Biểu Tiểu Thư Thứ Mười Một

2



7

Tiêu Cảnh phất tay, trên mái nhà liền nhảy xuống hai người mang mặt nạ.

Một mặt nạ bạc, một mặt nạ đồng xanh.

Mặt nạ bạc khom người nói: “Vĩnh Vương vừa mới lén nghe một chốc, biểu tiểu thư kêu mấy tiếng, hắn liền ra phủ.”

Sắc mặt Tiêu Cảnh tức khắc trở nên dữ tợn: “Thẩm vấn nó!”

“Vâng!”

Ta bị hai người dẫn đi.

Ngục thất âm u, mùi máu tanh xộc lên, rợn người.

Hai người trói ta vào ghế, còn khoá cả xiềng.

Mặt nạ bạc rút từ lò ra một chiếc móc dài.

Lửa trong lò “tách tách” bùng lên.

Chiếc móc đỏ rực.

Hắn giơ chiếc móc ấy trước mặt ta.

“Nói! Ngươi là ai?”

“Biểu… biểu tiểu thư!”

Khi ta nhập phủ, quản gia đã dặn, bất kể ai hỏi cũng chỉ được nói mình là biểu tiểu thư.

Quản gia là người tốt, ta đi đâu hắn cũng phái người theo sợ ta xảy chuyện.

Ta phải nghe lời hắn.

Mặt nạ đồng khạc một tiếng, giọng thô:

“Hừ, đó là nói với người ngoài. Chúng ta là người mình, mau khai thật.”

“Ngươi đã nói là người mình, sao còn hỏi ta là ai?”

Hai người đeo mặt nạ nhìn nhau.

Mặt nạ đồng rút phắt trường kiếm: “Xem ra còn là xương cứng, không thấy máu không chịu nói thật à?”

Ta mờ mịt: “Các ngươi rốt cuộc muốn ta nói gì?”

“Ngươi đến vương phủ để làm gì?”

“Kiếm tiền chứ gì nữa.”

“Cuối cùng cũng chịu nói thật. Nói! Ai cho ngươi tiền?”

“Vương phủ ấy. Hôm qua quản gia cho A nương ta ba lượng bạc.”

Mặt nạ bạc mất kiên nhẫn, gầm: “Ngươi mà còn không nói thật, ta giết ngươi!”

Ta thản nhiên: “Ồ, thì ra những biểu tiểu thư của vương phủ đều chết thế này. Thế ngươi giết đi.

Nhưng phải nói trước, không được đòi bạc A nương ta đâu.”

Hai người đeo mặt nạ giận đến phát cuồng: “Ngươi… ngươi…”

Tiêu Cảnh mặt âm trầm bước ra.

“Ngươi không phải chưa từng có đàn ông sao? Sao lại biết dạng hai chân mà đi?”

 

Ta lắc lắc chân: “Bị trẹo chân.”

Hắn nhìn gót chân ta đã sưng đỏ, lạnh lùng nói: “Tốt nhất ngươi nói thật hết. Nếu không, cả nhà ngươi cũng đừng hòng sống.”

Ta vội: “Ngươi đừng tưởng mình đẹp mà nói lời không giữ.

Rõ ràng lúc trước đã nói, đưa ta vào đây, các ngươi cho A nương bạc.

Ta đã vào rồi, muốn giết ta thì thôi cũng được, lại còn muốn giết cả nhà ta?

Ta… ta…”

Ta muốn nói vài lời ác, như nhị lại tử trong làng chửi ngoài chợ vậy.

Nhưng nửa ngày cũng chẳng nói ra được câu gì cho ra hồn, cảm thấy những lời tục tĩu kia dường như chẳng hợp để dùng.

Nín nhịn một hồi, ta giận dữ nói: “Các ngươi nói lời không giữ, sẽ biến hết thành chó vàng to xác cho xem!”

Đúng vậy, chó vàng to xác ở làng ta hung dữ nhất, hơn nữa còn ăn phân.

Lời vừa dứt, ba người họ đều ngẩn ra.

Mặt nạ bạc khẽ nói: “Vương gia, lần này e là thật không phải người bên kia.”

Tiêu Cảnh trầm ngâm nhìn ta.

Ta thở dốc năm hơi, hắn mới mở miệng: “Hai người lui xuống đi.”

Hai kẻ mặt nạ “vù” một tiếng, liền biến mất.

Tiêu Cảnh ném cho ta một bình thuốc.

“Thuốc trị trẹo chân.”

8

Ta có việc mới để làm rồi.

Mỗi đêm, Tiêu Cảnh đều gọi ta đến phòng hắn.

Kinh thành đồn rằng, biểu tiểu thư mới đến phủ Xương Vương thực là dai sức.

Một năm rồi, còn sống nhăn.

Không biết người ta nghĩ sao.

Ta chẳng qua chỉ gào vài tiếng mỗi đêm, lẽ nào vậy mà chết được sao?

Ta đang đắc ý, thì nghe quản gia bàn với Tiêu Cảnh có nên thay người.

“Qua ngần ấy thời gian rồi, nếu còn giữ lại, e là bên kia sẽ sinh nghi.”

Tiêu Cảnh: “Con bé này giả vờ rất khá, không bắt được sai sót gì.Có nó ở đây cũng đỡ phải ứng phó với kẻ khác bị nhét vào.”

Vậy nên, ta lại càng ra sức kêu gào, như thể mỗi đêm đều bị tháo rời xương cốt.

Cổ họng ta thường xuyên khàn đặc, chẳng nói nổi thành lời.

Bảo bối dưỡng họng và các loại thuốc bổ của vương phủ cứ như nước chảy tràn vào phòng ta.

Phải rồi, giờ ta có phòng riêng rồi.

Tuy chỉ là gian tai phòng, nhưng so với nhà xưa tốt hơn nhiều, lại nằm ngay phía tây phòng ngủ của Tiêu Cảnh.

Mỗi ngày, ngoài việc chạy khắp phủ làm tạp vụ, ta còn chờ Tiêu Cảnh hạ triều.

Hôm ấy, ta lại ngồi nơi cửa phòng, mong mỏi chờ hắn.

Hắn mang về cho ta một con mèo nhỏ.

“Cho con tam hoa nhỏ bầu bạn với ngươi, đỡ buồn.”

Ta muốn nói, ta đâu có buồn.

Ngươi mong nhớ một người, nhìn thấy y từ ngoài cửa bước vào, trong lòng chỉ có vui mừng.

Nhưng nếu có thêm một con mèo nhỏ, quả thực cũng là điều tốt.

Ngày tháng bình lặng rồi, ta lại bắt đầu nhớ nhà.

Trước kia, mỗi lần ta lên núi hái thuốc, A đệ đều đứng chờ ở đầu làng.

Nó muốn theo ta lên núi, nhưng ta không cho.

Từ bé, nó là do ta cõng mà lớn.

Lần này là lần đầu rời xa ta lâu đến vậy, chẳng biết nó có tìm ta không.

Lúc ta đi, mẹ kế nói, nếu vượt qua được nạn đói mùa xuân, bà sẽ dẫn A đệ đến thăm ta.

Dù khi ấy bà chỉ để ta yên tâm mà chịu chết trong vương phủ, nhưng ta rốt cuộc chưa chết, nên lời ấy lại thành một niềm hy vọng.

Giờ cũng đã vào hè, chắc họ vẫn chưa chết đâu nhỉ?

Chắc cũng qua được rồi?

Sao vẫn chưa thấy ai đến tìm ta?

Ta hỏi quản gia, có thể đi xem A nương và A đệ còn sống hay không.

Quản gia đáp: “Ngươi có biết đi tới nhà ngươi xa chừng nào không? Phải mất bảy ngày đường đấy.”

Ta cúi đầu: “Phải rồi, xa thật…Ta đến đây, đã đi mười ngày.”

Ta ngồi nơi cửa phòng, mong ngóng.

Có lẽ đợi tới mùa thu, khi họ gặt xong vụ mùa, sẽ có thời gian đến thăm ta.

9

Quản gia thấy ta u sầu ủ rũ, bèn thuận miệng đáp: “Tới kỳ thu tô trước Tết, sẽ cho người ghé nhà ngươi đưa một phong thư, gọi họ tới thăm.”

Thực ấp của Tiêu Cảnh lớn lắm, lớn đến mức đếm chẳng xuể.

Quê nhà ta cũng nằm trong số đó.

Kỳ thu tô tới, tất nhiên có thể nhắn tin về.

Ta lập tức vui mừng phấn khởi.

Ta làm cho A đệ một chiếc áo bông nhỏ, lại chuẩn bị thêm túi sách con con.

Số bạc Tiêu Cảnh thưởng cho ta, cũng đủ để nộp học phí cho phu tử.

Vậy là có thể đưa A đệ vào thư viện học.

 

Vào thư viện rồi, phải may cho nó áo thanh câm, thêm cả mũ nữa…

Ngày tháng bỗng dưng đầy ắp việc làm, lòng ta rộn ràng.

Lúc Tiêu Cảnh hạ triều trở về, ta vừa làm xong bánh gạo.

Hớn hở bưng một đĩa ra dâng.

Người bên cạnh liền đón lấy, dùng ngân châm thử độc.

Qua một khắc, mới cầm lấy một miếng đưa vào miệng.

Ăn xong bánh, hắn sai ta hầu nước rửa tay.

Hiện giờ, ta rốt cuộc đã giống một nha hoàn thực thụ.

Hắn vừa rửa tay, vừa hỏi ta: “Nghe nói ngươi muốn gặp A nương và A đệ?”

Ta gật đầu.

“Hôm nay nhớ nhà rồi?” – hắn lại hỏi.

Ta lại gật đầu, trong lòng chực khóc.

“Nhà ta có cây đào.

Lúc này chắc đã ra trái.

Khi trước, ta với A đệ thích nhất là nằm trên cây đó trộm ăn.

Đó là cây cha ta trồng lúc ta chào đời, nên ta mới được đặt tên là Đào Nhi.

Nhưng cây ấy nay cũng đã già, kết trái ngày một ít.

Có người khuyên A nương chặt đi, trồng cây mới.

Không biết bà đã chặt chưa…”

Tiêu Cảnh hơi ngưng lời: “Ngươi nếu thích cây đào, vậy trồng một cây trong viện này cũng được.”

“Thật sao?” – ta vui vẻ hẳn lên.

Hắn bỗng đưa tay gõ nhẹ vào mũi ta một cái: “Chẳng lẽ ta lại đi lừa con nít như ngươi à!”

Ta bất chợt đỏ bừng mặt.

“Ta không phải con nít nữa đâu!”

Ta đã tới kỳ nguyệt sự rồi.

Chuyện này không phải bí mật gì.

Quách mụ mụ vui vẻ mấy ngày liền.

Bà còn lén nói với quản gia: “Nhìn Đào Nhi là biết thể chất dễ sinh nở, có thể sinh cho vương gia một đứa nối dõi thì thật tốt biết bao!”

Quản gia liền cuống quýt nhìn quanh, khẽ giọng: “Đừng nói nhăng cuội, để người khác nghe được là mất mạng đấy!”

Thì ra Tiêu Cảnh không có con, là do ý chỉ của Thánh Thượng.

Vương phi của hắn đã mất vì khó sinh, một xác hai mạng.

Mà như thế vẫn chưa hết, triều đình còn liên tục đưa mỹ nữ vào phủ để dò xét.

Tiêu Cảnh sợ liên lụy người khác, nên cũng dứt khoát không cần nữa.

Ta không hiểu tại sao lại có những kẻ ngang ngược vô lý như thế?

Nghĩ tới là bực, chẳng bằng vùi đầu ăn cơm cho xong.

Ta nay đã thân quen với đám đầu bếp trong phủ Tiêu Cảnh.

Cơm canh của họ rất hợp khẩu vị ta.

Lại thêm ta ăn khỏe.

Mọi người đều nói, nhìn biểu tiểu thư ăn cơm, ai nấy cũng có thể ăn thêm nửa bát.

Ngược lại, chính Tiêu Cảnh lại hỏi ta: “Ngươi ăn nhiều như thế để làm gì vậy?”

Ta liền hỏi ngược lại: “Là ai chê ta gầy? Nhìn xem bây giờ ta còn gầy nữa không?”

Vừa nói, ta vừa đắc ý ưỡn ngực lên.

Tiêu Cảnh ban đầu còn nhìn ta với vẻ cười cợt.

Nhưng nhìn mãi lại bỗng nhiên không cười nữa, mặt đỏ bừng.

Hắn đặt đũa bạc xuống rồi rảo bước ra ngoài.

Chốc sau, người hầu mang vào phòng tắm hai thùng nước lạnh to tướng.

Ta vội đuổi theo ngăn lại: “Là ngươi nói, sau tiết thu không được ngâm nước lạnh mà!”

Hắn quát lớn: “Cút ra ngoài!”

Hắn nổi giận rồi.

Vài hôm liền không gọi ta qua đêm để “rèn giọng” nữa.

Ta hơi sợ mình sắp thất nghiệp.

Bèn hỏi quản gia phải làm sao.

Nếu ta không còn tác dụng, chẳng phải cũng sẽ bị đưa ra bãi tha ma như các biểu tiểu thư khác sao?

Quản gia nhìn ta chăm chú, rồi hỏi: “Biểu tiểu thư thật lòng thích vương gia ư?”

Ta thấy câu hỏi ấy thật kỳ quái.

Trong phủ này, ai mà không thích Tiêu Cảnh cơ chứ?

Ta cũng nghiêm túc đáp: “Dĩ nhiên là thích rồi. Mỗi lần hắn ra ngoài, ta đều quyến luyến không nỡ rời.

Hắn trở về, còn vui hơn được ăn món ngon.”

Quản gia lén đưa cho ta một vò rượu, nói tên là Bạch Ngọc Xuân.

Bảo ta bữa tối nhớ cùng Tiêu Cảnh uống vài chén, vậy thì sẽ không bị bỏ rơi.

10

Quách mụ mụ còn đặc biệt cho ta thay một bộ váy gấm lưu quang.

Dưới ánh nến chập chờn, ánh lên như sao, đẹp không tả xiết.

Bà lại sai nha hoàn lớn bôi son cho ta.

Nhưng ta thấy đỏ quá, liền lau bớt đi.

Chẳng ngờ, đêm ấy Tiêu Cảnh trở về rất muộn.

Ta ngồi chờ ngoài sân đến tận giờ Hợi, mới thấy bóng hắn lờ mờ hiện ra.

Ta vì buồn ngủ mà đầu gật gù.

Hắn tiện tay bế bổng ta lên: “Vào phòng ngủ, kẻo cảm lạnh.”

Ta dụi dụi mắt: “Vương gia ăn cơm chưa?”

“Hôm nay là giờ nào rồi, ngươi còn chưa ăn cơm sao?”

Ta gật đầu.

Vì nhớ lời quản gia dặn phải cùng hắn uống rượu, nên ta cứ đợi mãi.

Hắn sai người hâm nóng đồ ăn: “Muộn rồi, ngươi ăn ít thôi, kẻo khó ngủ.”

Hắn ngồi nhìn ta ăn, ta thấy tẻ nhạt, bèn rót rượu cho hắn.

Cũng rót cho mình nửa chén.

Chương trước Chương tiếp
Loading...