Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Quan Lộ Và Gấm Vóc
2
Mẫu thân dịu giọng khuyên can: “Dẫu có ý trái thánh chỉ, cũng không nên hành động bốc đồng như thế. Hôm nay gây ra chuyện này, e rằng về phủ hắn sẽ phải ngày đêm bận lòng chẳng yên.”
Song phụ vương vẫn tức giận bừng bừng.
Ta đứng yên nghe mãi, rồi mới bước đến quỳ trước người.
Thẳng lưng ngay ngắn, cúi đầu lạy một cái.
“Phụ vương, xin người chớ vì con mà tiếp tục tranh chấp cùng thánh thượng.”
Bao năm qua, vì ta không hòa thuận cùng Cảnh Hòa, lúc mới nhập cung, phụ mẫu còn nơi biên ải, nàng thường ỷ thế hiếp người, chẳng buông tha ta.
Sau khi phụ mẫu hồi kinh, phụ vương liền dạy ta cách phản kháng, không chịu thiệt thòi.
Thế nhưng, dù sao Cảnh Hòa cũng là công chúa của thiên tử. Phụ vương không muốn ta chịu khổ, nhiều phen cứng rắn trước bệ hạ, khiến người giận ngầm, lại sai người dõi theo từng hành động của phụ vương.
Dù thế, phụ vương vẫn chẳng màng, chỉ sợ ta phải uất ức, thường khuyên ta: “Muốn náo thì cứ náo.”
Nhưng lần này, ta biết rõ — thánh thượng thật sự đã tức giận.
Ta chẳng thể giống như trước, an tâm trốn sau lưng phụ mẫu, mà gây họa cho người gánh lấy.
“Huống hồ, Cố Vân Xuyên là bậc nam tử không tồi.”
“Con nguyện ý gả cho chàng. So với đám công tử chỉ biết yến ẩm tiêu dao trong kinh, chàng đâu thua kém gì.”
Phụ vương lặng yên hồi lâu, lâu đến mức trà bên bàn đã nguội mấy lần.
Rồi người khẽ nhắm mắt lại, rốt cuộc gật đầu thuận theo lời ta.
Cứ vậy, hôn sự được định đoạt êm xuôi.
Từ đầu đến cuối, Cố Vân Xuyên chẳng nói lấy một lời, cũng chẳng biểu lộ vui buồn.
Lễ vật không đủ, thánh thượng tự mình ban thưởng giúp.
Cho đến ngày ta bước lên kiệu hoa, Cảnh Hòa mới đến khuê phòng, miệng nói là “đưa sính lễ thêm”, mà nét đắc ý trên mặt chẳng hề che giấu.
Nàng cúi xuống, nhìn ta trong gương, môi đỏ mấp máy, giọng nói mang theo vài phần hàm ý khó lường:
“Ninh Bình à, về sau nhất định phải sống cho thật tốt đấy.”
Khi ấy, ta chỉ tưởng nàng lại giở giọng chua ngoa mỉa mai.
Nhưng sau khi thành thân, ta mới biết.
Không phải.
Không phải là mỉa mai.
Chẳng phải lời châm chọc giễu cợt, Mà là một câu truy tâm đến tận cốt tủy.
5
Trong lòng Cố Vân Xuyên, đã sớm có một người khác.
Tới tháng thứ ba sau khi thành thân, ta bắt đầu sinh lòng nghi hoặc.
Chàng là người nghiêm cẩn, giữ lễ từng li từng tí, ngay cả khi cùng phòng cũng mỗi người một chăn.
Khi ấy, ta chỉ nghĩ, có lẽ đó là bản tính của chàng.
Dẫu mỗi ngày đều ở gần nhau, chàng vẫn đối đãi với ta như khách, lễ nghĩa vẹn toàn.
Lúc ấy ta mới chỉ mười sáu tuổi, lại từng có ấn tượng kinh diễm với chàng từ Quỳnh Lâm yến.
Thật chẳng thể hiểu nổi vì sao sự tình lại thành ra như thế.
Giữa lúc tâm tư rối bời, mẫu thân đến thăm ta.
Nghe xong những lời ta kể, người thoáng lặng đi, giọng mang đôi phần cay đắng:
“Bạch Nguyệt à, vợ chồng trên đời, như ta cùng phụ thân ngươi, hiếm lắm mới có được.
Phần lớn nam nhân, không ba thê bảy thiếp, thì cũng luyến hoa mê tửu; có kẻ lại mang lòng hướng về nam sắc, chẳng gần nữ nhi.
Lại có người, trong tâm chỉ toàn quyền thế, đến cả hôn nhân thân thích cũng là món hàng để đổi chác.”
“Cố Vân Xuyên là kẻ đọc sách khổ luyện, điều đó đã định sẵn, hắn chẳng thể chia quá nhiều tâm tư cho chuyện nhi nữ tình trường.
Mẹ vốn nghĩ con còn nhỏ, chẳng đành lòng nói với con những điều tàn nhẫn ấy.”
“Nhưng nay con đã thuận theo ý chỉ mà gả cho hắn, thì mẹ và phụ thân con dẫu có phải liều mạng, cũng quyết chẳng để hắn nạp thiếp phá rối thanh tịnh của con. Con chỉ cần giữ vững bản tâm, thì đời này sẽ chẳng thiệt thòi.”
Ta mơ hồ gật đầu.
Nhưng lại chẳng kịp nén lòng, nhớ đến cái túi gấm mà chàng luôn mang bên người.
Giờ đã có bổng lộc triều ban, y phục trên người chàng ngày một khang trang.
Duy chỉ có chiếc túi kia, cũ kỹ mòn màu, hoàn toàn không hợp với tổng thể, vẫn cứ đeo nơi thắt lưng như cũ.
Ngay cả chuyện giặt giũ, cũng không giao cho ai khác.
Ta cảm thấy hình như đã thấy nó ở đâu rồi, nhưng nhất thời chẳng nhớ ra nổi.
Dẫu vậy, lời mẫu thân nói, ta cũng đã ghi khắc vào tâm, lòng dần bình ổn.
Có khi đêm khuya chàng mới về, ta cũng sẽ chừa lại một ngọn đèn cho chàng soi lối.
Lâu dần, tuy chàng vẫn cứng nhắc nghiêm cẩn, nhưng cũng chịu mở miệng cùng ta nói vài chuyện vặt nơi nha môn.
Cuộc sống sau thành thân, vốn dĩ đang dần trở nên êm đềm.
Cho đến một lần cùng đánh cờ, chàng vẫn không nhường ta nửa bước.
Hôm ấy ta đang vào kỳ kinh nguyệt, tâm khí bất ổn, bèn gắt lên một tiếng: “Chàng chẳng thể nhường ta một nước sao?”
Chàng như thường lệ, ôn hòa đáp: “Quận chúa, đã là đối cờ, há có chuyện nhường hay không nhường?”
Ta trừng mắt nhìn chàng, lòng dâng lên một cơn lạnh buốt, rồi chợt hỏi: “Chàng có biết, ta tên là gì chăng?”
Dưới ánh trăng nhàn nhạt, sợi tóc mềm của chàng theo gió lay động, xoay vài vòng trong không trung, cuối cùng rơi xuống yếu ớt.
Cả viện như chết lặng.
Mặt chàng lộ vẻ ngượng ngập.
Còn ta, lại càng thấy nhục nhã.
Bất chợt ta đứng dậy, quay người bước nhanh vào phòng, váy dài kéo qua bàn cờ, làm loạn hết thế cờ đẹp.
Một hồi lâu sau, ngoài cửa sổ khép hờ, truyền đến một tiếng “xin lỗi” khe khẽ.
Ta úp mặt vào gối, dùng chăn bông trùm kín đầu, lặng lẽ rơi lệ trong hơi ấm ngột ngạt nơi chăn gối.
Chẳng bao lâu, một bóng người nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, ngồi nơi mép giường.
Hương thơm quen thuộc chầm chậm lan ra.
Ngay trước lúc ta tưởng mình sắp nghẹt thở, chàng vươn tay, nhẹ nhàng vén chăn ra, nhìn gương mặt đỏ bừng vì uất ức của ta.
“Là ta không phải, nàng đừng buồn.” – chàng nói, giọng vụng về.
Đoạn giơ tay lên, gõ nhẹ mấy cái lên lưng ta, động tác lạ lẫm mà vụng về.
Ta nghiến răng: “Ta tên là Giang Bạch Nguyệt, chàng ghi nhớ cho kỹ!”
Chàng bèn cẩn thận hỏi: “Là những chữ nào trong tên?”
Lời ấy khiến ta giận thêm một tầng, liền giận dỗi nói lớn: “Chiếc túi gấm của chàng… có thể cho ta xem thử một lần được không?”
Lần này, chàng lại không đáp ứng. Chỉ lặng im.
Ta rốt cuộc đành thu quân lui bước, chẳng hỏi thêm lời nào, chỉ lặng lẽ xoay người sang hướng khác.
Ngay khoảnh khắc đó, ta bỗng hiểu ra một điều rõ ràng đến rợn lòng:
Phu quân của ta, đối với ta — không hề có nửa phần chân tâm.
Thành thân đã lâu, thế mà chàng chẳng biết ta tên là gì, cũng chưa từng bận tâm tìm hiểu.
Lại thêm một điều khiến người xót xa hơn nữa: chàng như đã có người trong lòng.
Từ hôm ấy về sau, giữa hai ta giăng một bầu không khí lạnh lẽo, chẳng ai buồn mở lời.
Mà nhìn vào, dường như chàng chẳng có gì khác thường.
Dẫu sao chàng vốn là người trầm ổn, bận rộn từ sớm đến khuya, tính tình vốn đã nhạt nhẽo.
Kẻ chịu dày vò khổ sở, chỉ có mỗi ta.
Cho đến khi mùa thu săn bắn đến gần.
Chàng là thần tử mới được thánh thượng đề bạt, được phép mang theo gia quyến đồng hành.
6
Tại chốn rừng sâu rậm rạp, ánh dương khó lòng xuyên thấu.
Ta cùng Cảnh Hòa vì ngấm ngầm ganh đua, không hay đã rời xa đại đội, lạc sâu vào trong rừng. Không kịp phòng bị, liền đụng phải bầy sói, cả hai cùng rơi vào hiểm cảnh.
Là chàng dẫn người tìm đến.
Khi đầu sói nhảy bổ về phía trước, chàng chẳng chút do dự, lao thân chắn trước người Cảnh Hòa.
Dù con sói đã hung hăng cắn xé lưng chàng, Chàng vẫn cẩn trọng, kiềm chế đến mức… không để mình chạm vào nàng một chút nào.
Một sự quý trọng đến cực độ.
Ngay cả người ngoài nhìn vào, cũng chẳng thể bắt bẻ, càng không làm tổn hại đến danh dự khuê các của Cảnh Hòa.
Song giọng chàng, lại lộ ra nỗi sốt ruột không thể che giấu: “Công chúa có bị thương chăng?”
Khi ấy, ta đang chuẩn bị liều mạng giết sói.
Vừa nghe lời kia, tâm thần liền chấn động, cả người choáng váng.
Một con sói thừa cơ nhào đến, ngoạm chặt lấy cánh tay ta.
Ta bừng tỉnh, cắn răng giết sói, rồi nhẫn đau xông lên cứu chàng.
Mãi đến khi thị vệ triều đình đuổi tới, mới có thể vây giết hết lũ sói hung hãn.
Lúc này, Cố Vân Xuyên đã mặt mày trắng bệch, ngã gục trên nền cỏ.
Máu tươi đầm đìa trên lưng, nhuộm đỏ cả một khoảng cỏ xanh mướt.
Thương tích nặng nhất, chính là nơi cánh tay chống đất.
Rũ xuống bên người, mềm nhũn vô lực, đến khi ngự y vừa nhìn đã thất sắc kêu to:“Tay này… gãy rồi!”
Khi ấy, Cảnh Hòa mới òa khóc, vừa nức nở vừa cúi người cảm tạ.
Còn ta — là thê tử chính danh của chàng — lại đứng cách một đoạn xa.
Mặt không biểu cảm, chẳng khóc, chẳng động.
Mãi đến khi chàng như sực nhớ ra điều gì, chầm chậm ngẩng đầu nhìn ta.
Dưới ánh mắt bình lặng của ta, sắc mặt chàng rốt cuộc xám xịt không chút huyết sắc.
Về lại doanh trại, vì cứu công chúa mà chàng được hoàng thượng ban thưởng vinh hiển.
Thế nhưng trong một đoạn đường không người, phụ thân lại giáng cho chàng một bạt tai.
Chàng chẳng cãi, để mặc phụ thân nắm cổ áo, chất vấn một câu:“Ngươi… có xứng làm phu quân của nó hay không?”
Ta ngoảnh mặt sang bên, chẳng mở lời khuyên can, cũng chẳng ngoái đầu nhìn lại.
Chỉ âm thầm tự hỏi trong lòng:
Phải chăng chàng say mê quyền thế, nên mới bất chấp hiểm nguy, liều mình cứu công chúa để mong đổi lấy ơn cứu mạng, tạo tiền đề cho tương lai hiển đạt, đến độ… không nhìn thấy thanh kiếm ngay bên mình?
Hay là vì chàng yêu nàng thật lòng, nên tâm loạn thần mê, chẳng còn tinh lực chú ý điều gì khác, chỉ một mực muốn bảo vệ người trong lòng?
Và cuối cùng, ta thê lương nhận ra một điều—
Dù là vì lý do nào đi nữa… Cũng chẳng liên quan gì đến ta cả.
Ta — người thê tử danh chính ngôn thuận — trong mắt chàng, chẳng đáng là chi.
Không sánh được với Cảnh Hòa. Lại càng không sánh nổi với quyền thế.
Bên trong xe ngựa, rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại.
Chàng cúi đầu, nhẹ giọng nhận lỗi với phụ thân ta.
Phụ thân chẳng nghe, cũng chẳng nhìn, chỉ buông người ngồi đối diện, giọng mỏi mệt như tro tàn:“Sớm biết hôm ấy, dù có bị phế truất, ta cũng quyết chẳng để con gả cho kẻ như vậy.”
Cố Vân Xuyên khép chặt đôi mắt, bờ môi khẽ run rẩy.
Ta đưa tay ngăn phụ thân lại, nũng nịu nói: “Con muốn về phủ ở một thời gian.”
Chàng không chút do dự mà gật đầu ưng thuận.
Vừa vào đến kinh thành, đoàn người liền tách ra mỗi ngả.
Chờ đến khi ta lưu lại Vương phủ tròn mười ngày rồi trở về phủ Cố, Cố Vân Xuyên đã có thể đứng thẳng đi lại.
Chỉ là cánh tay vẫn còn treo băng, chưa khỏi hẳn.
Thấy ta bước vào, chàng vội vàng đứng bật dậy khỏi chiếc bàn nhỏ nơi từng cùng ta đối cờ năm xưa.
Rồi hấp tấp bước tới, dùng cánh tay còn lành lặn kéo nhẹ tay áo ta, muốn xem thương tích nơi tay.
Ta hơi nghiêng người tránh đi, mặt không đổi sắc, lặng lẽ đi ngang qua chàng, bước vào trong viện.
Ngay sau đó, người hầu ta mang theo từ Vương phủ lần lượt tiến vào, nhanh chóng thu xếp hành lý.
Ta dọn đến một viện nhỏ xa nhất so với chính thất.
Nhưng Cố Vân Xuyên lại ngỡ rằng ta muốn rời phủ.
Vốn là người dè dặt cẩn ngôn, lúc này chàng lại lộ rõ lo lắng: “Quận chúa… Bạch Nguyệt, xin nàng nghe ta nói, ta không phải…”
Ta chẳng buồn đáp, chỉ quay sang dặn dò Thu Đường: “Cẩn thận chút, đừng để va đập vào thứ gì. Ngươi theo sát họ, lát nữa bảo bọn họ đến nhận tiền thưởng. Trung thu đến rồi, mỗi người lĩnh thêm mười lượng.”
Thu Đường gật đầu rồi lui xuống.
Ta cũng xoay người định rời đi, lại bị Cố Vân Xuyên vươn tay giữ chặt.
Chàng thân xuất hàn môn, tuy vóc dáng mảnh mai tuấn tú, nhưng dưới lớp y phục kia, gân thịt cũng không thiếu.
Lúc này hạ thủ níu tay áo ta, lực đạo lại mạnh mẽ bất ngờ, khiến ta dù có chút công phu phòng thân cũng không dễ thoát ra.
Ta dứt khoát ngồi xuống, cùng chàng nói rõ một lời:
“Không cần nhiều lời. Ta cũng không cùng chàng hòa ly. Cứ như vậy mà sống.”