Ngươi Đến Trễ Một Kiếp

5



Vậy nên ta cũng để mặc hắn.

Ta cũng chẳng muốn nghĩ đến chuyện sau khi ta chết hắn có thực sự tuẫn tình hay không.

Ngày đó, ta định bảo hắn rằng “Ngươi đừng chết, thật là làm bẩn con đường luân hồi của ta,” nhưng hắn bỏ đi quá nhanh, ta chưa kịp nói hết câu.

Ta biết Cố Bùi Huyền có lẽ đến giờ vẫn chưa hiểu vì sao năm đó ta lại nhẫn tâm bỏ rơi hắn.

Thực ra, trong ngày đại hôn, ta đã định nói cho hắn nghe.

Ngay sau đó, ta bị cha bí mật đưa đi để chữa bệnh.

Ta vẫn nghe được tin tức về hắn mỗi tháng.

Biết rằng hắn đến cầu xin cha ta cho gặp ta một lần, nhưng bị cha đuổi khỏi phủ.

Biết rằng hắn khi còn chưa lành vết thương đã quỳ suốt một tháng trước phủ Tướng quân, cuối cùng bị người ta khiêng về Cố gia.

Những khổ đau mà hắn chịu, ta đều biết cả.

Nhưng Cố Bùi Huyền không nên vì yêu ta mà chịu cảnh nhẫn nhục và đọa đày như vậy.

Ta muốn hắn được bình an, mạnh khỏe, muốn hắn hoàn thành ước mơ của mình.

Ta muốn hắn đứng trên đỉnh cao, không còn bị người ta khinh rẻ.

Nếu ta không trúng độc, ta đã có thể ở bên hắn, cùng hắn vượt qua muôn vàn gian khổ trên con đường này.

Nhưng ông trời không cho phép.

Con đường của hắn vốn đã đầy chông gai, thêm ta làm gánh nặng, hắn sẽ chẳng bao giờ có thể đi đến nơi mà hắn muốn.

Sau này, khi hắn ép Hoàng đế ban chỉ tứ hôn, ta vẫn giữ một chút hy vọng.

Ta đã nghĩ hắn thật sự muốn cưới ta.

Ta muốn khóc mà nói với hắn rằng những năm qua ta cũng đã rất đau khổ.

Nhưng đến ngày đại hôn, khi hắn đá ta ra mà lạnh lùng nói ta nằm mơ, ta không còn muốn nói gì nữa.

Ta biết chàng trai năm nào của ta đã chết quỳ nơi cửa phủ Tướng quân.

Và ta cũng hiểu tất cả mọi chuyện đến nước này cũng có phần lỗi của ta.

Vậy nên ba năm qua, bất kể hắn hành hạ ta thế nào, ta đều chấp nhận.

Nhưng lần này đến lần khác, tình yêu nào chịu đựng nổi sự dày vò ấy?

Ta đâu phải khúc gỗ vô tri, hết lần này đến lần khác bị hắn nhục mạ, rồi lại thấy hắn ân ái cùng người khác.

Tình yêu của ta đã bị bào mòn hết từ lâu rồi.

Vậy nên giờ đây, bất kể Cố Bùi Huyền làm gì, ta cũng sẽ không bao giờ yêu hắn nữa.

Ta có thể cảm nhận bản thân thực sự đang dao động nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Mỗi ngày, thời gian ta chìm vào mê man đã chiếm hơn một nửa.

Hôm nay trời đẹp lạ thường.

Ta bảo A Ngôn rằng ta muốn ra ngoài tắm nắng.

A Ngôn đẩy xe đưa ta đi dạo trong hoa viên.

Ánh nắng rọi lên người ta thật dễ chịu, chẳng biết sau này còn có cơ hội cảm nhận được ánh mặt trời như thế này không.

Bên tai ta nghe giọng nói líu ríu của A Ngôn.

Muội bảo sư huynh muốn cưới muội, không biết có nên đồng ý không.

Ta cười bảo rằng gả cho người mình yêu chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.

“Ta đã chuẩn bị rất nhiều của hồi môn cho muội, khi muội xuất giá nhất định sẽ lộng lẫy huy hoàng. Sư huynh là người rất tốt, a tỷ rất yên tâm.”

Bất ngờ từ sâu trong hoa viên, một bóng người lao tới.

A Ngôn lập tức chắn trước ta, một cước đá người kia văng ra.

Đến khi nhìn rõ người đó, ta mới nhận ra đó là Lương Ánh Tuyết.

Nàng đã thành ra thế này ư?

Ta nhìn nàng điên dại, vừa cười vừa khóc, miệng không ngừng lẩm bẩm điều gì đó mà ta nghe không rõ.

Trên người nàng không còn mảnh da lành lặn, một con mắt đã bị m/ó/c ra.

A Ngôn đã biết mọi chuyện, vậy nên muội bước tới, giẫm lên đầu nàng, lạnh lùng nói: “Tìm cái chết sao? Ta sẽ toại nguyện cho ngươi.”

Lương Ánh Tuyết vừa hét lên vừa cố gắng vùng vẫy khỏi sự đè ép.

Cuối cùng, nàng nhận ra tất cả đều vô ích.

Lương Ánh Tuyết cười to như một kẻ điên, dùng chút sức lực còn lại gào lên: “Thẩm Tri Ngữ, ngươi đúng là đồ ngu, ngươi có biết không, chất độc của mẫu thân ngươi chính là do bên nhà ngoại của Vương gia hạ xuống.

“Ha ha ha ha, ngươi thành ra thế này, đều là vì Cố Bùi Huyền. Ngươi rồi sẽ chết trong tay hắn, như chính mẹ ngươi vậy.”

Tai ta như ù đi, không nghe rõ bất cứ lời nào.

Tim đập dồn dập.

Lương Ánh Tuyết vừa nói gì?

Mẫu thân của ta đã chết thế nào?

Ngay lúc đó, Cố Bùi Huyền xông tới, túm lấy Lương Ánh Tuyết.

A Ngôn vẫn chưa kịp phản ứng, những lời nàng ấy vừa nghe như một cú sốc khó mà tiêu hóa.

“Bổn vương đã từng cảnh cáo ngươi không được xuất hiện trước mặt người khác. Mỗi ngày từ nay ngươi sẽ phải chịu khổ đau để chuộc lại những tội nghiệt của mình.”

Cố Bùi Huyền túm lấy đầu nàng, đập mạnh vào tảng đá bên cạnh.

“Vương gia, ta đã nói với Vương phi rồi, mẫu thân của nàng ấy trúng độc là do đâu. Dù ngươi có tàn sát sạch sẽ gia tộc bên ngoại, người đàn bà ngươi yêu thương vẫn sẽ chết mà thôi.”

Lương Ánh Tuyết vừa cười vừa khóc, nhìn Cố Bùi Huyền mà chẳng còn chút sợ hãi nào trước những hình phạt.

Cố Bùi Huyền sững sờ.

Nghe thấy những lời này, hắn ngước lên nhìn ta, giọng nói run rẩy:

“Tri Tri, để ta giải thích, ta thực sự không hề hay biết…”

Ta chẳng thể nói nên lời.

Mắt ta không còn nhìn thấy gì.

Đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chẳng thể suy nghĩ được gì khác.

Chỉ còn duy nhất một ý nghĩ.

Ta phải giết Cố Bùi Huyền.

Khi ta tỉnh lại một lần nữa, ta đã không còn nhìn thấy gì nữa.

Ngày hôm đó, A Ngôn đã đâm một nhát vào ngực Cố Bùi Huyền.

Hắn không hề chống cự, chỉ liên tục nói rằng mình không biết gì.

Ta nói với sư huynh rằng ta muốn gặp Cố Bùi Huyền.

Sư huynh bảo ta không thể chịu nổi bất kỳ kích động nào nữa.

Nhưng ta đáp rằng ta nhất định phải gặp hắn.

Vậy là, Cố Bùi Huyền lê thân mình, quỳ xuống bên giường ta.

Hắn nói với ta, mãi đến khi trưởng thành mới biết gia tộc bên ngoại của mình chính là phủ Thừa tướng của nước Ngụy.

Mẫu thân của hắn không phải là ca kỹ, mà là một mật thám.

Bà không chỉ sinh ra hắn, mà còn là người đã hạ độc mẫu thân ta.

Khi biết sự thật, hắn đã trả thù cho ta, hắn đã diệt trừ toàn bộ gia tộc bên ngoại của mình trong một đêm, không để lại bất cứ ai.

Hắn nói hắn chưa từng động vào bất kỳ nữ nhân nào khác.

Hắn nói rằng ngọc bài của Lương Ánh Tuyết, cây bút ấy đều là đồ giả, tất cả chỉ để chọc giận ta.

Nghe xong, ta chỉ cảm thấy nực cười.

Người mà ta yêu suốt đời lại chính là hung thủ giết chết mẫu thân của ta.

Cuối cùng, ta hiểu tại sao từ sau khi cưới, hắn luôn tránh không động vào ta.

Hắn biết về độc trên người ta.

Hắn sợ ta sẽ mang thai.

Nhưng chẳng ai nói với hắn sao?

Dù ta không mang thai, ta cũng không sống được lâu.

Nước mắt ta như không thể ngừng rơi, chỉ thấy số phận thật trêu ngươi.

Tại sao ngày đó ta lại nuôi chút hy vọng mong manh, nghĩ rằng có thể gương vỡ lại lành?

“A Huyền, trả lại ngọc bài cho ta, rồi cùng ta hòa ly.

“Sau khi ta chết, ta cũng không muốn gặp lại ngươi.

“Hãy buông tha cho ta, có được không?”

Cố Bùi Huyền đứng dậy, ôm chặt lấy ta.

Ta cảm nhận được toàn thân hắn đang run rẩy, và nước mắt hắn nóng ấm trên cổ ta.

Ta nhẹ nhàng vỗ lên lưng hắn, nghe hắn nghẹn ngào nói:

“Được, Tri Tri của ta là tiên nữ trên trời, muốn gì thì phải được cái đó.”

Ta lấy lại ngọc bài, ký vào thư hòa ly, rồi chuyển về phủ Tướng quân.

Dù ta không còn nhìn thấy nữa, nhưng giờ đây ta cuối cùng đã được tự do.

Ta rất vui.

Dường như cơ thể ta cũng nhận ra ta đang tận hưởng những ngày tốt đẹp cuối cùng, nên sẵn lòng phối hợp cho ta một chút ánh sáng cuối đời.

Ta nói với A Ngôn rằng ta muốn đi thăm cha mẹ.

A Ngôn đồng ý.

Ta mang theo ngọc bài của mình, nghĩ rằng sau khi hoàn thành điều cuối cùng này, ta có thể yên lòng mà ra đi.

Trước khi rời đi, ta trao cho A Ngôn một chùm chìa khóa, bảo rằng ta đã chuẩn bị cho nàng một món quà.

A Ngôn liền nhét lại vào tay ta, nói: “Muội không cần quà, muội chỉ cần tỷ thôi.”

Ta chầm chậm lần tìm bàn tay nàng, khẽ nói:

“A Ngôn, sang năm hãy nhập ngũ nhé. Nếu mẹ biết nhà họ Thẩm lại có một nữ tướng, chắc chắn sẽ rất vui.

“Từ nay, A Ngôn hãy đặt mình lên hàng đầu, có được không?”

Nàng đột nhiên ôm chặt lấy ta, cười trong tiếng nức nở: “Tỷ tỷ mãi mãi là người đứng đầu trong lòng muội.”

Cuối cùng, ta cũng đã đến trước mộ cha mẹ.

Ta đặt ngọc bài lên mộ.

“Cha, con tới tìm người đây, nhưng sợ không tìm thấy cha, nên đã mang theo ngọc bài này.

“Người phải nhanh đến đón con đấy, con đi một mình, A Ngôn không ở bên, con sẽ sợ lắm.”

Trên đường về thành, ta ngồi trong xe ngựa, cả đoạn đường thật náo nhiệt.

Ta nghe thấy tiếng các tiểu thương ven đường í ới mời chào, tiếng những bà mẹ dạy dỗ con cái, và cả tiếng bàn tán của người qua lại về chuyện gần đây, vị Nhiếp chính vương ấy như hóa điên, mỗi ngày đều tự đâm vào mắt mình.

Cố Bùi Huyền lại phát điên rồi.

Nhưng may mắn thay, ta không còn là Vương phi nữa.

Tất cả những điều đó chẳng còn liên quan đến ta.

Ta là Thẩm Tri Ngữ, đích nữ của nhà họ Thẩm.

Là bảo bối của cha mẹ, là người tỷ tỷ tốt trong lòng A Ngôn.

Ta khẽ kéo tay A Ngôn, để muội kề sát bên mình.

Nhẹ nhàng nói: “Tỷ tỷ sẽ đi trước, A Ngôn của ta, cuối cùng cũng có thể trở thành nữ tướng quân rồi.”

-HẾT-

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYEN THI XUAN

MB 0977309504

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Chương trước
Loading...