Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ván Cờ Của Con Gái Tiểu Tam
4
13.
Trần Tuyết không nói thêm với tôi câu nào nữa.
Cô ấy không muốn nói, vậy thì tôi lặng lẽ ngồi bên cạnh cô ấy.
May mà giai đoạn nghiên cứu đã tạm ổn, công ty cũng không quá bận rộn.
Mỗi ngày tôi đều nấu hai phần cơm, một phần cho thầy, một phần cho Trần Tuyết.
Sư mẫu trêu tôi: “Tiểu Băng dạo này chạy bệnh viện còn siêng hơn đi làm.”
Tôi ngại ngùng sờ sống mũi: “Em tìm được chị rồi ạ.”
Sư mẫu hơi bất ngờ, cũng tò mò về người chị mà tôi nhắc đến suốt bao năm, nên muốn qua thăm.
“…Chị ấy gặp vài chuyện không tốt, bây giờ không thích nói chuyện lắm.”
Sư mẫu nghe xong thì thở dài một tiếng.
“Tiểu Băng, em có từng nghĩ đến việc đưa chị em đi khám bác sĩ tâm lý chưa?”
Tôi sững người.
“Bác sĩ tâm lý ạ?”
Tôi chưa từng nghĩ sẽ đặt Trần Tuyết, một người mạnh mẽ như vậy, bên cạnh hai chữ “tâm lý”.
“Tình trạng em vừa nói, rất giống PTSD.”
Tôi siết chặt nắm tay.
Buổi chiều hôm đó, trưởng khoa tâm lý lấy lý do đi khám mà vào phòng bệnh của Trần Tuyết.
Khi đi ra, bác sĩ nói với tôi bằng giọng vô cùng chắc chắn.
“Cô ấy là rối loạn lưỡng cực điển hình.”
“Bị người thân xem như hàng hóa để mua bán, bị chồng giam cầm như tội phạm, bị ép buộc từ bỏ việc học và cả tương lai tươi sáng.”
“Tình trạng của cô ấy đã rất nghiêm trọng, nếu không tích cực điều trị, bất cứ lúc nào cũng có thể kết thúc mạng sống của mình.”
Tôi cúi người thật sâu trước bác sĩ.
“Sau này phải làm phiền bác sĩ rồi ạ.”
“Dựa theo kết quả kiểm tra và hồ sơ bệnh án, giai đoạn hưng cảm của cô ấy rõ ràng nhiều hơn giai đoạn trầm cảm.”
“Nhưng trong khoảng thời gian em ở bên cạnh, cảm xúc của cô ấy luôn rất ổn định.”
“Không có hành vi tự làm tổn thương bản thân, cũng không có hành vi làm hại người khác.”
“Đối với một bệnh nhân rối loạn lưỡng cực nặng, điều này vô cùng hiếm thấy.”
“Em rất quan trọng đối với cô ấy.”
“…Em biết.”
Tôi đương nhiên biết.
Tôi là người mà cô ấy thà rơi vào tuyệt cảnh cũng không nỡ kéo xuống cùng.
Ngày trước, cô ấy cõng tôi bước ra khỏi địa ngục.
Bây giờ, đổi lại là tôi nắm tay cô ấy bước về phía tương lai.
14.
Từ lúc nhập viện cho đến khi xuất viện, người chồng trên danh nghĩa của Trần Tuyết là Tôn Chí Cao chưa từng xuất hiện lấy một lần.
Còn không biết mẹ tôi đã nói gì với Trần Kế Nghiệp, mà ông ta lại mặt dày mò đến công ty MT tìm hợp tác.
Lễ tân vừa nghe nói người đến là “bố tôi”, lập tức gọi điện cho tôi.
Tôi chỉ nói đúng 3 chữ: “Đuổi hắn đi.”
Trần Kế Nghiệp bị ném thẳng ra khỏi tòa nhà MT, không cam tâm còn đứng ngoài gào to rằng mình là bố tôi, cuối cùng bị cảnh sát dẫn đi.
Chuyện này ngày hôm sau còn lên cả tin tức địa phương, lúc đó Trần Kế Nghiệp và mẹ tôi mới chịu yên ổn.
Trần Tuyết xuất viện, tôi đón cô ấy về nhà.
Có lẽ vì đổi môi trường, đêm hôm đó, cơn hưng cảm của cô ấy bất ngờ phát tác.
Cô ấy đập nát hết tất cả những gì có thể đập trong phòng.
Chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng —
“Đừng tưởng tôi không biết cô đang nghĩ gì!”
“Thấy tôi ra nông nỗi này cô hả hê lắm đúng không?”
“Bây giờ cô sự nghiệp thành công, có chỗ dựa vững chắc, còn tôi thì sao?”
“Tôi giống như đóa hoa mọc trong bùn lầy, ai cũng có thể giẫm lên hai chân!”
“Vì sao người bị bán đi không phải là cô!”
“Vì sao kẻ gặp những chuyện này không phải là cô!”
“Chuyện tôi hối hận nhất trong đời, chính là trước kia đã giúp cô!”
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng những lời như tẩm độc ấy vẫn đâm thẳng vào tim tôi.
Nửa đêm tỉnh mộng, trằn trọc không ngủ, tôi cũng từng tự hỏi, có phải chính tôi đã hại cô ấy không.
Nếu cô ấy không cứu tôi…
Nếu cô ấy không nhiều chuyện…
Cô ấy vẫn là tiểu thư cao cao tại thượng, người thừa kế duy nhất của Trần thị.
Chứ không phải bị Trần Kế Nghiệp ghi hận, rồi bị xem như món đồ đem đi bán.
Mười năm bị người ta dày vò hết lần này đến lần khác, nửa đời người gần như bị hủy hoại.
Mười năm ấy, khi tôi đoạt giải ở nước ngoài, khi dự án của tôi tỏa sáng, khi tôi càng đi càng cao, được càng nhiều người công nhận, thì cô ấy lại càng lún sâu trong bùn lầy, cho đến nghẹt thở.
Tôi không nói một lời, lặng lẽ ngồi xổm xuống, nhặt từng mảnh thủy tinh vỡ lên.
Thấy tôi không phản ứng, cơn giận của cô ấy càng dâng trào, vơ lấy chiếc cốc bên cạnh ném thẳng về phía tôi.
“Rầm!”
Máu từ trán tôi chảy xuống, từng giọt từng giọt rơi trên sàn nhà.
“Tôi không cố ý… Sao cô không tránh!”
Sắc mặt Trần Tuyết lập tức biến đổi, đưa tay định che vết thương cho tôi, nhưng lại quỳ thẳng xuống đống mảnh vỡ đầy đất.
“Xì ——”
Cô ấy quá vội, đầu gối bị đâm ra mấy vết thương, máu chảy ra trong chốc lát còn không ít hơn tôi bao nhiêu.
Thấy vậy, tôi lại chẳng vội dọn dẹp nữa.
Tôi tiện tay hất đống mảnh vỡ vừa nhặt rải lại xuống đất, chống một tay xuống sàn, trong ánh hoàng hôn tàn dần nơi khung cửa, không nhịn được mà bật cười khẽ.
“Cô cười cái gì?”
Trần Tuyết mất kiên nhẫn.
“Cười chính tôi.”
“Cố gắng mấy chục năm, cuối cùng vẫn thê thảm đến thế này.”
Trần Tuyết im lặng.
Trong căn phòng tĩnh lặng ấy, chẳng ai quan tâm đến vết thương đang rỉ máu, dường như chảy máu, đối với hai chúng tôi, là chuyện nhỏ bé nhất.
Rất lâu sau, lâu đến mức mặt trời hoàn toàn khuất sau đường chân trời, Trần Tuyết mới cất giọng:
“Ai cần cô lo cho tôi chứ?”
“Cô cứ đi trên con đường sáng lạn của mình không được sao?”
“Tôi đã là một đống bùn lầy rồi, cô mặc kệ tôi đi chết không được sao!”
“Tôi cũng không muốn lo.”
Cô ấy càng nói càng kích động, giọng càng lúc càng lớn, đến cuối cùng nước mắt đã rơi đầy mặt.
Tôi cúi đầu, nhẹ nhàng tiến lại gần Trần Tuyết, tựa chiếc cổ mỏng manh của mình lên vai cô ấy.
“Nhưng biết làm sao được…”
“Cô là chị của tôi mà.”
Là người chị chính nghĩa bùng nổ, nhưng miệng thì cứng mà tim thì mềm của tôi.
15.
Rối loạn lưỡng cực vốn dĩ rất khó chữa.
Huống chi là tình trạng như Trần Tuyết, đã phát bệnh nhiều năm, lại càng khó hơn bội phần.
Vì chuyện này, tôi cố ý đến gặp thầy hướng dẫn của mình.
Thầy cảm khái: “Không ngờ lần đầu tiên em cầu xin thầy, lại là vì chuyện này.”
Tôi thành thật nói: “Cô ấy rất quan trọng với em.”
“Yên tâm, thầy nhất định giúp em.”
Thầy quả thật rất để tâm.
Ngày hôm sau đã có người liên hệ với tôi, đối phương vừa xưng danh xong, tôi lập tức sững người.
Thầy tôi vậy mà đã mời được một giáo sư tâm lý học cùng cấp bậc với thầy đến giúp tôi.
Tôi liên tục cảm ơn, nhưng vị giáo sư bên kia điện thoại lại chẳng mấy để ý.
“Không cần khách sáo.”
“Mối ràng buộc tình cảm giữa hai người cũng là một phần tư liệu nghiên cứu của tôi.”
“Nếu không, tôi cũng chưa chắc đã đồng ý.”
Tôi vội vàng gọi lại cho thầy để cảm ơn thêm lần nữa, ai ngờ lại bị thầy mắng cho một trận.
“Giờ em còn rảnh mà gọi điện cảm ơn à?”
“Cái tên cha dượng vô nhân tính của em, em không xử lý đi mà để dành ăn Tết chắc?”
“Thầy nói cho em biết, mau mau dọn sạch mớ chuyện vớ vẩn của em rồi quay lại phòng thí nghiệm.”
“Nếu không thì đừng trách thầy trở mặt!”
Thầy mắng xong thì cúp máy cái rụp.
Trần Tuyết từ trên sofa thò đầu nhìn tôi, tôi chỉ có thể cười gượng che giấu sự ngượng ngùng: “Thầy tôi… đúng là già mà còn rất sung sức.”
Quả thật là vậy.
Giọng lớn đến mức nói là khí thế nuốt núi sông, tiếng như chuông đồng cũng không hề quá.
Nhưng lời thầy cũng nhắc tỉnh tôi.
Tìm lại được Trần Tuyết, chưa phải là mọi chuyện đã xong.
Trần Kế Nghiệp…
Đã đến lúc phải trả giá cho tất cả những gì ông ta đã làm rồi.
16.
Khi Trần Kế Nghiệp nhận được cuộc gọi của tôi, ông ta vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Tôi lấy quyền độc quyền phân phối sản phẩm mới nhất của MT làm điều kiện trao đổi, đổi lấy sự tự do của Trần Tuyết.
Ánh mắt ông ta lập tức ánh lên sự tham lam, nhưng ngoài miệng vẫn tỏ ra do dự: “Chuyện này có vẻ không hợp lắm nhỉ, bên nhà họ Tôn mới vừa ký cho một dự án lớn…”
Với ông ta, tôi không cần khách sáo: “Ông có thể chọn hợp tác với tôi, hoặc chờ tôi thu mua toàn bộ Trần thị.”
Trần Kế Nghiệp sững người, sau đó lập tức nở nụ cười nịnh nọt, vội vàng nhận lấy hợp đồng: “Đâu ra lời nặng nề vậy chứ, con bé cũng là do tôi nhìn nó lớn lên, con có chuyện cần nhờ, sao tôi có thể không giúp…”
Trong lòng tôi chỉ dâng lên từng đợt buồn nôn, bấm chuông gọi thư ký: “Tiễn khách.”
Rất nhanh sau đó, tin tức MT trở thành đối tác chiến lược của Trần thị lan khắp giới kinh doanh Bắc Kinh.
Điện thoại tôi gần như nổ tung vì hàng loạt cuộc gọi.
Có người hỏi tôi có bị điên không.
Có người trách sao tôi lại đi chọn Trần gia — cái nhà từng có tai tiếng bẩn thỉu như vậy.
Cũng có người cố ý dò xét, xem có phải tôi định nâng đỡ Trần thị hết mình hay không.
Những chuyện kiểu đó, tôi đều khéo léo né tránh.
Chỉ có với thầy tôi, tôi mới nói thật.
“Leo càng cao, ngã càng đau.”
“Trong hợp đồng có ghi rõ: nếu bên B xảy ra bất kỳ bê bối ảnh hưởng đến danh tiếng, MT sẽ đơn phương chấm dứt hợp tác, đồng thời yêu cầu Trần thị bồi thường gấp mười lần tiền vi phạm.”
Thầy tôi im lặng hồi lâu, rồi dặn dò: “Thời gian tới nhớ chú ý an toàn. Trần Kế Nghiệp không phải hạng tử tế gì, cẩn thận ông ta chó cùng rứt giậu.”
Tôi dĩ nhiên hiểu rõ.
Nhưng tôi không vội.
Thời gian “chờ ly hôn” vẫn còn một tháng nữa cơ mà.
Trước khi chuyện của Trần Tuyết hoàn toàn được giải quyết, Trần Kế Nghiệp vẫn còn phải dựa vào cái danh “đối tác của MT” mà ra oai ngoài kia.
Ngược lại, thiếu gia nhà họ Tôn — kẻ đã giam giữ chị tôi suốt ngần ấy năm, lại còn trong lúc vợ mang thai truyền bệnh khiến cô ấy vĩnh viễn mất khả năng sinh con…
Món nợ này, có thể bắt đầu tính từ hắn trước.
17.
Thầy tôi là người chính trực, nhưng đám sư huynh thì không phải ai cũng là quân tử.
Trong số đó có một “tiểu bá vương”, là con trai độc nhất của đại ca ngầm khét tiếng nhất thành phố A.
Muốn nhờ hắn ra tay, tất nhiên phải đưa ra cái giá xứng đáng.
Tôi tay trắng, thứ duy nhất có thể gọi là tài sản thật sự, chỉ có cổ phần trong công ty MT.