Ngươi Đến Trễ Một Kiếp

4



Ta bước nhanh tới nhặt bút lên, chẳng còn muốn nói một lời nào với kẻ tệ bạc này nữa. Dù trước đây ta có từng nặng lời với hắn, nhưng phụ thân ta thật lòng đối đãi với hắn như con ruột, món gì cho chúng ta, đều không quên phần của hắn.

Sao hắn có thể vô ơn đến mức này?

Nhìn thấy trên cổ hắn không còn ngọc bài, ta nhíu mày hỏi: “Ngọc bài của ta đâu?”

Lương Ánh Tuyết ngẩng đầu nhìn ta, nghe thấy ta đòi lại ngọc bài, nàng cười tươi, nói: “Có phải là cái này thiếp đang đeo không? Gần đây bệnh tim của thiếp cứ tái phát, Vương gia bảo đây là do cao nhân chế tác, có khí dương mạnh mẽ, có thể bảo hộ bình an nên thiếp mới đeo.”

Nàng vuốt ve ngọc bài, nói thêm: “Nhưng thứ này làm hơi thô, phía sau khắc cái gì cũng chẳng rõ. Vương gia, hơi đau, ngài xem giúp thiếp được không?”

Nghe những lời đó, ta cảm thấy mình sắp phát điên lên. Ta siết chặt tay đến mức móng bấm sâu vào da, phẫn nộ nhìn Cố Bùi Huyền: “Đó là vật cha ta làm cho ta, ngươi lại đưa cho kẻ khác!”

Cố Bùi Huyền vòng tay ôm Lương Ánh Tuyết, lãnh đạm đáp: “Vậy sao? Ta quên rồi, cứ nghĩ là ai tặng ta món quà rẻ mạt này. Đưa một khối ngọc sứt mẻ, đúng là chẳng xem bổn vương ra gì...”

Chưa đợi hắn nói hết lời, ta liền cầm lấy nghiên mực trên bàn ném thẳng vào hắn.

Cố Bùi Huyền không tránh, nghiên mực đập trúng trán hắn, rỉ máu.

Lương Ánh Tuyết thấy máu trên mặt hắn, liền hét lên, vừa lau vết máu trên trán hắn vừa mắng ta:

“Ngươi đúng là điên rồi, đến cả Vương gia mà cũng dám đánh.

“Thảo nào cha ngươi chết sớm! Tất cả là báo ứng của ngươi! Cái thứ này thì ai cần chứ! Nếu không nhờ Vương gia ban cho, cả đời ta cũng chẳng thèm đeo thứ rác rưởi này!”

Nói rồi, nàng cúi đầu tháo ngọc bài, ném mạnh về phía ta.

“Cầm lấy món đồ của ngươi, rồi cút đi!”

Ta nhìn ngọc bài rơi xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh.

Tên và ngày sinh của ta, cũng vỡ nát trên mặt đất.

Như chính ta lúc này, tan nát vụn vỡ.

Ta cảm thấy mình thật sự sắp chết.

Nhưng ta còn chưa thông báo cho cha biết để đón ta đi.

Một cơn choáng váng xâm chiếm đầu óc, ta bước tới, giáng một cái tát thật mạnh lên mặt Lương Ánh Tuyết.

“Đó là vật cha ta tự tay làm! Không phải rác rưởi!” Giọng ta run rẩy, từng chữ như rút hết sức lực mà gằn ra từ cổ họng.

Nước mắt không ngừng rơi, trong lòng ta dâng lên một ý niệm sát ý.

Nhưng Cố Bùi Huyền giữ lấy tay ta.

Hắn chặn ta lại.

Ta gắt gao nhìn hắn, tay còn lại nắm chặt bên hông, run rẩy vì tức giận.

“Ta sắp chết rồi, tại sao ngươi vẫn không buông tha ta? Ngươi không sợ đêm đến cha ta sẽ tìm ngươi đòi mạng sao?

“Cố Bùi Huyền, ngươi quả là kẻ vô tâm vô nghĩa, cả đời này nhất định chẳng có kết cục tốt đẹp gì.”

Hắn cười lạnh, khóe miệng cong lên một nụ cười đầy châm biếm: “Thẩm Tri Ngữ, ngươi vẫn muốn xem ta là con chó ngoan để chơi đùa?

“Lần trước vụ kẹo hồ lô, ta chưa quên. Hay là gần đây ngươi lại thiếu một con chó nghe lời? Cần ta làm trò vui một lần nữa chăng?

“Ngươi sắp chết sao? Ngươi sắp chết mà còn có sức đánh người mạnh đến thế? Bổn vương sắp bị ngươi đánh chết mới đúng!

“Đừng dùng sự đáng thương giả tạo của ngươi để thao túng và hạ nhục ta nữa, ta sẽ không bị ngươi lừa lần nào nữa…”

Hắn chưa nói hết câu, một ngụm máu tươi từ miệng ta bất ngờ phun ra, dính lên ngực hắn.

Ta lại thổ huyết, lần này còn trầm trọng hơn trước.

Thế giới bỗng chốc chìm trong tăm tối, ta chẳng còn cảm giác, chẳng còn nghe, thấy hay nói được gì.

Chỉ biết không ngừng nôn ra máu, cho đến khi ngất lịm đi.

Cố Bùi Huyền vội ôm lấy ta, gào lên: “Gọi thái y!”

Hắn ôm chặt ta trong vòng tay, chỉ có thể trơ mắt nhìn dòng máu của ta không ngừng tuôn ra, nhuộm đỏ cả y phục của hắn.

Ta chìm vào hôn mê, mơ hồ nghe thấy tiếng Cố Bùi Huyền gào thét bên tai, giọng xé lòng: “Thẩm Tri Ngữ! Tỉnh lại đi, đừng ngủ, ta xin nàng.

“Đừng làm ta sợ, Tri Tri, tỉnh lại đi, nàng muốn gì ta cũng cho nàng!”

Rồi ta nghe thấy tiếng bước chân dồn dập kéo tới.

“Hãy mau tới xem Vương phi đi!”

Ta có thể cảm nhận được bàn tay run rẩy của Cố Bùi Huyền đang siết lấy tay ta.

“Vi thần đáng chết, Vương phi chỉ còn ít ngày nữa thôi.

“Độc đã ngấm sâu vào tâm phế, cho dù thần tiên hạ phàm cũng khó mà cứu nổi.”

Một khoảng lặng bao trùm, rồi đột nhiên là tiếng gầm phẫn nộ của Cố Bùi Huyền.

“Bổn vương nuôi các ngươi để nghe các ngươi báo rằng Vương phi sắp chết sao?”

Rồi vang lên tiếng đồ đạc bị đập vỡ loảng xoảng.

“Vương phi dù xảy ra bất cứ chuyện gì,

“Toàn bộ Thái y viện sẽ phải chôn cùng.”

Từ hôm đó, Cố Bùi Huyền bắt đầu triệu tập tất cả đại phu trong kinh thành đến chẩn trị cho ta.

Nhưng không có ngoại lệ, ai cũng khẳng định rằng ta chẳng còn sống được bao lâu nữa.

Hắn hoàn toàn không thể chấp nhận kết cục này.

Không ai ngăn cản, hắn dường như đã phát điên, chỉ muốn ta khỏe lại.

Cho đến khi muội muội A Ngôn của ta tới Vương phủ. Ta đã hẹn nàng cùng đi thăm cha mẹ, nhưng cuối cùng ta lại thất hứa.

Khi A Ngôn và Chu Nam Hành tới nơi, ta đã mê man ba ngày rồi.

A Ngôn nhào đến bên giường, khẽ gọi: “Tỷ tỷ, nhìn muội đi, A Ngôn tới trễ rồi, tỷ đừng bỏ lại muội.”

Ta không thể cử động, nhưng ta rất muốn ngồi dậy ôm lấy A Ngôn của ta.

A Ngôn biết từ khi cha mẹ qua đời, ta sợ hãi chiến trường.

Vậy nên muội đã che giấu ước mơ, dấn thân vào giang hồ.

A Ngôn luôn lấy ta làm ưu tiên, nhưng ta lại dường như luôn là gánh nặng của muội.

Thì ra sư huynh đã kể cho A Ngôn mọi chuyện.

Nhìn thấy tình trạng của ta nằm trên giường, A Ngôn liền quay lại tát Cố Bùi Huyền một cái.

“Tỷ tỷ của ta yêu ngươi đến thế, ta tưởng ngươi quay về cưới nàng là vì ngươi đã hiểu rõ chuyện năm xưa. Hóa ra ngươi chỉ để trả thù? Ngươi trả thù một người luôn coi ngươi là tất cả.”

Nếu không nhờ sư huynh ngăn lại, có lẽ muội muội của ta đã cùng Cố Bùi Huyền quyết sống chết một phen.

Muội hét lên từng tiếng: “Cố Bùi Huyền, nếu tỷ tỷ ta vì ngươi mà chết, Thẩm Tri Ngôn này sẽ không tha cho bất kỳ ai trong Cố gia. Các ngươi cùng nhau xuống địa ngục đi!

“Nam Hành, mang tỷ ta đi, chúng ta đi!”

Ta nghe một tiếng “phịch” vang lên.

Cố Bùi Huyền đã quỳ xuống.

“A Ngôn, ta xin nàng, đừng đưa nàng ấy đi, ta không thể không có nàng ấy.

“Nếu tỷ tỷ nàng chết, ta thề sẽ không thể sống một mình.”

Sư huynh cũng lên tiếng: “A Ngôn, tỷ tỷ nàng giờ không thể di chuyển được, ta phải bắt đầu châm cứu ngay, nàng ở đây hỗ trợ cho ta.”

Rồi huynh quay sang Cố Bùi Huyền, nói: “Vương gia, ta luôn là người chữa trị cho Tri Ngữ. Trước đây, ta bảo nàng ấy bỏ tiền mua dược liệu Lạc Hồi để kéo dài thêm năm năm sinh mạng.

“Ngài nghĩ vì sao nàng ấy không mua? Phải chăng là Vương phủ thiếu tiền sao?”

Sư huynh nhìn người đàn ông đang quỳ dưới đất, cảm thấy kẻ bạc tình như hắn không đáng chút lòng thương xót, tất cả đều là hắn tự chuốc lấy.

“Vả lại, tiệm thuốc lớn nhất kinh thành chẳng phải thuộc về ngài sao?

“Dược cứu mạng của Vương phi có sẵn trong nhà, mà nàng lại phải chết vì không mua nổi thuốc cứu mình từ chính gia sản của ngài. Cố Bùi Huyền, ngài thật giỏi giang!”

Vừa châm cứu cho ta, sư huynh vừa nói:

“Muốn quỳ thì ra ngoài quỳ, đừng cản trở ở đây. Đợi đến khi Tri Ngữ tỉnh lại, nhìn thấy ngài chắc lại buồn nôn mà ngất mất thôi.”

Ta vốn định cứ thế mà mê man mãi, không tỉnh lại nữa.

Nhưng nghe tiếng khóc của A Ngôn vang lên bên tai.

“Tỷ tỷ, không phải tỷ nói sẽ cùng muội đi thăm cha mẹ sao?

“Tỷ tỷ, tỉnh dậy ôm muội đi, A Ngôn không thể sống thiếu tỷ tỷ được.

“A Ngôn hứa với tỷ, từ nay sẽ không làm những chuyện nguy hiểm nữa. Trước đó muội còn cứu được người ta, tỷ tỉnh lại mà khen ngợi muội đi.”

Nước mắt ta rơi xuống, không nỡ để muội muội của ta đau lòng như thế.

Ta rất muốn nâng tay lên, vuốt đầu nàng, nói nàng đừng buồn.

Tỷ tỷ chỉ là không muốn sống những ngày tháng thế này nữa.

Không muốn mỗi ngày phải chịu đựng đau đớn.

Nhưng A Ngôn nói đúng, ta vẫn chưa kịp nói lời từ biệt với người thân duy nhất của mình.

Với tư cách là tỷ tỷ, ta còn thiếu nợ nàng quá nhiều.

Ta không thể tàn nhẫn đến mức để lại đống hỗn độn này rồi bỏ nàng mà đi.

Ta cố gắng chiến đấu với chất độc trong cơ thể.

Bảy ngày sau, ta cuối cùng cũng tỉnh lại.

A Ngôn mừng đến phát khóc, ta vừa mở mắt đã thấy muội muội của mình bảy ngày chưa hề rửa mặt, chỉnh trang gì.

Ta khẽ vuốt mặt nàng, nói: “Nhanh đi rửa mặt đi nào, muội muội của ta là nữ hiệp đệ nhất giang hồ, sao lại bù xù như vậy được.”

Những ngày qua, A Ngôn ngày nào cũng khóc, mắt sưng đỏ đến mức không thể nhìn được.

“Tỷ tỷ, muội sợ lắm, tỷ đừng làm muội sợ. Muội đi rửa mặt ngay, muội nghe lời tỷ, tỷ đợi muội nhé.”

Nàng nhanh chóng rời khỏi phòng ta, chưa đến nửa khắc đã thay y phục chỉnh tề mà quay lại.

Sư huynh ở bên cạnh A Ngôn, thật sự là một đôi vô cùng xứng lứa.

Nhìn thấy muội muội sống hạnh phúc, ta rất vui mừng.

Hai người bọn họ là tất cả những gì ta lưu luyến trên cõi đời này.

Ta nắm lấy tay A Ngôn, nói: “Tỷ tỷ có lỗi với muội, không thể mãi mãi ở bên muội.”

Rồi ta ngước lên nhìn sư huynh: “Nhưng sư huynh chắc chắn sẽ ở bên muội, đừng sợ, cũng đừng khóc quá lâu.”

Nghe ta nói vậy, nước mắt A Ngôn tuôn rơi không ngừng.

“Muội chỉ cần tỷ tỷ thôi.

“Tỷ tỷ, tỷ đừng đi, có phải tên cầm thú Cố Bùi Huyền đã làm tỷ thành ra thế này không? Để muội giết hắn, thay tỷ xả giận!

“Tỷ tỷ, đừng bỏ muội lại mà.”

Ta vuốt khuôn mặt đầy nước mắt của nàng, nhẹ nhàng nói: “Tỷ tỷ cũng muốn mãi mãi bên cạnh A Ngôn, nhưng cha mẹ cần người chăm sóc, tỷ phải đi trước.

“A Ngôn của ta phải sống thật vui vẻ, bình an và hạnh phúc, để a tỷ không phải lo lắng, được không?”

Ngày hôm đó, ta dỗ dành A Ngôn rất lâu.

Cuối cùng, có lẽ nàng cũng đã chấp nhận sự thật rằng ta không còn sống được bao lâu nữa.

Đến ngày thứ năm sau khi ta tỉnh lại, ta thấy Cố Bùi Huyền.

Hắn lén lút đứng ngoài cửa sổ nhìn vào phòng ta.

Thực ra ta biết, mỗi ngày mỗi đêm hắn đều ở bên ngoài canh chừng.

Ta cũng biết đây là do hắn đã quỳ suốt ba ngày, A Ngôn mới chấp nhận cho hắn lại gần.

Thấy ta phát hiện ra, hắn có chút bối rối.

Nhìn dáng vẻ tiều tụy của hắn, có lẽ thời gian qua đã khổ sở không ít.

Ta nói: “Có gì thì vào đây nói, đừng đứng ngoài như kẻ ngốc.

“Nói xong rồi đi ngay.”

Cố Bùi Huyền lập tức bước đến bên giường.

Hắn định nắm lấy tay ta, nhưng ta tránh đi.

“Đừng chạm vào ta. Ngươi mà chạm vào, ta lại muốn đi tắm rửa, mà giờ thì ta không tiện.”

Hắn sững lại, mắt bỗng đỏ hoe. Giọng nói nghẹn ngào truyền vào tai ta.

“Tại sao nàng không nói cho ta biết, nàng trúng độc?”

Ta ngước lên nhìn hắn, cười nhạt:

“Ta đã nói rồi đấy chứ, chẳng phải ta đã nói cho mọi người nghe rồi sao?

“Ngươi chẳng phải không tin sao? Ngươi bảo ta đang giả bộ đáng thương.”

Ta cười lạnh.

Dường như Cố Bùi Huyền đã đến giới hạn của sự sụp đổ, đột ngột “phịch” một tiếng, hắn quỳ xuống bên giường ta, nước mắt tuôn rơi không kiềm chế được.

“Vì sao ngày đó lại bỏ rơi ta? Nàng bỏ rơi ta, ta không chịu nổi, nên mới quay lại tìm nàng. Nhưng kết quả là nàng sắp chết rồi.

“Nàng rõ ràng biết rằng nàng là sinh mệnh của ta.

“Nàng rõ ràng biết ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì nàng.”

Hắn đột nhiên cố chấp mà nắm lấy tay ta.

Dù ta cố gắng giằng ra thế nào, cũng không thể thoát khỏi bàn tay hắn.

“Xin nàng, Tri Tri, đừng chết, nàng có thể lừa ta, trêu đùa ta, ta sẽ không tức giận nữa, không sinh con cũng được, nàng không còn yêu ta cũng chẳng sao.”

Như thể hắn vừa tìm ra lối thoát, nở một nụ cười méo mó, hỏi ta:

“Chẳng phải nàng muốn hòa ly với ta sao? Ta đồng ý, cả Vương phủ này đều nhường lại cho nàng, ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt nàng nữa.

“Tri Tri, ta xin nàng, hãy sống tiếp.”

Nhìn hắn vừa khóc vừa cười trước mặt, ta khẽ nói:

“Cố Bùi Huyền, vô ích thôi, ta sắp chết rồi, ta đã chờ ngày này rất lâu rồi.”

Hắn quỳ bên giường, dường như lời nói của ta đã đánh sập hy vọng cuối cùng trong lòng hắn.

Ta thấy Cố Bùi Huyền hít sâu một hơi, cuối cùng bình tĩnh lại, khẽ nói:

“Tri Tri, ta sẽ cùng nàng đồng quy vu tận.”

Những ngày sau đó, Cố Bùi Huyền không xuất hiện nữa, dường như hắn cuối cùng cũng hiểu rằng ta thật sự không còn yêu hắn.

A Ngôn ngày ngày ở bên cạnh ta, cùng ta ăn uống, ngủ nghỉ, chẳng rời ta nửa bước, như thể chúng ta là cặp song sinh từ một cơ thể mà ra.

Sư huynh mỗi ngày đều châm cứu, bốc thuốc cho ta, nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao.

Ta nhẹ nhàng an ủi huynh: “Sư huynh, mỗi người đều có số mệnh, giờ ta sắp lìa đời, nhưng có thể thấy A Ngôn cùng huynh gần gũi thế này, ta đã mãn nguyện rồi.”

Sư huynh khẽ xoa đầu ta.

“Là do sư huynh vô dụng, không cứu được muội.”

Ta liền đẩy tay huynh ra.

“Sao lại vô dụng? Huynh là đại phu giỏi nhất, đến Hoàng đế cũng không mời được huynh!”

Ta dừng lại, nhìn huynh thật lâu, nói:

“Sư huynh, huynh nhất định phải chăm sóc tốt cho muội muội của ta.

“Ta vẫn không thể yên tâm về muội ấy, nhưng ta không còn cách nào khác.”

Ta nghẹn ngào, vừa nhắc đến muội muội, lòng ta đã không đành lòng mà ra đi.

Dạo gần đây, A Ngôn dường như đã chấp nhận thực tế rằng ta sắp lìa đời.

Nhưng ta biết mỗi đêm muội vẫn ôm ta mà lén khóc.

Sư huynh ngồi xuống, nhìn ta nói:

“Tri Ngữ, cả đời này ta, Chu Nam Hành, sẽ luôn đặt Thẩm Tri Ngôn lên hàng đầu. Nếu kiếp sau còn may mắn gặp lại, thì kiếp sau cũng vậy.”

Ta mỉm cười, đưa ngón tay cái lên như những ngày còn ở Ngũ Nhã Sơn.

“Sư huynh nhất định sẽ làm được, huynh là giỏi nhất.”

Cố Bùi Huyền vẫn ngày đêm lén lút trông chừng ta.

Ta đã bảo A Ương truyền lời rằng đừng làm chuyện vô ích nữa.

A Ương nói Vương gia thà chết cũng không chịu rời đi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...