Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nguyện Như Yến Dưới Mái Hiên
2
05
Bước ra khỏi phủ họ Triệu, Lục Minh Chấp lập tức trở lại gương mặt lạnh lùng như người xa lạ, chẳng khác gì vừa rồi không phải hắn ra tay giải vây cho ta.
Tắm rửa xong, hắn chủ động đề nghị uống rượu hợp cẩn với ta. Tửu lượng ta rất kém, mới uống một ly đã đỏ mặt, đầu choáng váng.
"Lục đại nhân, cảm tạ ngài đã giúp ta lấy lại hồi môn của mẫu thân." Dù hắn có ý gì đi nữa, cuối cùng vẫn giúp ta một việc lớn.
"Ồ? Đây là thái độ tạ ơn của nàng sao?"
"Vậy đại nhân muốn ta tạ ơn thế nào?"
"Phu nhân trong nhà bình dân thường gọi trượng phu là gì, nàng cứ làm theo là được."
"Đa... phu quân! Cảm tạ chàng."
Hắn đột ngột tiến sát lại, hơi thở ấm nóng phủ lấy ta. Chẳng lẽ... hắn định viên phòng?
Ta hoảng hốt lùi hẳn về sau một trượng, ôm chặt lấy mình.
"Phu quân, ta... đang đến kỳ, không tiện..."
Hắn khẽ cười: "Phu nhân nghĩ nhiều rồi, ta chỉ muốn vào trong ngủ thôi."
Hắn thổi tắt nến, ta nằm xuống mà trong lòng bồn chồn không yên. Quen ngủ một mình, nay bên cạnh có người, ta trằn trọc mãi không chợp mắt.
Lại trở mình, Lục Minh Chấp liền đưa tay siết eo ta.
"Phu nhân, nàng còn cựa nữa ta sẽ ôm chặt không buông đấy."
Ta lập tức nằm im như tượng, cố gắng bỏ qua bàn tay đang đặt trên eo mình, ép bản thân ngủ say.
06
Vài ngày sau, quả nhiên phụ thân cho người đưa nốt phần hồi môn còn lại tới. Thì ra có quyền thế là vậy, chỉ cần vài lời của Lục Minh Chấp đã đòi được tất cả về.
Nhưng hắn vì sao lại tốt bụng đến mức tự đến phủ họ Triệu đòi lại hồi môn cho ta? Chẳng lẽ... vì thấy ta xinh đẹp nên thuận mắt?
Thôi bỏ đi, nghĩ mãi không ra thì khỏi nghĩ. Từ nhỏ chịu ảnh hưởng từ mẫu thân, ta vô cùng hứng thú với việc kinh doanh.
Lấy lại hồi môn, ta cẩn thận kiểm kê, ghi chép vào sổ.
Nghĩ bụng cũng rảnh rỗi, liền chọn vài cửa hàng đem ra kinh doanh.
Dù có hoà ly, ta cũng có thể tự nuôi bản thân, tuyệt đối không muốn sống những ngày đói khổ thêm lần nào nữa.
Dắt Hỉ Nhi đi qua vài cửa tiệm.
Đi ngang hiệu vải, nghĩ hè sắp tới rồi, nên sắm vài bộ y phục mới.
Vui vẻ trở về phủ, lại vừa khéo gặp Lục Minh Chấp cũng vừa về.
Ta hít sâu một hơi, giả vờ e thẹn chạy đến.
"Phu quân, hôm nay ta mới mua ít vải, để đo cho chàng vài bộ y phục mới nhé."
Lục Minh Chấp vốn đã có khuôn mặt rất tuấn tú, lại luôn mặc sắc đỏ đen, cộng với nụ cười nửa tà khí khiến người ta nhìn mà rùng mình.
Mà ta lại chọn hai màu xanh bạc nhạt mình thích, hoàn toàn trái với màu hắn hay mặc. Chết rồi, lỡ hắn không thích thì sao?
"Ta thấy phu quân khí chất xuất chúng, sắc bạc xanh này hẳn rất hợp với chàng."
Ban đầu định khen cho đẹp, không ngờ lại nói trật lất. Chỉ còn biết cắn răng nói dối.
Ngoài dự liệu.
Lục Minh Chấp khẽ nhướng mày cười, dang hai tay cho ta đo.
"Phu nhân có lòng rồi."
Sao ta thấy nụ cười kia... âm u thế nhỉ? Đừng cười nữa được không? Cười làm tim ta lạnh toát luôn rồi.
Vừa nhấc chân, váy vướng lại khiến ta vấp ngã.
Cả người ngã thẳng vào ngực hắn.
"A, phu quân cứu ta với!" Bản năng khiến ta túm chặt lấy cổ áo hắn.
May mà hắn đỡ được ta.
Ngượng ngùng mở mắt, vô tình thấy trên ngực hắn lộ ra vài vết sẹo lớn nhỏ chằng chịt. Ngay lập tức, hắn dùng tay kia kéo cổ áo lại thật nhanh.
Như thể một liệt nữ kiên quyết giữ tiết hạnh. Làm ta trông chẳng khác gì tên lưu manh.
"Dáng người ta vẫn như cũ, ngày mai ta sai thêu nữ trong phủ đến đo là được."
Vèo một cái hắn biến mất. Đúng là nhỏ mọn, liếc một cái cũng không cho.
07
Giữa mùa đông giá rét, tuyết lớn rơi đầy trời.
Mẫu thân ta cũng ra đi vào một ngày như thế. Khi còn ở trang viện, mỗi dịp giỗ bà, ta đều hướng về phần mộ, thắp hương đốt giấy, gửi chút lòng tưởng nhớ.
Nay đã trở lại kinh thành, ta càng muốn đích thân đến nơi an nghỉ của người, thăm viếng đàng hoàng.
Thuê một cỗ xe ngựa, mất trọn một canh giờ mới gần đến nơi.
Vì phía trước toàn đá vụn lởm chởm, xe ngựa không thể đi tiếp, ta đưa cho phu xe một thỏi bạc, dặn gã đợi đúng tại chỗ trong vòng một canh giờ.
Dựa theo ký ức, ta tìm đến mộ của mẫu thân.
Tấm bia nghiêng lệch, ngôi mộ phủ đầy cỏ khô, hiển nhiên đã lâu không có người đến hương khói.
Không ngờ phụ thân ta lại vô tình đến thế.
Ông ta cùng Ngô thị và cả nhà sống vui vẻ, hưởng phú quý vinh hoa, lại để mặc mẫu thân ta cô độc chôn thân nơi rừng hoang dã ngoại.
"Mẫu thân, người đi rồi, cậu cũng biệt tích, chỉ còn lại một mình con sống sót nơi trần thế, Đường nhi thật sự rất nhớ người..."
Đến khi trút hết uất ức và nỗi nhớ trong lòng, ta mới giật mình nhận ra tuyết đã chất đống cao đến cổ giày.
Ta cùng Hỉ Nhi quay về điểm hẹn, thì phát hiện xe ngựa đã biến mất từ lâu. Có lẽ phu xe sợ tuyết rơi dày sẽ không thể đi lại, nên sớm bỏ đi rồi.
Tuyết dưới chân mỗi lúc một dày, bánh xe in dấu đều bị phủ trắng, ta và Hỉ Nhi đi vòng hết lượt này đến lượt khác, hoàn toàn mất phương hướng.
Trời tối dần, sức lực đã cạn, đành ngồi nghỉ dưới một gốc cây khô.
"Tiểu thư, phải làm sao bây giờ? Chúng ta thật sự bị lạc rồi. Chốn hoang vu thế này... liệu có thú dữ không?"
Ta cố trấn tĩnh an ủi: "Không đâu. Nghỉ một lát rồi đi tiếp, chắc chắn sẽ tìm được đường về."
Từng đợt gió lạnh rít qua, khiến đầu ta choáng váng, má nóng ran.
Bất chợt, Hỉ Nhi hoảng hốt chỉ ra phía sau lưng ta: "Tiểu thư, có sói!"
Ta cố sức mở mắt, trong màn đêm đen kịt hiện ra hai đốm sáng xanh lục, đến gần mới nhìn rõ là một con sói xám.
Đôi mắt xanh lè của nó nhìn chằm chằm ta, miệng há rộng lộ rõ răng nanh: "Auuu..."
Hỉ Nhi vội đỡ ta dậy: "Tiểu thư mau trèo lên cây!"
Vừa dứt lời, con sói đã vọt tới. Ta nhặt cành khô cắm trong tuyết, giáng mạnh vào nó.
Cành to bằng cổ tay gãy đôi ngay, sói vẫn không hề hấn gì. Không để ta kịp nghĩ, con sói càng trở nên hung dữ, lao thẳng vào ta.
Hỉ Nhi đẩy ta ra, con sói liền cắn trúng chân, răng cắm sâu, máu đỏ thẫm lập tức thấm ướt ống quần, nhỏ xuống nền tuyết.
Nếm được mùi máu, mắt nó càng sáng rực.
Nó nhả Hỉ Nhi ra, quay sang phía ta.
Hỉ Nhi nằm gục trên đất, gào khản cả giọng: "Tiểu thư, chạy mau!"
Ta đã sớm kiệt sức, biết không thể thoát. Lúc con sói nhào tới, ta chỉ còn biết ôm đầu, nhắm chặt mắt.
Tiếng binh khí sắc lẹm xé gió vang lên, tiếng thở của sói cũng biến mất.
Dưới ánh đuốc rực vàng, gương mặt trắng bệch, dính đầy máu tươi của Lục Minh Chấp hiện ra. Hắn vứt thanh kiếm còn đang nhỏ máu, lau sạch tay, chậm rãi bước về phía ta.
"Đường nhi, ta đến đưa nàng về nhà."
08
Ta nhiễm phong hàn, Hỉ Nhi thì bị thương ở chân. Chủ tớ hai người phải dưỡng bệnh suốt nửa tháng.
Thương thế vừa lành, Lục Minh Chấp liền đưa ta đến trước phần mộ mới của mẫu thân, thành kính dâng hương vái lạy.
"Mẫu thân, ta là con rể người, tên Lục Minh Chấp. Nay Đường nhi sống rất tốt, người không cần lo lắng nữa."
Mẫu thân mất khi ta còn nhỏ, phụ thân ta mặc cho Ngô thị đưa bà vào chôn ở vùng hoang vắng.
Lục Minh Chấp chọn lại một chỗ gần kinh thành, còn có người chăm lo hương khói, tốt hơn nơi trước gấp trăm lần.
Nhìn bóng lưng hắn thành khẩn cúi lạy, tim ta chợt thấy ấm nóng, đập liên hồi. Đêm hôm ấy, nếu không có hắn kịp thời đến cứu, ta sợ đã chết dưới nanh sói.
Hắn còn vì mẫu thân ta mà đích thân tìm nơi an táng, tiện bề cúng tế. Xem ra, người này... có thể dựa vào được.
Sắp đến Tết, hắn càng bận bịu vào cung, mấy ngày không thấy mặt. Toàn phủ ta lo liệu thay đổi bài trí chuẩn bị đón năm mới.
Chớp mắt đã đến đêm trừ tịch.
Ta dặn nhà bếp chuẩn bị một mâm cơm tươm tất. Mâm cơm hâm đi hâm lại nhiều lần, hắn vẫn chưa về.
Ta nằm gục trên bàn, ngủ gật lúc nào không hay. Gần đến giờ tý, hắn đẩy cửa bước vào, gió lạnh ùa vào khiến ta tỉnh giấc.
Ta vươn vai, mơ màng gọi: "Phu quân, chàng về rồi à, ta đợi chàng lâu lắm rồi."
Hắn khựng lại giây lát, mới nhẹ giọng hỏi: "Phu nhân, nàng vừa nói gì?"
"Ta đang đợi chàng đấy. Mẫu thân ta nói, giao thừa phải thức cùng người nhà."
"Phu nhân, xin lỗi, hôm nay ta về muộn." Giọng hắn đầy áy náy.
Tiếng trống giao thừa vang lên, bên ngoài pháo hoa nổ tung rực rỡ. Ta kéo hắn ra sân cùng ngắm cảnh đẹp.
"Phu quân, mẫu thân ta bảo, ai là người đầu tiên ước nguyện đầu năm, thì trời cao sẽ giúp người đó đạt được."
Hắn thật sự nhắm mắt, chắp tay khấn nguyện theo lời ta.
Ánh sáng pháo hoa nhuộm gương mặt hắn thêm dịu dàng, hàng mi dài khẽ run, khiến ta nhìn đến ngẩn người.
"Phu nhân đang nghĩ gì vậy?"
Ta giật mình quay mặt đi: "Nghĩ xem chàng đã ước điều gì."
Hắn bỗng cúi đầu hôn khẽ lên môi ta: "Nguyện ta và phu nhân như đôi chim yến trên xà, năm nào cũng được tương phùng."
Tuyết lại rơi, nhưng dường như... chẳng còn lạnh nữa.