Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ván Cờ Của Con Gái Tiểu Tam
3
Cả căn nhà, không còn sót lại một mảnh quần áo nào của cô ấy.
Cô ấy đi rồi.
Ngay khi đám bạn ăn chơi của Trần Tuyết biết tôi về, một người liền tìm đến tận nơi.
“Ba của cổ làm thụ tinh ống nghiệm thất bại, lại nghĩ đến cô ấy.”
“Đối với người như tụi mình, đi du học không chỉ có giá trị bằng cấp cao hơn đại học trong nước, mà cả tầng lớp tiếp xúc cũng hoàn toàn khác biệt.”
“Cổ đi vội lắm, lại sợ làm phiền cậu tập huấn nên không kịp để lại lời nhắn.”
“Thế nên nhờ tôi nói lại với cậu, cổ nói… cảm ơn cậu.”
Nói xong, người đó rời đi.
Căn nhà rộng lớn, cuối cùng cũng chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi không nói rõ được trong lòng là cảm xúc gì, chỉ biết đêm đó tôi đứng trước cửa kính sát đất suốt cả đêm, cho đến khi mặt trời dần nhô lên từ phía Đông.
Tôi tự nhủ với mình, dù có là cái cớ đầy sơ hở.
Dù là một sự ra đi chẳng để lại lấy một câu từ biệt.
Trần Băng, đến cả vận mệnh của bản thân mà cậu còn chẳng giữ được, thì có tư cách gì để xen vào cuộc sống của người khác?
9.
Không lâu sau đợt huấn luyện, tôi được chọn đại diện ra nước ngoài tham gia cuộc thi quốc tế.
Bảng thành tích rực rỡ ở đấu trường quốc tế đã giúp tôi được tuyển thẳng vào khoa Vật lý Đại học A, được nhận làm học trò chính thức của một giáo sư đầu ngành về nghiên cứu chip bán dẫn.
Có lẽ, nỗi khổ trong đời người đúng là có định mức.
Giáo sư chỉ mới gặp tôi một lần đã quyết định nhận tôi làm đệ tử truyền nhân cuối cùng.
Ông luôn căn dặn các sư huynh sư tỷ quan tâm tôi như em gái, đối đãi chẳng khác gì con ruột.
Tôi ghi nhớ ơn sâu ấy, nên luôn tuyệt đối nghe theo lời thầy.
Toàn bộ quãng đời đại học của tôi hầu như đều dành cho phòng thí nghiệm.
Chưa tốt nghiệp, tôi đã được các sư huynh sư tỷ mời hợp tác lập dự án.
Vì vậy, tôi từ chối lời đề nghị học tiếp của thầy, chọn tham gia vào dự án có tiềm năng nhất trong số đó.
“Tiểu Băng, mảng nghiên cứu lý thuyết thật sự rất hợp với em, em chắc chắn không muốn suy nghĩ lại à?”
“Thưa thầy, với em, lý thuyết mà không thể chuyển hóa thành giá trị thực tế thì chẳng có ý nghĩa gì.”
“Công ty của sư huynh tuy chỉ là startup, nhưng em rất tin tưởng vào tương lai của nó.”
“Hơn nữa, em còn có việc khác cần phải làm.”
Thầy giáo nhìn tôi kiên quyết như vậy chỉ biết thở dài: “Em là học trò mà thầy yêu quý nhất. Nếu sau này có chuyện gì cần giúp, cứ quay về bất cứ lúc nào.”
Tôi cúi đầu thật sâu cảm tạ thầy, rời khỏi cánh cổng đại học.
Nhiều năm qua, tôi đã nhờ không ít sư huynh sư tỷ trong và ngoài nước dò hỏi tung tích của Trần Tuyết, nhưng hoàn toàn không có kết quả.
Với địa vị của giáo sư trong giới học thuật quốc tế, cùng mạng lưới của các sư huynh sư tỷ trong cả học giới và thương giới, chuyện này vô lý đến mức khó tin.
Trừ khi — nhà họ Trần chưa từng đưa cô ấy đi du học.
Hoặc — cô ấy chưa từng tốt nghiệp, không có bằng cấp.
Dù là trường hợp nào, đều khiến tôi bồn chồn như ngồi trên đống lửa.
Những kẻ bạn bè ăn chơi năm xưa đã sớm biến mất không dấu vết, muốn tìm Trần Tuyết, tôi chỉ còn cách lần theo dấu vết của nhà họ Trần.
Mấy năm gần đây, trọng tâm kinh doanh của nhà họ Trần từ thành phố S dần chuyển về thành phố A, nhưng vì điều hành yếu kém, quy mô công ty ngày càng thu hẹp, không còn uy phong một thời như ở S thị nữa.
Thế nhưng, họ vẫn không phải thứ mà một sinh viên như tôi lúc ấy có thể chống lại.
Muốn tìm được Trần Tuyết, tôi bắt buộc phải có vị trí đủ để ngồi đối diện nói chuyện ngang hàng với Trần Kế Nghiệp.
Đúng như tôi dự đoán, tiến độ dự án trong phòng thí nghiệm của sư huynh diễn ra suôn sẻ, chưa đến hai năm, công ty đã thành công niêm yết trên sàn.
Tôi nắm trong tay cổ phần sáng lập, chính thức đạt được tự do tài chính.
Cùng lúc đó, với tư cách là Giám đốc Kỹ thuật (CTO) của công ty MT, tôi đặt chân vào giới kinh doanh thành phố A.
Tôi bắt đầu âm thầm gây áp lực lên tập đoàn Trần thị.
Tôi cướp nhân tài, giành nguồn lực, cắt đứt các mối hợp tác chiến lược giúp họ phát triển.
Họ cho người đến thương lượng.
Tôi xoay xoay cây bút trong tay, dặn thư ký: “Cứ để họ lạnh một thời gian. Đợi đến khi đích thân ông chủ của họ tìm đến, hãy nói tiếp.”
Giao dịch mà, càng chạy theo càng không có giá trị.
Khi đó tôi nghĩ, dù gì cũng là con ruột, Trần Kế Nghiệp liệu có thể súc sinh đến mức nào?
Nhưng điều tôi không ngờ là — chưa kịp đợi Trần Kế Nghiệp xuất hiện.
Tôi lại bắt gặp Trần Tuyết, tả tơi và rách nát, ở trong bệnh viện.
10.
Tôi đến bệnh viện để thăm thầy hướng dẫn đang nằm viện.
Thế nhưng vừa bước đến dưới toà nhà khu nội trú, tôi lại nhìn thấy một người đã lâu không gặp — mẹ tôi.
Người đi cùng bà ta, là đại thiếu gia nhà họ Tôn — Tôn Chí Cao.
“Chẳng phải tôi cố tình truyền bệnh cho cô ta, giờ thai cũng hỏng rồi, cô ta cũng không thể sinh con nữa, chẳng lẽ tôi còn phải sống cả đời với cô ta chắc?”
“Nếu không phải cậu lăng nhăng bên ngoài, sao Tiểu Tuyết lại ra nông nỗi này?”
“Tôi nói cho cậu biết, chuyện này nhà họ Tôn các người nhất định phải cho nhà họ Trần chúng tôi một lời giải thích!”
“Chậc, chẳng phải muốn tiền à? Dự án ở đường Sa Loan để lại cho nhà họ Trần các người là được chứ gì?”
Họ cãi nhau kịch liệt, hoàn toàn không còn chút thể diện nào của hai gia tộc danh giá.
Nhưng từng câu từng chữ trong đoạn hội thoại ấy lại như sấm đánh ngang tai tôi.
Tiểu Tuyết?
Sảy thai?
Bị lây bệnh?
Tôi kéo thấp vành nón, móc điện thoại ra nhắn tin cho sư huynh, người đã góp vốn vào bệnh viện này.
Chẳng bao lâu sau, anh ấy gửi tin lại:
“Trần Tuyết, phòng bệnh phụ khoa 1007.”
“Đang mang thai thì bị chồng lây bệnh tình dục, dẫn đến sảy thai, phải cắt bỏ tử cung.”
“Tiểu Băng, cô ấy là người thân em à?”
Tay tôi run bần bật, siết chặt lấy điện thoại.
Từng từ trong tin nhắn tôi đều hiểu.
Nhưng khi ghép lại với nhau, tôi lại không dám — cũng không muốn — hiểu rõ ý nghĩa thật sự của nó.
Sư huynh lo lắng gọi tôi qua điện thoại.
Tôi phải mất một lúc lâu mới có thể trả lời câu hỏi của anh:
“Cô ấy là… chị em gái của em.”
11.
Tôi đứng trước cửa phòng bệnh của Trần Tuyết.
Tay đặt lên tay nắm cửa, nhưng mãi vẫn không dám đẩy vào.
Bên trong, giọng mẹ tôi vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng như mặt hồ bị quăng đá:
“Trước kia không phải mày rất láo lếu sao?”
“Sao giờ lại thành mèo bệnh rồi? Dậy mà tiếp tục đi.”
“Có khi mày còn không biết, lúc mày nằm đây, ba mày một ngày cũng không thèm đến.”
“Cho dù cả đời mày tiêu rồi thì cùng lắm chỉ mất vài cái dự án thôi.”
“Nếu là tao, tao còn chẳng thèm sống làm gì…”
Tức giận bùng lên, tôi đẩy mạnh cửa bước vào.
“Cho dù bà chết một vạn lần, cô ấy cũng sẽ không chết.”
Mẹ tôi rõ ràng chưa nhận ra tôi: “Mày là cái thá gì, cũng dám sủa ở đây?”
“Nếu tôi là chó, bà chẳng phải là chó cái sao?”
“Là một con chó cái già đong đưa cái đuôi, sống nhờ bán con gái mình mà tồn tại.”
“…Tiểu Băng?”
Bà ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt từ không tin dần chuyển thành chắc chắn.
“Tiểu Băng!”
Tôi không buồn đôi co, quay sang nhìn người nằm trên giường bệnh.
Trần Tuyết cũng đang nhìn tôi.
Tôi vượt qua cô ấy, dùng một tay ấn chuông gọi y tá ở đầu giường.
“Có người gây rối trong phòng bệnh, làm phiền gọi bảo vệ đến.”
Sắc mặt mẹ tôi lập tức thay đổi: “Mày có ý gì đây?”
“Mày định vì một người ngoài mà chống lại mẹ mày à?”
Tôi cười lạnh: “Mẹ tú bà cũng là mẹ, nói vậy cũng không sai.”
“Mày…!”
“Tôi khuyên bà biến đi cho sớm, lát nữa bảo vệ tới thì họ không quan tâm bà là mẹ của ai đâu.”
Đúng lúc đó, tiếng xôn xao vang lên ngoài hành lang, rõ ràng có người đang đến.
Mẹ tôi nghiến răng nghiến lợi quay người bỏ đi.
“Chuyện này chưa xong đâu!”
12.
Sau khi tiễn bảo vệ và y tá rời đi, căn phòng bệnh đơn lập tức chìm vào im lặng.
Trần Tuyết ngồi trên giường, vẫn không nói một lời.
Tôi nhìn gương mặt trắng đến gần như trong suốt của cô ấy, trong lòng cảm xúc ngổn ngang.
Cho đến khi ngoài hành lang vang lên tiếng y tá phát cơm, tôi mới “soạt” một tiếng đứng bật dậy.
“Tôi đi lấy cơm cho cậu.”
Ra khỏi phòng, tôi hít một hơi thật sâu, đầu óc rối loạn dần trở nên tỉnh táo.
Tôi gọi điện cho sư huynh.
“Sư huynh, em muốn nhờ anh một chuyện.”
Chiều hôm đó, Trần Tuyết được chuyển sang phòng bệnh VIP, đích thân viện trưởng và trưởng khoa phụ sản đến kiểm tra.
Suốt quá trình đó, biểu cảm của Trần Tuyết vô cùng thản nhiên.
Cô ấy quan sát tôi, cũng quan sát từng nhân viên y tế đến khám.
Sau khi họ rời đi, cô ấy nói: “Chúc mừng cậu, cuối cùng cũng đạt được giấc mơ, không còn ai dám bắt nạt cậu nữa rồi.”
Tay tôi đang chỉnh chăn chợt khựng lại, khẽ đáp một tiếng: “Ừ.”
Nhưng cô ấy như bỗng dưng có nhu cầu được nói, tiếp tục cất giọng: “Cậu đều biết cả rồi đúng không?”
“Giờ tôi chẳng khác gì một đống bùn thối.”
“Đừng đến nữa, tránh để mắt cậu phải chịu ô nhiễm.”
Tôi chắp tay lại, khẳng định từng chữ: “Trần Kế Nghiệp chưa từng đưa cậu đi du học.”
“Tại sao lại lừa tôi?”
Khuôn mặt Trần Tuyết thoáng ngơ ngác.
Một lúc lâu sau, cô ấy mới lên tiếng:
“À, cậu nói hồi đó hả?”
“Cậu vừa đi khỏi, ba tôi lập tức trói tôi lại, gả tôi cho nhà họ Tôn làm con dâu.”
“Lúc đầu tôi cũng không cam tâm, nhưng sau đó thấy làm một con ký sinh trùng, được người ta nuôi cũng không tệ.”
“Không lừa cậu thì chẳng lẽ chờ bị cậu ép đi thi đại học chắc?”
“Bỏ đi, Trần Băng, chúng ta vốn dĩ không cùng một đường.”
Cô ấy chớp mắt, nói với vẻ mặt chân thành đến mức không mang chút dấu vết nói dối nào.
Nhưng tôi đã không còn là đứa con gái mười mấy tuổi dễ bị lời ngon tiếng ngọt lừa gạt ngày trước nữa.
“Trần Tuyết, mỗi lần cậu nói dối, đều thích nhìn thẳng vào mắt người khác.”
“Nếu cậu không muốn nói, cũng không sao.”
“Tôi sẽ đợi đến ngày cậu muốn nói.”