Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Trẫm Chọn Nàng Vì Long Thai
4
Mang con đi chưa được mấy ngày, Liên Vương làm phản.
Hóa ra đúng ngày ta sinh nở, Liên Vương đã liên kết với Thục phi, cải trang lẻn vào cung.
Vốn định bắt trọn ổ chúng ta, nào ngờ ta đã rời đi trước.
Bọn chúng không đợi thêm được khắc nào, trực tiếp mưu phản.
Bắt giữ Hoàng đế, ép ta giao nộp hoàng tử.
Ta dẫn viện quân trấn thủ ngoài thành.
Liên Vương áp giải Hoàng đế ra, hét lớn với chúng ta:
“Hoàng thượng hay là con, các ngươi chọn đi?”
Hoàng đế bị trói dựa vào tường thành, bộ dạng thảm hại.
“Hoàng hậu, cứu trẫm, con mất rồi chúng ta có thể sinh lại, nhưng trẫm thì chỉ có một!
“Cứu được trẫm rồi, chúng ta sẽ có rất nhiều con.”
Nghe tiếng gọi của Hoàng đế, bên dưới im phăng phắc.
Ta cùng văn võ bá quan và viện quân nhất thời không biết mở lời ra sao.
Cuối cùng một văn thần nói với ta: “Nương nương, tuy Hoàng thượng hôn quân vô năng, nhưng dù sao cũng là thiên tử, chúng ta không thể thấy chết mà không cứu.”
Võ tướng bên cạnh lại hét lớn: “Hoàng thượng tuổi đã cao, khó khăn lắm mới có hoàng tử, lẽ nào muốn táng tận tính mạng ba vị hoàng tử để đổi lấy một mình ngài ấy!”
Câu nói này tức thì khơi dậy nỗi oán hận trong lòng bá quan.
Bên dưới nhao nhao phản đối.
“Hoàng thượng vô năng, không thể hy sinh hoàng tử để đổi mạng!”
“Chúng ta lập hoàng tử làm tân đế là xong, có tới ba vị hoàng tử cơ mà!”
“Phản quân xảo trá, chắc chắn muốn giết hoàng tử để lừa chúng ta, không thể tin, tuyệt đối không thể giao hoàng tử.”
Bên dưới mồm năm miệng mười, Hoàng đế trên thành lầu nghe thấy liền nổi cơn tam bành.
“Trẫm là thiên tử, các ngươi định không cứu sao?
“Có phải muốn tạo phản không!”
Sau đó nhớ ra mạng mình còn nằm trong tay kẻ khác.
Hắn lập tức mềm giọng:
“Các khanh tin trẫm, chỉ cần cứu trẫm, trẫm nhất định hậu đãi các ngươi, thăng quan tiến chức không thành vấn đề..
“Trẫm cũng sẽ sửa đổi lỗi lầm, không chìm đắm tửu sắc nữa, dốc lòng trị quốc, lắng nghe lời can gián.”
Nhưng lời nói dối của hắn quá nhiều, chẳng ai còn tin nữa.
Một đại thần bên dưới châm chọc: “Hoàng thượng hình như lần trước cũng nói vậy, đủ thấy chẳng có gì là thật…
“Lần trước Hoàng thượng còn bảo đánh thắng trận sẽ khao thưởng tam quân, kết quả thắng rồi người lại sợ tướng quân công cao át chủ, xử tử tướng quân, còn phạt bổng lộc binh lính nửa năm.
“Hoàng thượng trước đó hứa với chúng thần, chỉ cần trị được thủy tai sẽ thăng quan, kết quả lại trách chúng thần hoang phí tiền của làm quốc khố trống rỗng, đày chúng thần đến Hoàng Châu.”
Một người khác òa khóc nức nở:
“Hoàng thượng đến nhà thần làm khách, nhìn trúng thê tử của thần, nhất quyết nạp vào cung, nói sẽ chăm sóc nàng chu đáo, vậy mà lần mưu phản trước, người bỏ mặc nàng không lo, khiến nàng chết thảm dưới đao.”
….
Mọi người càng nói càng kích động, thậm chí có người thẳng thừng:
“Kẻ như vậy không xứng làm thiên tử, không đổi!”
Bên dưới đồng thanh hô lớn, Hoàng đế trên thành lầu nghe rõ mồn một.
Hắn không thể giả vờ được nữa, trực tiếp mắng chửi:
“Lũ tiện nhân phế vật các ngươi, dựa vào đâu mà dám chỉ trích trẫm, các ngươi chết hay bị phạt đều là đáng đời, trẫm là thiên tử, nói gì cũng đúng, làm gì cũng đúng, đến lượt các ngươi phán xét sao!
“Đợi trẫm về, trẫm sẽ giết hết, không tha một mống.
“Trẫm còn muốn tru di cửu tộc, không! Tru di thập tộc, vạn tộc nhà các ngươi!”
Nghe lời này, những quan viên còn chút do dự cũng tắt hẳn ý định.
Hắn đỏ ngầu cả mắt, cho đến khi nghe tiếng trẻ con khóc trong lòng ta.
Hắn nhìn ta thâm tình: “Hoàng hậu, chúng ta tình cảm sâu nặng, ta biết nàng nhất định sẽ không bỏ mặc trẫm.”
“Ta biết nàng không nỡ bỏ con, nhưng không sao, trẫm đang độ tráng niên, còn có thể cùng nàng sinh thêm, lần sau chúng ta sinh bốn, sinh năm, sinh một bầy… nàng cứu trẫm trước đã, được không?”
Nghe hắn cầu xin, bá quan đều sợ ta mềm lòng.
Mắt không chớp nhìn chằm chằm vào ta.
“Hoàng thượng cứu hay không cứu, một mình ta khó quyết, phải xem ý kiến mọi người…
“Nếu ai không đồng ý dùng hoàng tử đổi Hoàng thượng thì giơ tay.”
Lời vừa dứt, mọi người liền tán thưởng không ngớt.
Bên dưới từ binh lính đến đại thần đều đồng loạt giơ tay, đồng ý giữ lại hoàng tử, không đổi Hoàng thượng.
Hoàng đế trên thành lầu thấy từng cánh tay giơ lên, tức đến nghiến răng nghiến lợi, chửi rủa liên hồi:
“Trẫm nhất định không tha cho các ngươi, giết hết, trẫm muốn ngũ mã phanh thây các ngươi, còn muốn biến các ngươi thành nhân trệ!
“Để các ngươi đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh!”
Rồi hắn lại quay sang nói với ta:
“Hoàng hậu, nàng là Hoàng hậu của trẫm, nàng không thể phản bội trẫm!
“Chỉ cần nàng cứu trẫm, trẫm cái gì cũng hứa, cái gì cũng nghe theo nàng!”
Lúc này, tất cả mọi người trên thành dưới thành đều nhìn về phía ta, đợi quyết định của ta.
Dù sao ta hiện tại quý là Hoàng hậu, nếu ta khăng khăng cứu Hoàng thượng, bá quan cũng đành phải nghe theo.
Ta ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng, nhớ lại kiếp trước.
Ta cũng từng nhìn hắn từ xa như thế, ta tưởng hắn cứu ta vì còn chút tình cảm.
Nhưng đến khoảnh khắc cái chết cận kề mới biết.
Hoàng đế, là kẻ không có trái tim.
Dưới cái nhìn chăm chú của chúng nhân, ta từ từ giơ tay lên.
“Thiên hạ đại loạn, quân thần hữu trách, vua không ổn thì nước không thuận, vì bách tính, vì thiên hạ thương sinh, Hoàng thượng, người hãy hy sinh đi.”
Dứt lời, tướng sĩ đại thần xung quanh vỗ tay vang dội như sấm.
Liên Vương đứng trên thành lầu tức đến nghiến răng:
“Thê tử cũng không cần ngươi, văn võ bá quan cũng không cứu ngươi, ta đúng là bắt nhầm phế vật, vô dụng cùng cực!”
Hắn vung đao chém xuống Hoàng đế.
Tại chỗ, máu chảy thành sông.
Sau đó ta dẫn viện quân dũng mãnh diệt địch, trước sự chứng kiến của mọi người giết chết Liên Vương, cho thiên hạ một lời giải thích.
Những công thần có công dẹp loạn, ta đều ban thưởng hậu hĩnh.
Để người có công nhận được hồi báo xứng đáng.
Còn Hoàng thượng trong trận chiến này đã vì nước tuẫn táng.
Để tránh mầm họa, mọi người đều đồng lòng nói Hoàng thượng vì thiên hạ mà tự nguyện hy sinh.
Đồng thời, để ổn định triều cục, ta làm theo lời Hoàng thượng, lập trưởng tử lên ngôi Hoàng đế.
Còn ta làm Hoàng thái hậu, buông rèm nhiếp chính.
Ta xóa bỏ những hủ tục Hoàng đế để lại, nghiêm minh pháp luật, trọng dụng kinh tế, chấn hưng chính khí.
Chưa đầy ba năm, đất nước dưới sự cai trị của ta ngày càng hưng thịnh.
Chẳng còn ai nhắc đến vị Hoàng đế bao cỏ năm xưa.
“Mẫu hậu, người lại đi dâng hương sao?”
Nhị nhi tử chạy đến trước mặt ta hỏi.
Ta xoa đầu con, cười nói: “Đúng rồi, Mẫu hậu đi một lát rồi về, con ngoan ngoãn nghe lời hoàng huynh, biết chưa?”
Nó ngoan ngoãn gật đầu.
Ta dẫn theo Liên Nhi, thay bộ thường phục, đi đến một ngôi chùa ngoại thành.
Nơi đây đều là người của ta, dưới ánh nến chập chờn, sau lưng tượng Phật lộ ra một mật đạo.
Ta nhận lấy giỏ tre từ tay Liên Nhi bước vào trong.
Đường đi càng lúc càng tối, càng lúc càng hẹp.
Cho đến khi nhìn thấy một chiếc lồng sắt.
Người nam nhân bên trong thoi thóp, trên người đầy thương tích, có vết mới cắt, cũng có vết đã đóng vảy.
Tóc tai râu ria hắn dài che kín cả khuôn mặt.
Hắn nghe tiếng bước chân ta, không giãy giụa cũng chẳng cầu xin.
Vì mười năm qua, mỗi lần hắn cầu cứu đều không nhận được bất kỳ hồi đáp nào.
“Nàng lần này, lại đến để hành hạ ta sao?”
Ta cười nhạt: “Đãng nhi lớn rồi, ta sắp giao lại quyền lực cho nó.
“Nó rất ngoan, cũng rất thông minh, trên kính sư trưởng, dưới thương bách tính, ai nấy đều tin phục.”
Hắn lại lộ ra nụ cười an ủi.
“Vậy thì tốt, không giống ta là tốt.”
Cuối cùng cười mãi rồi bật khóc nức nở.
“Anh Nhi, ta thật sự biết sai rồi, cầu xin nàng cho ta thêm một cơ hội, ta thực sự sẽ sửa đổi, ta không cần ngôi vua, ta chỉ muốn được sống yên ổn, được ở bên nàng và các con thôi.”
Thấy hắn thật lòng hối cải, ta có chút mủi lòng.
“Chàng thực sự sẽ sửa đổi sao?”
Hắn dùng sức gật đầu: “Nhất định, nàng yên tâm, ta tuyệt đối sẽ sửa.”
Ta lấy từ trong giỏ tre ra một con dao găm, từ từ bước đến bên hắn.
Mắt hắn ánh lên vẻ mừng rỡ: “Anh Nhi, nàng thả ta ra, sau này ta làm thái giám, làm chó cũng được, miễn là được ở bên nàng và con, ta mãn nguyện rồi.
“Mau giúp ta cởi trói.”
Dứt lời, ta không chút do dự cứa mạnh xuống.
Chỉ là thứ bị cắt đứt không phải dây thừng trên người hắn.
Mà là cổ họng hắn.
Nhi tử ta sắp nắm quyền rồi, sự tồn tại của ngươi chính là mối đe dọa với nó.
Hơn nữa ta đã sớm chú ý, mảnh sành hắn vẫn luôn giấu sau lưng.
Hắn sẽ không sửa đổi đâu.
Vĩnh viễn sẽ không.
Lần nghịch tặc mưu phản đó, hắn bị chém chết ngay trước mắt bao người.
Nhưng khi thu dọn thi thể, ta phát hiện hắn vẫn còn một hơi tàn.
Thế là ta xin tộc nhân viên tiên đan cứu mạng, cứu sống hắn.
Chỉ là khi hắn tỉnh lại, không phải trong tẩm cung hoa lệ, mà là địa lao lạnh lẽo.
Ta vĩnh viễn không quên những việc hắn đã làm với ta.
Kiếp trước sau khi ta chết, hắn ngược đãi con cái, thậm chí đứa thứ hai bị cung nhân hành hạ đến chết.
Không những thế, hắn còn dẫn quân tìm đến nơi ẩn náu của tộc nhân ta.
Hắn tàn sát tất cả, đến đứa trẻ lên ba cũng không tha.
Hồn phách ta lơ lửng giữa không trung, gào khóc thảm thiết.
Ta thề, nếu có kiếp sau, ta nhất định phải khiến hắn sống không bằng chết.
Lần trọng sinh này, ta đã làm được.
Ta nhốt hắn dưới địa lao, ngày ngày bắt hắn chịu đủ mười tám loại cực hình, lại dùng canh sâm giữ mạng cho hắn.
Để hắn năm này qua năm khác, muốn sống không được muốn chết không xong.
Nhưng đáng tiếc, con ta sắp lớn rồi.
Cứ tiếp tục thế này, nó sớm muộn gì cũng phát hiện.
Nếu không ta thật không nỡ để hắn chết dễ dàng như vậy.
Ta thực sự muốn chặt hết tay chân hắn, để hắn như một con chó, mặc ta chà đạp.
Khi ta trở lại hoàng cung, thấy ba đứa trẻ đang tranh cãi.
“Cãi nhau chuyện gì thế?”
Nhị nhi tử chạy lại nói với ta: “Chúng con bắt được một con rắn nhỏ, con và tam đệ muốn thả nó đi, nhưng đại ca nói không được.”
Nghe vậy, ta đầy hứng thú nhìn Đãng nhi.
“Tại sao con không đồng ý?”
Nó nhìn ta, nghiêm túc đáp: “Rắn sở dĩ là rắn, chính là vì bản tính hung tàn lãnh khốc vô tình, nếu hôm nay thương xót nó, ngày sau ắt bị nó làm hại, chỉ có nhổ cỏ tận gốc, mới có thể trừ hậu họa vĩnh viễn.”
Ta hài lòng mỉm cười.
Xoa đầu Đãng nhi: “Con sẽ trở thành một vị quân vương xuất sắc.”
“Lời Mẫu hậu dạy, nhi thần tuyệt không dám quên!”
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYEN THI XUAN
MB 0977309504
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎