông cụ, dưới đất là những viên gạch vỡ nát.
Đây chính là nơi mẹ đã sống suốt mười lăm năm.
Bố đứng run lẩy bẩy bên cạnh, mắt láo liên, đột nhiên hét lên:
“Con… con nhỏ đó! Nó ăn trộm tiền! Nó với con mẹ khốn nạn kia cùng nhau bỏ trốn rồi! Tôi đang định đi tìm!”
Bác khẽ cười lạnh, rút trong túi ra một tập hồ sơ.
“Lý Lão Nhị, ông tưởng tôi là đồ ngu chắc?”
“Tôi đã điều tra rồi, con gái ông không hề rời khỏi ngôi làng này. Ở bến xe, ở ngã tư — tất cả camera đều không có dấu vết của nó.”
Sắc mặt bố lập tức trắng bệch.
Mẹ không nói gì.
Bà như bị một sức mạnh nào đó dẫn dắt, bước thẳng tới góc sân — nơi cánh cửa phòng chứa củi đang bị khoá chặt.
6
“Mẹ! Đừng vào! Con xin mẹ, đừng nhìn!”
Tôi lao tới, cố gắng chắn trước cánh cửa, nhưng cơ thể chỉ xuyên qua nó.
Bố thấy mẹ đi về phía nhà kho thì hoảng lên.
“Trong… trong đó chỉ có củi thôi! Bẩn lắm! Đừng vào!”
Bác liếc mắt ra hiệu cho vệ sĩ.
Một người vệ sĩ cao lớn bước lên, tung một cú đá mạnh vào ổ khóa rỉ sét.
“Rắc” một tiếng, khóa gãy.
Cánh cửa vừa mở, một luồng mùi tanh hôi và thối rữa nồng nặc xộc ra.
Tất cả mọi người theo phản xạ lùi lại một bước, đưa tay bịt mũi.
Vệ sĩ bật đèn pin công suất lớn, rọi vào đống rơm nơi góc phòng.
Thi thể tôi nằm ở đó.
Khuôn mặt tím tái, quanh miệng là vệt máu đã khô.
Cơ thể cứng đờ, vặn vẹo đến kỳ dị, như một con búp bê rách bị vứt đi.
Áo quần tả tơi, khắp người là vết bầm và thương tích.
Những vết đó, cũ có mới có, chồng chất lên nhau — kể lại tất cả những năm tháng bị bạo hành.
Luật sư đi cùng quay người lại, nôn khan.
Vài vệ sĩ khác cũng ngoảnh mặt, hít mạnh một hơi đầy kinh hãi.
Bố đứng sau, nhìn thấy thi thể tôi, hoàn toàn đờ người.
“Tôi… tôi chỉ định dạy nó một trận… cho nó nhớ đời thôi…”
“Tôi không cố ý đánh chết nó… thật sự không cố ý…”
Mẹ nhìn thấy tôi.
Đồng tử bà lập tức co giãn, miệng há ra nhưng không phát ra nổi âm thanh nào.
Chỉ có tiếng “khè khè” nghẹn nơi cổ họng, như bị bóp chặt.
Đôi mắt vốn mới được lấy lại tiêu cự nhờ chiếc kính, bỗng chốc lại trở nên đục ngầu.
“Uyển Ninh!”
Lục tiên sinh lao tới muốn giữ lấy bà.
Nhưng bà đẩy mạnh ông ấy ra, rồi lao vào trong.
“Không! Mẹ, đừng vào!”
Tôi khóc, gào đến khản giọng, nhưng bà vẫn bước tới.
Bà quỳ xuống bên cạnh thi thể tôi, bàn tay run rẩy đưa ra, muốn chạm vào mặt tôi, nhưng lại rụt lại.
Bàn tay ấy dừng giữa không trung, run đến phát khiếp.
“Niệm Niệm…”
Bà cuối cùng cất tiếng.
“Niệm Niệm…”
Niệm Niệm — cái tên chỉ mình tôi và mẹ biết.
Là bí mật của riêng hai mẹ con.
Dụ Niệm.
Một cái tên chẳng liên quan gì đến Lý Lão Nhị cả.
Tôi lơ lửng bên cạnh bà, nước mắt làm mờ đi tầm nhìn.
“Mẹ, con ở đây. Con không sao đâu, con không đau nữa. Mẹ mau ra đi, ở đây dơ lắm.”
Bàn tay mẹ cuối cùng cũng chạm lên khuôn mặt lạnh ngắt của tôi.
Khoảnh khắc ấy, bà hoàn toàn sụp đổ.
Bà không khóc, mà cất lên một tiếng gào thét dài, xé ruột xé gan.
Âm thanh đó không giống tiếng người, mà như tiếng rên bật ra từ tận cùng linh hồn.
“A—— A—— A——”