Thứ Dì Ấy Cho Tôi Ăn Mỗi Ngày
1
01
Tôi tên là Ôn Nhiên, một phụ nữ độc thân cực kỳ ghét phiền phức.
Với tôi, phần quý giá nhất trong cuộc sống độc thân chính là cảm giác trật tự hoàn toàn thuộc về riêng mình, không bị ai quấy rầy.
Căn hộ hai phòng ngủ ở trung tâm thành phố này là chốn bình yên tôi đánh đổi toàn bộ tiền tiết kiệm để có được.
Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, vẽ lên sàn nhà những sọc sáng tối đan xen. Trong không khí chỉ còn lại hương cà phê đậm đà và mùi giấy khô từ sách.
Đây là thế giới của tôi, yên tĩnh, và hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của tôi.
Cho đến khi dì Triệu dưới tầng xuất hiện, tất cả bị phá vỡ.
Dì Triệu, tên đầy đủ là Triệu Ngọc Lan, khoảng hơn sáu mươi tuổi, là một phụ nữ đã nghỉ hưu sống ngay tầng dưới tôi.
Dì luôn mặc chiếc tạp dề hoa đã bạc màu vì giặt nhiều, khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười nhiệt tình đến mức khiến người ta cảm thấy gượng gạo. Nụ cười ấy kéo căng những nếp nhăn nơi khóe mắt, trông vừa thân thiện vừa có chút gượng ép.
Lần đầu gặp là trong thang máy, dì cúi xuống nhặt chìa khóa tôi đánh rơi.
“Ôi chao, cháu là Tiểu Ôn ở tầng trên phải không? Dì ở ngay dưới cháu, dì họ Triệu.”
“Sau này có gì cứ tìm dì nhé!”
Tôi lễ phép gật đầu cảm ơn, nghĩ đó chỉ là một lời xã giao thông thường giữa hàng xóm.
Tôi đã sai.
Từ hôm đó trở đi, sự “quan tâm” của dì Triệu trở thành một chương trình định kỳ không thể thoát khỏi trong cuộc sống của tôi.
Mỗi chiều sáu giờ rưỡi, chuông cửa vang lên đúng giờ.
Mở cửa ra, luôn là khuôn mặt tươi cười rạng rỡ đến mức chói mắt của dì Triệu, trên tay là một bát chè tuyết nhĩ nóng hổi còn bốc hơi.
“Tiểu Ôn à, dì vừa nấu xong đấy, ăn khi còn nóng nhé, bổ dưỡng lắm. Con gái sống một mình phải chú ý dinh dưỡng chứ!”
Bát chè là loại bát sứ trắng kiểu cũ, miệng bát in hoa mẫu đơn đỏ, rất mang hơi hướng thời xưa.
Chè tuyết nhĩ được nấu đặc sánh, trong lớp keo trong suốt là những quả táo tàu và kỷ tử, mùi ngọt ngào nồng nặc đến mức ngấy cả mũi.
Lần đầu tiên, vì phép lịch sự, tôi cắn răng nhận lấy.
Vào bếp, tôi nếm thử một thìa.
Vị ngọt bùng nổ nơi đầu lưỡi, ngọt đến mức ê răng, khiến da đầu tê dại.
Chất sánh dẻo dính nhớp nuốt mãi không trôi, như có thứ gì đó trét vào cổ họng, khiến việc nuốt trở nên vô cùng khó khăn.
Tôi ghét đồ ngọt, đặc biệt là kiểu ngọt không có tầng lớp như vậy, dính, đặc, và ngán.
Bát chè này, với tôi, không phải là món bổ dưỡng, mà là cực hình.
Nhưng tôi không thể từ chối.
Ánh mắt của dì Triệu quá tha thiết, loại thiện ý mạnh mẽ kiểu “tốt cho cháu” ấy giống như một tấm lưới mềm mại, càng giãy, càng siết chặt.
Tôi từng thử đủ kiểu lý do để từ chối:
“Dì ơi, thật sự không cần đâu, buổi tối cháu ăn ít lắm.”
Dì cười tươi: “Cơm ăn ít cũng được, cái này không no bụng đâu, đẹp da đấy!”
“Dì ơi, dạo này dạ dày cháu không tốt, không ăn ngọt được…”
Dì vỗ ngực cam đoan: “Cái này là đường phèn, không sao cả, còn mát nữa!”
“Dì ơi, mai cháu đi công tác rồi…”
“Vậy càng phải ăn, đi đường mệt lắm, bổ sung trước cho khỏe!”
Mọi lời từ chối đều trở nên vô nghĩa trước logic “dì làm vì tốt cho cháu” của dì.
Mỗi lần thấy dì đưa bát chè với ánh mắt không cho phép từ chối, tôi cảm thấy mình chẳng khác gì một đứa trẻ bị ép uống thuốc.
Vậy nên, tôi chọn cách đơn giản nhất, cũng là cách yếu đuối nhất, lén đổ đi.
Mỗi lần lễ phép nhận bát chè nóng hổi đầy “thiện ý” kia, rồi khép cửa lại, nụ cười khách sáo trên mặt tôi lập tức sụp đổ.
Tôi vào bếp, mở vòi nước, đổ hết bát chè dính nhớp đó xuống ống thoát nước.
Chất lỏng đặc quánh chậm rãi chìm vào lòng cống đen ngòm, tôi phải dùng thật nhiều nước để xả trôi, sợ để lại dấu vết.
Mỗi lần làm vậy, lòng tôi lại ngổn ngang.
Vừa nhẹ nhõm vì đã giải quyết được phiền phức, vừa có cảm giác thắng lợi bí mật nho nhỏ.
Cũng có chút áy náy với bà cụ, dù sao cũng là một tấm lòng.
Nhưng nhiều hơn là cảm giác phản kháng âm thầm khi ranh giới riêng tư bị xâm phạm.
Nhà của tôi, khẩu vị của tôi, thói quen sống của tôi, sao lại bị “thiện ý” của người khác ép phải thay đổi?
Việc xử lý bí mật ấy kéo dài gần hai tháng rưỡi.
Tôi dần quen với tiếng chuông cửa mỗi chiều, quen với việc nhận lấy bát chè mà mình chẳng bao giờ định ăn, và quen với việc đổ nó đi trong tiếng nước chảy rào rào.
Tôi cứ ngây thơ tưởng rằng mình đã tìm được sự cân bằng tốt nhất giữa “giữ hòa khí bên ngoài” và “bình yên trong nội tâm”.
Tôi ngu ngốc tận hưởng cái sự yên bình giả tạo ấy, hoàn toàn không hay biết, thứ tôi lén lút đổ đi suốt thời gian qua, căn bản không phải là thứ chè ngọt ngấy kia… mà là một cơn ác mộng đặc quánh, đang âm thầm sinh sôi trong lòng đường ống nhà tôi.
Sự dị biến bắt đầu từ một mùi hương.
Sáng hôm đó, tôi như thường lệ vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Khi tôi vặn vòi nước để rửa ly, thì phát hiện nước trong bồn chảy xuống cực kỳ chậm.
Mặt nước xoáy thành vòng, mãi không rút đi, như thể có thứ gì đó bên dưới đang chặn lại con đường thoát nước.
Ngay sau đó, một mùi hương khó diễn tả từ miệng cống âm thầm bốc lên.
Không phải là mùi hôi chua thường thấy của rác thải thực phẩm thối rữa, mà là một mùi… tanh ngọt.
Một sự kết hợp vô cùng kỳ quái, ngọt, nhưng xen lẫn thứ mùi tanh gây buồn nôn, như là trái cây thối rữa trộn với mùi của thịt sống nào đó.
Mùi này còn nồng nặc và dữ dội hơn cả món chè tuyết nhĩ mà dì Triệu mang tới, như thể cái vị ngọt ngấy đó đã được lên men, thối rữa, rồi tiến hóa thành một phiên bản ác liệt hơn.
Tôi nhíu mày, nghĩ rằng có lẽ mấy hôm trước mình vô tình làm rơi gì đó vào trong.
Tôi cúi xuống, cố gắng kiểm tra ống chữ U dưới bồn rửa, nhưng bên trong sạch bong.
Mùi đó… đến từ nơi sâu hơn, tối tăm hơn.
Những ngày tiếp theo, tình hình càng tệ.
Nước thoát từ chậm chuyển sang gần như ngưng trệ, mùi tanh ngọt ấy cũng nồng hơn từng chút một.
Nó không còn chỉ giới hạn trong gian bếp nữa, mà như có sinh mệnh, âm thầm lan ra phòng khách, len lỏi vào các khe ghế sô-pha, làm ô nhiễm bầu không khí vốn sạch sẽ mà tôi luôn tự hào.
Cuộc sống có trật tự, thanh sạch mà tôi từng trân quý, bị mùi hôi này phá tan tành.
Tôi bắt đầu trở nên cáu gắt, lo lắng.
Mỗi ngày về nhà, việc đầu tiên tôi làm là lao ngay vào bếp kiểm tra cống thoát nước. Nhưng ngoài mùi ngày càng nồng nặc, tôi chẳng thấy gì cả.
Tôi ra siêu thị mua loại dung dịch thông cống mạnh nhất.
Chất lỏng hóa học nồng nặc được đổ xuống, nhưng không những không giải quyết được vấn đề mà ngược lại như thể kích thích nó.
Ống cống phát ra những tiếng “ục ục ục” quái dị, sau đó một luồng mùi tanh ngọt thậm chí còn đậm đặc hơn, hòa lẫn với mùi hóa chất, phun ngược lên, khiến tôi suýt nôn ngay tại chỗ.
Cảm giác lúc đó như thể tôi không đổ thuốc thông cống, mà là đổ dinh dưỡng cho thứ gì đó đang sống bên dưới.
Tôi bắt đầu cảm thấy mất kiểm soát.
Không gian an toàn tuyệt đối mà tôi từng dày công tạo dựng, nay, bên trong nó, “hệ thống mạch máu” đang xảy ra một sự biến đổi ghê tởm nào đó mà tôi không thể hiểu nổi.
Khi tôi sắp phát điên vì mùi kinh khủng đó, đúng 6 giờ rưỡi tối, chuông cửa lại vang lên như thường lệ.
Là dì Triệu.
Dì vẫn nở nụ cười hiền hậu quen thuộc, tay cầm bát sứ trắng thân quen.
“Tiểu Ôn à, hôm nay dì cho thêm chút long nhãn vào đó nhé, bổ khí huyết lắm.”
Tôi cố kìm lại cơn buồn nôn cuộn trào trong dạ dày, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Khi nhận lấy bát chè, tôi theo phản xạ lùi lại một bước, sợ dì ngửi thấy mùi quái dị trong nhà mình.
Ánh mắt dì Triệu lướt nhanh qua mặt tôi, rồi như vô tình liếc về phía căn bếp sau lưng tôi.
Ánh mắt ấy thoạt nhìn có vẻ là quan tâm, dò xét.
Nhưng lúc này, trong mắt tôi, nó giống một sự đánh giá.
Nụ cười của dì, cũng sáng rỡ đến mức giống như đang khoe khoang.
Như thể dì biết rõ tình cảnh khó xử trong nhà tôi hiện giờ.
Một ý nghĩ vô lý lướt qua đầu tôi:
Liệu mùi này… có liên quan đến những bát chè tuyết nhĩ tôi đã đổ đi?
Không thể nào.
Tôi lập tức phủ định.
Chỉ là chè đường phèn với tuyết nhĩ thôi mà, sao có thể sinh ra thứ mùi kinh khủng như vậy được? Chắc chắn chỉ là trùng hợp.
Nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi bất an mơ hồ.
Tôi không dám nhìn vào mắt dì Triệu, luôn cảm thấy sau nụ cười kia, ẩn giấu một điều gì đó mà tôi không tài nào hiểu nổi.
Trong lòng tôi, hồi chuông cảnh báo bắt đầu vang lên.
Một cảm giác lo lắng mơ hồ, như dây leo, chậm rãi bò quanh trái tim tôi.
Thứ tôi sợ… đã không còn đơn giản là dì phát hiện tôi lén đổ bỏ chè tuyết nhĩ nữa.
Mà là, đằng sau chuyện đó, có thể còn ẩn chứa một sự thật đáng sợ hơn gấp bội.
Ống nước, cuối cùng cũng hoàn toàn tắc nghẽn.
Bồn rửa trong bếp đầy nửa chậu nước bẩn đục ngầu, miệng cống trong nhà vệ sinh cũng bắt đầu trào ngược.
Cả căn nhà bị mùi tanh ngọt ghê tởm ấy chiếm lĩnh hoàn toàn.
Tôi có cảm giác mình đang sống bên trong một nội tạng khổng lồ đang phân hủy, thậm chí cả việc hít thở cũng mang theo cảm giác nhầy nhụa, dính nhớp.
Tôi không chịu đựng nổi nữa.
Cái cảm giác an toàn được xây dựng trên nền tảng sạch sẽ và trật tự ấy, một khi bị phá vỡ, thì sự lo lắng mang lại đủ để khiến con người phát điên.
Tôi liên hệ với ban quản lý tòa nhà, nhờ họ tìm cho một thợ sửa ống nước có tiếng, chú Lý.
Qua điện thoại, tôi chỉ nói là ống tắc nặng, mùi rất khó chịu, chứ không dám đề cập đến chuyện “giải quyết bí mật” suốt hai tháng rưỡi vừa qua.
Nửa tiếng sau, chú Lý đến.
Chú khoảng năm mươi tuổi, da ngăm đen, mặc bộ đồ lao động dính dầu, nhưng ánh mắt sắc sảo, toát lên vẻ từng trải và thạo nghề.
Vừa bước vào cửa, chú đã nhíu mày hít mạnh một hơi:
“Cô gái, nhà cháu có mùi lạ lắm đấy.”
Chú đi thẳng vào bếp, chỉ liếc qua bồn rửa đã kết luận:
“Không phải tắc thường đâu, vấn đề nằm ở đường ống chính phía sâu bên dưới, tắc cứng lắm rồi.”
Tôi đứng một bên, tim đập thình thịch, cảm giác như phạm nhân chờ tuyên án.
Chú Lý lấy ra từ hộp đồ nghề một chiếc máy thông ống điện, nhìn như một con mãng xà thép khổng lồ, đầu máy là lưỡi dao xoay sắc nhọn và dữ tợn.
Chú từ từ đưa sợi dây thép xoắn dài vào miệng cống, sau đó ấn công tắc.
“Ù… ù… ù…”
Máy gầm rú, rung chuyển cả nền bếp.