Trẫm Chọn Nàng Vì Long Thai

3



Xử lý xong xuôi, hắn tươi cười ngồi xuống cạnh ta, nắm lấy tay ta an ủi:

“Anh Nhi, nàng là công thần của Đại Ngụy, trẫm hứa với nàng, đợi nàng sinh hạ hoàng nhi, trẫm sẽ phong nàng làm Hoàng hậu.”

Câu nói này sao mà quen thuộc đến thế.

Kiếp trước ta tin lời này, kết cục là chết thảm, đến mặt con cũng chưa kịp nhìn.

Lần này, có kẻ ngốc mới tin lời quỷ quái của hắn.

Hoàng đế ngày nào cũng đến thăm ta, còn hạ chỉ phong ta làm Quý phi.

Cả triều đình cũng đã biết tin ta mang thai.

Người đến chúc mừng nườm nượp không ngớt.

Khác với vẻ hống hách trước kia của Thục phi, ta đối đãi với mọi người bằng lễ nghĩa.

Không phân biệt xuất thân cao thấp, cũng chẳng màng quan chức lớn nhỏ.

Trong chốc lát đã thu phục được lòng tin của quần thần.

Mọi người đều nói, hoàng tử có người mẫu thân như ta là phúc của Đại Ngụy.

Hoàng đế cũng nhờ cái thai của ta mà có thêm uy thế trước triều đình.

Hiện giờ ngày nào hắn cũng xoa bụng ta khen ngợi:

“Đây đúng là phúc tinh của trẫm, bảo bối ngoan.”

Nghĩ đến chuyện suýt chút nữa vì tiện nhân Thục phi mà hại chết con mình, Hoàng đế lại không kìm được cơn giận.

“Trẫm hận không thể lột da tróc thịt, giết chết ả tiện nhân đó ngay bây giờ.”

Nhưng chẳng bao lâu sau lại có tin truyền đến.

Rằng Hoàng đế gần đây hay lui tới lãnh cung.

Hỏi người bên cạnh Hoàng đế mới biết.

Đêm đó Hoàng đế say rượu đi ngang qua lãnh cung, nghe tiếng hát thê lương nên bị thu hút, phát hiện ra là Thục phi.

Hắn không quản được nửa thân dưới, rất nhanh lại quấn lấy Thục phi.

“Anh Nhi, nếu nàng không đồng ý, trẫm tuyệt đối sẽ không thả nàng ta ra, nàng yên tâm, trong lòng trẫm giờ chỉ có nàng và con.”

Lời hắn nói ta một chữ cũng không tin.

Tính toán thời gian, ta chỉ còn một tháng nữa là sinh.

Tin tức ta mang thai chắc đã truyền đến đất Thục.

Một tháng là đủ để bọn họ kéo quân tới đây.

“Đều nghe theo Hoàng thượng, thần thiếp không có ý kiến.”

Nghe vậy, hắn cười tươi như hoa.

“Biết ngay Anh Nhi là người hiểu chuyện nhất.”

Hiểu chuyện sao?

Ngươi sẽ phải hối hận vì câu nói này.

Thục phi được thả ra, thu liễm hơn không ít.

Khác hẳn vẻ hống hách ngày trước, giờ đây ả vô cùng cung thuận.

Thậm chí ngày nào cũng đến tẩm cung ta hầu hạ.

“Muội muội, đây là túi thơm tỷ tỷ đặc biệt thêu cho muội, muội xem có thích không?”

Ả cụp mắt xuống, vẻ mặt cung kính khiêm nhường.

Ta lại ngửi thấy trong túi thơm có mùi xạ hương.

Muốn dùng chút thủ đoạn vặt vãnh này hại ta, thật nực cười.

Tộc nhân của ta trong thời gian mang thai là lúc nhạy bén và khỏe mạnh nhất.

Dược vật thông thường không thể tổn hại thai nhi mảy may, khứu giác và thính giác cũng trở nên cực kỳ tinh tường.

Ta giả vờ thích thú đeo lên người, quả nhiên thấy ánh mắt Thục phi lóe lên tia cười.

Nhưng ta vẫn giả bộ ngày càng tiều tụy.

Hoàng đế và Thái hậu nhìn thấy, không nhịn được hỏi:

“Anh Nhi, sắc mặt nàng sao kém thế? Có phải không khỏe không?”

Ta giả vờ than thở: “Gần đây không biết sao cứ thấy đau bụng.”

Thế là họ vội gọi thái y đến, phán rằng trên người ta có xạ hương.

Ta thất kinh, đáng thương ngã vào lòng Hoàng đế khóc nức nở.

“Rốt cuộc là ai muốn hại con của Hoàng thượng chứ.”

Thái hậu vốn hiền từ nhất, nghe vậy cũng sa sầm mặt mày.

“Dám hại hoàng tôn, tra ra tuyệt đối không dung tha!”

Lúc này Thục phi đứng bên cạnh lên tiếng: “Thái y, vậy long thai trong bụng Anh quý phi có sao không?”

“Không đáng ngại, Anh quý phi cơ thể khỏe mạnh, lại phát hiện sớm nên giờ đã không sao.”

Dứt lời, ta thấy trong mắt Thục phi thoáng vẻ hụt hẫng.

Ngay sau đó ả lại nói: “Liệu có phải cung nhân không cẩn thận làm vấy bẩn lên người Anh muội muội không?”

Ta cố ý tỏ vẻ nghi hoặc: “Gần đây ngoài túi thơm tỷ tỷ tặng, muội không tiếp xúc với thứ gì khác cả.”

Tức thì, ánh mắt Hoàng đế và Thái hậu đều đổ dồn vào chiếc túi thơm bên hông ta.

Thục phi mặt mày trắng bệch, môi run rẩy không nói nên lời.

Thái y nhận lấy, kiểm tra kỹ lưỡng rồi bẩm: “Trong này chứa lượng lớn xạ hương, may mà phát hiện sớm, nếu đeo thêm nửa tháng nữa, chắc chắn sẽ trụy thai.”

Nghe đến đây, Thục phi sụp đổ hoàn toàn, trừng mắt nhìn ta chòng chọc.

Hoàng đế bước tới, một cước đạp thẳng vào ngực Thục phi.

“Tiện nhân, ngươi dám hại hoàng tử của trẫm như thế, ngươi là cái thá gì mà dám sinh tâm địa đó!

“Người đâu, lôi ra ngoài chém!”

Thục phi ôm lấy chân Hoàng đế, van nài: “Hoàng thượng, thần thiếp hầu hạ người bao năm nay, lẽ nào người nỡ giết thần thiếp sao?”

Hoàng đế cười lạnh: “Ngươi chỉ là con chó bên cạnh trẫm, có gì mà không nỡ.”

Nghe câu này, ánh mắt Thục phi tối sầm lại.

Đúng lúc đó, cung nữ thân cận của Thục phi quỳ xuống nhận hết tội lỗi về mình, nói không liên quan đến chủ tử.

Là do ả ghen ghét ta mang thai tranh sủng nên mới lén bỏ xạ hương vào túi thơm.

Hoàng đế mới nhận ra mình trách lầm người.

Nhưng hắn sao có thể thừa nhận sai lầm, vẫn lạnh lùng nói với Thục phi:

“Ngươi nhiều lần không hối cải, khiến trẫm thất vọng, nay giáng xuống làm cung nữ, tự sinh tự diệt đi.”

Thục phi quỳ rạp dưới đất, nhưng ánh mắt độc địa vẫn trừng trừng nhìn ta.

Thục phi bị giáng chức, trở thành đối tượng để mọi người chế giễu.

Ả từng vì được sủng ái mà gây thù chuốc oán với không ít người, giờ bị Hoàng đế chán ghét triệt để, ai cũng gió chiều nào che chiều nấy, bắt đầu làm khó dễ ả.

Hôm ấy, một cung nữ cùng quét dọn cố ý đẩy ả xuống hồ.

Kẻ không biết bơi như ả vùng vẫy hồi lâu dưới nước cũng chẳng ai cứu.

Cuối cùng đành tự mình bò lên bờ.

Ngay trên bờ, một tiểu cung nữ khác đang đứng đợi.

Tiện tay ném xuống một cây trâm: “Xuống nhặt lên cho ta!”

Thục phi không chịu, ả cung nữ kia trực tiếp đạp ả ngã nhào xuống nước lần nữa.

“Nhặt không được thì cấm ăn cơm.”

Đến khi màn đêm buông xuống, Thục phi mới lết tấm thân mệt mỏi bò lên.

Vừa khéo gặp ta và Hoàng đế đi tới.

Thấy Hoàng đế, mắt ả lập tức đỏ hoe.

“Hoàng thượng, hôm nay thần thiếp bị người ta…”

Chưa nói hết câu, ả đã bị thái giám bên cạnh Hoàng đế đá văng ra.

Vốn đã yếu ớt, cú đá này khiến ả hộc ra một ngụm máu tươi.

“Tiện tì thấp hèn, còn dám gọi trẫm? Trẫm giờ nhìn thấy ngươi là thấy buồn nôn!”

Dứt lời, hắn dìu ta chậm rãi rời đi.

Ta cố ý cười nói: “Thục phi tỷ tỷ thật đáng thương, Bệ hạ thật sự không chút đau lòng sao?”

Hoàng đế cười cợt: “Một con chó thôi mà, ai thèm bận tâm?”

Ta quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt hung tàn thoáng qua của Thục phi.

Rất nhanh đã đến ngày ta lâm bồn.

Trong cung đã chuẩn bị chu toàn mọi thứ.

Để ta yên tâm sinh nở, còn đặc biệt mời mấy bà đỡ kinh nghiệm đầy mình từ ngoài cung vào.

Ta cảm nhận được ba đứa trẻ trong bụng đã nóng lòng muốn chào đời.

Theo tiếng khóc oe oe, hài nhi lần lượt ra đời.

Đúng như lời thần y nói, là ba đứa trẻ, đều là nam tử.

Đã sinh được hai đứa, còn lại một đứa cuối cùng.

Ngay khi ta chuẩn bị dùng sức rặn, mới phát hiện bản thân chẳng còn chút sức lực nào.

Nhìn màu máu loang lổ dưới thân, ta ý thức được có kẻ đã động tay động chân.

Ta yếu ớt nằm trên giường, lại nhìn thấy Thục phi đang cải trang thành bà đỡ.

Mặt ả âm trầm, sự hung ác trong mắt khiến người ta rét run.

“Ngươi tưởng mang thai là thắng được ta sao, ta nói cho ngươi biết, ngươi vĩnh viễn không thắng nổi ta đâu..

“Ngươi sẽ vì mất máu quá nhiều mà chết, còn ta thuận lợi cướp lấy con ngươi, buông rèm nhiếp chính.

“Thiên hạ này đều là của ta!”

Ta hỏi: “Ngươi không sợ Hoàng thượng giết ngươi sao?”

“Cái thứ phế vật đó, chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, ta sớm muộn gì cũng xử lý hắn, đến lúc đó cho các ngươi xuống suối vàng làm bạn.”

Ả càng nghĩ càng ngông cuồng, tiếng cười ngày càng lớn.

Mà không thấy rằng, phía sau ả, Hoàng đế với khuôn mặt âm trầm đã đứng đó tự bao giờ.

“Tiện nhân!”

Hắn túm tóc Thục phi, đập mạnh đầu ả vào cột nhà.

Lúc này ta cũng đã hồi phục sức lực, thuận lợi sinh hạ hoàng tử thứ ba.

Ba vị hoàng tử nằm trong lòng ta, ngoan ngoãn đáng yêu.

Thục phi thì đã bị đánh đến mình đầy thương tích.

Ta e dè hỏi: “Hoàng thượng, có giết ả không?”

Biểu cảm trên mặt Hoàng đế trở nên quỷ dị, giọng nói lạnh lẽo thấu xương.

“Chết, đối với ả là quá nhẹ nhàng, trẫm muốn ả sống không bằng chết.”

Hoàng đế tống ả vào quân doanh làm kỹ nữ, mặc cho binh lính thay nhau lăng nhục.

Cuối cùng, ả bị cắt đứt gân tay gân chân, cột sau ngựa, giống hệt ta kiếp trước, để ngựa kéo lê đến chết.

Hắn vẫn ác độc như vậy.

Không biết là do hắn tạo nghiệp quá nhiều hay do oán khí Thục phi không tan.

Ba đứa trẻ sinh ra đêm nào cũng khóc, không chịu bú sữa.

Mời pháp sư về xem, lại phán:

“Hoàng thượng, hoàng tử đây là bị ác quỷ quấy nhiễu, cần phải rời cung tĩnh dưỡng mới tránh được tai ương.”

Hoàng đế nghĩ ngay đến tiện nhân kia.

Lại chửi rủa không ngớt.

Ta thì âm thầm chuẩn bị mọi thứ để xuất cung.

“Hoàng thượng đừng lo, đợi pháp sư trừ tà xong, thần thiếp sẽ đưa con về.”

Hoàng đế dường như thực sự xúc động, nghĩ mình tuổi đã tứ tuần mà còn có được ba hoàng tử kháu khỉnh.

Hắn ra lệnh cho người bên cạnh: “Lập tức hạ chỉ, phong Anh quý phi làm Hoàng hậu, thống lĩnh lục cung.

“Lập Đãng nhi làm Thái tử.”

Dứt lời, hắn nắm tay ta dặn dò:

“Hoàng hậu cứ yên tâm chăm con, trẫm ở đây đợi nàng.”

Ta cười rạng rỡ, đây chính là thứ ta muốn.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...