Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thái Tử Phi Không Làm Nữa, Ta Đi Ăn Dưa Rồi
2
Thế nên nàng quyết định giải quyết chuyện quả bom trước.
Hai ngày nữa là ngày quả bom phát nổ.
Tối nay nàng nhất định phải thử lại lần nữa.
Buổi tối, Vân Tranh lại đào một vòng quanh gốc cây.
Lần này nàng mở rộng phạm vi, hố cũng đào sâu hơn, nhưng vẫn không thu được gì.
Hệ thống không liên lạc được, còn có thể gặp nguy hiểm.
Bom cũng không tìm thấy.
Vân Tranh bực bội không chịu nổi.
Vân Tranh đi qua đi lại tại chỗ.
Lúc này nàng sớm đã quên mất chuyện trở về thế giới kia.
Trong lúc đi lại, nàng vô tình đá trúng cái xẻng nhỏ để trên đất.
Cái xẻng xoay tít, sau vài vòng giảm tốc, nó chậm rãi dừng lại.
Có lẽ người trong trạng thái bồn chồn lo lắng thì khả năng quan sát càng mạnh mẽ hơn.
Vân Tranh nhạy bén phát hiện, đầu xẻng chỉ chính xác về một hướng.
Nàng nhìn theo hướng xẻng chỉ.
Gió đêm thổi lay động ngọn cây, một con đom đóm bay về phía xa.
Nó lướt qua từng tòa nhà, từng phủ nha, rồi biến mất ở cuối bóng tối.
Với khả năng nhìn đêm, Vân Tranh thấy rất rõ, cuối bóng tối là một cung điện nguy nga đồ sộ.
Một màu đỏ thẫm trang nghiêm.
Vân Tranh dùng cả tay cả chân leo trên mái nhà, mồ hôi trên đầu vã ra như tắm.
Nàng không liên lạc được với hệ thống, nên không thể sử dụng các khả năng như bay trên mái nhà, leo tường hay tàng hình.
Nàng chỉ có thể dùng kính nhìn đêm, giáp bảo hộ và phi tiêu mà hệ thống tặng, cùng với bản lĩnh võ công mà nàng đã khổ luyện ngày đêm dưới sự giám sát của hệ thống bao năm qua.
À đúng rồi, còn có một ít thuốc viên mà nàng vòi vĩnh hệ thống.
Vừa rồi, khoảnh khắc nhìn thấy hoàng cung, nàng bỗng nhiên khai sáng.
Từ khi nàng đến thế giới này, mỗi một nhiệm vụ hệ thống giao cho nàng, dù là bảo vệ lãnh thổ hay thu phục lòng người, đều là để phục vụ cho một người.
Đó chính là Cố Mộ.
Bất kể là những vũ khí kỳ lạ nhưng có sức sát thương cực lớn, hay thuốc giải cho trận ôn dịch kinh hoàng kia, hay thuật in ấn mà nàng chưa từng nghe nói đến.
Tổng hệ thống keo kiệt luôn hào phóng trong những chuyện liên quan đến Cố Mộ.
Hắn không hề làm khó nàng và tiểu hệ thống.
Nàng không có ký ức, không có tình cảm, nhưng không phải không có trí thông minh.
Cố Mộ chắc chắn là cái mà hệ thống gọi là “con cưng của thế giới”.
Chỉ cần nàng giết Cố Mộ, thế giới sẽ sụp đổ.
Nàng có khả năng sẽ gặp được người liên quan đến hệ thống, cũng có khả năng tìm lại được hệ thống.
Chuyện quả bom nàng đã cố hết sức rồi.
Bây giờ nàng chỉ muốn mau chóng tìm thấy hệ thống.
Nhiệm vụ không hoàn thành được, kết quả tệ nhất cũng chỉ là ở lại thế giới cổ đại này mà thôi.
Nàng là người không cầu không ham.
Sở dĩ muốn đến thế giới hiện đại đầy rẫy những điều kỳ lạ kia, cũng chỉ vì tiểu hệ thống nói môi trường ở đó thích hợp để nó thăng cấp.
Nàng vốn dĩ đơn độc một mình, không có ký ức, không nảy sinh tình cảm với bất kỳ con người nào.
Nàng thậm chí còn không biết mình là cái gì.
Ngay cả khi vô số người chết trước mặt, nàng cũng không có bất kỳ cảm giác gì.
Hệ thống xem như là người thân và nỗi bận tâm duy nhất của nàng khi đến thế giới này.
Nàng thật sự chỉ muốn mau chóng tìm thấy tiểu hệ thống của mình.
…
Cố Mộ tâm tư thâm sâu lại ham hưởng lạc.
Tẩm cung của hắn ở Vị Ương điện, cung điện lớn nhất nằm ở trung tâm hoàng cung.
Trong hoàng cung canh gác nghiêm ngặt.
Càng đến gần Vị Ương điện, thị vệ canh gác càng nhiều.
Vân Tranh vất vả lắm mới đến được Vị Ương điện, toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi.
May mà trước đây hệ thống ngày nào cũng dọa dẫm bắt nàng học võ.
Không thì chuyến này e là mất kha khá thời gian.
Nàng từ trên mái nhà leo xuống, nấp trong bóng tối chờ thời cơ.
Nhân lúc thị vệ đổi gác, khi cửa chỉ còn một người canh giữ, nàng lén lút lẻn vào.
Vị Ương điện này trước đây nàng từng đến tham quan vài lần.
Nàng cơ bản biết long sàng ở vị trí nào.
Nàng cũng nắm rõ thói quen của đám ám vệ đầu heo mà Cố Mộ tự mình bồi dưỡng.
Nàng nắm chặt con dao găm trong lòng, nhẹ nhàng di chuyển đến vị trí trong trí nhớ.
Càng lúc càng gần.
Nàng thậm chí có thể nghe thấy tiếng hít thở của hắn.
Ở ngay trước mặt rồi, nàng đã đứng trước giường.
Nàng nín thở, nhẹ nhàng vén rèm tơ vàng lên.
Ngay lúc nàng chuẩn bị rút dao găm ra, nàng nhìn thấy một luồng sáng vàng lóe lên, sau đó trước mắt đột nhiên tối sầm.
“Quý phi tỉnh chưa?”
Vân Tranh mơ màng nghe thấy một giọng nói thanh lãnh.
Nàng mở mắt nhìn quanh bốn phía, phát hiện mình đang ở Hàm Quang điện.
Đây là tẩm cung Cố Mộ ban cho nàng khi hắn đăng cơ.
“Hoàng thượng, nương nương vẫn chưa tỉnh.”
Lại một giọng nói khác từ ngoài điện vọng vào, rõ ràng là một cung nữ.
“Ừm, trẫm vào xem, các ngươi lui ra ngoài hết đi.”
“Vâng.”
Vân Tranh giật mình, vội vàng giả vờ ngủ say.
Nàng cảm giác một cơn gió nhẹ lướt qua mặt mình, sau đó một bóng người đứng trước mặt nàng.
Cố Mộ nhìn nữ nhân đang say ngủ trước mặt, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Nữ nhân này quả thực đã giúp hắn rất nhiều, nhưng đó chẳng phải là vì bản thân hắn có năng lực sao.
Trước đây hắn cần một nữ nhân như vậy giúp hắn đoạt vị.
Bây giờ hắn sẽ không cho phép một nữ nhân có uy danh trong lòng bách tính vượt qua cả quân chủ như hắn xuất hiện ở triều Đại Mộ.
Sau này dù không có nàng, hắn cũng có thể ngồi vững trên chiếc ghế này.
Nhưng… rốt cuộc nàng cũng đã ở bên hắn bao nhiêu năm.
Ngay cả khi hắn phong Úc Dung làm Hậu, nàng cũng chỉ giận dỗi biến mất mấy ngày rồi tự mình quay về.
Cố Mộ nhìn nữ nhân da trắng như tuyết trên giường, trong lòng bực bội không thôi.
Hắn chưa từng nghĩ sẽ lấy mạng nàng.
Hắn đã cho người diệt khẩu mấy nhà đi đầu trong việc tung tin đồn.
Hắn định bụng đợi Vân Tranh trở về sẽ nhốt nàng lại một tháng cho hả giận.
Nào ngờ nàng lại lén lút lẻn vào tẩm cung của hắn để thăm hắn, còn ngủ gục trên sàn bên cạnh giường hắn.
Nữ nhân này… xem ra đã yêu hắn sâu đậm lắm rồi.
Thôi, cứ đợi nàng tỉnh lại rồi nói.
Cùng lắm thì để nàng sống hết nửa đời còn lại trong lãnh cung.
Chỉ cần nàng cả đời an phận ở đó, hắn có thể cho nàng sống toàn vẹn tay chân.
Hắn xoay người bước đến bàn, ngồi xuống tự rót cho mình một tách trà.
Vân Tranh cảm giác bóng người trước mặt đã biến mất, liền hé mắt ra nhìn trộm.
Tên cẩu hoàng đế kia đang ngồi uống trà ở cách đó không xa, hơn nữa còn quay lưng về phía nàng.
Bây giờ là thời cơ tốt.
Giết hắn.
Vân Tranh cẩn thận bước xuống giường, vài bước đã di chuyển ra sau lưng hắn.
Ngay khi nàng nín thở đâm dao xuống, Cố Mộ đột nhiên cử động.
Con dao chệch đi, sượt qua vai hắn.
Một tiếng rên vang lên.
Nàng đối diện với một đôi mắt đầy giận dữ, tiếp theo là một cú đấm vung tới.
Nàng nhắm mắt làm liều, ấn sâu con dao găm vào rồi nhanh chóng rút ra.
Nàng lùi lại hai bước né cú đấm, ngay sau đó lại lao lên.
Nàng đối với hắn không có bất kỳ tình cảm gì, nên ra tay không chút nương tình.
Hôm nay nàng nhất định phải giết hắn.
Cố Mộ lúc này cũng đã hoàn hồn sau cơn chấn động cực lớn.
Hắn cảm nhận được từng chiêu chí mạng của Vân Tranh.
Hắn vừa giữ vết thương vừa quần thảo với nàng, trong lúc hỗn loạn lại bị Vân Tranh đâm thêm mấy nhát.
Giờ phút này hắn vô cùng hối hận thói quen ra hiệu cho ám vệ lui xuống vừa rồi.
May mà đám ám vệ canh giữ bên ngoài phản ứng rất nhanh.
Họ phát hiện có điều không ổn liền xông vào, tham gia vào cuộc chiến.
Vân Tranh bị một đám người vây đánh, vết thương trên người ngày càng nhiều.
Cuối cùng vẫn là hai tay không địch lại bốn tay.
Sau khi đâm thêm vài nhát lên người Cố Mộ, nàng dần kiệt sức, bị bắt lại.
Lúc này đám thái giám thị vệ nghe thấy động tĩnh mới vội vàng chạy đến.
Vừa vào đã thấy Hoàng thượng và Quý phi cả hai đều bê bết máu.
Ai nấy đều sợ đến hồn bay phách lạc, một phen tay chân luống cuống.
Tên cẩu hoàng đế cuối cùng vẫn mạng lớn, được cứu sống.
Vân Tranh ở trong ngục nghe Úc Dung đắc ý nói cho nàng biết tin này, không nhịn được thầm chửi trong lòng.
Rõ ràng nàng đâm toàn vào chỗ hiểm mà?
Thế mà cũng không chết?
Cái vòng bảo hộ nhân vật chính chó má này cũng quá mạnh rồi.
Chả trách thế giới đến giờ vẫn chưa sụp đổ.
Úc Dung nhìn Vân Tranh lúc này toàn thân chật vật, nửa sống nửa chết.
Nhìn thấy máu trên người nàng, trong mắt ả lóe lên một tia khoái trá.
Con tiện nhân này cũng có ngày hôm nay.
“Đem thùng nước muối này dội lên cho ta.”
Ả ta ra lệnh cho nha hoàn bên cạnh, mặt đầy phấn khích.
“Vâng, Hoàng hậu nương nương.”
Nha hoàn kia hiển nhiên cũng rất hưng phấn, động tác nhanh nhẹn dội cả thùng nước lên người Vân Tranh, cố tình dội vào vết thương.
“A!”
“Đồ đàn bà độc ác!”
“Ngươi không được chết tử tế!”
“A—”
Vân Tranh phối hợp gào rống lên, nhưng đôi mắt cụp xuống không một chút đau đớn.
Nực cười.
Toàn thân nàng đều có giáp bảo hộ tàng hình, căn bản không cảm thấy đau.
Chút vết thương này nếu nàng muốn, mấy phút là có thể hồi phục.
Cũng tội cho Úc Dung ngày thường yếu đuối mỏng manh hôm nay lại có sức như vậy.
Sau khi Hoàng thượng tỉnh lại liền chạy ngay đến đây báo thù.
Sáng sớm tinh mơ đã dùng cực hình, lại còn dội nước.
“Quý phi, à không, bây giờ ngươi không còn là Quý phi nữa rồi.”
“Giờ đây cả thiên hạ đều biết ngươi là tội nhân thí quân.”
“Hôm nay ngươi có mạng lớn không chết, thì ngày mai cũng là ngày ngươi mất đầu!”
“Theo bản cung thấy, Hoàng thượng vẫn còn quá nhân từ với ngươi.”
“Ngươi sớm đã đáng chết rồi!”
“Tiện nhân!”
“Chiếm vị trí Thái tử phi lâu như vậy, cuối cùng Hoàng thượng chẳng phải vẫn phong bản cung làm Hậu sao.”
“Ngươi biết chế tạo vũ khí thì sao?”
“Có thể làm ra thuốc giải thì sao?”
“Cứu nhiều người như vậy thì sao?”
“Bây giờ chẳng phải cả thiên hạ đều mắng ngươi sao?”
“À đúng rồi, ngươi còn chưa biết phải không?”
“Cái cô nhi viện mà ngươi xây, còn đám tiểu tạp chủng kia, ngày nào cũng la hét ngươi là thần nữ gì đó.”
“Hoàng thượng rất không vui, nên bản cung đã phái người giúp ngươi chỉnh đốn một chút.”
“Bây giờ… tất cả đều chết hết rồi!”
“Bây giờ ở đó chắc đã biến thành một đống tro tàn rồi nhỉ.”
“Hahahaha, thật là hả hê lòng người!”
Úc Dung mặt mày vặn vẹo, miệng không ngừng chửi rủa.
Vân Tranh đưa lưỡi liếm liếm má.
Nàng bây giờ rất không vui.
“Có bản lĩnh thì thả ta ra.”
“Ngươi cũng chỉ dám nói mấy lời này khi ta bị trói thôi, đồ hèn nhát.”
Giọng nàng trầm trầm, không nghe ra cảm xúc gì.
Nhưng Úc Dung lại cảm thấy có mấy phần chế nhạo và khinh miệt.
Ả ta lập tức bị chọc giận, lửa giận ngút trời!
Vân Tranh sao dám!
Ả ta rốt cuộc lấy đâu ra dũng khí mà lúc nào cũng ra vẻ cao cao tại thượng, coi thường mọi thứ như vậy!
Rõ ràng ả ta chỉ là một con đàn bà quê mùa!
Trước đây là Thái tử phi đã vậy.
Bây giờ đã ra nông nỗi nửa sống nửa chết này rồi, mà vẫn dám như thế!
“Đưa dao cho ta!”
Úc Dung giật lấy con dao từ tay nha hoàn, chậm rãi tiến lại gần Vân Tranh, cười một cách âm hiểm.
…
Nửa canh giờ sau, Úc Dung mặt đầy máu vứt con dao trong tay xuống đất.
Ả nhìn Vân Tranh mặt cũng đầy máu trước mặt, cười một tiếng vui vẻ.
Gương mặt này ả ta sớm đã muốn hủy hoại rồi.
Quả nhiên vẫn là bộ dạng bây giờ khiến người ta dễ chịu.
“Cởi trói cho con tiện nhân này.”